ii.
Hôm nay các đội sẽ cùng nhau đến nhà thi đấu để tập dợt việc sắp xếp đội hình, các nhân viên cũng có những câu hỏi phỏng phấn giao lưu giữa các đội tuyển.
Staff: "Câu hỏi tiếp theo là hãy chọn ra 3 gương mặt tuyển thủ mà bạn cảm thấy đẹp trai nhất. Chúng ta sẽ lựa chọn ngẫu nhiên nhé. Nào..xin mời tuyển thủ Peanut của GenG".
Nghe thấy tên mình, cậu nhẹ nhàng nhận lấy micro, ngại ngùng hỏi.
"Có được kể tên các tuyển thủ đã giải nghệ không ạ?".
Staff: "A, có thể ưu tiên cho tuyển thủ Peanut nha, bạn có thể kể tên 3 tuyển thủ đã giải nghệ và 3 tuyển thủ đang đi đấu".
"A cảm ơn. Tuyển thủ mà tôi cảm thấy đẹp trai nhất sao? Ừm về 3 người đã giải nghệ thì tôi sẽ chọn anh Watch, anh Smeb và anh Pray ạ". Han Wangho giả vờ nghĩ nghĩ, nhưng thật sự trai đẹp trong lòng cậu nhất định phải là các anh trai của mình rồi.
Staff: "Wow, thế còn các tuyển thủ đang thi đấu thì sao ạ?".
"Ừm, tôi sẽ chọn tuyển thủ Chovy của GenG, tuyển thủ Faker của T1 và tuyển thủ Deft của DRX ạ".
Đoạn phỏng vấn đều được tất cả tuyển thủ của các đội theo dõi, và đương nhiên liền có ba con người đang cực kì cao hứng. Lee Sanghyeok và Kim Hyukkyu chỉ đơn giản là cong cong khóe môi, thể hiện sự vui vẻ khó thấy, còn Jeong Jihoon thì thật sự hôm nay hắn không biết mặt đất màu gì đâu.
Sắp đến ngày thi đấu với T1, gần đây tần suất tập luyện khá dày đặc, đã tập suốt mấy ngày liền, hôm nay Han Wangho muốn đi ngủ sớm. Cậu tắm xong ngồi trên giường, vừa lau tóc vừa trả lời tin nhắn của Kim Hyukkyu.
'Hôm nay Wangho khen anh đẹp trai, anh thật sự rất vui đó'
'Em chỉ nói sự thật thôi mà'
'Người khen anh đẹp thật sự đếm không hết, anh sẽ đi cảm ơn hết từng người một sao?'
'Không có, anh chỉ nhắn cho một mình em thôi'
Cậu mỉm cười gửi đi nhãn dán chim cánh cụt vẫy tay. Han Wangho từng có thời gian tiếp xúc với anh trai này, khác với Lee Sanghyeok nhìn có vẻ lạnh lùng, thì Kim Hyukkyu lại rất hiền lành và dịu dàng, nhìn anh kiểu chữa lành ấy. Hơn nữa lại có gương mặt đẹp trai, da thì trắng hơn cả con gái, đặc biệt là cái mũi cao vút, nhìn là muốn có con liền luôn. Tiếc là cả hai chưa từng chung đội lần nào cả, nếu không thì em sẽ xuống đường dưới thường xuyên để nuôi anh.
Còn Lee Sanghyeok thì khỏi phải đợi, người hâm mộ anh cả trai cả gái không biết bao nhiêu, anh sẽ không rảnh gửi lời cảm ơn như anh trai adc của DRX đâu.
Khi Han Wangho tắt điện thoại chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Em chưa ngủ sao?". Lúc nhìn thấy em trai cao lớn trước mặt, cậu có chút giật mình nhớ lại chuyện lần trước. Mình vẫn chưa cho cậu ta câu trả lời rõ ràng a.
Jeong Jihoon cao hơn cậu một cái đầu, đứng trong không gian chỉ có ánh đèn ngủ lờ mờ khiến cậu có chút cảm giác áp bức.
"Wangssi thật sự thấy em đẹp trai sao?".
Han Wangho chớp chớp mắt, hắn đến hỏi vấn đề này thôi hả?
"Thật ra anh định nói là anh cơ, nhưng mà như thế thì ngại quá nên mới nói là em". Nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Jeong Jihoon, cậu có chút vui vẻ liền trêu chọc hắn.
"Gì cơ? Thế anh không định chọn em à?". Jeong Jihoon thấy cậu ngồi lên giường, không e dè mà ngồi xuống theo.
