minhanh
bảo minh chuẩn bị lên sân khấu biểu diễn bài thi của mình. lần đầu em chính thức xuất hiện trên "rap việt", nơi mà anh quang anh của em từng chọn để quay trở lại sau nhiều năm.
nói không run là nói dối, bảo minh hồi hộp hơn bao giờ hết. "rap việt" là cả một ước mơ của em. bảo minh mang trong mình một vài trách nhiệm cần được thực hiện, em lại sau quang anh, đem tổ đội của mình lên trước công chúng. và lần này bảo minh nhất định phải bảo vệ anh, quang anh của em, nếu em không làm tốt hay hát quá nhiều những người xấu sẽ lôi anh ra mà chì chiết nữa mất. quang anh của em đã chịu đựng đủ rồi, bảo minh không muốn anh phải hứng lại những thứ độc hại đó thêm một lần nào nữa đâu. quang anh luôn xứng đáng với những điều tốt đẹp và dịu dàng nhất. bảo minh ở bên anh đủ lâu để biết, quang anh phải cố gắng hơn người khác nhiều gấp mấy lần để có được anh của ngày hôm nay.
sắp tới lượt bảo minh rồi mà mãi chưa thấy anh của em đâu. quang anh hứa với em rồi, anh hứa sẽ đến cổ vũ cho em. nhưng nếu quang anh không đến thì cũng chẳng sao, bảo minh sẽ hơi tủi thân một chút thôi vì em hiểu thời gian này anh bận như thế nào. bình thường những bài hát bảo minh trước khi cho ra mắt em đều gửi cho anh xem, đó là đặc quyền riêng mà bảo minh dành tặng cho quang anh của em. nhưng lần này bảo minh lại không làm vậy, nên em mang một chút hy vọng nhỏ, mong quang anh sẽ đến. vì đâu đó trong bài hát này, em có vài điều muốn gửi cho anh, em muốn quang anh nghe được những lời nói luôn được giấu ở tận sâu trong trái tim của em.
"chuẩn bị nha, tới em rồi đó coolkid."
một anh staff đến cạnh lay vai em, tại lúc nãy bảo minh chỉ ngồi im một chỗ mà thẩn thờ. anh thầm nghĩ chắc thằng bé đang run lắm.
"bình tĩnh thể hiện hết sức nha em trai."
anh staff đi trước dẫn em đến sau cánh gà để sửa soạn rồi lên diễn. anh vỗ vai bảo minh động viên.
"vâng em cảm ơn anh ạ."
bảo minh cũng gật gật đầu cười đáp lại thành ý của người trước mặt. em đứng đợi mà tim đập loạn hết cả lên, bảo minh hồi hộp hơn em tưởng tượng. khi mà giọng anh trấn thành vang bên tai, bảo minh mới tỉnh táo lại mà vội vàng bước ra sân khấu.
"lại là..."
khi em xuất hiện với câu nói quen thuộc của quang anh, của dg house cũng là lúc một anh trai tóc nhuộm màu trắng đang từ từ hoà vào biển người dưới sân khấu. bảo minh không nhầm được, đúng là anh quang anh của em rồi.
"em hôm nay đến đây chủ yếu để cổ vũ tinh thần cho coolkid thôi ạ."
quang anh ăn mặc đơn giản, đội chiếc mũ lưỡi trai ngược kèm theo cặp kính đen, vẫn hình ảnh quen thuộc mà bảo minh thường thấy. trên tay anh là hai, ba chiếc khăn của tổ đội, quang anh mang dáng vẻ của một anh lớn đúng nghĩa khi đến cổ vũ em. bảo minh cảm động đến sắp mếu mất, nếu không phải đang ghi hình thì em có thể lập tức nhảy vào lòng anh mà mè nheo rồi. quang anh đã đến để ủng hộ em như đã hứa rồi này, bảo minh biết mà, chắc chắn anh sẽ không bao giờ để em cảm thấy cô đơn đâu.
"anh mong một người bạn có bài hát tên "hào quang" sẽ mang đến hào quang cho em."
khi nghe anh trấn thành nói câu này, bảo minh rất tâm đắc. "hào quang" mà anh trấn thành nói, có thể anh ấy không biết nhưng chủ nhân của bài hát này đã sớm là một hào quang sáng chói trong lòng bảo minh rồi. lần đầu tiên em gặp quang anh ở nhạc viện, khi em biết đến anh là quán quân của một cuộc thi âm nhạc rất nổi tiếng, sau đó hoạt động thưa dần rồi biến mất hẳn. nhưng quang anh của ngày đó vẫn giữ trong mình một đam mê với âm nhạc không thể dập tắt.
em được chứng kiến hành trình của anh từ khi bắt đầu nam tiến tới các cuộc thi nhỏ lẻ, rồi đến "rap việt" và cả "anh trai say hi" của bây giờ. quang anh luôn chăm chỉ, luôn nuôi hi vọng tìm lại hào quang của chính mình. bảo minh sát cánh cùng anh trên hầu hết mọi cột mốc nên em hiểu, quang anh đã miệt mài, kính nghiệp và quyết tâm bao nhiêu để có được rhyder của ngày hôm nay.
