[7]
Takemichi như một vị khách được đón mời một cách nhiệt tình trong chính căn nhà yêu dấu của bản thân mình. Em ngơ ngác bàng hoàng không hiểu cái quái gì đang xảy ra nữa, rồi mắc cái giống ôn gì ở nhà của em.
Hồi nãy người ta mở lòng từ bi hỏi thăm chăm sóc vậy đó cái được nước lấn tới hả. Thứ quỷ yêu gì không chứ. Nhà mà cứ tưởng cái chợ, hết người này hú hét đến người kia làm trò con bò. Takemichi chắc điên tiết lên.
Takemichi bị chính những vị khách không mời này chăm bẵm như một đứa trẻ. Em không kịp ú a ú ớ gì thì Kakuchou đã chuẩn bị xong một bàn ăn thịnh soạn. Ăn xong cũng chẳng cần động tay chân đã có người làm. Em không hiểu, Kakuchou bảo Takemichi lên tắm thay đồ đi rồi xuống chơi, cái này để hắn, cứ tự nhiên như ở nhà. Riết Takemichi không hiểu ai là chủ ai là khách. Và em cũng chẳng hiểu tại sao mình lại nghe lời răm rắp lên tắm rửa sạch sẽ rồi tụ năm tụ bảy ngồi với đám ất ơ này ở nhà.
Mọi thứ quá nhanh quá nguy hiểm, không kịp trở tay con mẹ gì hết. Mỏ hỗn chuẩn bị hoạt động hết công suất rồi đó. Thật sự rất muốn chửi nhưng không đành lòng tí nào hết. Định chửi thì bắt gặp những vết thương trên người họ thì lại im.
" Ngu ngốc-- "
" Mày chửi ai ngu đấy thằng kia? "
" Tao nói mày đấy Zombie "
Takemichi cười nửa miệng, nói câu nào như bứt phải cọng lông chân ha gì sao mà cứ cà giãy cà giãy như cá mắc cạn, nhất là tên Hanma này. Nể tình cao nên nhường thôi. Chứ Takemichi cốc sợ Hanma này đâu, Izana và Kakuchou bảo kê.
Ừ là bảo kê, bảo kê chứ không bảo đảm là sẽ không bị gì.
" Nói, tại sao? Người như chúng mày hà cớ gì tự vây vào những chuyện không đáng có? " Takemichi chầm chậm bảo.
Cả đám ngồi thành một vòng, ngồi tụm lại một một chỗ ấm áp nhưng cũng cảm lạnh gần chết. Takemichi ngồi giữa Izana và Kakuchou, đối diện mắt em là Hanma. Hàng mi khẽ rung theo làn gió, ánh mắt Takemichi vô định không dán lên một ai. Em không biết phải nhìn ai để nói, chỉ chung tất cả thì không thể nhìn hết.
Bầu không khí trùng lại, miệng tuy cười nhưng lại gượng đơ. Biết làm gì đâu, nào là thế hệ S62 tàn bạo, đánh người không chớp mắt giờ lại im re, không dám hó hé trước một thằng nhóc chưa trưởng thành. Muốn bật lại nhưng bật không muốn bật, không phải không bật mà là không thể. Ma xui quỷ khiến chứ, tự dưng vậy đấy.
Việc liên quan đến Omega thì Takemichi nhạy cảm hơn bao giờ hết. Alpha trong mắt chỉ là một lũ tồi không hơn không kém, em đây là đánh đồng.
" Từ khi nào mày lại có quyền đặt câu hỏi cho tụi tao? " Shion đặt cốc nước xuống bàn, mắt gã dán vào mỹ thiếu niên đang cúi đầu.
Shion không quá ấn tượng về một thằng nhóc ốm tong ốm teo nhưng được cái mỏ rất hỗn và rất chịu chơi. Người thì như cây que mà khí phách thì như cây đại thụ ngàn tuổi. Shion chưa bao giờ thừa nhận Shion sẽ để ý một ai cả, nhưng ánh mắt và cử chỉ quá đổi dịu dàng dành cho em đã nói lên tất cả. Gã gặp ai không vừa mắt đã đánh rồi, đánh đến kêu cha gọi má thì thôi.
" Không biết... Mọi người ở đây đều lớn hơn tao. Cả tuổi lẫn sự trải đời, tao luôn đánh đồng mọi thứ. Alpha tụi bây trong mắt tao như một kẻ tồi tệ..kể cả tao "
Takemichi điềm đạm nói, chất giọng êm ái vang lên làm ai ở đấy cũng phải im lặng lắng nghe em. Lúc trước Thiên Trúc mà ngồi im, ngoan ngoãn như vậy mới cùi, cùi tại chỗ. Nhưng em là ngoại lệ, một người thật đặc biệt. Nghe em kể, họ gật gù nghe không dám nói lời nào, họ tôn trọng em.
" Omega cũng là người..Tại sao lại có sự phân biệt rõ rệt như vậy. Họ là người đấy nhưng sao suốt ngày bị hiếp đáp, bị đem ra làm trò tiêu khiển để thỏa mãn cái thú vui chó má của bọn Alpha bật cao như tụi bây? "
Những gì sâu trong lòng em đều được tuôn ra, nó như sự uất giận trong người đã được kiềm chế. Takemichi nói rất nhiều, nói đến mức cảm xúc không tự chủ được nữa. Mắt em cay xè như muốn khóc, khóe mắt đỏ ửng cả lên. Cảm xúc đạt đến cao trào, Takemichi không biết làm như nào đành bấu chặt vào đùi của Izana, gã đau đến xanh mặt luôn. Nhưng nhìn em đau đớn kìm nén cảm xúc như vậy Izana không nỡ quở trách Takemichi.
