Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

vụ án

Ghét thg già Noa nhưng mà thg già ngon quá nên vẫn quyết định viết:))).

------------------

Trong những hành lang dài hun hút của tòa nhà công tố, nơi ánh sáng điện huỳnh quang không bao giờ tắt hẳn mà chỉ mờ dần vào nhau như những lời thì thầm không dứt, Isagi Yoichi ngồi trước bàn làm việc, tay cầm một tập hồ sơ dày cộm đến mức các mép giấy đã cong lên vì mồ hôi và bụi. Anh đã đọc đi đọc lại những trang giấy ấy đến mức chữ in dường như nhòe đi, biến thành những vệt đen vô nghĩa. Mỗi vụ án mạng đều giống nhau đến mức đáng sợ: nạn nhân là đàn ông, đều ở độ tuổi từ hai mươi lăm đến bốn mươi, đều có dấu hiệu của những cuộc gặp gỡ bí mật trong bóng tối của thành phố, và đều chết với cùng một vết cắt ngang cổ – sạch sẽ, chính xác, gần như nghi thức. Không có dấu vết đấu tranh, không có dấu vân tay, không có lời giải thích nào ngoài một mẩu giấy nhỏ đặt bên thi thể: "Tội lỗi phải được rửa sạch."Isagi không tin vào tội lỗi theo nghĩa thông thường. Anh tin vào bằng chứng, vào logic, vào những con số và thời gian có thể đo đếm được. Nhưng vụ án này đã kéo dài qua bảy nạn nhân, và mỗi lần anh cố gắng sắp xếp các mảnh ghép lại, chúng lại trượt khỏi tay anh như những hạt cát khô. Đồng nghiệp gọi đó là "vụ án của những kẻ vô hình", và họ nói câu ấy với nụ cười mệt mỏi, như thể đã chấp nhận rằng có những thứ không bao giờ được làm sáng tỏ. Isagi không chấp nhận. Anh không thể chấp nhận. Mỗi buổi sáng thức dậy, anh cảm thấy một áp lực vô hình đè lên ngực, như thể chính anh đang bị xét xử mà không biết tội danh.Sáng hôm ấy, trời mưa. Mưa rơi đều đặn, không mạnh, không yếu, chỉ đủ để làm ướt những con phố và khiến mọi thứ trở nên xám xịt hơn bình thường. Isagi nhận được một cuộc điện thoại từ viên thanh tra phụ trách hiện trường. Giọng người đàn ông ấy khô khốc, gần như máy móc: "Chúng tôi tìm thấy một mẩu giấy khác. Lần này có địa chỉ. Một nhà thờ nhỏ ở ngoại ô. Cha xứ ở đó từng gặp nạn nhân thứ năm. Ông ta đồng ý gặp anh."Nhà thờ nằm ở cuối một con đường hẹp, hai bên là những hàng cây sồi già cỗi, cành lá rũ xuống như những cánh tay mệt mỏi. Tòa nhà bằng đá xám, cửa chính mở hé, để lộ một khoảng tối bên trong. Isagi bước vào, đôi giày da của anh vang lên từng tiếng khô khan trên nền đá cẩm thạch. Mùi nhang và gỗ cũ hòa quyện, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khiến anh khó thở.Cha xứ đứng ở cuối gian cung thánh, dưới ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ kính màu. Ông mặc áo chùng đen, cổ áo trắng nổi bật trên nền tối. Tóc ông trắng, không phải màu bạc của tuổi già, mà trắng hoàn toàn, như thể màu sắc đã bị rút cạn khỏi đó từ lâu. Ông quay lại khi nghe tiếng bước chân. Đôi mắt ông xanh lam, lạnh lẽo và trong suốt đến mức Isagi thoáng nghĩ rằng mình đang nhìn vào một mặt hồ đóng băng. Ông cao hơn anh, dáng người thẳng, không chút cong queo của sự mệt mỏi."Tôi là Noel Noa," ông nói, giọng trầm và đều, không mang chút cảm xúc nào. "Còn anh là công tố viên Isagi Yoichi, người đang cố gắng tìm ra kẻ giết những người đàn ông đồng tính."Isagi giật mình. Không phải vì cái tên – ông đã được thông báo trước – mà vì cách ông nói ra cụm từ ấy, như thể đó là một sự thật hiển nhiên, không cần che đậy, không cần thương xót. Anh lấy từ túi áo một tấm ảnh chụp hiện trường, đưa ra. "Ông từng gặp nạn nhân thứ năm. Anh ta đến đây cầu nguyện, phải không?"Noel Noa cầm tấm ảnh, nhìn một lúc lâu. Ngón tay ông lướt nhẹ trên mép giấy, như thể đang đọc một đoạn kinh. "Anh ta đến đây nhiều lần. Không phải để cầu nguyện, mà để nói chuyện. Anh ta nói rằng mình sợ. Sợ chính bản thân. Sợ những gì mình