Kunigami x Isagi
Trong một buổi chiều tà nơi vùng rừng rậm u ám , ánh hoàng hôn đỏ rực như máu loang trên những tán cây cổ thụ, nhuộm cả không gian một màu huyền bí. Gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc và tiếng tru của loài sói vang vọng từ xa. Ở nơi ấy, Kunigami Rensuke, một người sói cao lớn với mái tóc đỏ rực như ngọn lửa, đang chạy trốn. Đôi mắt vàng sắc lạnh của anh lóe lên tia hoang dại, nhưng bên trong lại là sự cảnh giác và mệt mỏi. Bộ áo sơ mi trắng của anh rách tươm ở vài chỗ, chiếc quần tây đen ôm sát đôi chân dài giờ đây lấm lem bùn đất, đôi giày da đen bóng loáng cũng đã sờn gót vì cuộc chạy trốn kéo dài. Trên cổ tay anh, một vết sẹo dài ngoằn ngoèo như minh chứng cho những trận chiến sinh tử mà anh đã trải qua.Phía sau Kunigami, tiếng chó sủa inh ỏi hòa lẫn với tiếng quát tháo của đám thợ săn. Những mũi tên bạc lóe sáng trong ánh chiều tà, lao vút qua không khí, nhắm thẳng vào bóng lưng của anh. "Bắn chết con quái vật đó đi!" một gã thợ săn gầm lên, giọng đầy căm hận. Kunigami nghiến răng, hơi thở dồn dập, móng vuốt sắc nhọn của anh cắm sâu vào thân cây để giữ thăng bằng khi anh nhảy qua một khe đá. Nhưng sức lực của anh đang cạn dần, và anh biết, nếu không tìm được nơi ẩn náu, cái chết sẽ đến rất gần.Đúng lúc ấy, một cơn gió lạ lùa qua khu rừng, mang theo hương hoa ngọt ngào đến kỳ lạ. Kunigami khựng lại, đôi tai sói của anh khẽ động, cảm nhận được điều gì đó khác thường. Từ phía trước, một bóng người xuất hiện, bước đi nhẹ nhàng như thể đang lướt trên mặt đất. Đó là một phù thủy trẻ tuổi với vẻ ngoài vừa quyến rũ vừa cợt nhả. Vị phù thủy ấy mặc một chiếc áo choàng dài màu đen, vạt áo phất phơ trong gió, những nút áo lấp lánh ánh bạc được cài cẩn thận. Đôi chân thon dài của cậu được bao bọc bởi chiếc quần legging đen bó sát, và đôi bốt cao cổ màu xám ôm lấy mắt cá chân, dây giày buộc chặt. Trên đầu, chiếc mũ beret đen che đi một phần mái tóc vàng nhạt, để lộ đôi mắt xanh lam lấp lánh như mặt hồ mùa đông. Cổ cậu đeo một chiếc vòng choker đen, viên đá nhỏ lấp lánh giữa ánh sáng mờ ảo, làm nổi bật làn da trắng mịn màng."Cậu là ai?" Kunigami gầm lên, giọng nói trầm thấp đầy cảnh giác, đôi mắt vàng rực nhìn chằm chằm vào Isagi. Anh lùi lại một bước, móng vuốt giương lên sẵn sàng tấn công.Isagi mỉm cười, nụ cười vừa tinh nghịch vừa quyến rũ, đôi mắt cậu lấp lánh ánh sáng ma mị. "Tôi là Isagi Yoichi, một phù thủy lang thang. Còn cậu, người sói kia, có vẻ đang gặp rắc rối lớn nhỉ?" Giọng cậu nhẹ nhàng, mang chút đùa cợt, nhưng ánh mắt lại sắc bén, như thể đã nhìn thấu mọi thứ.Kunigami không trả lời, chỉ gầm gừ trong cổ họng, cơ thể căng cứng. Anh không tin tưởng bất kỳ ai, nhất là một gã phù thủy với vẻ ngoài trông có vẻ không đáng tin như thế này. Nhưng trước khi anh kịp phản ứng, tiếng chó sủa lại vang lên gần hơn, và một mũi tên bạc lao thẳng về phía anh. Kunigami nhắm mắt, chuẩn bị đón nhận cái chết, nhưng điều kỳ lạ là, mũi tên không bao giờ chạm đến anh.Khi anh mở mắt ra, khung cảnh trước mặt khiến anh sững sờ. Từ mặt đất, hàng ngàn cánh hoa hồng đỏ thắm bỗng trỗi dậy, xoắn xuýt vào nhau tạo thành một bức tường hoa khổng lồ, chặn đứng mọi mũi tên và ngăn cách đám thợ săn với họ. Những cánh hoa sắc nhọn như lưỡi dao, lấp lánh ánh sáng ma thuật, khiến đám thợ săn hoảng loạn bỏ chạy. Hương hoa nồng nàn bao trùm cả khu rừng, hòa quyện với ánh hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa kỳ ảo.Isagi quay lại, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn. "Thế nào, cậu thấy tôi lợi hại chưa?" Cậu nháy mắt, giọng điệu trêu chọc. "Đừng nhìn tôi với ánh mắt hung dữ thế chứ, tôi vừa cứu mạng cậu đấy."Kunigami thở hổn hển, đôi mắt vàng vẫn không rời khỏi Isagi. Anh cảm nhận được sức mạnh ma thuật từ cậu, một sức mạnh vừa đẹp đẽ vừa nguy hiểm. "Tại sao ngài lại cứu tôi?" Giọng anh lạnh lùng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ, như thể định mệnh vừa kéo anh vào một vòng xoáy mới.Isagi bước đến gần, chiếc áo choàng đen phất phơ trong gió, đôi bốt của cậu giẫm lên những cánh hoa rơi, tạo ra âm thanh xào xạc nhẹ nhàng. "Vì tôi thấy cậu thú vị," cậu đáp, giọng nói mềm mại như một lời thì thầm. "Một người sói lạnh lùng, hung dữ, nhưng lại có đôi mắt đầy trung thành. Tôi thích những thứ như thế." Cậu nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. "Đi theo tôi, tôi sẽ cho cậu một nơi để nghỉ ngơi."Kunigami do dự, bản năng của một con sói khiến anh không dễ dàng tin tưởng. Nhưng anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh gật đầu, giọng nói trầm thấp vang lên: "Tôi sẽ đi theo ngài. Nhưng nếu ngài có ý đồ gì, tôi sẽ không tha thứ."Isagi cười lớn, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông ngân vang trong khu rừng. "Cậu thật đáng yêu khi cảnh giác như thế. Đi nào, người sói của tôi."---Họ cùng nhau rời khỏi khu rừng, bước đi trên con đường mòn dẫn đến một ngôi nhà nhỏ nằm ẩn mình giữa thung lũng. Ngôi nhà của Isagi mang đậm phong cách châu Âu cổ điển, với những bức tường đá phủ đầy dây leo xanh mướt, mái nhà lợp ngói đỏ đã phai màu theo thời gian. Cửa sổ bằng gỗ được chạm khắc tinh xảo, và từ bên trong, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra, tạo nên một khung cảnh ấm cúng giữa màn đêm đang buông xuống.Bên trong ngôi nhà, không gian tràn ngập mùi hương của thảo mộc và hoa khô. Một chiếc lò sưởi bằng đá đang cháy tí tách, ánh lửa đỏ rực chiếu lên những giá sách gỗ cũ kỹ, nơi hàng trăm cuốn sách ma thuật được xếp ngay ngắn. Trên bàn gỗ sồi, một chiếc đèn dầu cổ với ánh sáng mờ ảo đang tỏa sáng, bên cạnh là một bình hoa nhỏ cắm đầy hoa oải hương tím thắm. Một tấm thảm len dày màu xanh rêu trải dài trên sàn, mang lại cảm giác ấm áp cho căn phòng.Isagi cởi chiếc mũ beret ra, đặt nó lên giá treo gần cửa, rồi quay lại nhìn Kunigami. "Ngồi đi, đừng đứng đó như một bức tượng thế chứ," cậu nói, giọng điệu vẫn mang chút trêu chọc. Cậu chỉ tay vào chiếc ghế bành bọc da màu nâu gần lò sưởi, nơi một tấm chăn len được gấp gọn gàng.Kunigami bước vào, đôi giày da của anh để lại những vết bùn trên sàn gỗ. Anh ngồi xuống, cơ thể vẫn căng cứng, đôi mắt vàng sắc lạnh quan sát từng ngóc ngách của căn phòng. "Ngài sống một mình ở đây?" anh hỏi, giọng nói trầm và lạnh, nhưng ánh mắt lại thoáng chút tò mò.Isagi gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đôi chân dài vắt chéo một cách thoải mái. "Ừ, tôi thích sự yên tĩnh. Dù đôi lúc cũng hơi cô đơn." Cậu mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại thoáng qua một tia buồn bã. "Còn cậu, người sói? Cậu chạy trốn khỏi đám thợ săn đó vì lý do gì?"Kunigami im lặng một lúc, đôi tay anh siết chặt trên đầu gối. "Họ săn tôi vì tôi là một con quái vật," anh đáp, giọng nói đầy cay đắng. "Tôi không có nơi nào để đi, không ai để dựa vào. Tôi chỉ muốn sống sót."Isagi nghiêng đầu, ánh mắt cậu dịu dàng hơn. "Cậu không phải quái vật, Kunigami. Cậu chỉ là một người sói, và tôi thấy cậu rất đẹp." Cậu đứng dậy, bước đến gần anh, chiếc áo choàng đen phất phơ theo từng bước đi. "Ở lại đây với tôi, được không? Tôi cần một người trợ lý, và cậu cần một nơi để trú ẩn. Chúng ta sẽ là một cặp đôi hoàn hảo."Kunigami ngẩng đầu, đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào mắt Isagi. Anh cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cậu, nhưng bản tính lạnh lùng và hung dữ khiến anh không dễ dàng chấp nhận. "Tôi không hứa sẽ ở lại mãi mãi," anh nói, giọng trầm thấp. "Nhưng tôi sẽ ở lại, cho đến khi tôi trả được ơn ngài."Isagi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời giữa mùa đông. "Vậy là đủ rồi, người sói của tôi." Cậu đưa tay ra, những cánh hoa hồng nhỏ bỗng xuất hiện từ không khí, xoay tròn quanh bàn tay cậu, như một lời chào đón đầy ma thuật.Đêm ấy, trong ngôi nhà nhỏ giữa thung lũng, hai con người với hai số phận khác biệt đã bắt đầu một mối quan hệ định mệnh. Kunigami, người sói lạnh lùng nhưng trung thành, và Isagi, phù thủy cợt nhả nhưng đầy bí ẩn, không biết rằng họ sắp bị cuốn vào một câu chuyện tình yêu vừa thơ mộng vừa đầy sóng gió. Ánh lửa trong lò sưởi vẫn cháy, chiếu sáng hai bóng người ngồi đối diện nhau, như một bức tranh cổ điển được vẽ nên bởi bàn tay của định mệnh.
