Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Bunny

T quay lại rồi đây!hôm nay lên cho ae con hàng vặn vẹo =)))

------------Bunny Iglesias chưa bao giờ tin rằng máu có mùi. Không phải mùi tanh thông thường mà mọi người vẫn nói, mà là mùi ngọt ngào, quyến rũ, như mật ong bị đốt cháy. Hồi đó, năm anh hai mươi ba tuổi, anh đã kiểm chứng điều đó bằng chính đôi tay mình. Dao bếp không sắc lắm, nhưng đủ để cắt đứt cổ họng mẹ anh trước, rồi cha anh, rồi hai đứa em trai và cuối cùng là cô em gái út chỉ mới mười hai. Chúng không kêu la nhiều. Chúng chỉ nhìn anh bằng đôi mắt kinh ngạc, như thể không hiểu tại sao người anh trai mà chúng yêu thương lại mỉm cười trong khi máu phun ra như suối. Anh nhớ rõ nhất là nụ cười của chính mình. Nó không phải nụ cười điên loạn. Nó bình thản, gần như dịu dàng. Tòa án kết luận anh bị rối loạn nhân cách chống xã hội cấp độ nặng. Năm năm ròng trong viện tâm thần El Bosque, ngoại ô Madrid, là khoảng thời gian anh học cách che giấu. Học cách cười đúng lúc, học cách nói "cảm ơn" thay vì "tôi muốn xé toạc cổ họng bạn", học cách nhìn trẻ con mà không tưởng tượng ra chúng sẽ trông như thế nào khi bị bóp nghẹt. Bác sĩ gọi đó là "hòa nhập xã hội". Anh gọi đó là trò chơi. Gần một năm trước, họ thả anh ra. Giấy phép tự do có chữ ký của chánh án, kèm theo lời cảnh cáo vô nghĩa. Bunny Iglesias, hai mươi chín tuổi, tóc tím nhạt như sương sớm, đôi mắt đỏ như vết thương cũ, giờ là nhân viên chăm sóc trẻ em tại nhà trẻ "Pequeños Sueños" ở khu Salamanca, Madrid. Cha mẹ các đứa trẻ khen anh dịu dàng, kiên nhẫn, luôn biết cách làm trẻ cười. Chúng không biết rằng mỗi khi ôm một đứa bé lên, anh lại cảm nhận rõ ràng nhịp tim nhỏ bé ấy đập dưới lòng bàn tay – và anh phải cắn chặt môi để không siết mạnh hơn một chút. Cuộc sống mới của anh là một lớp vỏ hoàn hảo. Anh thuê căn hộ nhỏ ở tầng ba, treo tranh hoa hướng dương trên tường để che giấu vết nứt trên thạch cao. Anh đi làm đúng giờ, uống cà phê đen không đường, và thỉnh thoảng lại mỉm cười với những đồng nghiệp nữ khi họ khen anh "đẹp trai kiểu nguy hiểm". Không ai biết rằng dưới lớp áo sơ mi trắng, những vết sẹo tự gây trên ngực anh vẫn còn nguyên – mỗi vết là một ngày anh kiềm chế không giết ai. Thứ Sáu tuần đó, trời Madrid se lạnh. Bunny kết thúc ca làm lúc năm giờ chiều. Một đứa trẻ bốn tuổi đã khóc vì anh vô tình siết chặt tay nó khi lau vết bẩn trên má. Anh xin lỗi bằng giọng êm ái nhất, nhưng trong đầu anh, giọng nói cũ vẫn thì thầm: *Lần sau siết mạnh hơn. Xem nó sẽ tím đến mức nào.* Anh quyết định đi dạo qua Parque del Retiro thay vì về thẳng nhà. Công viên lúc này đang chuyển mình vào mùa thu, lá vàng rơi lả tả như những mảnh da chết. Anh thích không khí ấy. Nó nhắc anh nhớ đến mùi máu khô. Rồi anh thấy cậu ta. Isagi Yoichi đứng bên một xe đẩy hoa cũ kỹ, ngay dưới bóng cây cổ thụ gần hồ nước. Cậu khoảng hai mươi ba, hai mươi tư, da trắng nhợt nhạt của người nhập cư từ phương Đông. Tóc đen cắt ngắn, mái che đôi mắt xanh dương sâu thẳm như hồ nước bị nhiễm độc. Cậu mặc áo khoác denim mỏng, bên dưới là chiếc áo sơ mi trắng đã sờn, tay áo xắn cao để lộ những vết chai vì làm việc ngoài trời. Trên xe đẩy là những bó hoa hồng đỏ thẫm, cúc trắng, và một vài nhành lan hồ điệp tím nhạt – màu giống hệt tóc Bunny. Cậu không rao hàng ồn ào như những người bán hoa khác. Isagi chỉ đứng im, ánh mắt hướng xuống mặt đất, như thể đang chờ ai đó đến cứu mình khỏi chính sự tồn tại của mình. Bunny dừng lại cách đó mười bước chân. Tim anh – thứ mà anh tưởng đã chết từ lâu – đột nhiên co thắt. Không phải kiểu rung động lãng mạn mà sách báo hay kể. Đó là một cơn đau nhói, như có ai đó đang cắm kim vào tim anh rồi xoáy chậm rãi. Anh nhìn Isagi và thấy... sạch sẽ. Quá sạch sẽ. Cậu không mang theo bất kỳ mùi hôi thối nào của cuộc sống: không tham lam, không dối trá, không sợ hãi. Chỉ có sự cô đơn tinh khiết, như một bông hoa vừa được cắt khỏi cành và chưa kịp héo. Anh bước lại gần hơn. "Chào cậu," Bunny nói, giọng trầm ấm, nụ cười được luyện tập hàng ngàn giờ trong gương. "Hoa hôm nay đẹp thật." Isagi ngẩng đầu. Đôi mắt xanh dương chạm vào đôi mắt đỏ của Bunny. Chỉ một giây thôi, nhưng Bunny cảm nhận được. Cậu đang nhìn thấy anh – thật sự nhìn thấy, không phải lớp vỏ nhân viên nhà trẻ dịu dàng, mà là thứ gì đó đang rỉ máu bên dưới. "Anh muốn mua bó nào ạ?" Isagi hỏi bằng tiếng Tây Ban Nha có accent Nhật Bản nhẹ nhàng, giọng hơi khàn vì lạnh. Bunny không trả lời ngay. Anh đưa tay chạm vào một bông hồng đỏ, ngón tay lướt nhẹ trên cánh hoa như đang vuốt ve da thịt. Anh tưởng tượng cảnh cắt đứt cuống hoa bằng chính móng tay mình, máu của Isagi chảy ra theo. Ý nghĩ ấy khiến anh run lên vì khoái cảm. "Tôi lấy bó này," anh nói, chỉ vào bó hồng đỏ thẫm nhất. "Cậu... ở đây bao lâu rồi?" "Ba tháng ạ." Isagi cúi đầu gói hoa, ngón tay thon dài run run vì gió. "Tôi từ Nhật Bản sang, làm thêm để gửi tiền về nhà." Nhà. Từ ấy vang lên trong đầu Bunny như một tiếng cười khùng. Cậu vẫn còn nhà để về. Còn anh, nhà anh chỉ còn lại là đống tro tàn và ký ức về những thi thể nằm sấp trên sàn bếp. Khi Isagi đưa bó hoa cho anh, hai bàn tay chạm nhau. Da cậu lạnh. Bunny siết nhẹ, chỉ đủ để giữ lại một giây lâu hơn cần thiết. Anh cảm nhận được mạch đập ở cổ tay Isagi – nhanh, hoảng loạn, như con thỏ bị dồn vào góc. "Anh... anh ổn chứ?" Isagi hỏi, giọng nhỏ lại. Bunny mỉm cười. Nụ cười ấy đã khiến bác sĩ tâm lý ở El Bosque tin rằng anh đã chữa lành. "Tôi ổn. Chỉ là... tôi chưa từng thấy ai trông sạch sẽ đến thế." Isagi nhíu mày, không hiểu. Nhưng Bunny hiểu. Rõ ràng. Trong đầu anh, giọng nói cũ – giọng nói đã im lặng gần một năm – đột nhiên cất lên, ngọt ngào và độc hại: *Giữ cậu ta lại. Làm cho cậu ta héo đi. Làm cho cậu ta thuộc về mình. Và khi cậu ta không còn sạch sẽ nữa... thì giết cậu ta.* Bunny trả tiền, nhận bó hoa, và quay đi. Nhưng anh không đi xa. Anh dừng lại sau thân cây cổ thụ, quan sát Isagi từ bóng tối. Cậu đang cúi đầu, xoa nhẹ cổ tay chỗ vừa bị anh chạm vào, vẻ mặt lo lắng. Bunny siết chặt bó hồng đến mức gai đâm vào lòng bàn tay. Máu nhỏ giọt xuống mặt đất, hòa lẫn với lá vàng. Anh liếm môi, cảm nhận vị ngọt quen thuộc. Lần đầu tiên sau năm năm, anh không còn muốn giết ai đó ngay lập tức. Anh muốn giữ người đó. Anh muốn xem Isagi Yoichi vỡ vụn từng chút một, dưới bàn tay dịu dàng của chính anh. Và anh biết, đây chỉ là bắt đầu.

