Chương 15
Chap trước thì đi đến tua đến 4 năm sau, bây giờ thì mình quay về hồi quá khứ xem bi kịch đi ha =)
---
Shinichiro có hẹn với Takemichi, nay là do có bạn mới nên Shinichiro quyết định sẽ giới thiệu cho Takemichi biết.
"Takeomi! Nhanh lên!!"
"Ư-ừm.."
Takeomi rụt rè đi theo sau Shinichiro, nhìn Shinichiro vui vẻ mà đi qua nhà cậu kìa. Chắc hẳn là bạn thân lắm!
---
Đứng trước của nhà của ông bà Haitani, Shinichiro không quá gấp gáp mà lại từ từ nhấn chuông. Tiếng chuông vang lên, sau một hồi thì cánh cửa mở toang ra, nụ cười toe toét trên môi của Shinichiro cũng dần dần tắt, không phải Takemichi là bà Haitani.
"Có chuyện gì Shin-kun?"
"Takemichi có ở nhà không ạ?"
"Nó vừa mới ra khỏi nhà đấy con. Bộ con có hẹn gì với Takemichi nhà cô sao?"
Shinichiro lắc đầu, đúng là có hẹn thật nhưng mà Shinichiro không thích nói việc này cho người lớn biết chút nào.
Nhìn Shinichiro lắc đầu, bà Haitani cười nhẹ. Lúc này, bà mới để ý cậu bé đứng sau lưng của Shinichiro, bà chưa từng gặp thằng bé này ở đâu cả.
"Shin này, đó là ai vậy?"
"Dạ là bạn của cháu ấy!"
Bà Haitani gật đầu, khi Shinichiro quay đầu rời đi nhưng không quên tạm biệt bà. Bà cũng nhanh chóng chào lại, chắc cậu bạn mới đó là bạn của Shinichiro.
---
"Không cô đừng đi!!!"
"Takemichi này, cô phải đi rồi. Khi nào đến lúc cô sẽ quay lại.."
"Cháu không thích!!"
Takemichi nắm lấy góc quần của cô Matsuno mà khóc nức nở. Cô bảo phải chuyển đi, hiện cô đang mang thai, sang năm sau là sinh rồi. Takemichi tự hỏi, hết Wakasa đến cô Matsuno cũng chuyển đi nữa. Bộ không ai thương cậu trai nhỏ này nữa sao?
"Ngoan, cô đi rồi sẽ nhanh quay lại!"
"Huhu, không thích!! Cô Matsuno-san tốt thế mà..hức- không muốn!!"
Cô Matsuno bất lực, nhìn thằng nhóc này làm cô cũng khóc theo. Đã lớn chừng này rồi mà Takemichi vẫn khóc nức nở, lúc Wakasa chuyển đi, Takemichi ngồi sầu nguyên buổi, làm Ran và Rindou còn hiểu nhầm mình đã làm gì sai với Takemichi nữa chứ.
"Ngoan..hức- Cô sẽ nhanh chóng..quay lại thôi-huhu"
Hai cô cháu cứ thế ôm nhau khóc nức nở. Mấy ông chú chuyển đồ đạc bất lực, nếu khóc như vậy thì chuyển đi chi vậy má? U là trời, tôi là trò đùa của mấy người sao..?
---
"Cháu..tạm biệt cô!"
"Ngoan, hẹn gặp lại!"
Cô Matsuno hôn nhẹ phần trán, sau đó cô quay người bước lên xe. Chiếc xe dần khuất Takemichi lại rơi nước mắt, nhưng chưa rơi được 3 giọt thì có cái gì đó trên lưng cậu, làm Takemichi ngã nhào ra phía trước.
"Hello, làm gì thế?"
"Bỏ ra, cái thằng ôn chết tiệt!!"
"Hì hì, tao xin giới thiệu với mày cậu bạn mới của tao!"
Takemichi ngồi dậy nhanh chóng phủi bụi trên đồ, nghe Shinichiro giới thiệu bạn mới cậu mới nhớ. Là thằng nhóc sau lưng á? Trông nó ngáo vãi.
"Ờ, giới thiệu đi cu!"
"A-Akashi Takeomi."
Cậu bạn của Shinichiro đúng là mấy thằng nhóc rụt rè, chậc chậc. Nhìn xem, trong đám bạn của Shinichiro cậu là người đẹp trai và ngầu lòi nhất.
"Tao là Hanagaki Takemichi, thằng này là bạn mày thật hả Shin?"
Shinichiro khó hiểu nhìn Takemichi, nhưng không quên gật đầu một cái. Nếu không phải là bạn thì Shinichiro dẫn thằng này theo làm gì?
Takemichi lắc đầu ngao ngán, cứ tưởng Shinichiro dẫn thằng nào ngầu lòi xíu, ai dè là thằng nhóc nhát gan.
Như hiểu được Takemichi nghĩ gì, Takeomi lùi lại phía sau một chút, cúi gầm mặt xuống dưới đất. Ai cũng bảo Takeomi là thằng nhóc yếu đuối, nhát gan cả.
Shinichiro lại càng khó hiểu nhìn Takeomi đang cúi gầm mặt, miệng còn lẫm bẫm cái gì đấy. Nhưng cái đáng chú ý ở đây là Takeomi đang kéo xa khoảng cách với Takemichi. Nhìn lại Takemichi đang suy nghĩ gì đấy, sau đó lại thở dài, cái bản mặt của Takemichi như muốn đi ngủ ngay lập tức ấy. Nhưng đây là ai? Là Shinichiro, nhìn một phát là biết thằng bạn của mình đang khinh thường Shinichiro, chắc chắn là do Shinichiro dẫn mấy người bạn quá nhạt nhẽo nên Takemichi mới bày ra cái bản mặt bất cần đời đấy.