Thời gian trôi qua như dòng nước lặng lẽ chảy qua thung lũng, mang theo những ngày bình yên hiếm hoi trong cuộc đời đầy sóng gió của Kunigami Rensuke. Ngôi nhà nhỏ của Isagi Yoichi, nằm ẩn mình giữa những ngọn đồi xanh mướt và những cánh đồng hoa dại, đã trở thành nơi trú ẩn an toàn cho người sói lạnh lùng. Mỗi buổi sáng, ánh nắng đầu ngày len qua những ô cửa sổ gỗ chạm khắc, chiếu lên tấm thảm len xanh rêu, làm bừng sáng cả không gian ấm áp. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió nhẹ thổi qua những dây leo quấn quanh tường đá, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.Kunigami, với bản tính hung dữ và cảnh giác của một người sói, ban đầu chỉ coi nơi này là một điểm dừng chân tạm thời. Nhưng qua từng ngày, từng tuần, từng tháng, anh dần cảm nhận được sự chân thành và lòng tốt của Isagi – một phù thủy mà anh từng nghĩ chỉ biết đùa cợt và không đáng tin. Bộ áo sơ mi trắng và quần tây đen của Kunigami giờ đây đã được giặt sạch, treo ngay ngắn trên giá gỗ gần lò sưởi. Đôi giày da đen của anh luôn được đánh bóng, đặt cạnh cửa ra vào, như một thói quen mà Isagi đã dạy anh để giữ cho ngôi nhà luôn gọn gàng. Dù vẻ ngoài của anh vẫn lạnh lùng, đôi mắt vàng sắc lạnh vẫn ánh lên sự hoang dại, nhưng sâu thẳm trong lòng, Kunigami bắt đầu cảm thấy một sự gắn bó kỳ lạ với nơi này – và với Isagi.Isagi, như mọi ngày, vẫn giữ phong cách ăn mặc đặc trưng của mình. Chiếc áo choàng đen dài với những nút bạc lấp lánh ôm lấy thân hình thon gọn của cậu, vạt áo phất phơ mỗi khi cậu bước đi. Đôi legging đen bó sát làm nổi bật đôi chân dài, và đôi bốt cao cổ màu xám với dây giày buộc chặt luôn phát ra âm thanh khe khẽ trên sàn gỗ. Chiếc mũ beret đen che đi một phần mái tóc vàng nhạt, để lộ đôi mắt xanh lam lấp lánh như mặt hồ mùa đông, và chiếc vòng choker đen trên cổ cậu, với viên đá nhỏ lấp lánh, dường như luôn tỏa ra một thứ ánh sáng ma thuật mờ ảo. Isagi thường ngồi bên bàn gỗ sồi, nơi chiếc đèn dầu cổ tỏa ánh sáng vàng ấm áp, lật từng trang sách ma thuật, miệng lẩm nhẩm những câu thần chú, trong khi những cánh hoa nhỏ xoay tròn quanh cậu như một điệu múa."Cậu làm gì mà nhìn tôi chăm chú thế, người sói của tôi?" Isagi một hôm ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Kunigami đang dõi theo mình từ chiếc ghế bành bọc da gần lò sưởi. Nụ cười tinh nghịch nở trên môi cậu, giọng nói mang chút trêu chọc. "Hay là cậu đã phải lòng tôi rồi?"Kunigami khựng lại, đôi tai sói khẽ động, ánh mắt vàng rực thoáng chút bối rối trước khi trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày. "Tôi chỉ đang quan sát ngài," anh đáp, giọng trầm thấp, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả. Anh không quen với việc bị trêu chọc, và càng không quen với việc cảm thấy tim mình đập nhanh hơn mỗi khi Isagi mỉm cười.Isagi cười lớn, âm thanh trong trẻo như tiếng chuông ngân vang trong căn phòng. "Cậu thật đáng yêu khi cố tỏ ra lạnh lùng như thế," cậu nói, rồi đứng dậy, bước đến gần Kunigami. Chiếc áo choàng đen phất phơ theo từng bước đi, và những cánh hoa oải hương nhỏ bỗng xuất hiện từ không khí, xoay tròn quanh cậu, tỏa ra hương thơm dịu dàng. "Đi với tôi, tôi muốn cậu thấy một thứ."Kunigami không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, đôi giày da đen của anh vang lên những tiếng bước chân đều đặn trên sàn gỗ. Họ cùng nhau rời khỏi ngôi nhà, bước ra cánh đồng hoa dại phía sau thung lũng. Ánh nắng buổi chiều nhuộm vàng cả không gian, những cánh hoa dại đủ màu sắc – vàng, tím, trắng – đung đưa trong gió, tạo nên một bức tranh thiên nhiên thơ mộng. Xa xa, dãy núi Alps hùng vĩ hiện lên mờ ảo trong làn sương mỏng, và tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vang vọng, hòa quyện với tiếng gió.Isagi dừng lại giữa cánh đồng, dang tay ra, đôi mắt xanh lam lấp lánh ánh sáng ma thuật. "Nhìn này, Kunigami," cậu nói, giọng nói mềm mại như một lời thì thầm. Từ mặt đất, hàng ngàn cánh hoa bỗng trỗi dậy, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những hình thù kỳ ảo – một con bướm khổng lồ, một chú chim nhỏ, rồi một trái tim lớn lơ lửng giữa không trung. Những cánh hoa lấp lánh ánh sáng, như thể được tắm trong ánh mặt trời, và hương thơm ngọt ngào bao trùm cả không gian.Kunigami đứng lặng, đôi mắt vàng rực mở to, không giấu được sự kinh ngạc. Anh đã thấy sức mạnh của Isagi trong ngày đầu gặp gỡ, nhưng lần này, anh cảm nhận được một điều gì đó khác biệt – sự dịu dàng và tinh tế trong cách cậu điều khiển hoa. "Ngài làm điều này để làm gì?" anh hỏi, giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt đã mềm đi đôi chút.Isagi quay lại, nụ cười trên môi cậu rạng rỡ như ánh nắng. "Để cậu thấy rằng ma thuật không chỉ dùng để chiến đấu hay bảo vệ. Nó còn có thể tạo ra những điều đẹp đẽ, mang lại niềm vui cho người khác." Cậu bước đến gần Kunigami, những cánh hoa rơi lả tả quanh cậu, như một cơn mưa hoa thơ mộng. "Tôi không phải là kẻ xấu xa, Kunigami. Tôi không bao giờ làm hại người vô tội. Cậu có tin tôi không?"Kunigami im lặng, đôi mắt vàng nhìn thẳng vào mắt Isagi. Anh nhớ lại những ngày tháng qua, những lần Isagi chăm sóc anh khi anh bị thương, những bữa ăn ấm áp mà cậu chuẩn bị – những món súp rau củ nóng hổi, bánh mì nướng giòn rụm, và trà thảo mộc thơm lừng. Anh nhớ cách Isagi luôn mỉm cười, dù đôi lúc ánh mắt cậu lại thoáng qua một tia buồn bã mà anh không hiểu. Và anh nhớ cả những lần Isagi dùng ma thuật của mình để giúp đỡ người khác – như khi cậu chữa lành cho một đứa trẻ trong làng bị sốt cao, hay khi cậu dùng hoa để xoa dịu nỗi đau của một người mẹ mất con."Tôi tin ngài," Kunigami cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy chắc chắn. "Ngài là người tốt, Isagi. Tôi chưa từng thấy ai như ngài – vừa mạnh mẽ, vừa dịu dàng. Tôi... tôi sẽ không rời bỏ ngài."Isagi sững sờ trong giây lát, rồi nụ cười trên môi cậu càng rạng rỡ hơn. "Cậu nói thật chứ, người sói của tôi?" Cậu bước đến gần hơn, gần đến mức Kunigami có thể ngửi thấy hương hoa oải hương thoang thoảng trên người cậu. "Vậy là từ giờ, cậu sẽ ở lại với tôi mãi mãi?"Kunigami không trả lời ngay, nhưng ánh mắt vàng rực của anh đã nói lên tất cả. Anh gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. "Tôi sẽ ở lại, cho đến khi ngài không cần tôi nữa," anh nói, giọng nói trầm và chắc chắn, như một lời thề.Isagi cười lớn, âm thanh trong trẻo vang vọng giữa cánh đồng hoa. "Cậu ngốc lắm, Kunigami. Tôi sẽ luôn cần cậu." Cậu đưa tay ra, và một bông hoa hồng đỏ thắm xuất hiện trên tay cậu, lấp lánh ánh sáng ma thuật. Cậu cài bông hoa lên chiếc áo sơ mi trắng của Kunigami, ngay vị trí trái tim anh. "Đây là dấu ấn của tôi. Từ giờ, cậu là người của tôi, người sói trung thành của tôi."Kunigami cúi đầu, đôi tai sói khẽ động, cảm nhận được hơi ấm từ bông hoa trên ngực mình. Anh không nói gì, nhưng trong lòng, anh biết rằng mình đã tìm thấy một nơi để thuộc về – và một người để bảo vệ. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, hai bóng người đứng giữa cánh đồng hoa dại, như một bức tranh cổ điển được vẽ nên bởi bàn tay của định mệnh. Sự tin tưởng giữa họ, dù mới chỉ bắt đầu, đã trở thành nền móng cho một mối quan hệ sâu sắc hơn, một mối quan hệ mà cả hai chưa nhận ra, nhưng sẽ sớm nở rộ như những cánh hoa trong ma thuật của Isagi.