Sau khi rời Parque del Retiro, Bunny Iglesias không trở về căn hộ ngay lập tức. Anh lang thang qua những con phố hẹp của Salamanca, bó hồng đỏ vẫn nắm chặt trong tay đến mức gai cắm sâu vào da thịt. Máu nhỏ giọt theo nhịp bước chân, nhưng anh không cảm thấy đau. Anh chỉ mỉm cười, nụ cười ấy dịu dàng và được kiểm soát hoàn hảo, như nụ cười anh vẫn dành cho những đứa trẻ tại nhà trẻ "Pequeños Sueños". Trong đầu anh, một bản kế hoạch đã bắt đầu hình thành – không phải bản kế hoạch vội vã của kẻ điên loạn, mà là một sơ đồ tinh vi, được vẽ bằng máu và sự kiên nhẫn mà năm năm ở El Bosque đã rèn luyện cho anh. Isagi Yoichi không phải là nạn nhân thông thường. Cậu là bông hoa đầu tiên anh muốn giữ lại nguyên vẹn, trước khi từng cánh hoa rơi rụng dưới bàn tay anh. Đến căn hộ tầng ba, Bunny đặt bó hoa lên bàn bếp, lau sạch máu trên tay bằng khăn trắng, rồi mở máy tính xách tay. Màn hình sáng lên dưới ánh đèn vàng vọt. Anh không dùng tài khoản cá nhân. Anh đã tạo một profile giả mang tên "Luis Rivera", nhân viên nhà trẻ, 29 tuổi, yêu thích nghệ thuật và hoa tươi. Anh truy cập các diễn đàn bán hoa đường phố Madrid, tìm kiếm thông tin về những người bán rong tại Parque del Retiro. Chỉ mất hai mươi phút, anh đã biết Isagi Yoichi xuất hiện đều đặn từ 14 giờ đến 20 giờ mỗi ngày, trừ thứ Hai. Cậu sống ở khu Lavapiés, một căn phòng trọ rẻ tiền dành cho lao động nhập cư. Anh ghi chép tất cả vào một file Word được mã hóa, mỗi chi tiết được phân loại rõ ràng: 1. **Thời gian biểu**: Isagi rời công viên lúc 20 giờ 15 phút, đi bộ về ga metro Retiro, chuyển tuyến tại Sol, xuống tại Lavapiés. Anh sẽ "vô tình" xuất hiện trên tuyến đường đó ba lần trong tuần đầu. 2. **Điểm yếu**: Cậu là người nhập cư, cô đơn, gửi tiền về Nhật Bản mỗi tháng. Anh sẽ khai thác sự cô đơn ấy bằng những câu chuyện nhẹ nhàng về "cuộc sống mới ở Tây Ban Nha". 3. **Công cụ tiếp cận**: Sử dụng công việc tại nhà trẻ làm lớp vỏ. Anh sẽ kể về những đứa trẻ, về nụ cười của chúng, để Isagi thấy anh là người "dịu dàng". Không bao giờ tiết lộ quá nhanh. 4. **Ranh giới an toàn**: Không chạm vào cậu trong mười lần gặp đầu tiên. Không theo dõi quá lộ liễu. Phải để Isagi tự tin rằng đây là duyên phận. Bunny ngồi đó đến ba giờ sáng, vẽ sơ đồ công viên bằng bút chì đỏ trên giấy A3. Mỗi vị trí Isagi thường đứng được đánh dấu bằng một chấm đỏ. Anh vẽ thêm các tuyến đường đi bộ, các quán cà phê nhỏ ven hồ, và cả một điểm hẹn hò tiềm năng: ghế đá dưới gốc cây cổ thụ nơi họ đã gặp lần đầu. Anh ghi chú bên cạnh: "Nụ cười của cậu ấy phải được bảo vệ. Đừng làm cậu ấy sợ. Chưa." Sáng hôm sau, tại nhà trẻ, Bunny vẫn là người đàn ông hoàn hảo. Anh hát ru những đứa trẻ ngủ trưa bằng giọng trầm ấm, lau mũi cho một bé gái ba tuổi mà không một lần siết mạnh. Nhưng trong giờ nghỉ, anh mở điện thoại và xem lại đoạn video ngắn anh đã quay lén Isagi từ xa hôm qua – chỉ mười hai giây, đủ để thấy cậu cúi đầu gói hoa, đôi mắt xanh dương nhìn xuống như đang chờ một điều gì đó không bao giờ đến. Anh lưu video vào thư mục "Hoa đầu tiên", đặt mật khẩu là ngày anh giết gia đình mình. Kế hoạch được thực hiện từng bước một cách lạnh lùng và chính xác. **Ngày thứ nhất sau cuộc gặp:** Bunny quay lại Parque del Retiro lúc 16 giờ 30 phút. Anh mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, quần jeans tối màu, tóc tím được chải gọn gàng. Anh mua một bó cúc trắng, trả tiền bằng tiền mặt, và nói bằng giọng nhẹ nhàng: "Chào cậu, Isagi. Tôi là Bunny. Lần trước cậu đã bán cho tôi bó hồng đẹp nhất. Hôm nay tôi muốn một bó nhẹ nhàng hơn, phù hợp với tâm trạng." Isagi ngẩng đầu, đôi mắt xanh dương thoáng ngạc nhiên khi nhận ra anh. Cậu mỉm cười yếu ớt, không biết rằng Bunny đã thuộc lòng nụ cười ấy trong đầu. "Anh nhớ tên tôi ạ? Lạ thật." "Khó quên mà," Bunny đáp, ánh mắt đỏ nhìn thẳng vào mắt cậu. "Cậu trông như một bông hoa giữa thành phố này." Họ trò chuyện tám phút ba mươi giây. Bunny kể về công việc ở nhà trẻ, về một đứa bé thích vẽ tranh hoa. Isagi lắng nghe, vai hơi thả lỏng. Khi chia tay, Bunny không chạm vào tay cậu. Anh chỉ cúi đầu chào và đi về phía ngược lại, nhưng dừng lại sau thân cây, quan sát Isagi xoa nhẹ cổ tay – nơi anh từng chạm lần trước. **Ngày thứ ba:** Bunny "vô tình" xuất hiện tại ga metro Sol vào đúng giờ Isagi chuyển tuyến. Anh cầm một ly cà phê đen nóng, giả vờ ngạc nhiên. "Thế giới nhỏ thật. Cậu cũng đi tuyến này à?" Họ đứng cạnh nhau trên tàu điện ngầm suốt mười lăm phút. Bunny kể chuyện hài hước về một đứa trẻ làm đổ sơn lên tóc anh. Isagi cười khẽ – tiếng cười đầu tiên. Bunny ghi nhận trong đầu: *Tiếng cười của cậu ấy giống như tiếng xương gãy dưới lớp da mỏng.* Anh không cười theo. Anh chỉ nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng, trong khi giọng nói cũ trong đầu thì thầm: *Cắt đứt nó đi. Ngay bây giờ.