"Chán mày thật đấy Shin-baka, đúng là Baka-Shin mà.."
Quay người rời đi, Takemichi miệng không quên cười khinh, nhưng tay lại kéo Shinichiro và Takeomi đi theo. Cậu đang muốn thể hiện cho thằng oắt con này biết, cậu là số-một không là số-hai. Nếu cậu có là số hai cũng chẳng có ai là số một đâu!
"Dẫn đi đâu vậy cái thằng này!"
Shinichiro vùng vẫy, thoát khỏi cánh tay của Takemichi. Đưa tay kí đầu cậu một cái, Takemichi ôm đầu liếc Shinichiro. Mày được lắm, lần này tao cho mày biết thể nào là lễ hội.
"Sao lại kí đầu tao..?"
Take- giả tạo -michi dùng nước mắt cá sấu để trả thù Shinichiro. Theo kịch bản thì Shinichiro sẽ nhảy vào chửi Takemichi mít ướt, nhưng lần này lại mềm lòng xin lỗi cậu. Takemichi nhân cơ hội dùng cù chỏ đục vào bụng Shinichiro.
Shinichiro ôm bụng khụy gối, Takemichi thì cười như được mùa. Takeomi khi nãy thấy cậu khóc thì cũng thấy hơi kì, nhưng lúc Shinichiro cuối đầu xin lỗi Takemichi thì cậu liền nhếch lên thành một nụ cười gian xảo. Takeomi theo đó cũng ớn lạnh cả xương sống, thật không biết con người này có bao nhiêu bộ mặt nữa.
"Hahaha, ngu thì chết!!!"
"Mày..chơi bẩn!!"
"Tại mày kí đầu tao mà!!"
"Ôi mấy thằng oắt con! Làm gì đấy?"
"..."
Cả ba theo hướng phát ra giọng nói liền nhìn qua. Là một đám bất lương, trên người còn có bộ bang phục. Cứ tưởng là lần này xin vĩnh biệt cụ, nhưng nhìn thấy cái tên trên bang phục mà cả ba cười không nhặt được mồm.
"Hahaha, 'Gián Cánh Cứng' á? Cánh thì không thấy nhưng tao thấy bây rất mạnh mẽ đấy!"
Hỏi thử xem, đặt tên 'Gián Cánh Cứng' tên nghe cũng ngầu lòi đấy, nhưng mà tai mèo, rồi thêm cái bang phục màu hường còn in rõ chữ Hello Kitty?
Mấy bé 'Tiểu Cường' này nhỏ bé quá, nó bé đến nỗi cao gần đụng mái nhà tiệm tạp hóa luôn rồi.
"Hả? Mày đang chê bang phục nhà tao á?"
"Đại ca, giết chúng đi!"
Tên đàn em kế bên, bận một cái váy màu xanh in hình Doraemon.
Trên người bọn chúng đều mang một chiếc áo bang phục màu hồng Hello Kitty. Nhưng bên dưới thì có đứa bận váy, có đứa bận đầm, cũng có đứa bận luôn cả váy với quần.
Điểm chung của chúng là váy và chiếc áo bang phục. Còn lại thì đều in hình khác nhau.
Tên đàn em A, hắn bận một cái váy in hình cô mèo vàng Doraemi dễ thương. Còn tên đàn em B, hắn bận một cái đầm in hình con chồn xanh Doraemon. Còn tên đại ca, hắn chuẩn bị cho mình từ đầu đến chân đều là một nét màu hồng Hello Kitty.
"Shin-baka, mày chạy về nhà lấy con xe Hello Kitty của mày đứng chung với bọn nó đi. Mày sẽ là thành viên thứ tư của tên đó!"
"Ừ ha-?? Mày bị điên à? Không phải chiếc xe đó bị mày làm hư rồi sao??"
"Ủa vậy hả? Xin lỗi nha."
"..."
Bộ ba 'Gián Cánh Cứng' thấy mình bị bơ liền khó chịu. Tên đàn em A lên tiếng thu hút sự chú ý về phía mình, tên đàn em B thấy vậy cũng lên tiếng. Thằng đại ca thì gật đầu, miệng cười khinh.
Takeomi nuốt nước bọt, tuy bọn chúng bận đồ nhìn nam tính như thế chứ không biết thể lực của chúng như nào mà đòi đánh.
Bỏ qua việc cãi nhau với Shinichiro, cậu liền quay qua nhìn bọn chúng. Đi đến bên tên đại ca, cúi đầu xin lỗi.
"Tôi xin lỗi.."
Tên đại ca cười đầy thỏa mãn trước sự bất ngờ của Shinichiro. Cái gì đây? Thằng bạn chí cốt mà Shinichiro biết sao hôm nay ngoan hiền thế? Bộ mới đập đầu vào đâu xong dây thần kinh có vấn đề à??
"Mày nghĩ tao sẽ nói như thế sao?"
Takemichi ngẩn đầu, cười tươi một cái như lời chào cho trận chiến sắp tới. Nói trận chiến vậy thôi chứ cậu vừa mới cười là ba tên "Gián Cánh Cứng" liền ôm nhau khóc lóc xin lỗi.
"Tôi xin lỗi- huhu..đừng đánh tôi..tôi sợ gương mặt đẹp trai này sẽ không ai mê nữa!!!"
Tên đàn em A ôm lấy tên đàn em B, cả hai trao nhau một nụ hôn sâu giữa thanh thiên bạch nhật trước sự chứng kiến của cả đám.
"..."
Tên đại ca thấy thế liền khóc nức nở, chạy bỏ đi. Hai tên đàn em thấy thế liền chạy theo, cậu còn nghe cái gì mà "Đút đít giảng hòa!"
"..."
Ủa gì vậy?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com