Những ngày yên bình tiếp tục trôi qua trong ngôi nhà nhỏ giữa thung lũng, nơi Kunigami Rensuke và Isagi Yoichi đã xây dựng một cuộc sống giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Mỗi buổi sáng, ánh nắng đầu ngày len qua những ô cửa sổ gỗ chạm khắc, chiếu lên sàn gỗ sồi bóng loáng, làm bừng sáng cả không gian ấm áp. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió nhẹ thổi qua những dây leo quấn quanh tường đá, mang theo hương hoa dại từ cánh đồng phía sau nhà. Bên trong, mùi thảo mộc và hoa khô vẫn thoang thoảng, hòa quyện với hương gỗ cháy tí tách từ lò sưởi, tạo nên một không gian vừa thơ mộng vừa an yên.Kunigami, với bản tính trung thành và tận tụy, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Isagi. Anh thường dậy sớm, khi mặt trời vừa ló dạng, để chuẩn bị mọi thứ cho ngày mới. Bộ áo sơ mi trắng của anh luôn được ủi phẳng phiu, chiếc quần tây đen ôm sát đôi chân dài, và đôi giày da đen bóng loáng được đặt ngay ngắn cạnh cửa ra vào. Đôi mắt vàng sắc lạnh của anh giờ đây đã bớt đi vẻ hoang dại, thay vào đó là một sự điềm tĩnh hiếm có, như thể anh đã tìm thấy sự bình yên bên cạnh Isagi. Anh thường ra sau nhà, chặt củi từ những cây khô trong rừng, rồi xếp chúng ngay ngắn bên lò sưởi, chuẩn bị cho những đêm đông lạnh giá sắp tới.Isagi, như mọi ngày, vẫn giữ phong cách ăn mặc đặc trưng của mình. Chiếc áo choàng đen dài với những nút bạc lấp lánh phất phơ trong gió mỗi khi cậu bước đi, đôi legging đen bó sát làm nổi bật đôi chân thon dài, và đôi bốt cao cổ màu xám với dây giày buộc chặt vang lên những âm thanh khe khẽ trên sàn gỗ. Chiếc mũ beret đen che đi một phần mái tóc vàng nhạt, để lộ đôi mắt xanh lam lấp lánh như mặt hồ mùa đông, và chiếc vòng choker đen trên cổ cậu, với viên đá nhỏ lấp lánh, dường như luôn tỏa ra một thứ ánh sáng ma thuật mờ ảo. Cậu thường ngồi bên bàn gỗ sồi, nơi chiếc đèn dầu cổ tỏa ánh sáng vàng ấm áp, lật từng trang sách ma thuật, miệng lẩm nhẩm những câu thần chú, trong khi những cánh hoa nhỏ xoay tròn quanh cậu như một điệu múa.Cuộc sống của họ trôi qua trong sự hài hòa hiếm có. Isagi thường trêu chọc Kunigami, gọi anh là "người sói của tôi" với giọng điệu cợt nhả, trong khi Kunigami chỉ đáp lại bằng những câu nói lạnh lùng nhưng đầy chân thành. "Ngài nên tập trung vào việc luyện ma thuật thay vì đùa giỡn, Isagi," anh thường nói, giọng trầm thấp, nhưng ánh mắt lại thoáng chút dịu dàng. Isagi chỉ cười lớn, âm thanh trong trẻo vang vọng trong căn phòng, rồi tiếp tục đùa cợt, như thể việc khiến Kunigami bối rối là niềm vui lớn nhất của cậu.Một buổi sáng mùa thu, khi lá vàng bắt đầu rơi lả tả ngoài sân, Kunigami quyết định dọn dẹp ngôi nhà để chuẩn bị cho mùa đông sắp tới. Anh cầm một chiếc chổi cán gỗ cũ, quét sạch những chiếc lá khô rơi vãi trên sàn, rồi lau sạch bụi bám trên các giá sách gỗ. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, làm nổi bật những hạt bụi lơ lửng trong không khí, tạo nên một khung cảnh vừa yên bình vừa thơ mộng. Kunigami di chuyển đến góc phòng, nơi một chiếc tủ gỗ cũ kỹ được đặt sát tường. Tủ gỗ đã sờn màu theo thời gian, những đường vân tự nhiên trên bề mặt như kể lại câu chuyện của hàng trăm năm tuổi. Anh mở cửa tủ, định sắp xếp lại những lọ thảo mộc và bình thủy tinh mà Isagi thường dùng để pha chế thuốc ma thuật.Nhưng khi anh cúi xuống, một mùi hương kỳ lạ xộc vào mũi anh – một mùi tanh nồng, quen thuộc nhưng cũng khiến anh khựng lại. Kunigami nhíu mày, đôi tai sói khẽ động, bản năng của một người sói khiến anh lập tức cảnh giác. Anh nhìn xuống sàn gỗ bên dưới tủ, và ở đó, một vết máu loang lổ hiện lên rõ ràng. Vết máu đã khô, bám chặt vào các kẽ gỗ, tạo thành những vệt đỏ sẫm kéo dài như thể ai đó đã cố gắng lau đi nhưng không sạch. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ làm vết máu ánh lên một màu đỏ thẫm, vừa ghê rợn vừa bí ẩn.Kunigami quỳ xuống, đưa tay chạm vào vết máu, ngón tay anh lướt qua bề mặt thô ráp của sàn gỗ. Mùi máu xộc lên mạnh hơn, và với khứu giác nhạy bén của một người sói, anh có thể nhận ra đây không phải máu người. Nó mang mùi vị của một con thú – có lẽ là một con thỏ hoặc một con nai nhỏ. Anh thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt vàng rực bớt đi vẻ căng thẳng. "Chắc là máu động vật," anh lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh nghĩ rằng có lẽ Isagi đã làm thịt một con thú để nấu ăn, hoặc dùng máu để pha chế một loại thuốc ma thuật nào đó. Dù sao, với một phù thủy như Isagi, những việc như thế cũng không có gì lạ.Kunigami đứng dậy, đi ra sau nhà lấy một xô nước và một chiếc giẻ lau. Anh đổ nước lên vết máu, rồi dùng giẻ chà mạnh, từng động tác đều đặn và cẩn thận. Nước hòa với máu tạo thành những vệt đỏ nhạt, chảy thành dòng nhỏ trên sàn gỗ, nhưng Kunigami không để ý nhiều. Anh chỉ tập trung lau sạch vết máu, như thể đó là một công việc bình thường trong ngày. Khi vết máu đã biến mất, anh đứng dậy, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, rồi tiếp tục dọn dẹp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.Từ ngoài cửa, Isagi bước vào, chiếc áo choàng đen phất phơ trong gió, trên tay cậu cầm một bó hoa dại vừa hái từ cánh đồng. "Cậu làm gì mà chăm chỉ thế, người sói của tôi?" Cậu mỉm cười, giọng điệu trêu chọc như mọi khi. Đôi mắt xanh lam lấp lánh ánh sáng, nhưng khi cậu nhìn thấy chiếc giẻ lau dính máu trên tay Kunigami, nụ cười trên môi cậu khựng lại trong giây lát.Kunigami quay lại, ánh mắt vàng rực nhìn thẳng vào Isagi. "Tôi vừa lau một vết máu dưới tủ," anh nói, giọng trầm và lạnh, nhưng không mang chút nghi ngờ. "Chắc là máu động vật. Ngài đã làm thịt gì sao?"Isagi chớp mắt, rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười tinh nghịch. "À, đúng rồi! Tôi... tôi đã làm thịt một con thỏ để nấu súp, nhưng làm đổ máu ra sàn. Cậu lau sạch rồi à? Cảm ơn cậu, Kunigami, cậu thật chu đáo." Cậu bước đến gần, đặt bó hoa dại lên bàn gỗ sồi, rồi quay lại nhìn Kunigami với ánh mắt dịu dàng. "Cậu không nghi ngờ gì chứ?"Kunigami lắc đầu, đôi tai sói khẽ động. "Tôi tin ngài," anh đáp, giọng nói chắc chắn. "Ngài không phải người sẽ làm hại ai vô tội. Tôi biết điều đó."Isagi mỉm cười, nhưng trong ánh mắt cậu lại thoáng qua một tia phức tạp – vừa biết ơn, vừa lo lắng. "Cậu thật ngốc khi tin tôi như thế," cậu nói, giọng điệu mang chút trêu chọc, nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu cảm thấy một sự bất an khó tả. Cậu bước đến gần Kunigami, đưa tay chạm vào bông hoa hồng đỏ thắm mà cậu từng cài lên áo anh, ngay vị trí trái tim. "Cảm ơn cậu, người sói của tôi. Cảm ơn vì đã tin tôi."Kunigami không nói gì, chỉ cúi đầu, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Isagi. Anh không biết rằng, vết máu ấy không đơn giản như anh nghĩ. Và Isagi, dù luôn mỉm cười, đang che giấu một bí mật mà cậu không muốn Kunigami biết – một bí mật có thể làm lung lay sự tin tưởng mà họ đã xây dựng. Dưới ánh nắng mùa thu, ngôi nhà nhỏ vẫn yên bình, nhưng một cơn bão đang âm thầm hình thành, chờ ngày bùng nổ.
