8
Phòng Y tế thấp thoáng bóng lưng của cậu con trai nhỏ nhắn. Isagi ngồi yên trên giường để cho cô y tá chườm đá lạnh lên gò má bị Sae tát. Cô nói:
-Haizzz, sao em lúc nào cũng để mình bị thương vậy Isagi? Em có biết là nhờ em mà nhà trường tốn giấy lắm không?
Thấy cô y tá trách mắng mình, cậu cũng chỉ biết ngập ngừng, xin lỗi dù chẳng biết mình làm sai chỗ nào. Isagi cũng đâu muốn mình bị thương đâu:
-E-em xin lỗi, lần sau em sẽ chú ý hơn.
Cô Y tá dường như đã vừa lòng liền buông tha cho cậu, tiếp tục làm công việc dang dở. Isagi cũng không để ý nữa, lẳng lặng nằm xuống ngủ một giấc. Nhưng chưa kịp ngủ được bao lâu thì cánh cửa phòng y tế lại chợt mở một cái thật to khiến Isagi giật mình tỉnh giấc, ngước đôi mắt lên nhìn. Nam nhân tóc màu xanh lục sẫm với phần tóc mái xõa ngang mặt ở mắt phải nhiều hơn mắt trái, đôi đồng tử màu xanh mòng két mỏng và lông mi khác biệt giống y hệt với anh trai mình. Sự xuất hiện bất ngờ của gã khiến cả cô Y tá cũng phải giật mình, vội vàng đứng lên:
-I-Itoshi? Em làm gì ở đây thế?
Itoshi Rin là em trai hội trưởng, một nam nhân cao ráo với khuôn mặt điển trai nhưng lại rất lạnh lùng. Tập đoàn Itoshi rất nổi tiếng nên cả hai anh em nhà này đều thuộc dạng không phải thích là đụng. Khác với Sae, Rin không chỉ lạnh nhạt mà còn rất bạo lực. Tính đến nay đã có ba vụ bạo hành bạn học xảy ra khi gã chuyển đến đây nhưng đều được đút lót tiền giải quyết êm xuôi vấn đề, có lẽ thứ tình cảm duy nhất còn sót lại trên con người gã bây giờ là tình yêu mà Rin dành cho Shun.
Cô Y tá còn chưa kịp định thần thì Rin đã quắc đôi mắt màu xanh qua nhìn, cái nhìn như muốn giết chết người khác, gã gằn giọng nói:
-Im mồm, không phải chuyện của cô, cút ra ngoài.
Cô Y tá sợ xanh mặt, không dám làm trái ý tiểu thiếu gia tập đoàn Itoshi liền ngay lập tức chạy ra khỏi phòng, bên trong chỉ còn cậu và gã. Isagi im lặng, cúi gằm mặt xuống nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình. Dù không nói gì nhưng cậu cũng có thể cảm nhận được cái ánh nhìn sắc như dao găm cắt ngang qua người.
Rin đến đây làm gì? Lúc quen nhau, gã chưa một lần để tâm đến cậu. Với Isagi Yoichi, trong kí ức chỉ có những lần Itoshi Rin lặng lẽ bước qua mỗi khi cậu chào, thi thoảng gã sẽ lại lôi cậu ra rồi đánh đập để trút giận nhưng những lúc ấy cậu cũng mặc kệ. Gã đánh cậu rồi lại băng bó vết thương xong lại đánh, lúc đó Isagi đã ngây thơ mà nghĩ rằng phải chăng đấy chính là cách Rin thể hiện tình yêu với mình, dù nó có hơi bạo lực một chút.
Nhưng giờ đây thì sao? Shun đã trở về, bạch nguyệt quang trong lòng bọn gã đã trở về rồi....
Rin nhìn cậu không dừng, gã khẽ mấp máy môi, nói:
-Tại sao...mày...
Isagi ngước lên nhìn đã thấy Rin đến rất gần, khoảng cách gần đến mức cậu còn có thể cảm nhận được mùi hương bạc hà thanh mát phả ra từ người nam nhân. Gã khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ gò má cậu, điều mà trước đây gã chưa từng làm. Cái hành động ấy xuýt khiến tim Isagi vọt ra ngoài.
Rin đứng về phía cậu sao?
-R-Rin! Cuối cùng thì--Á!!
Chưa để cậu nói hết niềm vui sướng vì có người tin mình thì Rin đã thẳng tay tát một cú vào mặt cậu khiến Isagi chỉ kịp la lên một tiếng, gò má nhợt nhạt giờ đây đã đỏ ửng do cú bạt tai hồi nãy. Rin đẩy cậu xuống giường, đưa hai tay lên bóp chặt cổ cậu. Gằn giọng:
-Con mẹ mày Isagi! Sao mày dám động vào Shun!?
Nước mắt Isagi trào dâng, phải rồi, là do cậu mộng tưởng, Rin yêu Shun chứ có yêu cậu đâu. Nức nở:
-H-hức...đau quá...R-Rin đừng...