* Anh cắn chặt môi đến chảy máu để kiềm chế. **Tuần thứ hai:** Kế hoạch chuyển sang giai đoạn sâu hơn. Bunny tìm hiểu địa chỉ chính xác của Isagi qua một "người bạn" làm việc tại văn phòng nhập cư (thực chất là một tài khoản giả anh tạo ra để tra cứu hồ sơ công khai). Anh biết cậu sống một mình trong căn phòng chỉ mười hai mét vuông, nấu ăn bằng bếp điện cũ kỹ. Bunny bắt đầu để lại những món quà nhỏ tại xe đẩy hoa: một chiếc khăn quàng cổ màu xanh dương – màu mắt cậu – kèm mảnh giấy viết tay: "Để cậu khỏi lạnh khi về khuya. Từ một người ngưỡng mộ." Không chữ ký. Chỉ một bông hồng nhỏ khô ép. Isagi bắt đầu lo lắng. Bunny quan sát từ xa và thấy cậu nhìn quanh, đôi mắt xanh dương đầy cảnh giác. Đó là lúc anh xuất hiện lần nữa, lần này ở công viên vào buổi tối muộn. "Cậu có nhận được chiếc khăn không? Tôi thấy cậu hay run khi trời lạnh." Isagi nhìn anh, giọng run run: "Làm sao anh biết...?" Bunny mỉm cười, nụ cười được luyện tập đến mức hoàn hảo. "Tôi chỉ tình cờ đi qua và thấy. Đừng lo. Tôi không phải kẻ lạ đâu. Chỉ là... tôi muốn bảo vệ những thứ đẹp đẽ." Anh đưa tay chạm nhẹ vào vai Isagi – lần chạm đầu tiên sau hai tuần. Da cậu lạnh và mỏng manh. Bunny cảm nhận nhịp tim cậu tăng tốc qua lớp vải mỏng. Anh siết nhẹ, chỉ đủ để cậu cảm nhận được sức mạnh tiềm ẩn, rồi buông ra ngay lập tức. "Chúng ta có thể đi dạo một lát không?" Bunny hỏi, giọng trầm ấm như đang ru một đứa trẻ. "Tôi hứa chỉ mười phút. Tôi muốn nghe cậu kể về Nhật Bản." Isagi do dự. Nhưng sự cô đơn trong đôi mắt xanh dương đã thắng. Cậu gật đầu. Trong khi họ bước đi dưới hàng cây cổ thụ, Bunny Iglesias trong đầu đã vẽ tiếp phần kế hoạch tiếp theo: - Tuần thứ ba: Mời cậu ăn tối ở một quán nhỏ, nơi anh đã đặt bàn trước. - Tuần thứ tư: Để cậu biết anh cũng "cô đơn" – kể một câu chuyện dối trá về gia đình đã mất (không phải sự thật). - Tháng thứ hai: Đưa cậu về căn hộ của anh. Và khi Isagi hoàn toàn tin tưởng, khi cậu tự nguyện bước vào vòng tay anh, Bunny sẽ bắt đầu giai đoạn hai. Không phải giết ngay. Mà là làm cậu héo úa từ từ. Làm cậu phụ thuộc. Làm cậu khóc vì anh. Làm cậu van xin anh đừng rời xa. Và chỉ khi cậu không còn là bông hoa sạch sẽ nữa, khi đôi mắt xanh dương trở nên đục ngầu vì sợ hãi và khao khát, Bunny mới cho phép mình làm điều anh vẫn mơ từ ngày đầu tiên. Anh liếc nhìn Isagi đang bước bên cạnh, nụ cười dịu dàng nở trên môi. Kế hoạch hoàn hảo. Không một sai sót.

Đêm đó, sau khi tiễn Isagi Yoichi về căn phòng trọ ở Lavapiés, Bunny Iglesias trở về căn hộ tầng ba của mình với một cảm giác lạ lùng – không phải khoái cảm thuần túy, mà là một cơn ngứa ran dưới da, như có hàng ngàn con kiến đang bò trong huyết quản. Anh khóa cửa hai vòng, tắt hết đèn trừ một ngọn đèn bàn màu vàng vọt trên bàn làm việc, rồi ngồi xuống ghế. Trên bàn vẫn còn tờ giấy A3 với sơ đồ công viên được vẽ bằng bút chì đỏ, giờ đã được bổ sung thêm những ghi chú mới bằng mực đen: "Isagi cười khi nghe chuyện về đứa trẻ vẽ hoa – giữ nụ cười ấy thêm ba tuần nữa."Anh nhìn chằm chằm vào gương treo trên tường. Gương không phải loại thông thường. Đó là một tấm gương lớn, mặt kính đã bị anh đập vỡ từ ba tháng trước bằng chính nắm đấm, tạo thành vô số mảnh vỡ sắc nhọn xếp chồng lên nhau như những mảnh ghép méo mó. Trong ánh sáng yếu ớt, từng mảnh gương phản chiếu một phiên bản khác của anh – những nhân cách mà anh đã học cách sống chung trong năm năm ở El Bosque. Chúng không phải ảo giác. Chúng là anh, nhưng là những phiên bản được tách ra, được nuôi dưỡng bằng máu và sự im lặng.Bunny hít một hơi sâu, giọng nói trầm ấm vẫn giữ được sự dịu dàng như khi nói chuyện với Isagi."Các người... hôm nay chúng ta cần bàn về cậu ấy."Từ mảnh gương phía trên cùng, một khuôn mặt giống hệt anh nhưng đôi mắt đỏ sẫm hơn, mái tóc tím rối bù và dính máu khô, nở nụ cười rộng đến mức xé toạc khóe miệng. Đó là "Máu" – nhân cách đại diện cho khoái cảm giết chóc. Giọng nó khàn khàn, như tiếng dao cạo trên xương."Giết đi. Ngay bây giờ. Cậu ta sạch sẽ quá. Ta muốn thấy máu xanh dương chảy ra từ đôi mắt ấy. Cắt cuống họng trước, rồi moi tim ra. Nó sẽ đập trong tay ta như một con chim non."Bunny lắc đầu nhẹ, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn. "Không. Không phải lúc này. Kế hoạch là giữ cậu ấy. Làm cậu ấy thuộc về ta trước. Giết chỉ là phần thưởng cuối cùng."Từ mảnh gương bên trái, một phiên bản khác xuất hiện – khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt đỏ mờ đục, miệng luôn mím chặt như đang kiềm nén cơn đau. Đó là "Đau" – nhân cách mang tất cả ký ức về những vết cắt tự gây và những đêm anh tự hành hạ bản thân trong viện tâm thần để không giết ai. Giọng nó thì thầm, run rẩy:"Nhưng... nếu giữ cậu ấy, cậu ta sẽ làm ta đau. Cậu ta sẽ nhìn ta bằng đôi mắt xanh ấy và thấy tất cả. Rồi cậu ta sẽ bỏ đi. Như mẹ đã bỏ đi khi ta cầm dao. Ta không chịu nổi việc bị bỏ lại một lần nữa."Bunny đưa tay chạm nhẹ vào mảnh gương ấy, ngón tay lướt qua vết nứt sắc nhọn, để lại một vệt máu mỏng. "Ta sẽ không để cậu ta bỏ đi. Ta sẽ làm cậu ta cần ta. Phụ thuộc ta. Khóc vì ta. Đau là của ta, không phải của cậu ta."Một tiếng cười khẽ vang lên từ mảnh gương phía dưới cùng – phiên bản trẻ nhất, khuôn mặt anh lúc mười tám tuổi, trước khi giết cả gia đình. Nhân cách này gọi là "Trẻ con". Mái tóc tím mềm mại, đôi mắt đỏ to tròn, nhưng nụ cười ngây thơ đến mức đáng sợ. Giọng nó trong trẻo, gần như vui vẻ:"Anh Bunny, anh sẽ kể chuyện cho cậu Isagi nghe chứ? Như anh kể cho em gái út trước khi cắt cổ nó ấy. Cậu ta sẽ cười. Cậu ta sẽ nghĩ anh là người tốt. Rồi chúng ta có thể chơi trò 'gia đình' với cậu ta. Nhưng đừng giết nhanh quá. Chơi chậm thôi, được không? Như chơi với những đứa trẻ ở nhà trẻ."Bunny mỉm cười đáp lại tấm gương, giọng vẫn giữ nhịp điệu dịu dàng chuyên nghiệp: "Đúng vậy. Chúng ta sẽ chơi chậm. Ta sẽ mời cậu ấy ăn tối vào tuần tới. Ta sẽ kể về 'gia đình đã mất' – một câu chuyện dối trá đẹp đẽ. Cậu ấy sẽ thương hại ta. Rồi ta sẽ chạm vào tay cậu ấy nhiều hơn, từng chút một, để cậu ấy quen với hơi ấm của ta. Nhưng không quá nhanh. Phải để cậu ấy tự bước vào bẫy.""Máu" gầm gừ từ mảnh gương trên, khuôn mặt méo mó vì giận dữ: "Mày yếu đuối quá, Bunny. Năm năm trong viện, mày học được cái gì? Học cách giả vờ cười? Ta muốn máu. Ta muốn nghe tiếng thét của cậu ta khi nhận ra mày không phải con người. Cắt ngón tay cậu ta trước. Chỉ một ngón. Xem cậu ta khóc như thế nào.""