Sau ngày phát hiện vết máu đầu tiên, cuộc sống trong ngôi nhà nhỏ giữa thung lũng vẫn tiếp tục trôi qua, nhưng một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi vào tâm trí của Kunigami Rensuke. Mỗi ngày, ánh nắng vẫn chiếu qua những ô cửa sổ gỗ chạm khắc, làm sáng bừng không gian ấm áp của căn nhà. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió nhẹ thổi qua những dây leo quấn quanh tường đá, mang theo hương hoa dại từ cánh đồng phía sau. Bên trong, mùi thảo mộc và hoa khô vẫn thoang thoảng, hòa quyện với hương gỗ cháy tí tách từ lò sưởi, nhưng Kunigami không còn cảm thấy sự yên bình trọn vẹn như trước.Anh vẫn giữ thói quen dọn dẹp ngôi nhà, một công việc mà anh đã quen thuộc đến mức gần như trở thành bản năng. Bộ áo sơ mi trắng của anh luôn được ủi phẳng phiu, chiếc quần tây đen ôm sát đôi chân dài, và đôi giày da đen bóng loáng được đặt ngay ngắn cạnh cửa ra vào. Đôi mắt vàng sắc lạnh của anh vẫn ánh lên sự điềm tĩnh, nhưng mỗi khi anh quét dọn hay lau chùi, anh bắt đầu để ý đến những chi tiết mà trước đây anh thường bỏ qua. Và điều khiến anh bất an nhất chính là những vết máu loang lổ – chúng xuất hiện ngày càng nhiều.Lần đầu tiên là dưới tủ gỗ, lần thứ hai là ở góc cầu thang dẫn lên gác xép, nơi ánh sáng hiếm khi chiếu tới. Lần thứ ba, anh tìm thấy một vệt máu nhỏ trên tấm thảm len xanh rêu gần lò sưởi, như thể ai đó đã cố gắng lau đi nhưng không sạch. Mỗi lần phát hiện, Kunigami đều quỳ xuống, ngửi mùi máu với khứu giác nhạy bén của một người sói. Mùi tanh nồng của máu động vật – thỏ, nai, hay đôi khi là gà – khiến anh thở phào nhẹ nhõm. "Chắc là máu động vật," anh tự nhủ, giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh lấy giẻ lau và xô nước, chà sạch những vết máu, rồi tiếp tục công việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.Isagi, như mọi ngày, vẫn giữ phong cách ăn mặc đặc trưng của mình. Chiếc áo choàng đen dài với những nút bạc lấp lánh phất phơ trong gió, đôi legging đen bó sát làm nổi bật đôi chân thon dài, và đôi bốt cao cổ màu xám với dây giày buộc chặt vang lên những âm thanh khe khẽ trên sàn gỗ. Chiếc mũ beret đen che đi một phần mái tóc vàng nhạt, để lộ đôi mắt xanh lam lấp lánh, và chiếc vòng choker đen trên cổ cậu, với viên đá nhỏ lấp lánh, dường như luôn tỏa ra một thứ ánh sáng ma thuật mờ ảo. Cậu thường ngồi bên bàn gỗ sồi, nơi chiếc đèn dầu cổ tỏa ánh sáng vàng ấm áp, lật từng trang sách ma thuật, miệng lẩm nhẩm những câu thần chú, trong khi những cánh hoa nhỏ xoay tròn quanh cậu như một điệu múa."Cậu lại dọn dẹp nữa à, người sói của tôi?" Isagi một hôm ngẩng đầu lên, mỉm cười tinh nghịch khi thấy Kunigami đang lau chùi giá sách. "Cậu chăm chỉ quá, tôi bắt đầu thấy mình thật vô dụng rồi đấy."Kunigami không quay lại, chỉ đáp với giọng trầm lạnh: "Tôi chỉ làm những gì cần làm, Isagi." Anh không nhắc đến những vết máu, không muốn làm phiền cậu, và cũng không muốn phá vỡ sự yên bình mà họ đã xây dựng. Anh vẫn tin tưởng Isagi, tin rằng cậu là một người tốt, không bao giờ làm hại người vô tội. Những vết máu, với anh, chỉ là dấu vết của những bữa ăn hay những thí nghiệm ma thuật mà Isagi thực hiện.Nhưng mọi thứ thay đổi vào một buổi tối mùa đông, khi không khí lạnh giá bao trùm cả thung lũng. Bên ngoài, gió rít qua những tán cây khô, mang theo những bông tuyết đầu tiên của mùa đông, phủ trắng cả cánh đồng hoa dại. Bên trong ngôi nhà, lò sưởi cháy tí tách, ánh lửa đỏ rực chiếu lên những bức tường đá, tạo nên một không gian ấm áp giữa cái lạnh buốt. Trên bàn gỗ sồi, chiếc đèn dầu cổ tỏa ánh sáng vàng mờ ảo, chiếu lên hai bát súp nóng hổi mà Isagi vừa nấu. Mùi thơm của rau củ và thịt lan tỏa trong không khí, khiến Kunigami, dù bản tính lạnh lùng, cũng cảm thấy đói bụng."Cậu ăn đi, tôi làm món súp đặc biệt cho cậu đấy," Isagi nói, giọng điệu cợt nhả như mọi khi. Cậu ngồi đối diện Kunigami, đôi mắt xanh lam lấp lánh ánh sáng, nụ cười trên môi vừa tinh nghịch vừa dịu dàng. "Tôi bỏ thêm nhiều thịt vào, biết cậu thích mà."Kunigami gật đầu, cầm chiếc muỗng bạc lên, múc một thìa súp đưa lên miệng. Hương vị đậm đà của rau củ và thịt tan chảy trên đầu lưỡi, mang lại cảm giác ấm áp giữa cái lạnh của mùa đông. Anh ăn một cách chậm rãi, như thể đang tận hưởng từng chút một. Nhưng khi anh múc thìa thứ ba, một thứ gì đó kỳ lạ xuất hiện trong bát súp. Một vật tròn, trắng đục, nổi lên giữa lớp nước dùng màu vàng nhạt. Kunigami khựng lại, đôi mắt vàng rực mở to, hơi thở anh trở nên dồn dập. Đó là một nhãn cầu – một nhãn cầu người, với con ngươi đen ngòm nhìn chằm chằm vào anh, như thể đang sống.Kunigami cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cảm giác kinh hãi lan tỏa khắp cơ thể. Anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía Isagi, đôi mắt vàng rực ánh lên sự hoảng loạn và nghi ngờ. Isagi vẫn đang mỉm cười, nhưng nụ cười ấy giờ đây, dưới ánh đèn dầu mờ ảo, lại mang một vẻ gì đó bí ẩn, gần như đáng sợ. "Sao thế, người sói của tôi? Súp không ngon à?" Cậu nghiêng đầu, giọng nói mềm mại nhưng lại khiến Kunigami rùng mình.Kunigami không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Isagi, bàn tay anh siết chặt chiếc muỗng bạc đến mức nó cong đi. Anh muốn hét lên, muốn chất vấn, muốn biết tại sao một nhãn cầu người lại xuất hiện trong bát súp mà Isagi nấu. Nhưng không hiểu sao, anh lại im lặng. Một phần trong anh – phần người sói trung thành, phần đã tin tưởng Isagi suốt thời gian qua – bắt đầu tự thuyết phục anh rằng đây không phải điều gì đáng sợ. "Chắc chắn là thịt của một kẻ xấu," anh nghĩ, giọng nói trong đầu vang lên như một lời biện minh. "Isagi không làm hại người vô tội. Nếu đây là thịt người, thì chắc chắn kẻ đó đáng chết."Kunigami hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm giác kinh hãi trong lòng. Anh đặt chiếc muỗng xuống, giọng nói trầm thấp vang lên, nhưng không mang chút nghi ngờ: "Súp rất ngon, Isagi. Tôi chỉ... hơi bất ngờ vì món ăn đặc biệt của ngài." Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng ánh mắt vàng rực của anh vẫn không rời khỏi Isagi, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời.Isagi chớp mắt, rồi cười lớn, âm thanh trong trẻo vang vọng trong căn phòng. "Cậu thật đáng yêu khi cố tỏ ra bình tĩnh như thế," cậu nói, giọng điệu trêu chọc. "Ăn tiếp đi, đừng để nguội. Tôi làm món này vì cậu đấy." Cậu đứng dậy, bước đến gần lò sưởi, thêm một thanh củi vào, như thể không có chuyện gì xảy ra.Kunigami nhìn theo bóng lưng Isagi, cảm giác bất an trong lòng càng dâng cao. Anh cúi xuống nhìn bát súp, nhãn cầu người vẫn nằm đó, như một lời nhắc nhở về bí mật mà Isagi đang che giấu. Nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy bát súp sang một bên, rồi đứng dậy, bước ra ngoài sân. Gió lạnh thổi qua, mang theo những bông tuyết rơi lả tả, phủ lên bộ áo sơ mi trắng của anh một lớp trắng mỏng. Anh đứng đó, dưới bầu trời đêm mùa đông, đôi mắt vàng rực nhìn về phía xa, lòng đầy mâu thuẫn. Anh tin Isagi, nhưng sự thật trước mắt lại khiến niềm tin ấy lung lay. Và trong ngôi nhà nhỏ, Isagi, dù vẫn mỉm cười, cũng đang che giấu một bí mật mà cậu biết, sớm muộn gì Kunigami cũng sẽ phát hiện.