muốn. Tôi lắng nghe. Đó là tất cả những gì tôi làm."Isagi cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải vì lời nói, mà vì cách ông nhìn anh – không phải như nhìn một công tố viên, mà như nhìn một người đang đứng trước tòa án của chính lương tâm mình. "Ông có biết gì về kẻ giết người không?" anh hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.Noa đặt tấm ảnh xuống bàn thờ, nhẹ nhàng như đặt một vật thánh. "Tôi biết rằng kẻ giết người tin rằng mình đang làm công việc của Chúa. Hoặc của Quỷ. Hoặc của cả hai. Sự phân biệt ấy không còn quan trọng khi máu đã đổ. Nhưng anh, công tố viên Isagi, anh có tin rằng mình vô tội không?"Câu hỏi rơi xuống như một hòn đá vào mặt hồ tĩnh lặng. Isagi không trả lời ngay. Anh cảm thấy cổ họng khô khốc. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nhận ra rằng mình chưa bao giờ thực sự trả lời câu hỏi ấy. Anh đã sống với những nghi ngờ nhỏ bé, những cơn mơ thoáng qua trong đêm, những ánh mắt lén lút trên đường phố, và anh đã chôn vùi chúng dưới lớp vỏ của công việc, của lý trí, của luật pháp. Nhưng giờ đây, trước người đàn ông tóc trắng này, mọi thứ dường như bị lột trần."Tôi chỉ tìm kiếm sự thật," anh nói, giọng khẽ hơn anh mong muốn.Noa mỉm cười – không phải nụ cười ấm áp, mà là một đường cong rất nhẹ trên môi, gần như không thể nhận ra. "Sự thật," ông lặp lại, như thể từ ấy là một thứ gì đó xa lạ. "Sự thật luôn đòi hỏi sự hy sinh. Anh đã sẵn sàng chưa?"Isagi không trả lời. Anh chỉ đứng đó, dưới ánh sáng mờ từ cửa sổ kính màu, cảm thấy mình đang bị kéo vào một thứ gì đó lớn hơn, vô hình hơn, không có lối thoát. Mưa vẫn rơi ngoài kia, đều đặn, không ngừng nghỉ. Và trong lòng anh, một câu hỏi mới bắt đầu hình thành, không lời, không tên, nhưng nặng nề đến mức anh không thể mang theo một mình.Ông Noa bước lại gần hơn một bước. Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vài gang tay. "Nếu anh muốn tiếp tục," ông nói, giọng thấp đến mức gần như thì thầm, "thì hãy quay lại đây. Không phải với tư cách công tố viên. Mà với tư cách một con người đang tìm kiếm sự cứu rỗi."Isagi quay đi, bước ra khỏi nhà thờ mà không nói thêm lời nào. Cánh cửa khép lại sau lưng anh, tiếng gỗ kêu khô khan vang vọng trong hành lang trống. Mưa vẫn rơi. Và trong đầu anh, hình ảnh người đàn ông tóc trắng đứng dưới ánh sáng kính màu vẫn không chịu tan biến. Nó ở đó, lặng lẽ, kiên nhẫn, chờ đợi.


Những ngày sau đó, Isagi Yoichi không còn bước đi trên đường phố theo cách cũ nữa. Mỗi bước chân đều mang theo một thứ trọng lượng vô hình, như thể anh đang kéo theo một sợi dây dài vô tận, đầu kia buộc chặt vào cánh cửa nhà thờ ngoại ô. Anh trở lại đó không phải vì lời mời – lời mời ấy chỉ là một câu nói thoáng qua, không có sức ép của mệnh lệnh – mà vì chính sự im lặng của nó đã trở thành một lời triệu hồi không thể kháng cự. Mỗi buổi tối, khi ánh đèn đường bắt đầu nhấp nháy và thành phố chìm vào bóng tối ẩm ướt, anh lại thấy mình đứng trước cổng sắt rỉ sét, tay nắm chặt cán cặp hồ sơ như thể đó là vật cứu rỗi cuối cùng.Noel Noa luôn chờ sẵn. Không phải ở gian cung thánh, mà ở căn phòng nhỏ phía sau nhà thờ, nơi ánh sáng chỉ đến từ một ngọn đèn dầu duy nhất treo lủng lẳng trên trần. Căn phòng ấy hẹp, tường đá lạnh lẽo, không có ghế ngồi, chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và hai chiếc ghế đối diện nhau. Mùi nhang vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó lẫn với mùi sách cũ, mùi giấy mục và mùi da người – mùi của chính Noa, mùi của sự hiện diện không thể trốn tránh.Lần đầu tiên Isagi bước vào căn phòng ấy, Noa không đứng dậy chào đón. Ông ngồi đó, tay đặt trên bàn, ngón tay dài và trắng nhợt