Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

hiếuanh (b)

gần một năm cứ thế trôi qua, tình cảm của trần minh hiếu vẫn còn đó, chỉ ngày một càng nhiều thêm. hắn vẫn quyết định theo dõi quang anh ở phía sau, bởi bằng một niềm tin nào đó, cái duyên của em và hắn sẽ đến.

và đúng như minh hiếu đã chờ đợi, "anh trai say hi" đã đem hắn và quang anh lại gần với nhau hơn.

vào cái ngày đầu tiên ghi hình, em với mái tóc màu nâu hạt dẻ đã tiến đến chào hỏi và trao cho minh hiếu cái bắt tay mà hắn ngày đêm mong nhớ. và hắn ta biết, mình không thể bỏ lỡ em thêm một lần nào nữa.

nhưng có vẻ chẳng có gì là suôn sẻ, lúc đầu minh hiếu đến chương trình chỉ vì tổ đội của mình và vì quang anh của hắn thôi. nhưng sau khi cái gánh nặng đội trưởng đè lên đôi vai, hắn mới hiểu mọi chuyện không thể diễn ra theo ý hắn mong muốn được. minh hiếu còn tưởng chừng như ông trời đang cấm cản chuyện của hắn và quang anh. dù cho có tìm mọi cách đi chăng nữa, hắn chẳng bao giờ được chung đội với em một lần nào cả.

bù lại thì minh hiếu dường như đã thân thiết với em hơn. hắn có thể thoải mái ôm quang anh, giấu em trong vòng tay mình, dành cho em những lời khen mà hắn luôn giữ kín trong lòng mỗi khi quang anh kết thúc một bài biểu diễn.

nhưng chỉ đến đó, mọi thứ cứ dậm chân tại chỗ mãi, hắn không biết mình đã thể hiện đủ tình cảm của mình chưa, không biết mình có nên tỏ tình em không? minh hiếu tự tin mình rất giỏi che giấu cảm xúc, hắn tin chắc quang anh vẫn chưa hề nghĩ đến việc trần minh hiếu đã tương tư em suốt một năm vừa qua đâu.

-

hắn đã định sẽ giữ mãi thứ tình cảm đó cho tới khi đêm chung kết của "anh trai say hi" diễn ra.

khi mà cả hai trao cho nhau một cái ôm thật chặt, chúc mừng cho em và hắn, á quân và quán quân của chương trình.

khi mà quang anh nhỏ xíu, vui vẻ mỉm cười và lọt thỏm trong lòng hắn.

khi mà hắn nhận ra mái tóc của em một lần nữa lại được nhuộm bởi màu trắng. màu tóc đã khiến hắn thật sự ngã thật đau vào hố sâu tình yêu dành cho quang anh.

đó cũng là khi minh hiếu nhận ra, mình không thể che giấu thêm được nữa.

"lát nữa em nán lại chút nha, anh có chuyện muốn nói."

hắn thì thầm, phả từng hơi thở gấp rút vì căng thẳng vào tai em, làm quang anh hơi giật mình nhẹ. rồi em cũng gật đầu đồng ý.

minh hiếu cố giữ bình tĩnh để trả lời hết những câu phỏng vấn đang chen lấy nhau vồ vập hỏi hắn. mặc dù cho lòng ruột đang cồn cào cả lên, nóng như có lửa đốt.

-

phải đến nửa đêm, minh hiếu mới giải quyết xong mọi chuyện. hắn đi tìm em và bất ngờ vì quang anh đang ngồi ở nơi đó, đúng cái nơi mà một năm trước hắn chỉ đứng nhìn em rồi lặng lẽ rời đi.

khác hẳn với quang anh ở "rap việt". bây giờ, em nhỏ của hắn đang mỉm cười rạng rỡ, hạnh phúc ngắm nhìn chiếc cúp bạc mà mọi người đã dành cho em bằng tất cả yêu thương và sự công nhận.

minh hiếu từ từ bước đến, hắn quỳ xuống, vừa vặn lọt vào tầm mắt của em.

"tìm thấy em rồi."

hắn nhìn quang anh, đem tất cả những gì dịu dàng nhất cho vào đôi mắt để gửi đến em. minh hiếu chuẩn bị sẵn sàng làm điều quan trọng nhất cuộc đời hắn.

"anh nhớ chỗ này không?"

quang anh đáp lại ánh mắt đó bằng một câu hỏi, em cười khúc khích nhìn hắn.

minh hiếu ngơ ra một lúc, hắn vẫn đang suy nghĩ xem quang anh đang muốn nói gì.

"ừm...chung kết năm ngoái, anh đã đến tìm em đúng không?"

quang anh xoáy càng sâu vào đôi mắt hắn như bảo rằng em không mong câu trả lời là không đâu nhé, đừng nói dối.

"em biết rồi à, đúng là anh đó."

đến bây giờ thì minh hiếu cũng chẳng còn gì để giấu cả, hắn muốn thổ lộ hơn bao giờ hết mà.