"Haha anh đùa thôi, em đẹp nhất được chưa?". Han Wangho cười cười, theo thói quen lấy son dưỡng ra bôi lên môi, Jeong Jihoon chăm chú nhìn theo động tác của cậu.
"Nếu em với anh không chung đội, thì anh có chọn em không?".
"Phải xem mức độ thân thiết của chúng ta như thế nào đã". Cậu bặm môi nói.
"Không được, dù không thân thì anh vẫn phải thấy em đẹp trai".
Han Wangho liếc nhìn người kia bắt đầu giở thói trẻ con, vươn tay lên xoa xoa đầu hắn.
"Được rồi, Jihoon của chúng ta đẹp trai nhất".
Sao lại là của chúng ta? Chỉ là của anh thôi được không?
Jeong Jihoon giật mình với dòng suy nghĩ tự phát của mình. Sao lại nghĩ đến vấn đề kinh khủng đó, hắn tự cảnh báo bản thân bình tĩnh lại, ngàn lần đừng có tình cảm với người anh này, hắn không muốn để bản thân phải chịu thiệt thòi đâu.
Hôm nay khi nghe được câu trả lời phỏng vấn của Han Wangho, hắn rất ư là hài lòng, còn có chút phấn khích. Bởi vì trong một dàn em trai yêu quý của Han Wangho, thì hắn mới là người được cậu nhắc đến. Cộng thêm việc dạo này tập luyện quá nhiều, buổi tối hắn muốn ra ngoài đi dạo cho tâm trạng thoải mái, không hiểu sao khi đến trước phòng của người đi rừng, hắn lại vô thức mà gõ cửa.
"Em đến chỉ để hỏi anh chuyện đó thôi hả?". Han Wangho xếp gối lại ngay ngắn, tỏ ý muốn đi ngủ.
Jeong Jihoon không biết trả lời thế nào, cũng không biết làm gì tiếp theo. Bỗng tầm mắt của hắn rơi vào đôi môi hình trái tim có chút bóng của son dưỡng, hắn mới mở miệng.
"Em hết son dưỡng rồi, muốn dùng ké của anh một chút".
Han Wangho chớp mắt, với tay lên tủ đầu giường lấy ra một thỏi son đưa cho hắn.
"Anh có dư một cái này, em lấy dùng đi".
Jeong Jihoon cắn cắn môi tỏ vẻ chán ghét, tiếp theo hắn đưa tay chạm vào môi cậu.
"Em dùng cái này được không?".
Han Wangho ngơ ngác nhìn hắn, chưa kịp tiêu hóa câu hỏi vừa rồi thì Jeong Jihoon đã tiến đến, đưa tay ra sau gáy cậu mà kéo lại, hai cánh môi dán vào nhau.
Ba giây sau Jeong Jihoon tách ra, để lại Han Wangho ngây ngốc, chạm chạm vào môi mình. Cậu nghĩ nghĩ, hôn thì chắc là lúc làm tình đã hôn rồi, nhưng mà lúc đó mình không có nhận thức được, không phải là bị lỗ sao?
Nghĩ nghĩ như thế, cậu liền nắm lấy cổ áo hắn kéo lại gần, chủ động tấn công. Han Wangho vươn lưỡi liếm liếm giữa hai kẽ môi. Jeong Jihoon hơi bất ngờ vì hành động của anh trai nhưng cũng vui vẻ phối hợp, đầu lưỡi đón lấy cậu mà cùng nhau chơi đùa.
Họ hôn nhau rất lâu, căn bản thì cảm giác kích thích cũng từ từ dâng cao, tiếng liếm mút trong đêm tối như càng to hơn khiến Han Wangho không chịu được, xấu hổ muốn tách ra. Nhưng Jeong Jihoon không đồng ý, một tay nắm eo một tay giữ cằm không cho cậu tránh né, Han Wangho đành im lặng mà tiếp tục dây dưa.
Sau khi tách ra, cậu hít thở dồn dập, ngại ngùng đẩy Jeong Jihoon đi ra ngoài, còn không quên dúi cây son dưỡng màu xanh vào tay hắn. Jeong Jihoon có hơi bất ngờ, nhưng dường như phát giác ra điều gì đó, hắn liền bật cười, vui vẻ đi về phòng.
Han Wangho nhảy lên giường, vùi đầu vào chăn như muốn trốn, vì sau nụ hôn lúc nãy, cậu cứng rồi. Nếu còn để hắn ở lại phòng thì ngày mai sẽ không đủ sức tập luyện mất.
"Chỉ còn một ngày nữa thôi, cố lên".