Đau" thì thầm xen vào, giọng run rẩy hơn: "Đừng. Nếu cậu ta khóc, ta sẽ nhớ lại tiếng khóc của em gái. Nó sẽ làm ta tan vỡ. Ta không muốn tan vỡ nữa. Hãy giữ cậu ta nguyên vẹn... ít nhất là ban đầu. Làm cậu ta yêu ta trước, rồi làm cậu ta sợ ta. Sự chuyển tiếp ấy mới là thứ đáng giá.""Trẻ con" cười khúc khích, tiếng cười vang vọng trong căn phòng như tiếng chuông gió vỡ: "Em thích ý của anh Đau. Chúng ta có thể làm cậu Isagi thành 'em gái mới'. Anh Bunny mặc áo sơ mi trắng, ôm cậu ta vào lòng, rồi kể chuyện cổ tích về một gia đình không bao giờ bỏ rơi nhau. Rồi chúng ta sẽ khóa cửa. Không cho cậu ta ra ngoài. Cậu ta sẽ chỉ có mỗi chúng ta thôi."Bunny đứng dậy, tiến lại gần tấm gương vỡ. Anh nhìn thẳng vào từng mảnh kính, đôi mắt đỏ của anh phản chiếu lại chính anh – một trăm mảnh, một trăm phiên bản. Anh đặt hai bàn tay lên mặt gương, để các vết nứt cắt vào da, máu chảy xuống theo những đường vân đã có sẵn."Các người lắng nghe ta," anh nói, giọng vẫn bình tĩnh, rõ ràng, như đang hướng dẫn một đứa trẻ ở nhà trẻ. "Isagi Yoichi là của ta. Không phải của mày, Máu. Không phải để mày hành hạ ngay lập tức, Đau. Và không phải để mày chơi đùa vô tội vạ, Trẻ con. Kế hoạch là tỉ mỉ. Tuần này ta sẽ để lại món quà thứ hai – một chiếc vòng cổ nhỏ với mặt dây chuyền hình bông hoa. Ta sẽ viết thư tay: 'Để cậu luôn nhớ rằng có người đang nghĩ về cậu.' Cậu ấy sẽ đeo nó. Ta biết cậu ấy sẽ đeo."Anh dừng lại, hít sâu, cảm nhận mùi máu tươi từ lòng bàn tay mình."Khi cậu ấy tin tưởng ta đủ nhiều, ta sẽ đưa cậu ấy về đây. Ta sẽ cho cậu ấy thấy căn phòng đặc biệt – căn phòng ta đã chuẩn bị với dây thừng lụa, với dao phẫu thuật được cất giấu, với những bức ảnh cậu ấy ta chụp lén. Nhưng không phải ngay. Phải để cậu ấy tự nguyện bước vào. Phải để cậu ấy nghĩ rằng đây là tình yêu.""Máu" cười man rợ: "Rồi khi cậu ta khóc, ta sẽ ra tay.""Đau" thì thầm: "Và ta sẽ chịu đựng thay cậu ta.""Trẻ con" reo lên: "Và chúng ta sẽ có một gia đình mới!"Bunny rút tay khỏi gương, máu nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Anh lau sạch bằng khăn trắng, rồi quay lại bàn làm việc, mở file kế hoạch. Anh bổ sung dòng mới: "Tuần thứ ba: Mời ăn tối. Kể chuyện gia đình giả. Quan sát phản ứng khi chạm tay."Anh nhìn lại tấm gương vỡ một lần cuối. Tất cả các phiên bản đều im lặng, nhưng anh biết chúng vẫn ở đó, đang chờ đợi."Chúng ta là một," Bunny thì thầm. "Và Isagi sẽ thuộc về tất cả chúng ta."Anh tắt đèn. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở đều đặn của anh và tiếng máu nhỏ giọt từ lòng bàn tay xuống sàn – nhịp điệu hoàn hảo của một kế hoạch đang diễn ra đúng tiến độ.

Gần sáu tháng trôi qua kể từ cuộc gặp đầu tiên dưới bóng cây cổ thụ tại Parque del Retiro. Bunny Iglesias đã thực hiện kế hoạch của mình với sự kiên trì lạnh lùng và chính xác đến mức đáng sợ. Mỗi bước đều được tính toán: những món quà nhỏ được để lại một cách "tình cờ", những cuộc gặp "vô tình" tại ga metro và công viên, những câu chuyện về công việc ở nhà trẻ được kể bằng giọng dịu dàng, và cuối cùng là buổi ăn tối đầu tiên tại một quán nhỏ ven hồ. Isagi Yoichi đã dần mở lòng. Cậu bắt đầu đáp lại tin nhắn của Bunny bằng những câu ngắn gọn nhưng ấm áp hơn. Cậu chấp nhận những lời mời dạo bước buổi tối. Và rồi, vào một buổi chiều mưa phùn tháng Ba, Isagi đã gật đầu khi Bunny mời cậu làm người yêu. "Anh... anh làm em cảm thấy không còn cô đơn nữa," Isagi nói, giọng khàn khàn vì lạnh, đôi mắt xanh dương nhìn Bunny với vẻ tin tưởng mong manh. Bunny đã mỉm cười, ôm cậu vào lòng, và thì thầm: "Anh sẽ không để em cô đơn nữa." Trong lòng anh, ba nhân cách reo mừng theo những cách riêng: "Máu" cười man rợ vì sắp được nếm thử, "Đau" run rẩy vì sợ bị bỏ rơi, "Trẻ con" thì háo hức muốn chơi trò gia đình. Bunny kiểm soát tất cả. Anh vẫn là người đàn ông hoàn hảo – dịu dàng, kiên nhẫn, luôn biết cách làm Isagi cười bằng những câu chuyện vụn vặt về trẻ con. Họ hẹn hò đều đặn: đi dạo công viên, ăn tối ở những quán nhỏ, thậm chí Isagi đã bắt đầu qua đêm tại căn hộ tầng ba của Bunny một vài lần. Nhưng sáu tháng ấy cũng là khoảng thời gian Bunny bắt đầu nhận ra sự thay đổi. Ban đầu chỉ là những dấu hiệu nhỏ. Isagi hay nhìn anh lâu hơn một chút khi anh đang làm việc nhà. Đôi mắt xanh dương không còn ngây thơ như ngày đầu. Chúng mang theo một tầng lớp khác – một thứ gì đó sắc nhọn, như lưỡi dao ẩn dưới lớp lụa. Khi Bunny vô tình đề cập đến một đồng nghiệp nữ tại nhà trẻ, Isagi mỉm cười nhưng bàn tay cậu siết chặt ly nước đến mức khớp ngón tay trắng bệch. "Em không thích khi anh nói về người khác," cậu nói nhẹ nhàng, rồi cúi đầu xin lỗi ngay lập tức. Bunny lúc ấy chỉ nghĩ đó là sự ghen tuông dễ thương của một người yêu mới. Dần dần, sự khác biệt trở nên rõ ràng hơn. Vào một buổi tối tháng Năm, họ ngồi trên ghế sofa trong căn hộ của Bunny. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống, Isagi đang tựa đầu vào vai anh, ngón tay lướt nhẹ trên mu bàn tay Bunny. Cậu thì thầm: "Anh thuộc về em, phải không? Chỉ em thôi." Giọng cậu ngọt ngào, nhưng Bunny cảm nhận được áp lực từ những ngón tay ấy – không phải vuốt ve, mà là siết chặt, như đang cố định anh vào vị trí. Anh quay sang nhìn cậu. Đôi mắt xanh dương của Isagi nhìn thẳng vào anh, không chớp. Ánh mắt ấy không phải là tình yêu thuần khiết. Nó là sự chiếm hữu – sâu thẳm, lạnh lùng, và sắc bén như kim châm. Nó đâm thủng lớp vỏ hoàn hảo của Bunny, xuyên qua da thịt, chạm đến thứ đang rỉ máu bên trong. Bunny cảm thấy một cơn run rẩy lan từ sống lưng lên tận gáy. Không phải sợ hãi thông thường. Đó là sự nhận ra kinh hoàng: Isagi không phải bông hoa sạch sẽ anh tưởng tượng. Cậu ta cũng đang héo úa theo cách riêng, và sự héo úa ấy đang hướng về anh với sức mạnh nguy hiểm. "Em... em nói gì vậy?" Bunny hỏi, giọng vẫn giữ được sự dịu dàng quen thuộc. Isagi mỉm cười, nụ cười ấy đẹp nhưng méo mó ở khóe miệng. "Em chỉ muốn chắc chắn. Anh đã kể em nghe về gia đình anh mất rồi. Em không muốn anh phải đau thêm lần nữa. Vì vậy... anh đừng nhìn ai khác nữa, được không? Chỉ nhìn em thôi." Bunny gật đầu, nhưng trong đầu anh, các nhân cách bắt đầu hỗn loạn. Từ mảnh gương vỡ trên tường – mà anh vẫn giữ nguyên dù đã sáu tháng – "Máu" cười lớn, tiếng cười vang vọng trong hộp sọ anh: "Nhìn kìa! Cậu ta cũng muốn máu! Cậu ta muốn giữ mày như mày muốn giữ cậu ta. Giết cậu ta đi, trước khi cậu ta giết mày!" "Đau" thì thầm, giọng run rẩy hơn bao giờ hết: "Nó giống ta. Nó sẽ làm anh đau. Nó sẽ siết chặt đến mức anh không thở được. Đừng để nó ở lại. Đuổi nó đi trước khi nó cắt đứt cổ anh như anh đã làm với mẹ." "Trẻ con" khóc oe oe, giọng trong trẻo xen lẫn sợ hãi: "Nhưng em thích cậu Isagi mà! Cậu ấy muốn chơi trò gia đình với anh. Sao ánh mắt cậu ấy lại đáng sợ thế? Như em gái út nhìn anh trước khi chết ấy..." Bunny siết chặt tay Isagi, cố gắng kiểm soát nhịp thở. Anh mỉm cười, ngón tay vuốt ve tóc đen của cậu. "Anh chỉ nhìn em thôi. Em là tất cả với anh." Nhưng lời nói ấy không còn hoàn toàn là dối trá. Sáu tháng qua, Bunny đã quen với sự hiện diện của Isagi. Cậu mang đến cho anh một cảm giác lạ lùng – không phải khoái cảm giết chóc thuần túy, mà là sự thôi thúc muốn sở hữu và bị sở hữu đồng thời. Mỗi khi Isagi ngủ bên anh, Bunny thường nằm thức trắng, quan sát nhịp thở đều đặn của cậu, và tự hỏi liệu có nên siết cổ cậu ngay lúc này không. Nhưng rồi ánh mắt chiếm hữu của Isagi lại xuất hiện, ngay cả khi cậu đang ngủ – mí mắt khép hờ, nhưng vẫn toát lên cảm giác "anh là của em". Đêm hôm đó, sau khi Isagi chìm vào giấc ngủ, Bunny đứng dậy và tiến lại tấm gương vỡ. Máu vẫn còn vương trên các mảnh kính từ lần trò chuyện trước. Anh nhìn vào từng phiên bản của mình và thì thầm: "Các người thấy không? Cậu ta không phải nạn nhân. Cậu ta cũng là kẻ săn mồi. Ánh mắt ấy... nó đâm thủng ta. Nó muốn moi ruột ta ra để xem bên trong có gì." "Máu" gầm gừ đồng tình: "Vậy thì giết trước đi. Xé toạc cậu ta. Xem ai chiếm hữu được ai." "Đau" khóc: "Nhưng nếu giết cậu ta, anh sẽ lại cô đơn. Anh không chịu nổi cô đơn nữa. Hãy để cậu ta ở lại... và cùng đau với anh." "Trẻ con" thì thầm: "Hay chúng ta chơi trò mới? Ai chiếm hữu được ai trước. Cậu Isagi siết tay anh mạnh thế... em sợ nhưng cũng thích." Bunny đặt trán lên mặt gương lạnh, để các vết nứt cắt vào da. Máu chảy xuống, hòa lẫn với máu cũ. Anh nhìn qua vai về phía giường, nơi Isagi đang ngủ yên bình, một tay vẫn nắm chặt góc chăn như sợ Bunny biến mất. Sáu tháng cố gắng. Sáu tháng xây dựng lớp vỏ hoàn hảo. Và giờ đây, Bunny nhận ra anh không còn là kẻ duy nhất kiểm soát trò chơi. Isagi Yoichi cũng có bóng tối riêng – một bóng tối chiếm hữu, lặng lẽ, và có lẽ còn vặn vẹo hơn cả anh. Anh mỉm cười trong bóng tối, nụ cười không còn thuần túy dịu dàng nữa. "Được rồi," anh thì thầm, đủ để chỉ các nhân cách nghe thấy. "Chúng ta sẽ tiếp tục. Nhưng lần này... ta sẽ để cậu ta nghĩ rằng cậu ta đang chiếm hữu ta. Rồi ta sẽ lật ngược lại. Ta sẽ làm cậu ta vỡ vụn trước khi cậu ta làm ta tan chảy." Isagi cựa mình trong giấc ngủ, thì thầm tên anh. Bunny quay lại, bước đến bên giường, và nằm xuống. Anh ôm cậu từ phía sau, siết chặt vừa đủ để cậu cảm nhận được. Ánh mắt đỏ của anh mở to trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Trò chơi đã thay đổi. Và Bunny Iglesias không chắc liệu mình có còn là kẻ săn mồi duy nhất nữa.

Sáu tháng hẹn hò đã khiến Bunny Iglesias tin rằng mình vẫn đang kiểm soát được mọi thứ. Anh vẫn duy trì lớp vỏ hoàn hảo: nhân viên nhà trẻ dịu dàng, người yêu chu đáo, người đàn ông luôn mỉm cười với đôi mắt đỏ như vết thương cũ. Nhưng ánh mắt chiếm hữu của Isagi Yoichi ngày càng trở nên rõ ràng hơn, như một lưỡi dao sắc nhọn đang lướt chậm rãi trên da anh. Bunny nhận ra điều đó, nhưng anh chọn im lặng. Anh muốn xem cậu sẽ đi đến đâu. Anh muốn xem bông hoa mà anh tưởng sạch sẽ ấy sẽ héo úa theo cách nào.Rồi hai người phụ nữ xuất hiện.Người thứ nhất là Elena – đồng nghiệp hai mươi bảy tuổi tại nhà trẻ "Pequeños Sueños". Cô nàng tóc vàng óng, luôn cười rạng rỡ mỗi khi Bunny bước vào phòng giáo viên. Cô hay mang cà phê cho anh, khen anh "có đôi mắt đẹp lạ lùng", và thỉnh thoảng chạm nhẹ vào cánh tay anh khi kể chuyện. Bunny chỉ mỉm cười lịch sự, không đáp lại, nhưng anh biết Isagi đã nhìn thấy. Cậu từng đứng chờ anh tan ca ngoài cổng, đôi mắt xanh dương tối sầm khi Elena vẫy tay chào Bunny.Người thứ hai là Sofia – một bà mẹ trẻ của đứa bé anh chăm sóc. Cô thường ở lại muộn để trò chuyện với anh về "phương pháp giáo dục tích cực". Sofia hay mặc váy bó sát, trang điểm nhẹ, và cười khúc khích mỗi khi Bunny khen cô "là một người mẹ tuyệt vời". Lần cuối cùng, cô đã mời anh đi uống cà phê "để bàn về con trai tôi". Bunny từ chối khéo, nhưng nụ cười của anh vẫn đủ để Sofia hy vọng.Isagi không nói gì. Cậu chỉ siết chặt tay Bunny mạnh hơn mỗi khi họ ở bên nhau, và ánh mắt ấy – ánh mắt chiếm hữu lạnh lùng – càng sâu thẳm hơn.