đan vào nhau như đang cầu nguyện cho một điều gì đó không tên. Ông ngẩng lên, đôi mắt xanh lam không chớp, và nói bằng giọng trầm đều như tiếng chuông đồng xa xôi: "Anh đã quay lại. Không phải vì vụ án, mà vì anh cần một nơi để đặt câu hỏi mà anh không dám hỏi chính mình."Isagi ngồi xuống, cảm thấy chiếc ghế gỗ kêu lên một tiếng khô khan dưới sức nặng của cơ thể. Anh đặt tập hồ sơ lên bàn, như một ranh giới mong manh giữa hai người. "Tôi cần thông tin," anh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng lời nói ấy nghe như lời biện minh hơn là lời buộc tội. "Nạn nhân thứ bảy đã chết tối qua. Cùng một vết cắt, cùng một mẩu giấy. Và lần này, có dấu vết dẫn đến một người từng đến nhà thờ của ông. Một người đàn ông tên là Elias, từng thú tội với ông về những ham muốn mà ông gọi là 'tội lỗi không thể tha thứ'."Noa không chớp mắt. Ông chỉ khẽ nghiêng đầu, như thể đang lắng nghe một âm thanh mà chỉ mình ông nghe thấy. "Elias," ông lặp lại, giọng nhẹ đến mức gần như tan vào không khí. "Anh ta đến đây không phải để thú tội, mà để tìm một nơi để thở. Anh ta nói rằng mỗi lần anh ta chạm vào một người đàn ông khác, anh ta cảm thấy mình đang giết chết chính bản thân. Tôi không phán xét. Tôi chỉ lắng nghe. Và tôi hỏi anh ta: 'Nếu anh giết chính mình, thì ai sẽ là kẻ giết người?'"Isagi cảm thấy một cơn run rẩy nhẹ chạy dọc sống lưng. Không phải vì lời nói, mà vì cách Noa nhìn anh – không phải nhìn vào mắt, mà nhìn xuyên qua mắt, như thể đang đọc những dòng chữ vô hình khắc trên đáy tâm hồn. Ông vươn tay, chậm rãi, ngón tay chạm nhẹ vào mép tập hồ sơ, rồi lướt qua đó, chạm vào mu bàn tay Isagi. Chỉ một cái chạm thoáng qua, nhưng nó kéo dài trong thời gian vô tận. Da ông lạnh, lạnh đến mức khiến Isagi giật mình, nhưng anh không rút tay lại. Anh không thể rút tay lại."Anh đang tìm kẻ giết người," Noa thì thầm, giọng thấp đến mức gần như hòa vào hơi thở. "Nhưng anh có bao giờ tự hỏi, liệu kẻ giết người có phải là người đang đứng trước mặt anh không? Hay là chính anh, người đang cố gắng giữ cho mọi thứ sạch sẽ bằng cách dìm mình vào máu?"Isagi cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh muốn phản bác, muốn nói rằng anh là công tố viên, rằng anh đại diện cho luật pháp, rằng anh không có tội lỗi gì ngoài việc chưa tìm ra hung thủ. Nhưng lời nói không thoát ra được. Thay vào đó, anh chỉ ngồi đó, cảm nhận hơi ấm từ cái chạm tay ấy lan tỏa, chậm rãi, như một chất độc ngọt ngào thấm vào da thịt.Những buổi gặp sau đó không còn mang danh nghĩa điều tra nữa. Chúng trở thành những buổi đối diện im lặng, xen lẫn những câu nói rời rạc, những cái chạm tay thoáng qua, những ánh mắt kéo dài đến mức đau đớn. Noa không bao giờ nói trực tiếp. Ông không bao giờ thừa nhận rằng mình đang kéo Isagi vào một vòng xoáy mà ông đã tự tạo ra. Nhưng mỗi lần Isagi rời khỏi nhà thờ, anh lại cảm thấy một phần của mình bị bỏ lại – một phần nhỏ, vô hình, nhưng ngày càng lớn dần.Có đêm, khi mưa rơi nặng hạt hơn, Isagi trở lại muộn hơn thường lệ. Anh ướt sũng, áo khoác dính chặt vào người, tóc xanh dán vào trán. Noa đứng chờ ở cửa, không nói gì, chỉ đưa tay kéo anh vào trong. Ông dẫn anh đến căn phòng nhỏ, tháo áo khoác ướt của anh ra, động tác chậm rãi, cẩn thận, như đang cởi bỏ một lớp vỏ tội lỗi. Áo sơ mi trắng của Isagi dính sát vào ngực, lộ rõ đường nét cơ thể trẻ trung, mảnh khảnh. Noa không nhìn xuống. Ông chỉ nhìn vào mắt anh, và nói: "Anh đang run. Không phải vì lạnh. Mà vì anh biết rằng nếu anh ở lại đây lâu hơn, anh sẽ không còn là công tố viên nữa. Anh sẽ chỉ còn là một người đàn ông, và một người đàn ông thì không thể trốn tránh chính mình."Isagi không trả lời. Anh chỉ đứng đó, cảm nhận hơi thở của Noa gần sát mặt mình. Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn một hơi thở. Noa không hôn anh. Ông không cần phải hôn. Ông chỉ đặt tay lên má anh, ngón cái lướt nhẹ qua khóe môi, như đang xóa đi một vết máu vô hình. "Anh sợ," ông thì thầm. "Anh sợ rằng nếu anh chạm vào tôi, anh sẽ không còn là người săn đuổi nữa. Anh sẽ trở thành kẻ bị săn."Isagi cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, không phải vì dục vọng đơn thuần, mà vì một thứ gì đó sâu hơn, đen tối hơn: sự nhận thức rằng mình đang bước vào một tòa án không có luật lệ, nơi thẩm phán và bị cáo là cùng một người. Anh muốn đẩy Noa ra, muốn chạy trốn, nhưng tay anh lại tự động nắm lấy cổ áo chùng đen của ông, kéo ông lại gần hơn. Không phải để hôn, mà để giữ cho mình không ngã."Ông là ai?" Isagi hỏi, giọng vỡ vụn. "Ông là hung thủ, hay ông chỉ là kẻ đang chờ tôi tự kết án chính mình?"Noa mỉm cười – nụ cười ấy lạnh lẽo, buồn bã, gần như nhân từ. "Tôi là cha xứ," ông nói. "Và tôi là người lắng nghe. Còn anh, Isagi Yoichi, anh là người đang cố gắng cứu rỗi mình bằng cách kết tội người khác. Nhưng sự thật là, không có sự cứu rỗi nào cả. Chỉ có sự phơi bày. Và khi anh phơi bày hết, anh sẽ thấy rằng kẻ giết người không ở đâu xa. Ông ta ở ngay trong anh."Căn phòng chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia, và tiếng thở nặng nề của hai người đàn ông đứng sát nhau, không chạm, nhưng lại gần đến mức không thể tách rời. Isagi biết rằng mình đã bước quá sâu. Và Noa biết rằng anh sẽ không quay lại. Không phải vì anh muốn, mà vì anh không còn lối thoát nào khác.Sự mập mờ ấy không có tên. Nó không phải tình yêu, không phải dục vọng, không phải tội lỗi. Nó chỉ là một khoảng trống vô tận, nơi hai con người bị mắc kẹt, chờ đợi khoảnh khắc một trong hai người sẽ bị nghiền nát bởi chính sự im lặng của mình. Và đêm ấy, khi Isagi rời khỏi nhà thờ, anh không còn mang theo tập hồ sơ nữa. Anh chỉ mang theo một vết thương vô hình, sâu đến mức không thể chữa lành.


Những đêm sau đó, Isagi Yoichi không còn phân biệt được giữa giấc ngủ và sự tỉnh thức. Anh nằm trên chiếc giường hẹp trong căn hộ nhỏ bé của mình, ánh đèn đường hắt qua rèm cửa mỏng, vẽ lên tường những vệt sáng dài ngoằng như những vết cắt ngang cổ. Anh mơ thấy máu, nhưng không phải máu đỏ tươi của nạn nhân, mà là một thứ chất lỏng đen đặc, sền sệt, chảy ra từ chính cổ họng mình mỗi khi anh cố gắng nói ra một lời buộc tội. Trong giấc mơ ấy, Noel Noa luôn hiện diện – không phải như một người, mà như một bóng dáng cao lớn, bất động, đứng ở góc phòng, đôi mắt xanh lam không chớp, quan sát anh với sự kiên nhẫn của một thẩm phán đã biết trước bản án.Anh trở lại nhà thờ thường xuyên hơn, không còn cần lý do nào cụ thể. Vụ án vẫn tiếp diễn, nạn nhân thứ tám đã xuất hiện vào một buổi sáng mưa phùn, thi thể nằm trong một con hẻm gần ga tàu điện ngầm, mẩu giấy bên cạnh ghi: "Kẻ phản bội chính mình phải chết." Isagi đọc dòng chữ ấy trong văn phòng, tay run nhẹ, và chợt nhận ra rằng những từ ngữ ấy không còn là lời của kẻ giết người nữa, mà dường như là lời anh tự nói với chính mình. Anh không còn tìm kiếm bằng chứng ở hiện trường; anh tìm kiếm chúng trong những cuộc đối diện với Noa.Căn phòng phía sau nhà thờ giờ đã trở thành một không gian riêng biệt, tách rời khỏi thế giới bên ngoài. Không còn bàn gỗ và ghế đối diện nữa. Noa đã dọn dẹp chúng đi, thay vào đó là một tấm thảm cũ kỹ trải trên nền đá, một cây nến duy nhất cháy leo lét trên bàn thờ nhỏ, và một chiếc ghế dài bằng gỗ sồi đặt sát tường. Mỗi lần Isagi bước vào, Noa không nói gì. Ông chỉ đứng đó, áo chùng đen buông thõng, tóc trắng lấp lánh