"anh biết không, lúc đó em buồn lắm nhưng lại có ai đang tiến về phía em. em cố tình không ngẩng mặt lên nhìn, em sợ có người sẽ phát hiện em khóc mất."

quang anh kéo hắn đứng dậy, em cầm lấy tay minh hiếu, cúi đầu xuống xoa xoa.

"người đó chỉ đứng nhìn một lúc rồi quay lưng đi, lúc em nhìn lên thì mới biết là anh hiếu đó. cảm ơn vì anh đã rời đi, nếu không em sẽ xấu hổ lắm."

em thủ thỉ mà tai em đỏ hết cả lên, minh hiếu chỉ im lặng, ngắm nhìn quang anh kể hết câu chuyện của mình. hắn cũng bất ngờ vì quang anh đã phát hiện ra hắn từ lâu, nhưng bây giờ thì không sao cả.

đến lượt minh hiếu cầm lấy tay của em, hắn đem tay quang anh đặt lên ngực trái mình, để quang anh có thể nghe thấy trái tim hắn đang đập theo từng nhịp thở của em.

"một năm trước, đúng là anh không có đủ dũng cảm để tiến tới bên em, nhưng bây giờ thì khác..."

minh hiếu dừng lại, hắn ta hít lấy một hơi dài rồi thở ra, nhịp tim càng ngày càng đập mạnh hơn.

"quang anh biết không? đôi khi anh rất vội vàng."

vội vàng muốn ôm lấy em, muốn hôn lấy em. vội vàng đòi hỏi câu trả lời sau những lời yêu thương mà anh sắp sửa trao.

"nhưng đôi khi, anh cũng rất kiên nhẫn."

kiên nhẫn mà chờ đợi cái nhìn của em sẽ dành cho anh, chờ đợi em đủ tin tưởng mà nắm lấy đôi tay anh để đáp trả tình cảm này.

"anh yêu em, chưa bao giờ là đủ."

minh hiếu siết chặt lấy tay em, hướng ánh mắt kiên định về phía em nhỏ trước mặt mà thổ lộ hết nỗi lòng của hắn. câu trả lời của em là gì vậy quang anh?

"em là người hay che giấu cảm xúc, em hay vụng về, em hay tức giận vô cớ. em không hoàn hảo tẹo nào...anh có chịu được em không?"

quang anh bối rối, em né tránh ánh mắt của hắn. em cảm giác như mình sắp bị minh hiếu nuốt chưởng mất rồi.

"anh không muốn chịu đựng nó đâu, anh sẽ nhận lấy hết những điều này mà giữ gìn, vì nhờ có nó mới tạo nên một nguyễn quang anh mà anh yêu mà. em đồng ý nha? cho anh cơ hội bên cạnh em đi."

"em...em..."

quang anh bắt đầu lắp bắp, em thật sự chưa nghĩ đến việc này. có nhiều lúc em cũng nghi ngờ, với những cái nhìn trộm mà minh hiếu dành cho em, quang anh đã từng nghĩ bộ anh hiếu có gì với mình không ta. nhưng rồi vì bận rộn lịch trình, áp lực của các vòng thi, em cũng gạt bỏ những suy nghĩ đó.

"hửm? anh hỏi em thì hãy trả lời đồng ý hay không thôi. em suy nghĩ làm gì nhiều vậy quang anh, để anh được yêu em nhé?"

minh hiếu vội lắm rồi, nếu chờ đợi thêm một giây phút nào nữa, tim hắn sẽ ngừng đập mất. nhưng nếu em từ chối thì hắn biết phải làm sao đây?

"em chưa xác định được cảm xúc của em dành cho anh là gì cả, anh ạ. cho em chút thời gian nữa, tụi mình hãy tìm hiểu nhau trước nhé?"

em thực sự rung động với từng lời nói, từng cử chỉ mà minh hiếu đã dành cho em, nhưng quang anh chưa muốn đáp trả lại khi bản thân còn chưa chắn chắc được, em có yêu anh không?

"nếu em không rõ ràng, em sẽ làm tổn thương anh hiếu mất."

quang anh bĩu môi. đôi mắt to tròn đang long lanh lên nhìn hắn. dang hai tay ra tỏ ý muốn ôm lấy minh hiếu, muốn hắn trả lời lại mình.

quang anh ơi, em biết không, em luôn tử tế đến mức đau lòng. hắn ước gì em xấu xa một chút, đồng ý lời tỏ tình này đi, hắn chịu được hết mà, miễn đến từ nguyễn quang anh thôi.

"anh sẽ đợi, hãy nhanh chóng đồng ý nhé, anh không bỏ cuộc đâu."

minh hiếu đáp lại em, ôm chầm quang anh vào lòng, tham lam hít lấy mùi hương trên mái tóc trắng của em.

hắn mong năm sau, khi đến thời điểm như bây giờ và nguyễn quang anh lại mang màu tóc này một lần nữa, hắn và em sẽ bước vào một giai đoạn mới, một mối quan hệ có tên rõ ràng.

và nếu có mười năm, một trăm năm, một ngàn năm sau đi nữa, trần minh hiếu vẫn mong luôn được ở bên cạnh em, đến khi màu trắng đó không cần tẩy nữa, mà sẽ là màu tóc thật của cả hai.



(hết).

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com