CHƯƠNG 25
Khi cảm xúc không còn giấu được
Sáng hôm đó, trời trong xanh nhưng không khí trong lớp lại đặc quánh như chuẩn bị bùng nổ một cơn sóng. F4 đứng ở cuối hành lang, mỗi người mang một cảm xúc riêng.
Thyme đi trước, tay cầm cặp nhưng bước chân dừng lại vài lần, mắt liên tục dõi theo Kavin. Cậu chưa bao giờ thấy Kavin bình tĩnh và tập trung đến vậy khi học nhóm. Cậu thấy Kavin cầm bút, nhấn mạnh từng bước giải bài, đưa sách tham khảo cho Ren, ghi chú cho MJ. Một Kavin lặng lẽ, xuất sắc, khiến Thyme tim nhói: "Sao cậu có thể vừa giúp đỡ mọi người vừa đẹp trai dữ vậy...?"
Ren thì như thể không hề bị thời tiết hay âm thanh xung quanh làm phiền. Cậu ngồi đối diện Kavin, sách mở sẵn, bút di chuyển nhịp nhàng. Khi nhìn sang Kavin, Ren nhận ra một điều: cậu và Kavin luôn nhịp điệu giống nhau, từ cách đọc đề, viết lời giải, đến cách nhíu mày khi gặp bài khó.
Một khoảnh khắc "bùng nổ" nho nhỏ: Ren viết nhầm đáp án, Kavin nhướn mày, chỉ nhẹ tay sửa lại. Không lời, không cử chỉ thừa, nhưng đủ để Ren cảm thấy: "Mày hiểu tao quá rồi..."
MJ thì cực kì năng lượng. Cậu lăn lộn bên cạnh Kavin, ném vài cây bút ra chỗ khác để trêu cậu:
"Ê, tao thấy mày tập trung quá, hơi buồn nè!"
Kavin nhếch môi cười nhẹ, ánh mắt lướt qua MJ, một nụ cười không lời nhưng đủ để MJ cười lớn, cảm giác như hai người đang chơi một trò chơi tinh thần mà chỉ riêng họ hiểu.
Bỗng dưng, giáo viên bước vào lớp, đặt một bài kiểm tra đột ngột.
Cả lớp hốt hoảng, nhưng F4 thì khác. Thyme nhảy dựng lên, định trốn ra ngoài, nhưng Kavin đã cúi xuống, vừa trao cho Thyme một nụ cười tinh nghịch vừa vỗ nhẹ vai cậu:
"Bình tĩnh đi. Làm theo từng bước."
Thyme đứng sững, tim đập loạn. Cậu chưa bao giờ thấy Kavin vừa nghiêm túc vừa trêu mình như thế, và cậu nhận ra một hint: Kavin quan tâm Thyme hơn cả cậu nghĩ.
Ren thì im lặng, nhưng ánh mắt chạm Kavin – nhịp tim đồng điệu – đủ để hai người cùng bình tĩnh. MJ thì thở hồng hộc, nhưng vẫn quay sang cười với Kavin: "Cậu thật sự quá bình tĩnh mà!"
Bài kiểm tra bắt đầu. Không gian lớp im lặng, chỉ còn tiếng bút lách tách.
Thyme ngồi cạnh Kavin, tay run run nhưng cố tập trung. Cậu quay sang, Kavin không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt sách tham khảo gần Thyme, một hint: "Mày sẽ làm được."
Cảm giác Thyme như điện giật chạy dọc sống lưng. Tim cậu nhói lên, vừa lo lắng vừa... ấm áp. Cậu bắt đầu nhận ra, những hành động lặng lẽ của Kavin là thứ cậu mong chờ nhất mỗi ngày, dù cậu chưa dám thừa nhận.
Ren viết nhanh, đôi mắt không rời đề bài, nhưng vẫn lén nhìn Kavin vài lần, đoán nhịp tay cậu. Hai người như đang thi đấu nhưng lại hợp tác, nhịp điệu của bút là nhịp tim của họ.