Thời gian dần trôi qua kể từ cái đêm kinh hoàng khi Kunigami phát hiện nhãn cầu người trong bát súp. Dù sự nghi ngờ vẫn âm ỉ trong lòng, anh không nhắc đến chuyện đó nữa, và Isagi cũng không hề giải thích. Cuộc sống trong ngôi nhà nhỏ giữa thung lũng vẫn tiếp tục, nhưng không còn đơn thuần là những ngày yên bình như trước. Isagi, với sự tinh tế và bí ẩn của một phù thủy, bắt đầu dẫn dắt Kunigami qua những trải nghiệm sâu sắc, như thể muốn anh hiểu rõ hơn về bản chất của con người – và của chính mình. Mỗi trải nghiệm là một bài học, một hành trình cảm xúc mà Kunigami, với bản tính lạnh lùng và trung thành của một người sói, chưa từng trải qua.---**Trải Nghiệm Đầu Tiên: Tội Lỗi**Một buổi sáng mùa đông, khi tuyết phủ trắng cả thung lũng, Isagi dẫn Kunigami đến một ngôi làng nhỏ nằm cách ngôi nhà vài dặm. Cậu mặc chiếc áo choàng đen dài với những nút bạc lấp lánh, đôi legging đen bó sát và đôi bốt cao cổ màu xám vang lên những âm thanh khe khẽ trên nền tuyết. Chiếc mũ beret đen che đi một phần mái tóc vàng nhạt, và chiếc vòng choker đen trên cổ cậu lấp lánh ánh sáng ma thuật. Kunigami, như thường lệ, mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, và đôi giày da đen bóng loáng, bước đi bên cạnh Isagi với dáng vẻ lạnh lùng, đôi mắt vàng rực quan sát mọi thứ xung quanh.Ngôi làng nhỏ chìm trong không khí u ám. Những ngôi nhà gỗ cũ kỹ nghiêng ngả trong gió lạnh, và tiếng khóc than vang lên từ một ngôi nhà nhỏ ở cuối làng. Isagi dừng lại, chỉ tay về phía ngôi nhà. "Cậu thấy không, Kunigami? Người đàn ông trong ngôi nhà đó vừa giết con trai mình," cậu nói, giọng nói mềm mại nhưng mang một trọng lượng nặng nề. "Hắn say rượu, và trong cơn điên loạn, hắn đã đánh đứa trẻ đến chết. Giờ hắn đang quỳ bên xác con, khóc lóc và cầu xin sự tha thứ."Kunigami nghiến răng, móng vuốt của anh cắm sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, đôi mắt vàng rực ánh lên sự hung dữ. "Hắn không đáng được tha thứ," anh gầm lên, giọng nói trầm thấp đầy căm phẫn. "Một kẻ như thế đáng chết."Isagi quay lại, đôi mắt xanh lam lấp lánh nhìn thẳng vào mắt Kunigami. "Cậu nghĩ thế sao?" Cậu nghiêng đầu, nụ cười trên môi vừa dịu dàng vừa bí ẩn. "Nhưng nếu hắn thực sự hối hận, nếu hắn dành cả đời còn lại để chuộc lỗi, cậu có nghĩ hắn xứng đáng được tha thứ không?" Cậu bước đến gần, những cánh hoa tuyết rơi lả tả quanh cậu, hòa quyện với hương hoa oải hương thoang thoảng trên người cậu. "Cậu cảm thấy thế nào, Kunigami? Nói tôi nghe."Kunigami im lặng, đôi tai sói khẽ động. Anh cảm thấy mâu thuẫn, cơn giận dữ trong lòng vẫn cháy bỏng, nhưng lời nói của Isagi lại khiến anh suy nghĩ. "Tôi... tôi không biết," anh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm và đầy bối rối. "Tôi chỉ cảm thấy giận dữ, Isagi. Tôi muốn xé xác hắn ra, nhưng... nếu hắn thực sự hối hận, có lẽ... có lẽ tôi sẽ cho hắn một cơ hội." Anh cúi đầu, cảm giác tội lỗi vì chính sự hung dữ của mình khiến anh bất an.Isagi mỉm cười, đưa tay chạm vào bông hoa hồng đỏ thắm trên áo Kunigami. "Cậu thật trung thực, người sói của tôi," cậu nói, giọng nói dịu dàng như một lời thì thầm. "Tội lỗi là một gánh nặng, nhưng nó cũng là cách để con người trưởng thành. Cậu đã hiểu điều đó chưa?"---**Trải Nghiệm Thứ Hai: Tha Thứ**Vài tuần sau, Isagi lại dẫn Kunigami đến một khu rừng gần thung lũng. Cậu mang theo một chiếc giỏ mây nhỏ, bên trong là những lọ thủy tinh chứa thuốc ma thuật. "Hôm nay, chúng ta sẽ giúp một người," cậu nói, giọng điệu cợt nhả nhưng ánh mắt lại nghiêm túc. Kunigami gật đầu, bước đi bên cạnh cậu, đôi giày da đen của anh giẫm lên những chiếc lá khô, tạo ra âm thanh xào xạc.Họ dừng lại trước một hang động nhỏ, nơi một người đàn ông trung niên đang nằm co ro, cơ thể đầy vết thương. Ông ta là một thợ săn – một trong những kẻ từng truy đuổi Kunigami. Khi nhìn thấy anh, người đàn ông hoảng sợ, cố lùi lại, nhưng Isagi giơ tay lên, những cánh hoa hồng đỏ thắm xuất hiện, xoay tròn quanh ông ta, xoa dịu nỗi đau và khiến ông ta bình tĩnh lại."Cậu có nhớ người này không, Kunigami?" Isagi hỏi, giọng nói mềm mại. "Hắn từng săn cậu, từng muốn giết cậu. Nhưng giờ hắn đang hấp hối, bị chính đồng bọn của mình phản bội. Cậu có muốn tha thứ cho hắn không?"Kunigami nghiến răng, móng vuốt của anh giương lên, đôi mắt vàng rực ánh lên sự căm hận. Anh nhớ rõ những mũi tên bạc lao về phía mình, nhớ rõ tiếng chó sủa và tiếng quát tháo của đám thợ săn. "Hắn không đáng được sống," anh gầm lên, giọng nói đầy hung dữ.Isagi không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy một lọ thuốc từ giỏ mây, đổ lên vết thương của người đàn ông. Những cánh hoa nhỏ lấp lánh ánh sáng ma thuật, chữa lành từng vết thương, khiến người đàn ông dần tỉnh lại. Ông ta nhìn Kunigami, ánh mắt đầy hối hận. "Tôi... tôi xin lỗi," ông ta thì thầm, giọng nói yếu ớt. "Tôi đã sai... xin tha thứ cho tôi..."Kunigami quay mặt đi, cơ thể anh căng cứng. Anh không muốn tha thứ, nhưng ánh mắt của Isagi – dịu dàng và đầy ý nghĩa – khiến anh không thể làm ngơ. "Cậu cảm thấy thế nào, Kunigami?" Isagi hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như một cơn gió.Kunigami im lặng một lúc, rồi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm và đầy mâu thuẫn. "Tôi căm hận hắn, Isagi. Nhưng... nếu ngài đã cứu hắn, tôi sẽ không giết hắn. Tôi... tôi sẽ tha thứ, nhưng tôi không thể quên." Anh cúi đầu, cảm giác căm hận trong lòng dần lắng xuống, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ.Isagi mỉm cười, đặt tay lên vai Kunigami. "Tha thứ không có nghĩa là quên, mà là để bản thân được tự do. Cậu đã làm rất tốt, người sói của tôi."---