Còn một ngày nữa là đến lúc đối mặt với T1, trận đấu quyết định của mùa giải lần này. Cả hai đội đều tập luyện không ngừng nghỉ suốt khoảng thời gian kết thúc trận bán kết cho đến nay. Do đó GenG quyết định ngày mai các tuyển thủ sẽ nghỉ ngơi, tâm lí thoải mái cũng là một yếu tố quan trọng giúp chiến thắng mà.
"Siwoo, mày mới ăn kẹo đúng không?".
"Wangho a, tao mới ăn có một viên thôi". Son Siwoo lo sợ nhìn người bạn đi rừng của mình, chạy ra phía sau Choi Hyeonjoon ẩn nấp.
"Mày đừng có xạo, tuần này mày ăn gần cả túi rồi". Han Wangho đứng đối diện khoanh tay nghiêm nghị "Sao cứ nhét đống rác vào mồm thế hả? Tao sẽ méc mẹ mày".
"Cái thằng này sao mày lại con nít thế chứ?". Son Siwoo làm mặt quỷ với cậu.
"Hai đứa mày mới con nít ấy, già nhất đội rồi mà còn như trẻ con". Park Jaehyuk bất lực trước sự ồn ào của hai đứa này.
"Anh Wangho không ăn vặt mà còn chăm chỉ tập gym nữa. Thế anh có cơ bụng không? Cho em xem với". Choi Hyeonjoon đứng trước mặt hòa giải, lại níu tay Han Wangho mong chờ.
"Đúng thế, tao cũng muốn xem". Son Siwoo bước ra bên cạnh người đi đường trên, cũng nắm lấy một tay Han Wangho để dò xét.
Han Wangho một bên tránh né một bên bĩu môi ủy khuất, cậu đúng là chăm chỉ tập luyện đó, nhưng mà lại chỉ có bụng nhỏ eo thon thôi, cậu còn chưa kịp mở miệng xin tha thì đã có người trả lời giúp.
"Anh ấy không có đâu". Jeong Jihoon lên tiếng, phá vỡ sự im lặng của hắn từ nãy đến giờ.
"Sao em biết?". Choi Hyeonjoon nghiêng người thắc mắc.
"Em vô tình thấy". Jeong Jihoon nhún vai, đứng lên muốn rời đi. "Em về kí túc trước đây".
"Anh về nữa". Choi Hyeonjoon thấy thế cũng lấy balo rồi đi theo. "Bái bai các anh".
Nhìn theo bóng lưng cao lớn của Jeong Jihoon, Han Wangho lại nhớ đến cơ thể đầy vết hôn của hắn, nhớ đến cơ bụng săn chắc, còn ở dưới.. ở dưới thì lại bị chăn che mất rồi. Son Siwoo thấy biểu tình trên gương mặt Han Wangho thay đổi liên tục liền kéo cậu ra một góc.
"Mày với Jihoon, có vấn đề gì hả?".
"Làm gì có vấn đề nào, tụi tao vẫn bình thường mà".
"Có phải mày đã ngủ với em ấy không?".
Han Wangho trợn mắt. Có phải mày xây tổ trong bụng tao không?
"Hôm đó tao đã đưa mày về phòng mà? Mắc cái gì lại chạy qua phòng người ta thế hả?". Son Siwoo nghe cậu kể lại mọi chuyện xong liền cốc vào đầu cậu một cái.
"Huhu chắc tao bị mộng du đó". Han Wangho biểu tình muốn khóc.
"Thôi được rồi, thi đấu xong tao tính sổ với mày". Son Siwoo lấy áo khoác đưa cho cậu. "Mau cút về ngủ đi".
Hơn ba giờ sáng, Han Wangho lăn lộn trên giường không ngủ được, cậu đi xuống bếp lấy một cốc sữa ấm, làm ấm bụng chắc là sẽ dễ ngủ hơn.
Cậu chỉ mở cái đèn nhỏ xíu dưới bếp, rót sữa ra ly xong chuẩn bị đi về phòng thì mới phát hiện có bóng người sau lưng.
"Oa..".
"Im lặng chút".
"Jaehyuk, mắc gì xuất hiện không tiếng động vậy? Hù chết tao rồi".
Han Wangho kéo bàn tay đang che miệng mình, thở hắt ra khi biết bóng người đó là Park Jaehyuk.
"Tao xuống lấy nước, mày chưa ngủ à?".
"Không ngủ được". Han Wangho nói, xoa xoa cổ tỏ vẻ mệt mỏi.
"Sao không mở đèn lớn? Tao còn tưởng mày đang làm chuyện mờ ám đấy".
"Tao thì làm được chuyện gì mờ ám chứ?". Cậu bĩu môi, uống một ngụm sữa.
