Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8

Nhân đạo chỉ có thể áp dụng ở một giới hạn nào đó, chính là giới hạn đạo đức. Giới hạn đạo đức của con người không giống nhau, ví dụ như đối với luật pháp thì giết người chỉ bị giam vài chục năm tù tùy theo tính nghiêm trọng. Nếu thêm tội khác luật sư sẽ tặng voucher giảm án, không thể tính theo số cộng. Chỉ khi số người chết là số nhiều mới có thể tuyên án tử.
Với người nào đó, giết người có thể tha thứ, làm lại cuộc đời.
Với ai đó, giết một người là phải trả lại một người.

Giới hạn đạo đức của Takemichi không rõ ràng. Tùy theo người mà cậu ấy bỏ qua hoặc ghim sâu trong lòng nhưng vấn đề đó sẽ dần được cố định thôi.

Takemichi : Tại sao ?
Tôi : Nhóc quá dễ dàng tha thứ
Takemichi : Họ xứng đáng nhận được lời tha thứ mà.
Tôi : Ngu ngốc, vì điều đó mà nhóc bị Kisaki giết khi tương lai thay đổi đấy.
Takemichi :.........
Tôi : Với vai trò là thay đổi nhóc, anh sẽ khiến nhóc phải ra quyết định dứt khoát và chấp nhận sự thật.

4h......
Tỉnh dậy sau cơn ác mộng khiến cậu rất khó khăn để ngủ tiếp, nhớ lại giấc mơ đó làm cậu cứ lâng lâng nơi cổ họng. Có cái gì đó sắp trào ra, Takemichi vội chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Kinh tởm, cậu ấy kinh tởm đôi tay này, kinh tởm bản thân lúc ấy vậy mà đâm người tàn bạo như thế.
Khóe miệng vẫn còn vương nước dãi chảy dọc xuống cằm, cơn đau từ ngực ập đến làm cậu không kịp đề phòng. Cúi gập người trong căng phòng chật hẹp, há miệng muốn gào thét thật to để giải tỏa cơn đau này nhưng không có âm thanh gì cả. Chỉ là há miệng ra muốn gào mà thôi.

Sau khi cảm giác đau đớn đó giảm đi, Takemichi lết người khỏi nhà vệ sinh. Cố gượng để leo được lên giường để rồi nằm co ro như đứa trẻ khi còn trong bụng mẹ.
Ngực lại đau nhói khiến cậu ôm gối mà gào khóc.
Đau, rất đau, đau đến nỗi chỉ muốn chết quách cho xong.
Nước mắt của cậu thấm ở một góc đệm, cơn đau qua đi chỉ còn lại đôi mắt vô hồn và mồ hôi nhễ nhại. Vài giọt lệ còn đọng trên mi mắt, trông tồi tệ không thể tả.

Ngủ, bây giờ cậu chỉ muốn ngủ, ngủ thật ngon để quên đi cơn đau mà cảm giác ghê tởm bản thân này.

8h15p...........

Hé mi mắt sưng đỏ vì khóc, Takemichi rời giường khi sức lực như bị rút cạn.
Từng cái hất nước lạnh buốt xô vào gương mặt cậu, trạng thái bây giờ đã tỉnh táo nhưng vẫn còn đọng lại vẻ tiều tụy.
Bữa sáng trong mắt cậu ấy bây giờ rất thừa thãi, Takemichi không có cảm giác đói. Tuy vậy nhưng vẫn cố gắng ăn hết chúng, từng thìa cháo trôi xuống cổ họng nhưng không chạm đến dạ dày. Cổ họng lâng lâng như có gì đó sắp tuôn trào, cậu nén cảm giác ấy mà ráng ăn hết.

"Nếu không ăn sẽ kiệt sức mất."

Takemichi gọi điện cho giáo viên nói rằng cậu muốn nghỉ học hôm nay vì không khỏe. Nhận được sự chấp thuận, cậu cúp máy rồi rồi ngồi trầm mặc trước cửa nhà. Đầu óc và ánh mắt của Takemichi mây giờ trống rỗng, giống hệt như 'Takemichi' trong giấc mơ.
Đột nhiên tròng mắt của cậu sáng trở lại, cậu ấy không nhớ sau khi gọi điện cho giáo viên mình đã làm gì và nghĩ gì.

Nhanh chóng ổn định lại tinh thần, Takemichi thay một bộ đồ thoải mái đi đến tiệm thuốc, yêu cầu nhân viên lấy vài loại thuốc.

"Tôi cần tuýp Berocca Performance Mango loại 24 viên*, 1 vỉ Stilux 60mg*."
Nhân viên hiệu thuốc lập tức đi lấy và gói lại những thứ cậu cần, còn hỏi thêm "Quý khách cần gì nữa không ạ ?"
Takemichi suy ngẫm một chút, cậu đáp "Có SSRI* không ạ ?"
Nhân viên ấy do dự nói "Thuốc này.... cậu phải có đơn thuốc hoặc kết quả khám xét tâm lý chúng tôi mới có thể cung cấp được ạ."
Takemichi : Vậy thôi, tôi sẽ quay lại sau
Nhân viên : Tạm biệt quý khách.

(Có * thì cuối truyện tôi sẽ chú thích nhé, tôi biết bây giờ nhiều người gặp vấn đề về tâm lý lắm. Vậy nên câu chuyện này sinh ra để giúp các bạn một vài điều, ví dụ như lưu ý khi sử dụng thuốc trị trầm cảm.)

Dọc đường về nhà tâm trạng cậu hiện tại đã thư giãn không ít, nghĩ ngợi rằng hôm nay không cho lũ mèo hoang ăn được rồi. Hi vọng chúng sẽ tìm nơi khác kiếm ăn.

:")) Chương hôm nay hơi ngắn nhưng nội dung là nêu tình trạng của Takemichi hiện tại thôi nhé, tối tôi viết chương mới.

* Berocca Performance Mango : là thực phẩm chức năng bổ sung Vitamin và khoáng chất như Vitamin nhóm B, C.
Có tác dụng cải thiện sự tập trung, tỉnh táo và tăng khả năng chịu đựng về thể chất. Giảm cảm giác mệt mõi và bổ sung Vitamin cho cơ thể.

*Stilux 60mg : là thuốc có tác dụng an thần, giảm đau, gây buồn ngủ. Các cơn đau thông thường như đau dạ dày, đau đầu, đau bụng kinh. Có thể điều hòa nhịp tim, hạ huyết áp...

(Hạn chế sử dụng vì có thể quen thuốc, không có thuốc sẽ mất ngủ. Ngoài ra còn có tác dụng phụ không mong muốn như mất ngủ, gây ảo giác...)

*SSRI : là thuốc thuốc ức chế tái hấp thu serotonin có chọn lọc.
Đây là thuốc điều trị trầm cảm, làm tăng chất dẫn truyền thần kinh Serotonin.
Như cuối chương 4, Serotonin là chất dẫn truyền thần kinh, sử dụng thuốc trị trầm cảm có thể xuất hiện Hội Chứng Serotonin.
Cái này hi vọng mọi người có thể tự tìm hiểu để tránh gây hậu quả đáng tiếc, đừng mua rồi uống khi không có sự hướng dẫn của bác sĩ chuyên khoa.

Bai, chúc một ngày tốt lành.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com