lí do tui đặt tiêu đề là viên thuốc nhỏ là vì......Sanzu hắn ta đã cắn một loại thuốc không rõ nguồn gốc hắn ta nuốt vào rồi hắn về nhà cảm thấy chống mặt,nóng trong người......mọi người đọc rồi sẽ biết! :^
NGỌT NHƯ MẬTTác giả: Dư Vi ChiEdit: Đảo Gấu MậpThể loại: Chỉ riêng mình em (úy lộn, tình hữu độc chung), ngọt văn, vườn trường, đô thị tình duyên.Độ dài: 50 tầng + 1 sân thượng Tình trạng: hoàn thành--VĂN ÁN:...... dài quớ vào truyện để đọc nhoee 😘------CHỈ ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD NÀY. TRUYỆN EDIT CHƯA CÓ SỰ XIN PHÉP CỦA TÁC GIẢ, AMEN XIN ĐỪNG LFM GÌ HỚTTT. ĐỘI ƠN…
[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm hữu dâm loạn, mà cậu xuyên thành vai ác tiểu hoàng đế, không ngừng chèn ép lăng nhục vai chính thụ Cố Ánh Liễu, mơ ước côn thịt lớn của vai chính công, cuối cùng bị ăn mày làm nhục đến chết. Dung Nhứ run bần bật, thẳng thắn biểu đạt lòng chân thành với Cố Ánh Liễu, tuyệt đối không khi dễ y, còn tỏ ra không có một chút hứng thú nào với ba vị công nhà y, cầu y buông tha cậu.Nỗ lực của cậu dần thấy có hiệu quả, hàng đêm ngủ chung một giường với Cố Ánh Liễu, thế mà ba tên công kia vẫn không làm cho cậu bớt lo, khắp nơi động tay động chân với cậu.Một ngày, Dung Nhứ bộc bạch tấm lòng mình với Cố Ánh Liễu như thường lệ."Ta không có hứng thú nào với nam nhân, vẫn là cô nương thơm ngát mềm mại thu hút hơn.""Hử? Ngươi muốn lập Hoàng Hậu? Cũng được thôi."Dung Nhứ run lập cập, cậu thấy không ổn lắm ở đâu đó....Đột nhiên mỹ nhân lôi đâu ra xiềng xích, khóa cậu trên giường đụ đến khi cậu van xin cầu tha, cò còn nhẹ nhàng bâng quơ mà hỏi cậu. "Giờ đã có hứng thú với nam nhân chưa?""Huhuhu"-------------------------------CP: Bị đụ đến khóc ngất bò trên giường thụ X Bắt trở về véo eo địt hàng đêm sênh ca côngCông điên thật!Thụ là song tính, sẽ có khuynh hướng vạn nhân mê, nhưng 1v1 là 1v1.-----------…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…