-Ngậm mồm lại đi Isagi, mày không muốn chết sớm đúng không?
Rồi ngay lập tức, gã đưa tay đấm thẳng vào bụng cậu, từng cú đấm cứ thế mà giáng xuống khiến cả người Isagi đau đớn không thôi nhưng vẫn cố gắng chịu đựng. Rin bóp cổ cậu, Rin đang muốn giết cậu sao?
-Mày đi chết đi, Isagi, loại như mày sống làm gì cho chật đất.
-Tao đã để yên cho mày suốt thời gian qua mà mày vẫn del chịu yên thân hả?
-Mày là cái mẹ gì mà dám động vào cậu ấy? Một thằng sinh ra chỉ để thoả mãn đàn ông thì có tiếng nói à?
Từng cú đấm, là từng câu nói sắc như giao găm.
Chợt Rin ngừng tay, Isagi đau đớn cứ nghĩ là đã xong chuyện nhưng không, gã chậc một tiếng, nói:
-Đôi mắt của mày trông đẹp nhỉ, trông rất giống với Shun. Tao sẽ hủy hoại nó nhé?
Nói rồi, gã liền rút ra một lọ nhỏ, Isagi bất ngờ rồi nhanh chóng nhận ra nó là thứ gì. Dung dịch axit.
Rin đang muốn cho axit vào mặt cậu!?
-Không!! Không được!! Dừng lại đi mà!!!
-Ngậm mồm, mày có quyền lên tiếng sao.
Rin chừng mắt, gã ghét cay ghét đắng cái con người này. Đặc biệt là cái tình yêu phế phẩm ấy.
Mở lắp nhỏ, gã đáng chuẩn bị đổ axit lên mặt cậu thì Isagi vùng vẫy kịch liệt, cậu cựa quậy, la lên:
-Đừng!!! Xin anh đấy!! Rin!!
-Isagi, mày nên nhớ mày chỉ là một thằng thay thế, một thằng del đáng sống trên đời này--
Khi những giọt axit sắp sửa rơi xuống gương mặt, Isagi ngay lập tức bật dậy đập thẳng vào đầu gã, axit cũng theo quán tính mà không vào mặt, nó vào tay cậu. Dù chỉ một ít nhưng cũng đủ khiến Isagi cảm nhận được cái chết. Đau cả người lẫn xác, đau đến chết đi sống lại.
Axit đã bào mòn da cậu nhanh chóng, để lại cái vết thương suốt đời.
-Mẹ mày! Isagi!! Thằng đ*em nhà mày muốn chết à?
Rin cáu gắt đứng lên, gã tức giận máy đập phá đồ đạc không ngừng. Rồi ngay lập tức cũng đưa chân lên đánh cậu. Isagi ôm tay ngồi khóc, hứng chịu từng cú đánh đập không thương tiếc của nam nhân.
Rin nắm chặt tóc Isagi, kéo lôi đi rồi đập từng cú vào kệ bàn bên cạnh, khiến mũi cậu bị dập, chảy máu không ngừng.
-Isagi, cái việc ngu nhất của mày là ảo tưởng vị trí trong tim bọn tao.
À, phải.
Gã nói đúng m, tất cả là do cậu, là do cậu đã ngây thơ nghĩ rằng bọn họ cũng yêu cậu như cách cậu yêu.
Là do cậu ngu muội đâm đầu vào thứ tình yêu ấy. Là do cậu hết...
-Con mẹ nó.
Rin sau khi đánh đập xong, liền không quên đá vào người cậu một cú đau đớn. Cú đá lực mạnh đến mức khiến Isagi còn phải ho ra máu. Nhưng đổi lại, Rin sau khi buông những câu chửi rủa thì đã rời đi, để cậu nằm bất động dưới sàn. Isagi nhìn lên bóng lưng đang xa dần phía trước lòng đau như cắt.
Ngày xưa, đã có một Isagi Yoichi luôn đuổi theo bóng lưng Itoshi Rin.
Đã có một Isagi Yoichi mù quáng, bất chấp tin vào tình yêu, ngày nào cũng mang cơm hộp tự làm dù biết nó sẽ nằm lăn lóc trong thùng rác.
Đã có một Isagi Yoichi yêu Itoshi Rin đến sâu đậm....
Bốn năm thanh xuân cũng chỉ gói trọn trong một câu "mày đi chết đi, đồ hời hợt"
Nhưng đó là tình yêu mà, vì là tình yêu nên cậu muốn níu giữ nó.
Isagi cười, cười trong nước mắt, có lẽ cậu đang tự cười nhạo chính bản thân cậu, cười nhạo cái sự ngu ngốc của mình.
Bọn họ đã thật sự thành công khi biến cậu thành một con rối mua vui, chỉ biết dựa dẫm vào bọn họ, không có họ là sẽ không sống nổi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com