Đêm thứ Sáu, Bunny về nhà muộn sau ca làm thêm. Anh mở cửa căn hộ tầng ba và thấy Isagi đang ngồi trên ghế sofa, dưới ánh đèn vàng vọt. Trên bàn bếp là hai bó hoa hồng đỏ thẫm, cánh hoa vẫn còn tươi nhưng cuống đã bị cắt bằng một nhát dao sắc. Isagi mặc chiếc áo sơ mi trắng của Bunny, tay áo xắn cao, để lộ những vết xước mới trên cánh tay. Đôi mắt xanh dương nhìn anh, không chớp, nụ cười ngọt ngào nhưng méo mó ở khóe miệng."Anh về rồi à?" Isagi nói, giọng nhẹ nhàng như đang ru một đứa trẻ. "Em chờ anh mãi."Bunny dừng lại ở ngưỡng cửa. Anh ngửi thấy mùi máu – mùi ngọt ngào quen thuộc, không phải của anh. Anh bước lại gần, nhìn xuống sàn. Có hai vết ướt nhỏ, màu đỏ sẫm, đang khô dần trên gỗ."Em làm gì vậy, Isagi?" Bunny hỏi, giọng vẫn giữ được sự dịu dàng chuyên nghiệp, nhưng tim anh đập mạnh hơn. Không phải sợ. Đó là sự phấn khích méo mó.Isagi đứng dậy, tiến lại gần anh. Cậu ôm lấy eo Bunny, tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim. "Elena và Sofia... họ tán tỉnh anh. Họ chạm vào anh. Họ cười với anh. Em không chịu được. Em đã nói với họ rằng anh là của em. Nhưng họ không nghe."Bunny đặt tay lên tóc đen của Isagi, vuốt ve nhẹ nhàng. "Em giết họ?"Isagi ngẩng đầu. Đôi mắt xanh dương sáng lên một cách kỳ lạ, không phải ánh sáng của tình yêu, mà là ánh sáng của sự cuồng si thuần túy. "Em cắt cổ họ. Nhanh lắm. Không đau đâu... ít nhất là lúc đầu. Em học được từ mẹ em. Mẹ em cũng vậy. Bà yêu bố em đến mức không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào nhìn ông. Bà đã giết ba người trước khi bị bắt. Bà nói với em: 'Yoichi, nếu con yêu ai đó, con phải giữ họ bằng mọi giá. Đừng để ai lấy mất.' Em thừa hưởng điều đó từ mẹ. Em là yandere chính hiệu, anh Bunny ạ."Bunny nhìn sâu vào đôi mắt ấy. Anh thấy ở đó không chỉ sự chiếm hữu, mà còn một bóng tối tương đồng với chính anh – một bóng tối được nuôi dưỡng từ máu và ký ức gia đình. Isagi không phải nạn nhân. Cậu là một kẻ săn mồi khác, một kẻ đã học cách giết người từ người mẹ "yêu dấu" của mình. Và giờ đây, cậu đang giết vì anh.Trong đầu Bunny, các nhân cách bùng nổ."Máu" cười lớn, tiếng cười man rợ vang vọng: "Tuyệt vời! Cậu ta cũng có máu! Giết cùng nhau đi. Chúng ta có thể cắt họ thành từng mảnh và cùng ngắm.""Đau" run rẩy, giọng khóc: "Nó giống anh. Nó sẽ giết tất cả những ai chạm vào anh. Rồi một ngày nó sẽ giết anh nếu anh nhìn người khác. Đau quá... nhưng em thích.""Trẻ con" reo lên vui mừng xen lẫn sợ hãi: "Cậu Isagi cũng chơi trò gia đình! Cậu ấy giết người xấu để bảo vệ anh Bunny. Giống như anh đã giết cả nhà để không ai bỏ rơi anh. Chúng ta là một gia đình thật rồi!"Bunny siết chặt Isagi vào lòng. Anh cảm nhận mùi máu thoang thoảng từ tóc cậu – mùi của Elena và Sofia. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Isagi, rồi thì thầm:"Em làm anh bất ngờ đấy, Yoichi. Anh tưởng em là bông hoa sạch sẽ. Hóa ra em cũng đầy gai."Isagi cười, nụ cười ngọt ngào nhưng ánh mắt vẫn sắc nhọn. Cậu đưa tay lên, vuốt ve má Bunny, ngón tay lạnh buốt. "Anh cũng vậy mà. Em biết anh có gì trong đầu. Em thấy anh nhìn gương vỡ và nói chuyện với chính mình. Em biết anh đã giết gia đình mình. Em biết anh muốn giữ em, muốn làm em héo úa từ từ. Nhưng em không sợ. Vì em cũng muốn giữ anh theo cách của em. Chúng ta là hai kẻ tâm thần yêu nhau, anh Bunny. Không ai có thể chen vào giữa chúng ta."Bunny cảm thấy một cơn run rẩy khoái cảm lan khắp cơ thể. Sáu tháng qua, anh đã cố gắng kiểm soát. Giờ đây, anh nhận ra trò chơi đã thực sự bắt đầu. Isagi không chỉ bị anh thao túng. Cậu đang thao túng ngược lại, với sự cuồng si được thừa hưởng từ người mẹ – một yandere chính hiệu, sẵn sàng giết bất kỳ ai dám tán tỉnh người yêu của mình."Em giấu xác ở đâu?" Bunny hỏi, giọng trầm ấm, như đang hỏi một đứa trẻ về bài tập.Isagi tựa đầu vào vai anh, thì thầm: "Em cắt nhỏ và chôn ở khu đất hoang gần Lavapiés. Không ai tìm thấy đâu. Em học mẹ em cách làm sạch sẽ. Nhưng em cần anh giúp em... lần sau. Vì em biết anh cũng thích máu."Bunny mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là lớp vỏ hoàn hảo nữa. Nó chân thực, méo mó, và đầy khao khát. Anh kéo Isagi sát hơn, siết chặt đến mức cậu có thể cảm nhận được sức mạnh nguy hiểm trong vòng tay anh."Được rồi," anh nói. "Lần sau chúng ta sẽ cùng làm. Anh sẽ dạy em cách cắt chính xác hơn. Em sẽ dạy anh cách giết mà không để lại dấu vết. Chúng ta sẽ bảo vệ nhau. Không ai được chạm vào anh. Không ai được chạm vào em."Isagi ngẩng đầu, đôi mắt xanh dương lấp lánh. Cậu hôn Bunny – một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt, mang theo vị máu còn sót lại. "Anh thuộc về em. Mãi mãi."Bunny đáp lại nụ hôn, trong đầu vang vọng tiếng cười của "Máu", tiếng khóc của "Đau", và tiếng reo vui của "Trẻ con". Hai kẻ tâm thần đã tìm thấy nhau. Một yandere chính hiệu với di sản từ người mẹ, và một kẻ đa nhân cách với quá khứ đẫm máu.Họ không còn là kẻ săn mồi và con mồi nữa.Họ là hai con quái vật đang ôm nhau trong bóng tối, cùng nhau vẽ nên một tình yêu vặn vẹo, đẫm máu và tuyệt đối chiếm hữu.Bunny thì thầm vào tai Isagi, giọng dịu dàng nhưng lạnh lẽo:"Chúng ta sẽ là gia đình. Không ai rời bỏ ai. Và nếu ai dám thử... chúng ta sẽ cùng giết."Isagi cười, siết chặt tay anh hơn."Vâng, anh Bunny. Chúng ta sẽ cùng giết."