**Trải Nghiệm Thứ Ba: Căm Hận**
Một buổi chiều mùa xuân, khi những cánh hoa dại bắt đầu nở rộ trên cánh đồng, Isagi dẫn Kunigami đến một thị trấn nhỏ. Ở đó, một đám đông đang tụ tập quanh một chiếc xe ngựa, nơi một tên quý tộc đang quát tháo một cô gái trẻ. Hắn ta, với bộ đồ lụa đắt tiền và chiếc mũ lông chim kiêu ngạo, đang đánh cô gái vì cô làm đổ một giỏ táo lên xe ngựa của hắn.Kunigami siết chặt tay, móng vuốt của anh cắm sâu vào lòng bàn tay, đôi mắt vàng rực ánh lên sự căm hận. Anh muốn lao đến, xé xác tên quý tộc đó, nhưng Isagi giơ tay ngăn anh lại. "Chờ đã, Kunigami," cậu nói, giọng nói mềm mại nhưng đầy uy quyền. Cậu bước tới, những cánh hoa hồng đỏ thắm xuất hiện từ không khí, xoay tròn quanh tên quý tộc, khiến hắn hoảng sợ và bỏ chạy.Cô gái trẻ quỳ xuống, cảm ơn Isagi và Kunigami, nhưng ánh mắt của Kunigami vẫn không rời khỏi bóng lưng của tên quý tộc. "Tại sao ngài không để tôi giết hắn?" anh gầm lên, giọng nói đầy căm phẫn. "Hắn không đáng sống!"Isagi quay lại, đôi mắt xanh lam nhìn thẳng vào mắt Kunigami. "Căm hận là một ngọn lửa, Kunigami. Nó có thể thiêu rụi kẻ thù, nhưng cũng có thể thiêu rụi chính cậu." Cậu bước đến gần, những cánh hoa rơi lả tả quanh cậu, như một cơn mưa hoa thơ mộng. "Cậu cảm thấy thế nào? Nói tôi nghe."Kunigami nghiến răng, hơi thở anh dồn dập. "Tôi căm hận hắn, Isagi. Tôi muốn hắn chết. Nhưng... tôi cũng hiểu rằng nếu tôi giết hắn, tôi sẽ không khác gì một con quái vật." Anh cúi đầu, cảm giác căm hận trong lòng dần lắng xuống, thay vào đó là một sự tỉnh táo mà anh chưa từng có.Isagi mỉm cười, đặt tay lên bông hoa hồng trên áo Kunigami. "Cậu đang trưởng thành, người sói của tôi. Căm hận là một phần của con người, nhưng biết kiềm chế nó mới là điều quan trọng."---**Trải Nghiệm Thứ Tư: Tình Yêu**Một buổi tối mùa hè, khi ánh trăng bạc chiếu sáng cả thung lũng, Isagi dẫn Kunigami ra cánh đồng hoa dại. Cậu dang tay, những cánh hoa đủ màu sắc trỗi dậy, tạo thành một bức tranh kỳ ảo dưới ánh trăng. "Cậu có biết tình yêu là gì không, Kunigami?" cậu hỏi, giọng nói mềm mại như một lời thì thầm.Kunigami khựng lại, đôi tai sói khẽ động. Anh chưa từng nghĩ đến tình yêu, chưa từng cảm nhận nó. "Tôi không biết, Isagi," anh đáp, giọng nói trầm và lạnh.Isagi mỉm cười, bước đến gần anh, gần đến mức Kunigami có thể ngửi thấy hương hoa oải hương thoang thoảng trên người cậu. "Tình yêu là khi cậu sẵn sàng hy sinh tất cả vì một người, dù người đó có những bí mật mà cậu không hiểu." Cậu nhìn thẳng vào mắt Kunigami, đôi mắt xanh lam lấp lánh ánh trăng. "Cậu cảm thấy thế nào khi ở bên tôi, Kunigami?"Kunigami im lặng, tim anh đập nhanh hơn. Anh nhớ lại những ngày tháng qua, nhớ cách Isagi chăm sóc anh, nhớ nụ cười của cậu, nhớ sự dịu dàng và bí ẩn của cậu. "Tôi... tôi cảm thấy an toàn, Isagi," anh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm và đầy chân thành. "Tôi cảm thấy... tôi muốn ở bên ngài mãi mãi."Isagi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng. "Đó là tình yêu, người sói của tôi."---**Trải Nghiệm Thứ Năm: Trung Thành**Cuối cùng, vào một buổi sáng mùa thu, Isagi dẫn Kunigami đến một vách đá nhìn ra dãy núi Alps. Cậu đứng đó, chiếc áo choàng đen phất phơ trong gió, đôi mắt xanh lam nhìn về phía xa. "Cậu có trung thành với tôi không, Kunigami?" cậu hỏi, giọng nói mềm mại nhưng đầy nghiêm túc.Kunigami không do dự, quỳ một gối xuống, cúi đầu trước Isagi. "Tôi trung thành với ngài, Isagi. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không rời bỏ ngài." Giọng nói của anh trầm và chắc chắn, như một lời thề.Isagi mỉm cười, nhưng ánh mắt cậu lại thoáng qua một tia buồn bã. "Cậu cảm thấy thế nào khi nói những lời đó?" cậu hỏi, giọng nói dịu dàng.Kunigami ngẩng đầu, đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào mắt Isagi. "Tôi cảm thấy... tự hào, Isagi. Tôi cảm thấy mình đã tìm thấy một người đáng để tôi bảo vệ."Isagi bước đến, đặt tay lên vai Kunigami. "Cảm ơn cậu, người sói của tôi. Nhưng trung thành đôi khi cũng là một gánh nặng. Cậu sẵn sàng mang gánh nặng đó vì tôi chứ?"Kunigami gật đầu, ánh mắt anh đầy quyết tâm. "Tôi sẵn sàng, Isagi."Dưới ánh nắng mùa thu, hai bóng người đứng trên vách đá, như một bức tranh cổ điển được vẽ nên bởi bàn tay của định mệnh. Kunigami đã trải qua những bài học về tội lỗi, tha thứ, căm hận, tình yêu và trung thành, và mỗi bài học đều khiến anh trưởng thành hơn. Nhưng anh không biết rằng, những bài học này là cách Isagi chuẩn bị cho anh – chuẩn bị cho một sự thật mà cậu sắp tiết lộ, một sự thật có thể làm lung lay tất cả.