"Kiểu như uống say chạy vào phòng em út làm chuyện đồi bại".
"Ặc..". Han Wangho sặc sữa, trừng mắt nhìn thằng bạn mình.
"Sao mày biết chuyện đó? Có phải Son Siwoo nói với mày không?".
Park Jaehyuk nhún vai, tỏ vẻ điều đó không quan trọng.
"Mày ghê thật đó nha Wangho, em trai mới lớn mà cũng không tha".
"Huhu chỉ là tai nạn thôi, mày đừng nhắc nữa có được không?". Han Wangho khóc ròng, cả đội năm người thì hết bốn người biết chuyện rồi.
"Ờ". Park Jaehyuk mở cửa tủ lạnh tìm kiếm "Mày uống hết sữa rồi à?".
"Ừ còn có một hộp thôi, còn lại ở tủ lạnh phòng stream ấy". Nói xong cậu xoay người qua lavao, loay hoay rửa ly. "Mày muốn uống à?".
"Ừ". Park Jaehyuk đưa tay tắt đi ánh đèn le lói trong phòng.
"Jaehyuk..? Ưm..". Han Wangho giật mình vì gương mặt của Park Jaehyuk đang phóng đại trước mặt mình, chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn kéo vào nụ hôn sâu.
Theo đánh giá của Han Wangho thì Park Jaehyuk rất phù hợp với tiêu chuẩn chất liệu bạn trai của cậu. Hắn lúc nào cũng nhẹ nhàng, dịu dàng, bằng tuổi nhau nhưng cậu cảm thấy như hắn sinh trước mình mấy năm vậy. Ở bên Park Jaehyuk sẽ có cảm giác rất an toàn, hắn rất biết cách dẫn dắt đối phương, như tình huống hiện tại, dù chỉ là hôn nhưng lại khiến cho cậu không thể đứng vững được nữa. Lúc hôn xong, cậu mới phát hiện mình đang trong tư bị hắn ép vào tủ lạnh lớn, tay hắn bao trọn phần sau đầu mình.
"Muốn làm không?". Park Jaehyuk vùi mặt vào hõm cổ người đối diện, nhẹ nhàng hôn lên.
"Ưm.. không được..".
"Ừm..". Park Jaehyuk đáp một tiếng rồi bế cậu đặt lên bàn ăn, hai tay nhanh chóng kéo khoá quần của cả hai, giải phóng cho hai cự vật đang cương cứng kia.
"N..Này..?". Han Wangho trợn tròn mắt trước hành động của hắn, đây là nhà ăn đó?
"Ra nhanh rồi đi ngủ". Park Jaehyuk không muốn giải thích thêm, chỉ hôn lên chóp mũi cậu một cái rồi bắt đầu hành động. Hai bàn tay to lớn của hắn bọc lấy hai cự vật phía dưới, không ngừng lên xuống. Han Wangho bị kích thích không ngừng chỉ có thể dán vào người hắn, tựa cằm lên vai mà nhìn chằm chằm về phía cửa bếp, vạn lần cầu xin đừng có ai không ngủ được mà chạy xuống nhà bếp như họ.
Kĩ thuật của Park Jaehyuk rất tốt, lại cộng thêm cảm giác hồi hộp, lo sợ bị phát hiện khiến cậu bị kích thích tột độ, một lúc sau liền run rẩy muốn bắn ra, nhưng Park Jaehyuk lại dùng ngón tay chặn lại, không cho cậu đạt được mong muốn. Han Wangho ngã người ra sau, hai tay chống xuống bàn, nghiến răng trừng hắn. Nhưng trong bóng tối, nét mặt của cậu ẩn hiện do ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, lại như đang làm nũng.
"Cùng ra đi". Park Jaehyuk mỉm cười, nói xong liền nghiêng người về phía trước, cùng cậu hôn môi.
Dằn vặt thêm một lúc lâu Park Jaehyuk mới buông tha cho cậu. Hai tay của hắn đã ướt đẫm nước của cả hai, buông ngón tay ra khỏi vật nhỏ của Han Wangho, vật trong tay hắn giật giật một chút rồi cùng nhau bắn ra.
Han Wangho được chăm sóc tốt, sau khi rời môi Park Jaehyuk chỉ biết há miệng thở dốc, cậu vẫn giữ được tia lý trí cuối cùng, kéo quần lên cho nghiêm chỉnh rồi gục lên vai người đối diện mà ngủ. Như đã quá quen với hành động này của cậu, Park Jaehyuk dọn dẹp xong liền nhẹ nhàng bế người đi rừng của mình về phòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com