Một năm trôi qua kể từ ngày Isagi Yoichi thú nhận bản thân là một yandere chính hiệu, thừa hưởng di sản đen tối từ người mẹ yêu dấu. Mối quan hệ giữa hai kẻ tâm thần đã đi vào quỹ đạo của sự chiếm hữu tuyệt đối. Họ sống chung trong căn hộ tầng ba tại Salamanca. Ban ngày, Bunny vẫn là nhân viên nhà trẻ dịu dàng, Isagi vẫn bán hoa tại Parque del Retiro. Ban đêm, họ chia sẻ những bí mật đẫm máu: hai thi thể phụ nữ trước đó chỉ là khởi đầu. Họ đã cùng nhau loại bỏ thêm ba người nữa – một người đàn ông nhìn Isagi quá lâu, một cô gái khen Bunny đẹp trai, và một người hàng xóm hay gõ cửa hỏi thăm. Mỗi lần giết chóc đều được thực hiện với sự phối hợp hoàn hảo, máu hòa lẫn máu, nụ cười méo mó của kẻ này phản chiếu trong đôi mắt của kẻ kia.Nhưng sự yên bình mong manh ấy bắt đầu rạn nứt vào đúng kỷ niệm một năm ngày họ chính thức trở thành người yêu.Đêm đó, Isagi nằm bên Bunny trên chiếc giường đôi hẹp. Ánh đèn đường hắt qua rèm cửa chiếu lên khuôn mặt cậu. Bunny đang ngủ say, mái tóc tím nhạt xõa trên gối, đôi mắt đỏ khép chặt. Isagi nhìn anh rất lâu, ngón tay lướt nhẹ trên má Bunny mà không chạm vào. Trong đầu cậu, giọng nói của mẹ vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết – giọng người phụ nữ đã giết ba người tình địch trước khi tự vẫn trong nhà tù."Yoichi, con yêu ai thì phải giữ họ mãi mãi. Nhưng nếu anh ta bắt đầu nhìn người khác, nếu anh ta có dấu hiệu muốn rời xa... con phải giết trước. Mẹ đã làm vậy với bố. Đừng để họ đau đớn vì bị bỏ rơi. Giết sạch sẽ, rồi tự mình ôm lấy thi thể. Đó mới là tình yêu thực sự."Isagi cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong Bunny. Dù anh vẫn dịu dàng, vẫn siết chặt cậu mỗi đêm, nhưng ánh mắt đỏ ấy đôi khi lạc đi một giây khi nhìn những đứa trẻ tại nhà trẻ. Bunny bắt đầu nói về "tương lai xa hơn", về việc có lẽ nên chuyển việc để "bớt tiếp xúc với người ngoài". Những dấu hiệu nhỏ ấy, trong mắt Isagi, là sự bắt đầu của sự phản bội. Cậu không thể chờ đợi. Cậu phải hành động trước, giống hệt mẹ đã làm.Sáng hôm sau, khi Bunny đi làm, Isagi bắt đầu lập kế hoạch tỉ mỉ.Cậu ngồi tại bàn bếp, sử dụng chính cuốn sổ tay Bunny để vẽ sơ đồ. Kế hoạch được chia thành các giai đoạn rõ ràng, viết bằng chữ Nhật xen lẫn tiếng Tây Ban Nha:1. **Thu thập thông tin**: Theo dõi Bunny trong hai tuần, ghi lại thời gian biểu chính xác, những cuộc trò chuyện với đồng nghiệp, và đặc biệt là những lúc anh nhìn gương vỡ nói chuyện với các nhân cách.2. **Chuẩn bị công cụ**: Mua dao phẫu thuật mới, dây thừng lụa, và thuốc ngủ liều mạnh từ nguồn nhập cư bất hợp pháp. Cậu sẽ pha vào ly cà phê đen mà Bunny uống mỗi tối.3. **Thời điểm**: Đêm thứ Sáu, khi Bunny tan ca muộn. Isagi sẽ giả vờ nấu bữa tối lãng mạn kỷ niệm một năm. Khi Bunny ngủ say vì thuốc, cậu sẽ cắt cổ anh từ phía sau – nhanh, sạch sẽ, không để anh kịp tỉnh dậy và kháng cự.4. **Sau khi giết**: Cậu sẽ ôm thi thể Bunny trong ba ngày, nói chuyện với anh như anh vẫn còn sống, rồi chôn ở khu đất hoang gần Lavapiés, bên cạnh những nạn nhân trước. Cậu sẽ tự gây vết thương trên cơ thể mình để "chia sẻ nỗi đau".Isagi mỉm cười khi viết xong. Đôi mắt xanh dương lấp lánh sự cuồng si thuần túy. Cậu thì thầm với chính mình: "Anh Bunny, em yêu anh. Vì vậy em phải giết anh trước khi anh rời xa em."Kế hoạch được thực hiện một cách lạnh lùng và chi tiết. Trong hai tuần, Isagi theo dõi Bunny từ xa, ghi chép từng chi tiết nhỏ. Cậu mua dao và thuốc mà không để lại dấu vết. Cậu thậm chí còn luyện tập động tác cắt cổ trên một con gà mua ở chợ.Nhưng Bunny Iglesias không phải kẻ dễ bị lừa.Từ tuần thứ nhất, anh đã nhận ra sự thay đổi trong hành vi của Isagi. Cậu nhìn anh lâu hơn, siết tay mạnh hơn, và ánh mắt chiếm hữu trở nên sắc nhọn đến mức gần như đau đớn. Khi Isagi "vô tình" hỏi về lịch làm việc của anh vào thứ Sáu, Bunny biết ngay. Anh không nói gì. Anh chỉ mỉm cười dịu dàng hơn, và trong đầu, ba nhân cách đồng thanh cảnh báo."Máu" cười man rợ: "Cậu ta muốn giết mày! Tuyệt vời! Chúng ta sẽ chơi lớn hơn.""Đau" khóc: "Nó sẽ cắt cổ anh như anh đã cắt cổ mẹ. Đau quá... nhưng anh muốn thử.""Trẻ con" reo lên: "Cậu Isagi muốn chơi trò 'giết để yêu'! Anh Bunny phải thắng để giữ cậu ấy!"Bunny bắt bài kế hoạch của Isagi vào đúng đêm thứ Sáu.Khi Isagi pha cà phê và đưa cho anh, Bunny giả vờ uống một ngụm, rồi đổ phần còn lại vào chậu cây mà không để cậu thấy. Anh nằm xuống giường, giả vờ ngủ say. Isagi chờ thêm hai mươi phút, rồi lặng lẽ lấy dao phẫu thuật từ dưới gối, tiến lại gần từ phía sau.Đúng lúc lưỡi dao chạm vào da cổ Bunny, anh mở mắt. Đôi mắt đỏ sáng lên trong bóng tối. Anh quay phắt lại, bàn tay nắm chặt cổ tay Isagi, siết mạnh đến mức xương kêu răng rắc."Em định giết anh sao, Yoichi?" Bunny hỏi, giọng vẫn dịu dàng nhưng đầy nguy hiểm.Isagi giật mình, nhưng bản năng yandere trỗi dậy ngay lập tức. Cậu vung tay còn lại, đâm mạnh vào vai Bunny. Máu phun ra. Bunny gầm lên, không phải đau đớn mà là khoái cảm. Anh đẩy Isagi ngã xuống sàn, cả hai lao vào cấu xé nhau trong căn phòng tối tăm.Đó không phải cuộc đánh nhau thông thường. Đó là sự va chạm của hai bóng tối. Isagi cào cấu mặt Bunny, để lại những vết xước sâu. Bunny siết cổ cậu, nhưng không siết đến chết, chỉ đủ để cậu thở hổn hển. Isagi cắn mạnh vào vai anh, răng ngập vào thịt. Bunny đáp lại bằng cách đập đầu cậu vào sàn gỗ. Máu của cả hai hòa lẫn, nhỏ giọt xuống sàn, tạo thành những vệt đỏ loang lổ.Họ lăn lộn, thở hổn hển, vừa cấu xé vừa thì thầm những lời yêu đương méo mó."Em yêu anh... nên em phải giết anh trước!" Isagi gào lên, nước mắt trào ra vì đau và cuồng si."Anh cũng yêu em... nên anh không cho phép em giết anh," Bunny đáp, giọng khàn đặc, đôi mắt đỏ nhìn thẳng vào mắt cậu. "Em thuộc về anh. Không phải thi thể của anh."Cuối cùng, sức lực của cả hai đều cạn kiệt. Isagi nằm dưới Bunny, cơ thể đầy vết thương, máu chảy từ khóe miệng. Bunny ngồi đè lên cậu, vai bị đâm sâu, máu nhỏ giọt xuống ngực Isagi. Họ nhìn nhau trong bóng tối, thở dốc, nhưng không ai ra tay lần nữa.Bunny cúi xuống, hôn mạnh lên môi Isagi, nụ hôn mang vị máu mặn chát."Chúng ta không thể giết nhau," anh thì thầm. "Nếu một trong hai chết, người kia sẽ cô đơn. Anh không muốn cô đơn nữa. Em cũng không."Isagi khóc, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. "Em sợ anh sẽ rời xa em... như bố rời xa mẹ."Bunny ngồi dậy, kéo Isagi vào lòng. Anh cầm lấy con dao phẫu thuật vẫn nằm trên sàn, rồi đưa tay trái của mình ra. Không do dự, anh đặt lưỡi dao lên ngón út, cắt mạnh một nhát. Ngón tay rơi xuống sàn với tiếng "cạch" nhỏ. Máu phun ra dữ dội.Isagi trợn mắt kinh hoàng, nhưng Bunny chỉ mỉm cười dịu dàng, giọng run vì đau nhưng kiên định:"Đây là lời hứa. Ngón tay này là của em. Anh cắt nó để chứng minh anh sẽ không rời xa em. Dù em có muốn giết anh, anh vẫn ở đây. Chúng ta sẽ sống cùng nhau, giết cùng nhau, và đau cùng nhau. Vĩnh viễn."Isagi run rẩy, cầm lấy ngón tay bị cắt, áp sát vào ngực mình. Cậu khóc nức nở, nhưng đôi mắt xanh dương sáng lên vì hạnh phúc méo mó."Anh Bunny... em xin lỗi. Em yêu anh. Chúng ta sẽ không giết nhau nữa."Bunny ôm chặt cậu, máu từ tay anh thấm vào áo Isagi. Anh thì thầm:"Đúng vậy. Chúng ta là một. Hai kẻ tâm thần không thể tách rời."Trong đầu Bunny, ba nhân cách im lặng lần đầu tiên sau một năm. Chúng chấp nhận. Vì cuối cùng, Bunny đã tìm được người có thể hiểu và chia sẻ bóng tối của mình – không phải bằng cách giết, mà bằng cách cùng tồn tại trong sự vặn vẹo.Họ nằm ôm nhau trên sàn đầy máu, vết thương vẫn rỉ, nhưng nụ cười trên môi cả hai đều chân thực và đáng sợ nhất từ trước đến nay.