" Tại saooo, bất công bằng, tại sao tại sao Omega có thể sinh con mà Alpha như tụi mày thì đéo hã !! "
Takemichi chỉ thẳng từng người một mà hỏi, hỏi câu này khác gì hỏi tại sao con người lại có tóc. Mắc gì hỏi câu hóc búa dữ vậy. Hồi nãy cảm xúc dâng trào bao nhiêu giờ thì cảm lạnh bấy nhiêu, đúng cảm lạnh.
" Rồi mắc cái quần què gì hỏi câu vậy hả? Mày là Alpha mà, tại sao lại có ác cảm với Alpha vậy Takemichi? "
Haitani Ran lên tiếng hỏi, hỏi câu mà Takemichi muốn đá vô cái cuống họng của tên này ghê. Đừng cản Takemichi, đừng cản Takemichi, tức tức tức. Mắc cái gì hỏi câu hỏi mà Takemichi luôn trốn tránh trong suốt mười mấy năm qua..
" Ừ..tao cũng chẳng biết nữa. Ha ha, bây về đi.."
Takemichi loạng choạng ngồi dậy liền bị Izana kéo lại, em mất đà đành sa vào lòng của Izana. Em ngơ ngác không tin, giương ánh mắt tròn xoe nhìn Izana như muốn bảo rằng tên kia bỏ cái tay thúi quắc ra. Izana hiểu ý Takemichi muốn nhưng gã giả mù giả điếc giả câm ấy mà. Mỹ nhân ngồi trong lòng mà, sao nỡ để vụt mất được.
" Bọn tao khác chứ, mày là một con ếch ngu ngốc. Ếch ngồi đáy giếng ý, mày không biết cái quái gì về thế giới bên ngoài. Alpha cũng có this và that chứ. Đừng đánh đồng mọi thứ, mày thông minh nhưng lại rất ngu si trong cách nhìn nhận thế giới bên ngoài. Một anh hùng tao từng ngưỡng mộ là kẻ luôn giúp đỡ chính nghĩa, luôn nhà xa trông rộng .." Kisaki nhìn thẳng vào mặt Takemichi mà nói.
Em nghe gã nói thế lại có chút khựng người. Là em không nhìn nhận mà đánh đồng mọi thứ ư? Chẳng phải thế giới này vốn bất công bằng từ trước sao, em chỉ dùng cách nhìn bất công nhìn lại thế giới thôi.
" Kisaki Tetta-- Đừng lên tiếng, tao lại sợ tao sẽ đánh mày đó "
" Mày lại ngon "
" Tao không ngon lẽ mày ngon ha? "
"… "
Nói một câu cứ leo lẻo mười câu, coi coi mỏ hỗn vậy ai chịu được. Không ưa à.
" V-về đi. Mai tao còn đi học-- "
" Ủa, mày ơi. Hình như theo tao được biết á nha, tối nay mày có họp với Touman mà? "
Rindou "ngây thơ" hỏi, nét ngây thơ ngờ nghệch trân thật trân. Hắn hỏi thế là đang muốn em dựng lông lên mà cắn người đấy mà.
Đúng như họ đoán, nghe đến Touman em liền thay đổi sắc mặt. Kích động, gương mặt tự nhiên lúc ấy lại biến sắc. Chẳng còn vui vẻ hay gợi đòn nữa mà cực kì căng thẳng. Em tỏ vẻ ghét bỏ khi nghe đến Touman, ngồi trong lòng Izana mà gã có thể cảm nhận được khí tức từ em tỏa ra nữa.
" Tao không có nhiệm vụ trả lời câu hỏi này của Haitani Rindou, xin chân thành cảm ơn và đéo gặp lại "
Takemichi vùng ra khỏi vòng tay của Izana mà phủi đít đi lên lầu. Em đóng cửa lại một cách rất dứt khoác, tạo ra một tiếng động rất lớn làm họ cũng giật mình một phen. Lên đến trên phòng, họ còn nghe tiếng lục đục lớn, em chắc hẳn đang rất tức giận. Đến khi tiếng động im lặng hẳn họ mới lên tiếng gọi, cũng chẳng thấy em đáp cũng đã biết em ngủ.
" Tật không bỏ, ngủ không biết trời đất luôn " Kakuchou nhàn nhạt bảo.
" Ê sao mày biết hôm nay bé có họp zọ? "
Ran như kẻ gãy xương mà nằm vật vờ trên đùi của Kakuchou, Kakuchou là đang nhịn để không đập Ran bất cứ lúc nào.
" Nãy tao có thấy tin nhắn của tên kia nhắn cho Michi ấy, nên tao mới kháy thêm cho có chút mùi vị đờ ra mu "
Thâm lắm Rindou ơi..
Con mồi dần gỡ bỏ lớp phòng bị, chuẩn bị tấn công và ăn sạch.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Author : Zycarot
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com