MJ thì vẫn năng lượng, vừa viết vừa thỉnh thoảng nhìn Kavin, cười khẽ, như muốn trêu cậu giữa áp lực. Kavin vẫn lặng lẽ, chỉ thỉnh thoảng nhíu mày, nhưng mỗi nhíu mày đều khiến MJ cảm thấy: "Cậu ấy vừa nghiêm túc vừa lo cho tao..."
Nửa bài kiểm tra trôi qua, Thyme mồ hôi nhễ nhại. Cậu định bỏ cuộc, nhưng Kavin nhẹ chạm tay lên sách của cậu:
"Đọc lại đề. Mày làm được mà."
Thyme cảm giác trái tim như bị bóp nghẹt, và trong một khoảnh khắc, cậu nhận ra mình đang dựa vào Kavin nhiều hơn cả Gorya, nhưng điều đó khiến cậu vừa xấu hổ vừa hạnh phúc.
Ren thì vừa cười nhạt, vừa viết bài, ánh mắt lén nhìn Kavin. Hai người như hòa nhịp một cách thầm lặng, không ai nói ra, nhưng đủ để cảm giác: Chúng tôi hiểu nhau, không lời cũng đủ.
MJ thì không chịu ngồi yên, liên tục cọ cọ vai Kavin, nói luyên thuyên, nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ. Hint tình cảm nhẹ nhàng, kiểu gần gũi, vui nhộn, nhưng vẫn tinh tế.
Khi bài kiểm tra kết thúc, giáo viên thu bài. Cả lớp thở phào, nhưng F4 lại hơi hưng phấn theo cách riêng.
Thyme nhìn Kavin, tim vẫn đập loạn nhịp. Cậu nhận ra: Kavin không chỉ đứng sau Thyme, mà đang đứng ở trung tâm mọi mối quan hệ, cân bằng giữa Ren, MJ và Thyme, tạo nhịp cho mọi người mà không một lời nào nói ra.
Ren nhấc tay, đưa cuốn sách cho Kavin, một ánh mắt trêu chọc nhưng đầy ý nghĩa: "Chúng ta vẫn đồng điệu mà." Kavin gật đầu nhẹ, cười nhạt.
MJ thì nhảy lên, quơ tay: "Thôi, ăn mừng thôi! Ai thua bài này tao đổ nước đá lên đầu nha!"
Kavin nhếch môi cười, lặng lẽ đứng dậy, kéo MJ ra xa, ánh mắt đầy ẩn ý: "Đừng làm loạn, tao sẽ xử lý sau."
Buổi tối, Thyme về nhà, nhắn tin cho Kavin:
"Hôm nay cậu ổn chứ?"
Kavin trả lời nhanh:
"Ổn. Mày thì sao?"
Thyme đọc xong, tim vừa nhói vừa ấm. Lần đầu cậu cảm nhận cậu đang dần tin rằng Kavin luôn ở đó, vừa giúp đỡ vừa thầm lặng, nhưng đủ khiến tim người khác rung lên.
Ren nhắn tin riêng cho Kavin:
"Hôm nay mày làm tốt. Chúng ta... hợp nhau."
MJ thì nhắn:
"Đừng quên tao nhé, sáng mai chơi game chung nè."
Kavin mỉm cười nhạt, đọc từng tin, nhận ra: ba mối quan hệ, ba nhịp tim, nhưng mình có thể đứng giữa và giữ tất cả.
Đêm xuống, Kavin ngồi trên ghế sofa, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt điềm tĩnh nhưng sâu lắng. Cậu biết: những hint tình cảm này sẽ còn kéo dài, Thyme sẽ nhận ra mình, Ren sẽ đồng điệu sâu hơn, MJ sẽ càng gần gũi, và chính điều đó sẽ bùng nổ một ngày không xa...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com