Sau đêm cấu xé và lời hứa bằng máu cùng ngón tay, căn hộ tầng ba tại Salamanca trở thành một ngôi mộ sống. Bunny Iglesias và Isagi Yoichi không còn che giấu bản chất với nhau nữa. Họ chấp nhận rằng cả hai đều là những kẻ tâm thần không thể chữa lành, và tình yêu của họ chỉ có thể tồn tại trong sự chiếm hữu tuyệt đối, đẫm máu và đau đớn.Bunny nghỉ việc tại nhà trẻ "Pequeños Sueños" chỉ hai tuần sau đó. Anh nói với ban quản lý rằng anh cần thời gian chăm sóc "người yêu bị bệnh nặng". Thực tế, anh không muốn bất kỳ ai khác chạm vào anh nữa. Isagi cũng ngừng bán hoa tại Parque del Retiro. Cậu để lại chiếc xe đẩy cũ kỹ bên hồ nước, như một lời từ biệt với cuộc sống trước kia. Họ sống khép kín, chỉ ra ngoài khi cần mua thực phẩm và dụng cụ "làm việc".Mỗi đêm, họ nằm bên nhau trên chiếc giường đã thấm đẫm máu khô từ nhiều lần. Bunny ôm Isagi từ phía sau, bàn tay trái không còn ngón út siết chặt eo cậu. Vết sẹo nơi ngón tay bị cắt vẫn còn hồng hào, như một vòng nhẫn hôn phối vĩnh cửu. Isagi thường đưa tay vuốt ve vết sẹo ấy, rồi thì thầm: "Anh đã cắt nó vì em. Em sẽ không bao giờ để anh rời xa nữa."Họ phát triển một nghi thức riêng. Mỗi tháng một lần, vào ngày kỷ niệm cuộc gặp đầu tiên, họ cùng nhau chọn một "bông hoa" – một người ngoài vô tình lọt vào tầm mắt của một trong hai. Đôi khi là một người đàn ông nhìn Isagi quá lâu khi họ hiếm hoi đi dạo. Đôi khi là một cô gái mỉm cười với Bunny tại siêu thị. Họ giết cùng nhau, với sự phối hợp hoàn hảo và lạnh lùng. Bunny dùng dao phẫu thuật cắt chính xác, Isagi thì siết chặt và thì thầm những lời yêu đương vào tai nạn nhân trước khi kết liễu. Máu của nạn nhân được họ dùng để vẽ lên tường những hình trái tim méo mó, bên dưới là chữ "B + I" được viết bằng ngón tay.Trong đầu Bunny, ba nhân cách cuối cùng cũng đạt được sự hòa hợp hiếm hoi. "Máu" không còn gầm gừ đòi giết Isagi. "Đau" không còn khóc vì sợ bị bỏ rơi. "Trẻ con" không còn reo lên sợ hãi. Chúng đều chấp nhận Isagi là một phần của "gia đình". Đôi khi, Bunny vẫn đứng trước tấm gương vỡ và trò chuyện với chúng, nhưng giờ đây Isagi cũng tham gia. Cậu ngồi bên anh, tựa đầu vào vai, và nói chuyện với các nhân cách như nói với những người anh em. "Máu, em cũng thích máu như anh," Isagi từng nói, khiến "Máu" cười lớn trong đầu Bunny.Isagi tiếp tục thể hiện bản chất yandere thừa hưởng từ mẹ. Cậu không cho phép Bunny ra ngoài một mình quá hai giờ. Mỗi khi Bunny trở về, cậu sẽ kiểm tra toàn bộ cơ thể anh, ngửi mùi trên áo, và siết chặt anh đến mức để lại vết bầm. Bunny đáp lại bằng sự chiếm hữu tương đương: anh khóa cửa căn hộ từ bên trong, cất giấu chìa khóa, và chỉ cho Isagi ra ngoài khi có anh đi kèm. Họ không cần lời nói. Chỉ cần một ánh mắt là đủ để hiểu rằng nếu một trong hai có ý định rời bỏ, người kia sẽ giết ngay lập tức – và cả hai đều sẵn sàng chấp nhận điều đó.Một năm sau lời hứa bằng ngón tay, họ ngồi bên cửa sổ vào một buổi tối mùa thu se lạnh. Lá vàng rơi ngoài ban công. Bunny cầm ly rượu vang đỏ, Isagi tựa vào ngực anh. Vết sẹo nơi ngón tay bị cắt của Bunny được Isagi hôn nhẹ."Anh có hối hận không?" Isagi hỏi, giọng khàn khàn nhưng ngọt ngào.Bunny nhìn ra khoảng không, đôi mắt đỏ phản chiếu ánh đèn đường. Anh mỉm cười – nụ cười dịu dàng nhưng đầy bóng tối mà chỉ Isagi mới hiểu."Không. Anh đã giết cả gia đình để không bị bỏ rơi. Giờ anh có em – một người sẵn sàng giết anh nếu anh thay đổi. Đây là cách duy nhất để chúng ta ở bên nhau vĩnh viễn."Isagi gật đầu, đôi mắt xanh dương lấp lánh sự cuồng si bình yên. "Em cũng vậy. Mẹ em đã dạy em rằng tình yêu thực sự là khi con dao nằm trong tay người mình yêu. Em sẽ giữ anh mãi mãi, Bunny. Dù phải cắt đứt tay chân anh, dù phải chôn anh bên em."Bunny siết chặt cậu hơn, bàn tay không ngón út vuốt ve tóc đen của Isagi. Máu từ một vết cắt cũ trên cánh tay anh nhỏ giọt xuống vai cậu."Chúng ta là hai con quái vật," anh thì thầm. "Nhưng chúng ta thuộc về nhau. Không thiên đường, không địa ngục. Chỉ có căn phòng này, máu này, và tình yêu này."Họ hôn nhau dưới ánh đèn vàng vọt, nụ hôn sâu và chậm rãi, mang theo vị máu quen thuộc. Bên ngoài cửa sổ, Madrid vẫn tiếp tục nhịp sống bình thường. Bên trong, hai kẻ tâm thần ôm nhau trong vòng tay vĩnh cửu, nơi không có chỗ cho bất kỳ ai khác.Không có lời chia tay. Không có lời hứa suông. Chỉ có sự thật đơn giản và đáng sợ nhất: họ sẽ ở bên nhau cho đến khi một trong hai chết – và người còn lại sẽ ôm thi thể cho đến hơi thở cuối cùng.Bunny Iglesias và Isagi Yoichi. Hai kẻ đa nhân cách và yandere. Hai bông hoa héo úa đan xen gai góc. Họ đã tìm thấy nhau trong bóng tối, và họ sẽ không bao giờ buông tay.

_-END-_

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com