dưới ánh nến như một vầng hào quang bị bẻ cong. Ông chờ đợi, không phải chờ đợi lời nói, mà chờ đợi sự đầu hàng.Một đêm, khi gió lạnh luồn qua khe cửa, Isagi bước vào mà không cởi áo khoác. Anh đứng giữa phòng, hơi thở nặng nề, và nói bằng giọng khàn đặc: "Tôi đã đọc lại tất cả hồ sơ. Mỗi nạn nhân đều từng đến đây. Không phải một lần, mà nhiều lần. Họ đến để thú tội, nhưng ông không bao giờ khuyên họ từ bỏ. Ông chỉ lắng nghe, và sau đó họ chết. Tại sao?"Noa không trả lời ngay. Ông bước lại gần, chậm rãi, từng bước chân vang lên trên nền đá như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ vô hình. Ông dừng lại trước mặt Isagi, cách chỉ một gang tay. "Họ chết," ông nói, giọng trầm và đều, "vì họ không chịu được sự thật về chính mình. Họ đến đây để tìm sự tha thứ, nhưng sự tha thứ không tồn tại. Chỉ có sự phơi bày. Và khi họ phơi bày hết, họ không còn chịu nổi ánh sáng ấy. Kẻ giết người chỉ là công cụ – một công cụ vô danh, vô hình, được sinh ra từ chính nỗi sợ hãi của họ."Isagi cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, không phải đau thể xác, mà là đau của sự nhận thức đột ngột. Anh nhìn vào mắt Noa, và lần đầu tiên anh thấy trong đôi mắt ấy không phải sự lạnh lùng, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, như một vực thẳm không đáy. "Ông biết kẻ giết người là ai," anh thì thầm. "Ông biết từ đầu."Noa không phủ nhận. Ông chỉ vươn tay, ngón tay lạnh giá chạm vào cổ áo sơ mi của Isagi, kéo nhẹ, để lộ phần da cổ trắng nhợt. "Tôi biết," ông nói. "Nhưng anh cũng biết. Anh đã biết từ lâu, nhưng anh không dám thừa nhận. Bởi vì nếu anh thừa nhận, anh sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Tại sao anh lại để kẻ giết người tiếp tục? Tại sao anh lại quay lại đây, đêm này qua đêm khác, thay vì bắt giữ tôi?"Isagi không thể trả lời. Anh chỉ đứng đó, cảm nhận hơi thở của Noa phả vào da mình, ấm áp một cách kỳ lạ so với bàn tay lạnh lẽo. Noa cúi xuống, môi ông lướt nhẹ qua tai anh, không phải hôn, mà như thì thầm một lời nguyền: "Anh sợ rằng nếu anh bắt tôi, anh sẽ mất đi thứ duy nhất còn lại khiến anh cảm thấy mình còn sống. Anh sợ rằng nếu anh không bắt tôi, anh sẽ trở thành kẻ đồng lõa. Và anh sợ nhất, Isagi Yoichi, là anh đã trở thành kẻ đồng lõa từ lâu."Anh đẩy Noa ra, nhưng không mạnh. Tay anh nắm lấy cổ áo chùng của ông, kéo ông lại gần hơn, như thể đang cố gắng giữ cho mình không rơi vào vực thẳm. "Ông là hung thủ," anh nói, giọng vỡ vụn. "Ông giết họ. Ông giết họ vì ông không thể chịu đựng được sự thật rằng ông cũng giống họ."Noa không kháng cự. Ông để anh kéo mình lại gần, để hơi thở của hai người hòa quyện. "Có lẽ," ông thì thầm. "Hoặc có lẽ kẻ giết người là anh. Anh đã để họ chết, một cách chậm rãi, bằng cách không ngăn cản. Anh đã để chính mình chết, bằng cách không thừa nhận rằng anh cũng khao khát điều mà họ khao khát. Và giờ đây, anh đứng đây, trước mặt tôi, không phải để bắt giữ, mà để cầu xin tôi kết thúc tất cả."Isagi cảm thấy nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng anh không lau đi. Anh chỉ đứng đó, ôm chặt lấy Noa, như ôm lấy một bản án tử hình. Noa không ôm lại. Ông chỉ đặt tay lên lưng anh, nhẹ nhàng, như đang xoa dịu một đứa trẻ sắp chết. "Anh có thể bắt tôi," ông nói. "Anh có thể đưa tôi ra tòa, kết án tôi, và thế là xong. Nhưng anh sẽ không làm thế. Bởi vì nếu anh làm thế, anh sẽ phải thừa nhận rằng mình cũng đáng chết như họ. Và anh chưa sẵn sàng."Căn phòng chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng nến tí tách, và tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia. Isagi buông tay, lùi lại một bước, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Noa. Ông