Mùa thu cuối cùng cũng đến ngày tàn, khi những chiếc lá vàng cuối cùng rơi lả tả xuống thung lũng, phủ kín mặt đất một màu vàng rực rỡ nhưng cũng đầy u buồn. Gió lạnh thổi qua, mang theo cái se sắt của mùa đông sắp đến, và cả một cảm giác bất an mơ hồ. Ngôi nhà nhỏ giữa thung lũng vẫn đứng đó, với những bức tường đá phủ đầy dây leo và mái ngói đỏ đã phai màu theo thời gian, nhưng không khí yên bình mà Kunigami từng yêu quý giờ đây đã bị thay thế bởi một sự căng thẳng không tên.Sáng hôm ấy, Isagi bước vào phòng, chiếc áo choàng đen dài với những nút bạc lấp lánh phất phơ trong gió, đôi legging đen bó sát và đôi bốt cao cổ màu xám vang lên những âm thanh khe khẽ trên sàn gỗ. Chiếc mũ beret đen che đi một phần mái tóc vàng nhạt, để lộ đôi mắt xanh lam lấp lánh, nhưng ánh mắt ấy hôm nay lại mang một vẻ gì đó khác lạ – vừa dịu dàng, vừa tàn nhẫn. Chiếc vòng choker đen trên cổ cậu, với viên đá nhỏ lấp lánh, tỏa ra một thứ ánh sáng ma thuật mờ ảo, như thể đang báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra."Cậu đi với tôi, Kunigami," Isagi nói, giọng nói mềm mại nhưng mang một trọng lượng nặng nề. "Hôm nay, tôi muốn cho cậu thấy một thứ quan trọng." Nụ cười trên môi cậu vẫn tinh nghịch, nhưng Kunigami cảm nhận được một sự lạnh lẽo ẩn sau nụ cười ấy.Kunigami gật đầu, đứng dậy, bộ áo sơ mi trắng và quần tây đen của anh vẫn ngay ngắn, đôi giày da đen bóng loáng vang lên những tiếng bước chân đều đặn trên sàn gỗ. Đôi mắt vàng rực của anh nhìn Isagi, ánh lên sự trung thành tuyệt đối, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn không thể xóa bỏ cảm giác bất an từ những vết máu loang lổ, từ nhãn cầu người trong bát súp, và từ những bí mật mà Isagi chưa từng giải thích.Họ rời khỏi ngôi nhà, bước đi trên con đường mòn dẫn vào sâu trong khu rừng. Những tán cây cổ thụ vươn cao, che khuất ánh nắng, tạo nên một không gian u ám và tĩnh lặng. Lá vàng rơi lả tả, phủ kín con đường, và tiếng gió rít qua những cành cây khô tạo ra âm thanh như tiếng thì thầm của những linh hồn xưa cũ. Isagi dẫn Kunigami đến một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi với những đường vân tự nhiên như kể lại câu chuyện của hàng ngàn năm. Rễ cây cắm sâu vào lòng đất, ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ, và từ tán cây, những dây leo xanh mướt buông xuống, đung đưa trong gió, tạo nên một khung cảnh vừa thơ mộng vừa đáng sợ.Isagi dừng lại dưới gốc cây, quay lại nhìn Kunigami. Ánh mắt xanh lam của cậu lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của khu rừng, và nụ cười trên môi cậu giờ đây mang một vẻ gì đó vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn. "Cậu có biết tại sao tôi cứu cậu không, Kunigami?" cậu hỏi, giọng nói mềm mại như một lời thì thầm, nhưng lại khiến Kunigami rùng mình.Kunigami khựng lại, đôi tai sói khẽ động, ánh mắt vàng rực nhìn thẳng vào mắt Isagi. "Ngài cứu tôi vì ngài thấy tôi thú vị," anh đáp, giọng nói trầm và chắc chắn, lặp lại những lời mà Isagi từng nói trong ngày đầu gặp gỡ. "Ngài nói tôi là một người sói trung thành, và ngài muốn tôi ở lại bên ngài."Isagi mỉm cười, nhưng nụ cười ấy giờ đây không còn tinh nghịch nữa, mà mang một vẻ tàn nhẫn lạnh lùng. Cậu bước đến gần Kunigami, gần đến mức anh có thể ngửi thấy hương hoa oải hương thoang thoảng trên người cậu. "Cậu thật ngốc, Kunigami," cậu nói, giọng nói mềm mại nhưng đầy mỉa mai. "Cậu nghĩ tôi cứu cậu vì lòng tốt sao? Không, người sói của tôi. Tôi cứu cậu vì một mục đích lớn hơn – một mục đích mà cậu không bao giờ hiểu được."Trước khi Kunigami kịp phản ứng, Isagi bất ngờ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi anh. Nụ hôn ấy vừa dịu dàng vừa mãnh liệt, mang theo hương hoa và một cảm giác ấm áp mà Kunigami chưa từng trải qua. Anh sững sờ, đôi mắt vàng rực mở to, tim anh đập nhanh hơn, và trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được tình yêu mà anh đã học được từ Isagi – một tình yêu mãnh liệt, sâu sắc, nhưng cũng đầy đau đớn.Nhưng ngay sau đó, một cơn đau nhói bất ngờ xuyên qua bụng anh. Kunigami cúi xuống, và anh kinh hoàng khi thấy một dây leo sắc nhọn, từ dưới đất trỗi dậy, đã đâm xuyên qua bụng anh. Máu đỏ thắm chảy ra, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng, và cơn đau lan tỏa khắp cơ thể anh, khiến anh quỵ xuống, đôi tay ôm lấy vết thương. Anh ngẩng đầu lên, nhìn Isagi, ánh mắt vàng rực ánh lên sự đau đớn và không tin nổi. "Isagi... tại sao...?" anh thì thầm, giọng nói yếu ớt, hơi thở dồn dập.Isagi đứng đó, đôi mắt xanh lam lạnh lùng nhìn xuống Kunigami, nụ cười trên môi cậu giờ đây hoàn toàn tàn nhẫn. "Cảm ơn nhé, Kunigami," cậu nói, giọng nói mềm mại nhưng đầy mỉa mai. "Cảm ơn vì cậu đã là một thằng ngu mù quáng, tin tưởng tôi một cách tuyệt đối như vậy!" Cậu dang tay ra, và từ mặt đất, hàng ngàn dây leo trỗi dậy, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một vòng tròn ma thuật quanh cây cổ thụ. Những cánh hoa đỏ thắm xuất hiện, lấp lánh ánh sáng ma thuật, và một ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ trung tâm vòng tròn, thiêu rụi mọi thứ xung quanh, nhưng không chạm đến Isagi.Kunigami quỳ trên mặt đất, máu vẫn chảy không ngừng, đôi mắt vàng rực nhìn Isagi, ánh lên sự đau đớn và phản bội. "Ngài... ngài đã lừa tôi..." anh thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy căm hận. "Tất cả... tất cả chỉ là dối trá..."Isagi bước đến gần, cúi xuống nhìn Kunigami, ánh mắt cậu lạnh lùng nhưng cũng thoáng qua một tia đau đớn. "Đúng vậy, Kunigami," cậu nói, giọng nói trầm và lạnh. "Tất cả chỉ là một kế hoạch. Tôi cứu cậu không phải vì lòng tốt, mà vì tôi cần cậu – cần một người sói như cậu để phá giải lời nguyền ngọn lửa của tôi." Cậu đứng thẳng dậy, chiếc áo choàng đen phất phơ trong gió, và ngọn lửa đỏ rực phía sau cậu càng bùng lên dữ dội hơn. "Ngọn lửa này, khi được giải phóng, sẽ thiêu rụi mọi thứ – mọi kẻ thù của tôi, mọi thứ cản đường tôi. Nhưng để có được nó, tôi phải hiến tế đủ chín con người – ba xử nam và ba xử nữ trong độ tuổi từ 25 đến 30, sáu ma cà rồng quý tộc, và ba người sói. Và quan trọng nhất, ba người sói đó phải trải qua năm cảm xúc: tội lỗi, tha thứ, căm hận, tình yêu, và trung thành."Kunigami nghiến răng, móng vuốt của anh cắm sâu vào mặt đất, máu vẫn chảy không ngừng. Anh nhớ lại những bài học mà Isagi đã dẫn dắt anh qua – tội lỗi khi chứng kiến người cha giết con, tha thứ khi đối mặt với kẻ thợ săn từng truy đuổi anh, căm hận khi thấy tên quý tộc hành hạ cô gái trẻ, tình yêu khi ở bên Isagi, và trung thành khi anh thề sẽ ở lại bên cậu mãi mãi. Tất cả... tất cả chỉ là một phần của kế hoạch. "Ngài... ngài đã lợi dụng tôi..." anh gầm lên, giọng nói đầy đau đớn và căm hận.Isagi gật đầu, ánh mắt cậu không còn chút dịu dàng nào nữa. "Đúng vậy," cậu nói, giọng nói lạnh lùng. "Cậu không phải người đầu tiên, Kunigami. Trước cậu, đã có hai người sói khác. Họ cũng tin tưởng tôi, cũng yêu tôi, và cũng chết dưới tay tôi. Cậu là người cuối cùng – người hoàn hảo nhất. Cậu đã trải qua tất cả năm cảm xúc, và giờ đây, máu của cậu sẽ hoàn thành nghi thức." Cậu quay lại, nhìn ngọn lửa đỏ rực đang bùng lên, ánh mắt lấp lánh sự điên cuồng. "Nhờ cậu, tôi sẽ có được sức mạnh tối thượng. Cảm ơn cậu, Kunigami. Cảm ơn vì đã ngu ngốc đến thế."Kunigami quỵ xuống, cơ thể anh yếu dần, máu thấm đẫm mặt đất, nhuộm đỏ những chiếc lá vàng rơi. Anh nhìn Isagi, ánh mắt vàng rực ánh lên sự đau đớn, phản bội, và căm hận. Anh nhớ lại những ngày tháng bên cậu – những bữa ăn ấm áp, những nụ cười tinh nghịch, những cánh hoa xoay tròn quanh cậu như một điệu múa. Tất cả... tất cả chỉ là dối trá. "Tôi... tôi đã yêu ngài..." anh thì thầm, giọng nói yếu ớt, hơi thở dần tắt. "Tôi đã tin ngài..."Isagi quay lại, ánh mắt cậu thoáng qua một tia đau đớn, nhưng nhanh