khi anh ngày một chứng minh được bản thân, được mọi người công nhận, nhưng lại không ngần ngại mà chia sẻ với em, với nhật phát. quang anh chia nhỏ từng ánh hào quang rực rỡ của mình cho những người anh mà yêu quý. nên bảo minh biết ơn và thương anh, thương nguyễn quang anh của em nhiều lắm.
tình cảm của em cứ mỗi ngày được quang anh vun đắp nhiều thêm, anh luôn dịu dàng dìu dắt và bên cạnh ủng hộ những lúc em cần. đến một ngày bảo minh hiểu, mình không thể xem quang anh chỉ đơn thuần là một người anh trai. bảo minh muốn được bên cạnh anh, không phải với tư cách là một người em để anh che chở nữa.
trong khoảng thời gian quang anh thi "rap việt", bảo minh vẫn luôn cố ý lên tiếng để bảo vệ anh, mặc cho anh đã nhắc nhở em biết bao lần, quang anh bảo nếu em làm vậy họ sẽ nói lây qua em mất. nhưng mà quang anh không biết đâu, khi bảo minh đọc được những lời nói xấu xí đã găm lên người anh đó, em chỉ muốn đứng ra chịu thay cho quang anh thôi. quang anh đã luôn như vậy, luôn tốt bụng và biết chịu đựng, bởi anh đã gánh lấy những thứ đó từ khi còn rất nhỏ. bảo minh biết chứ nhưng em cũng biết xót mà, em xót cho người em thương mà. em muốn được chia sẻ tất cả vất vả với anh, bảo minh muốn anh biết, em sẽ luôn ở bên cạnh anh, cho dù có chuyện đi chăng nữa. bảo minh hứa đó.
bảo minh ở trên sân khấu, say sưa chìm đắm vào âm nhạc của em. nhưng ánh mắt luôn hướng về phía cánh phải, nơi mà có hai điều quan trọng của em, là nơi mà chiếc khăn của tổ đội, của gia đình nhỏ em luôn trân trọng được giơ cao. và nơi mà quang anh đang mỉm cười, tự hào nhìn cậu em bảo minh mà anh luôn bao bọc nay đã một mình đứng trên sân khấu lớn.
"em chính là nắng trong all my song."
bài thi lần này mang tên "nắng", và câu rap này cũng là lời nói bảo minh viết dành tặng cho anh. từ lâu, rất lâu rồi, quang anh luôn là nắng, luôn là nguồn cảm hứng, luôn là chất liệu tạo nên tất cả giai điệu của em. bảo minh chẳng thể nào quên những tia nắng đậu lên bờ vai anh hôm ấy. lần đầu tiên, em bắt gặp quang anh, trên tay anh là chiếc guitar gỗ, miệng ngân nga những âm thanh êm tai, lấp lánh cả một khung hình. bảo minh vì say mê khoảng khắc đó, không chần chừ mà tiến tới làm quen, cũng là lúc một tia nắng ấm áp được len lỏi vào trái tim em mà bừng sáng.
kết thúc bài hát, bảo minh về với the underdogs, em khá hài lòng với phần dự thi của mình. khi vào cánh gà, điều đầu tiên em muốn thấy là anh quang anh. em đưa mắt tìm kiếm bóng hình đó trong tiềm thức. không để bảo minh phải đợi lâu, quang anh đã đến bên cạnh, đưa tay xoa lấy mái tóc được vuốt keo chỉnh tề của em, nếu là người khác bảo minh sẽ khó chịu lắm, nhưng đó lại là nguyễn quang anh nên không sao cả.
"giỏi quá, làm anh tự hào ghê thằng nhóc này."
em tận hưởng cái xoa đầu dịu dàng của anh, bảo minh muốn hơn thế nữa.
"mà sao rap mà cứ nhìn chỗ anh hoài, run lắm hả?"
anh nhéo má bảo minh, cố ý trêu em nhỏ của mình. quang anh đâu biết em không hề run chút nào, em chỉ đang muốn gửi gắm nó cho anh thôi. nhưng có lẽ bảo minh vẫn chưa sẵn sàng, em vẫn đeo đôi kính đen để che đi ánh mắt đầy tình ý của mình.
"từ từ, rồi ngài cũng hiểu thôi."
đối mặt với gương mặt ngơ ngác vì câu trả lời của em, bảo minh chỉ mỉm cười rồi kéo anh ra ngoài. chỉ mới bắt đầu thôi, em vẫn còn thời gian mà. bảo minh đã nói quang anh là một người anh, một người cộng sự và còn là thần tượng của em nữa. nên khi mà em chưa vượt qua được quang anh, bảo minh chưa thể bày tỏ tấm lòng của mình được. nên quang anh ơi, đợi em tí nhá, em sẽ không thua anh đâu. chờ đến lúc đó đi, lúc mà quang anh sẽ không còn xem bảo minh chỉ đơn giản là một cậu em trai bé bỏng nữa.
(hết).
-
yêu hai anh em nhà dê. yêu cách quang anh luôn support và nâng đỡ em nhỏ và cách minh su luôn trân trọng và lo lắng cho anh của ẻm 😭🫶🏻 mọi người ủng hộ em su ở rap việt mùa 4 nhaaaa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com