đứng đó, bất động, tóc trắng lấp lánh dưới ánh nến, đôi mắt xanh lam không chớp, như một bức tượng đá đã bị thời gian khắc sâu những vết nứt vô hình.Anh quay đi, bước ra khỏi nhà thờ mà không nói thêm lời nào. Cánh cửa khép lại sau lưng, tiếng gỗ kêu khô khan vang vọng trong hành lang trống. Mưa vẫn rơi, nặng hạt hơn, như đang cố rửa sạch mọi thứ. Nhưng Isagi biết rằng không có gì có thể rửa sạch được nữa. Anh đã bước vào một tòa án không có lối thoát, nơi bị cáo và thẩm phán là cùng một người, và bản án đã được tuyên từ lâu – không phải bằng lời nói, mà bằng sự im lặng kéo dài vô tận.Đêm ấy, khi anh về đến nhà, anh không bật đèn. Anh ngồi trong bóng tối, tay cầm khẩu súng ngắn mà anh luôn mang theo, ngón tay lướt nhẹ trên cò súng. Anh không biết mình sẽ làm gì với nó – bắn vào Noa, hay bắn vào chính mình. Có lẽ cả hai. Hoặc có lẽ không bắn gì cả. Bởi vì trong thế giới này, sự chết không phải là kết thúc. Nó chỉ là một hình thức khác của sự phơi bày, và anh chưa sẵn sàng phơi bày hết.


Những đêm sau cuộc đối diện ấy, Isagi Yoichi không còn khả năng phân biệt giữa hiện tại và quá khứ nữa. Thời gian không còn chảy theo chiều thẳng, mà co lại thành những vòng tròn khép kín, mỗi vòng đều dẫn về một điểm duy nhất: căn phòng nhỏ ở ngoại ô thành phố, nơi ánh sáng từ ngọn đèn đường hắt qua cửa sổ kính mờ, chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của một thiếu niên mười tám tuổi – chính anh, thời ấy, chưa bị luật pháp và trách nhiệm bóp nghẹt đến mức không thở nổi.Anh nhớ rõ, dù cố gắng chôn vùi dưới lớp giấy tờ dày cộm và những bản án lạnh lùng, rằng quá khứ không phải là một câu chuyện có thể kể lại bằng lời. Nó là một vết thương mưng mủ, không bao giờ lành, chỉ chờ một cái chạm nhẹ để máu đen lại rỉ ra. Và Noel Noa, với đôi mắt xanh lam không chớp, chính là cái chạm ấy. Ông không hỏi trực tiếp. Ông chỉ ngồi đó, trong căn phòng sau nhà thờ, tay đặt trên bàn thờ nhỏ, và chờ đợi. Sự im lặng của ông nặng nề hơn bất kỳ lời buộc tội nào.Một đêm, khi gió lạnh luồn qua khe cửa như những ngón tay vô hình sờ soạng da thịt, Isagi không còn chịu nổi. Anh ngồi sụp xuống tấm thảm cũ kỹ, đầu gối chạm nền đá lạnh, và lời nói tuôn ra không kiểm soát, như một dòng nước thải bị tắc nghẽn đột ngột bung vỡ."Tôi từng có một người," anh nói, giọng khàn đặc, không nhìn vào Noa mà nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi bóng tối dường như đang lắng nghe. "Anh ta tên là Kai. Chúng tôi gặp nhau ở trường đại học, trong một buổi chiều mưa phùn, khi cả hai đều trốn trong thư viện để tránh những ánh mắt dò xét của đám đông. Anh ta cao, tóc nâu rối, đôi mắt đen sâu đến mức tôi cảm thấy mình đang rơi vào đó mỗi khi nhìn lâu. Chúng tôi không nói nhiều. Chỉ là những cái chạm tay thoáng qua dưới bàn, những ánh mắt lén lút trong hành lang, những buổi tối lang thang trên con sông đen ngòm của thành phố, nơi không ai nhìn thấy chúng tôi."Noa không động đậy. Ông chỉ khẽ nghiêng đầu, như thể đang lắng nghe một lời thú tội mà ông đã nghe hàng trăm lần, nhưng lần này, lời thú tội ấy mang theo mùi tanh của máu tươi."Chúng tôi không dám gọi đó là tình yêu," Isagi tiếp tục, giọng anh nhỏ dần, như thể mỗi từ đều phải được kéo ra từ một lớp vỏ cứng đã đóng băng. "Chúng tôi gọi nó là 'sự yếu đuối tạm thời', như thể nó có thể chữa lành bằng cách phủ nhận. Nhưng đêm ấy, trong căn phòng trọ rẻ tiền gần ga tàu, khi anh ta nằm bên tôi, da thịt nóng bỏng, hơi thở dồn dập, tôi đã cảm nhận được một thứ gì đó sâu hơn cả dục vọng – một nỗi sợ hãi thuần khiết. Tôi sợ rằng nếu tôi thừa nhận, tôi sẽ mất đi chính mình. Tôi sợ rằng nếu tôi không thừa nhận, tôi sẽ giết chết chính anh