chóng bị sự lạnh lùng che lấp. "Tôi biết, Kunigami," cậu nói, giọng nói trầm và lạnh. "Và đó là lý do cậu phải chết." Cậu quay đi, không nhìn Kunigami nữa, bước đến gần ngọn lửa đỏ rực. Những dây leo quanh cây cổ thụ xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một vòng tròn ma thuật hoàn hảo, và ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi thứ xung quanh, nhưng không chạm đến Isagi.Kunigami nằm đó, dưới gốc cây cổ thụ, máu của anh thấm vào lòng đất, hòa quyện với những chiếc lá vàng rơi. Đôi mắt vàng rực của anh dần khép lại, và trong khoảnh khắc cuối cùng, anh nghĩ về Isagi – về nụ cười của cậu, về hương hoa oải hương thoang thoảng, và về tình yêu mà anh đã dành cho cậu. Anh đã yêu, đã trung thành, và giờ đây, anh phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực của ngày cuối mùa thu, Isagi đứng đó, một mình giữa ngọn lửa bùng cháy, ánh mắt cậu lấp lánh sự điên cuồng và tham vọng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết rằng, dù có đạt được sức mạnh tối thượng, cậu sẽ không bao giờ quên được Kunigami – người sói đã yêu cậu một cách mù quáng, và đã chết vì sự trung thành ấy. Cây cổ thụ vẫn đứng đó, chứng kiến tất cả, như một nhân chứng thầm lặng cho một câu chuyện tình yêu đầy bi kịch và phản bội.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực của ngày cuối mùa thu, ngọn lửa ma thuật bùng cháy dữ dội quanh cây cổ thụ, thiêu rụi mọi thứ trong phạm vi hàng dặm. Những dây leo xanh mướt xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một vòng tròn ma thuật hoàn hảo, và những cánh hoa đỏ thắm lấp lánh ánh sáng, xoay tròn trong không khí như một cơn bão hoa đầy chết chóc. Tiếng gió rít qua khu rừng, mang theo tiếng gào thét của ngọn lửa, hòa quyện với mùi máu và tro bụi, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đáng sợ.Isagi Yoichi đứng đó, giữa trung tâm của vòng tròn ma thuật, chiếc áo choàng đen dài với những nút bạc lấp lánh phất phơ trong gió, đôi legging đen bó sát và đôi bốt cao cổ màu xám dính đầy máu và tro. Chiếc mũ beret đen che đi một phần mái tóc vàng nhạt, để lộ đôi mắt xanh lam lấp lánh ánh sáng điên cuồng, và chiếc vòng choker đen trên cổ cậu, với viên đá nhỏ lấp lánh, tỏa ra một thứ ánh sáng ma thuật đỏ rực, phản chiếu ngọn lửa xung quanh. Cậu dang tay ra, ngửa mặt lên trời, để ngọn lửa ma thuật bao bọc lấy cơ thể mình, như thể đang hòa quyện với sức mạnh tối thượng mà cậu đã khao khát từ lâu.Dưới gốc cây cổ thụ, Kunigami Rensuke nằm đó, cơ thể anh lạnh dần, máu thấm đẫm mặt đất, nhuộm đỏ những chiếc lá vàng rơi. Đôi mắt vàng rực của anh đã khép lại, và hơi thở cuối cùng của anh hòa vào không khí lạnh giá. Bộ áo sơ mi trắng và quần tây đen của anh giờ đây rách tươm, thấm đầy máu, và đôi giày da đen bóng loáng nằm lẻ loi bên cạnh, như một minh chứng cho sự trung thành mù quáng của anh. Bông hoa hồng đỏ thắm mà Isagi từng cài lên áo anh, ngay vị trí trái tim, giờ đây đã héo úa, rơi xuống mặt đất, bị ngọn lửa thiêu rụi thành tro.Isagi cúi xuống, nhìn Kunigami lần cuối, ánh mắt cậu lạnh lùng và không chút cảm xúc. "Cậu đã làm rất tốt, Kunigami," cậu nói, giọng nói trầm và lạnh, không mang chút tiếc nuối. "Cậu là công cụ hoàn hảo nhất mà tôi từng có." Cậu quay đi, không nhìn lại, bước ra khỏi vòng tròn ma thuật, để ngọn lửa tiếp tục bùng cháy, thiêu rụi mọi thứ xung quanh – từ cây cối, đất đá, đến cả những ký ức về Kunigami.---Trong những ngày tiếp theo, Isagi trở thành một cơn ác mộng đối với cả thế giới. Với ngọn lửa ma thuật mà cậu đã giải phóng, cậu thiêu rụi mọi kẻ thù, mọi thứ cản đường cậu, và cả những vùng đất từng là nơi cậu đi qua. Ngọn lửa ấy không chỉ là sức mạnh, mà còn là biểu tượng cho tham vọng vô hạn của cậu – một tham vọng không bao giờ có điểm dừng. Những ngôi làng, thị trấn, và cả những thành phố lớn đều bị ngọn lửa nuốt chửng, để lại đằng sau chỉ là tro tàn và sự hoang tàn. Tiếng khóc than của những người sống sót vang vọng trong không khí, nhưng Isagi không hề quan tâm. Với cậu, tất cả chỉ là những viên gạch lát đường cho con đường quyền lực mà cậu đã chọn.Cậu không hề yêu Kunigami, cũng không hề yêu bất kỳ ai khác. Những người sói trước Kunigami, những con người và ma cà rồng mà cậu đã hiến tế – tất cả chỉ là công cụ, là những mảnh ghép cần thiết để cậu đạt được mục đích của mình. Isagi chưa bao giờ biết đến tình yêu, chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp của một trái tim chân thành. Với cậu, mọi thứ đều là một ván cờ, và cậu là kẻ điều khiển, sẵn sàng hy sinh bất kỳ quân cờ nào để giành chiến thắng.Nhưng đôi khi, trong những đêm dài lạnh giá, khi ngọn lửa ma thuật vẫn cháy âm ỉ trong lòng bàn tay cậu, Isagi lại nhớ đến Kunigami – không phải vì tình yêu, mà vì sự trung thành tuyệt đối mà anh đã dành cho cậu. Cậu nhớ ánh mắt vàng rực của anh, nhớ giọng nói trầm thấp gọi cậu là "Isagi" với sự tin tưởng mù quáng, và nhớ cả khoảnh khắc cuối cùng, khi Kunigami thì thầm rằng anh đã yêu cậu. Nhưng những ký ức ấy không khiến Isagi cảm thấy đau đớn hay hối hận. Với cậu, chúng chỉ là những mảnh ký ức vô nghĩa, những thứ sẽ sớm bị ngọn lửa thiêu rụi, như cách cậu thiêu rụi mọi thứ khác.---Nhiều năm sau, khi Isagi đã trở thành một huyền thoại – một phù thủy tàn nhẫn với ngọn lửa bất diệt – cậu quay lại thung lũng, nơi tất cả bắt đầu. Ngôi nhà nhỏ giữa thung lũng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, những bức tường đá phủ đầy dây leo đã sụp đổ, mái ngói đỏ đã vỡ vụn, và những ô cửa sổ gỗ chạm khắc đã bị thời gian phá hủy. Cánh đồng hoa dại phía sau nhà, nơi cậu từng dẫn Kunigami đi qua, giờ đây chỉ còn là một vùng đất chết, không một ngọn cỏ, không một bông hoa nào còn sót lại.Isagi bước đến cây cổ thụ, nơi cậu đã hiến tế Kunigami. Cây cổ thụ vẫn đứng đó, sừng sững và bất khuất, nhưng thân cây giờ đây đen kịt, bị ngọn lửa năm xưa thiêu rụi một phần. Dưới gốc cây, không còn dấu vết của Kunigami – không máu, không xương, không một mảnh ký ức nào sót lại. Tất cả đã bị ngọn lửa của Isagi xóa sạch, như cách cậu xóa sạch mọi thứ trong cuộc đời mình.Cậu đứng đó, một mình giữa thung lũng hoang tàn, ánh mắt xanh lam lạnh lùng nhìn về phía xa. Ngọn lửa ma thuật vẫn cháy âm ỉ trong lòng bàn tay cậu, nhưng giờ đây, nó không còn mang lại cho cậu niềm vui hay sự thỏa mãn nữa. Cậu đã đạt được mọi thứ – quyền lực, sức mạnh, và sự bất tử – nhưng cậu cũng đã mất đi tất cả. Không ai còn dám đến gần cậu, không ai còn dám nhìn vào mắt cậu, và không ai còn dám tin tưởng cậu. Isagi, dù là kẻ chiến thắng, lại trở thành kẻ cô độc nhất trên thế giới.Cậu không hề yêu Kunigami, không hề yêu bất kỳ ai, nhưng trong khoảnh khắc ấy, dưới gốc cây cổ thụ, cậu cảm thấy một sự trống rỗng mà cậu không thể giải thích. Có lẽ, sâu thẳm trong trái tim lạnh giá của mình, cậu nhận ra rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, cậu cũng không bao giờ có được thứ mà Kunigami từng có – tình yêu và sự trung thành chân thành. Nhưng Isagi nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ ấy, như cách cậu gạt bỏ mọi cảm xúc yếu đuối khác. Cậu quay đi, bước ra khỏi thung lũng, để lại đằng sau một vùng đất chết và những ký ức mà cậu không bao giờ muốn nhớ lại.---Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, bóng dáng của Isagi dần biến mất, hòa vào màn đêm đang buông xuống. Ngọn lửa ma thuật trong tay cậu vẫn cháy, nhưng nó không thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của cậu. Câu chuyện về Kunigami và Isagi kết thúc tại đây – một câu chuyện không có tình yêu, không có sự cứu rỗi, chỉ có tham vọng và sự phản bội. Cây cổ thụ vẫn đứng đó, chứng kiến tất cả, như một nhân chứng thầm lặng cho một bi kịch mà thế giới sẽ không bao giờ quên.
-------End-----
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com