ta."Anh dừng lại, tay siết chặt mép thảm đến mức các khớp ngón trắng bệch. Noa vẫn im lặng, nhưng sự im lặng ấy giờ đây mang hình dạng của một lưỡi dao vô hình, lưỡi dao đang chậm rãi rạch qua lớp da mỏng manh của ký ức."Sau đó," Isagi thì thầm, "tôi bỏ rơi anh ta. Không phải bằng lời nói. Tôi không cần lời nói. Tôi chỉ đơn giản là không còn xuất hiện. Tôi chuyển trường, chuyển chỗ ở, cắt đứt mọi liên lạc như thể anh ta chưa từng tồn tại. Tôi nghĩ rằng nếu tôi không nhìn thấy, thì nó sẽ biến mất. Nhưng nó không biến mất. Nó ở lại, trong những giấc mơ, trong những khoảnh khắc tôi tỉnh giấc giữa đêm với mồ hôi lạnh toát ra, cảm giác như có ai đó đang đứng bên giường, nhìn tôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm."Anh ngẩng lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Noa. Đôi mắt ông không phán xét, nhưng cũng không thương xót. Chúng chỉ là những mặt hồ đóng băng, phản chiếu lại chính khuôn mặt méo mó của anh."Kai chết ba năm sau đó," Isagi nói, giọng vỡ vụn. "Không phải tự tử. Không phải tai nạn. Chỉ đơn giản là chết – một vết cắt ngang cổ, sạch sẽ, chính xác, giống hệt những nạn nhân sau này. Cảnh sát kết luận là cướp của giết người. Không có dấu vết. Không có hung thủ. Nhưng tôi biết. Tôi biết rằng vết cắt ấy không phải từ dao của kẻ lạ mặt. Nó từ tôi. Từ sự im lặng của tôi. Từ việc tôi đã đẩy anh ta vào bóng tối, nơi anh ta không còn lối thoát nào khác ngoài việc chờ đợi một lưỡi dao vô danh để kết thúc nỗi đau."Noa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm và đều như tiếng chuông đồng vang vọng trong nhà thờ bỏ hoang. "Anh đã giết anh ta," ông nói, không phải như một lời buộc tội, mà như một sự thật hiển nhiên. "Không phải bằng tay. Mà bằng cách rút lui. Bằng cách biến mình thành kẻ vô hình. Và giờ đây, anh đang săn đuổi kẻ giết người, không phải để bắt giữ hắn, mà để tìm kiếm một kẻ có thể thay thế cho chính anh – một kẻ có thể mang lấy tội lỗi mà anh không dám mang."Isagi cảm thấy một cơn đau nhói lan khắp ngực, như thể trái tim anh đang bị bóp nghẹt bởi chính bàn tay vô hình của quá khứ. Anh muốn phủ nhận, muốn hét lên rằng mình vô tội, rằng mình chỉ là nạn nhân của hoàn cảnh. Nhưng lời nói không thoát ra được. Thay vào đó, anh chỉ ngồi đó, đầu cúi gằm, nước mắt lặng lẽ rơi xuống tấm thảm cũ kỹ, thấm vào những sợi chỉ đã mục nát từ lâu.Noa bước lại gần, chậm rãi, không vội vã. Ông quỳ xuống trước mặt anh, ngón tay lạnh giá chạm vào cằm Isagi, nâng khuôn mặt anh lên. "Anh không thể trốn tránh nữa," ông thì thầm. "Quá khứ của anh không phải là một câu chuyện đã kết thúc. Nó là một bản án đang chờ được tuyên bố. Và kẻ giết người ngoài kia – dù là ai – chỉ là tấm gương phản chiếu lại tội lỗi của anh. Anh có thể bắt hắn. Anh có thể kết án hắn. Nhưng anh sẽ không bao giờ thoát khỏi chính mình."Isagi không kháng cự. Anh chỉ để Noa giữ khuôn mặt mình, cảm nhận hơi thở của ông phả vào da thịt, ấm áp một cách kỳ lạ giữa cái lạnh của ký ức. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng sự dơ bẩn không nằm ở hành động, mà ở sự phủ nhận hành động ấy. Anh đã sống với nó suốt bao năm, như một con sâu bọ bò trong bóng tối, và giờ đây, dưới ánh mắt không chớp của người đàn ông tóc trắng, anh đang bị lột trần hoàn toàn.Căn phòng chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng nến tí tách, tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia, và tiếng thở nặng nề của hai người đàn ông – một kẻ đã giết bằng im lặng, một kẻ lắng nghe im lặng như một bản án. Không có sự tha thứ. Không có sự cứu rỗi. Chỉ có sự phơi bày, kéo dài vô tận, và nỗi đau của việc phải sống với chính tội lỗi của mình, không lối thoát.


Những ngày sau cuộc thú tội ấy, Isagi Yoichi không còn khả năng phân biệt giữa nỗi đau và sự gần gũi nữa. Tình yêu – nếu có thể gọi tên nó như vậy – không đến như một cơn bão, không phải như một tia sáng xé tan bóng tối, mà như một thứ chất lỏng chậm rãi thấm vào các kẽ nứt của tâm hồn, lấp đầy chúng bằng một thứ ấm áp lạnh lẽo, gần như không thể chịu đựng. Nó không mang theo hy vọng, không mang theo lời hứa, chỉ mang theo sự hiện diện không thể trốn tránh của người đàn ông tóc trắng, người mà anh giờ đây không còn gọi là "cha xứ" nữa, mà chỉ đơn giản là "ông", một từ ngữ ngắn gọn, gần gũi đến mức đau đớn.Họ không nói về tình yêu. Không một lần. Lời nói ấy quá mong manh, quá dễ vỡ, và trong thế giới của họ, mọi thứ mong manh đều bị nghiền nát ngay khi được thốt ra. Thay vào đó, tình yêu hiện hữu qua những cử chỉ im lặng, qua những khoảng cách bị rút ngắn đến mức không còn khoảng cách nào nữa. Mỗi buổi tối, khi thành phố chìm vào giấc ngủ ẩm ướt, Isagi trở lại nhà thờ, không còn mang theo tập hồ sơ, không còn mang theo lý do. Anh bước vào căn phòng sau gian cung thánh, nơi ngọn nến duy nhất cháy leo lét, và Noa luôn ở đó, đứng bất động dưới ánh sáng vàng vọt, áo chùng đen buông thõng như một tấm màn che giấu những vết sẹo vô hình.Lần đầu tiên họ chạm nhau không phải để kéo lại hay đẩy ra. Noa chỉ đơn giản là đặt tay lên vai anh, ngón tay dài và lạnh giá lướt nhẹ xuống cánh tay, rồi dừng lại ở cổ tay, nắm lấy mạch đập đang dồn dập. Isagi không kháng cự. Anh chỉ đứng đó, cảm nhận nhịp tim mình hòa quyện với nhịp thở đều đặn của Noa, như thể hai cơ thể ấy đang cố gắng hòa tan vào nhau để che giấu sự tồn tại riêng biệt của từng người. "Anh đang run," Noa thì thầm, giọng thấp đến mức gần như hòa vào tiếng tí tách của nến. "Không phải vì sợ. Mà vì anh đã chấp nhận rằng sự run rẩy này là tất cả những gì anh còn lại."Isagi ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt xanh lam ấy – đôi mắt không bao giờ chớp, không bao giờ né tránh. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng tình yêu không phải là sự chiếm hữu, cũng không phải là sự ban phát. Nó là một bản án chung thân, nơi hai kẻ bị kết án bị buộc phải sống bên nhau, không phải để cứu rỗi, mà để cùng nhau chịu đựng sự phơi bày không ngừng nghỉ. Anh vươn tay, ngón tay run rẩy chạm vào tóc trắng của Noa, sợi tóc mềm mại đến mức gần như không thật, và anh kéo ông lại gần hơn. Không phải để hôn – hôn là hành động quá rõ ràng, quá dễ bị định nghĩa. Anh chỉ đặt môi mình lên trán ông, một cái chạm nhẹ như lời cầu xin không lời.Noa không đáp lại bằng cử chỉ tương tự. Ông chỉ khẽ nghiêng đầu, để mái tóc trắng của mình rơi xuống che khuất một phần khuôn mặt Isagi, như một tấm màn che chắn khỏi thế giới bên ngoài. "Anh yêu tôi," ông nói, không phải như một câu hỏi, mà như một sự thật đã được ghi chép từ lâu trong sổ sách vô hình. "Nhưng tình yêu ấy không phải là món quà. Nó là một lưỡi dao. Anh dùng nó để cắt vào chính mình mỗi khi anh chạm vào tôi. Và tôi để anh làm thế, vì tôi cũng đang cắt vào chính mình qua anh."Họ ngồi xuống tấm thảm cũ kỹ, lưng tựa vào tường đá lạnh. Isagi nằm trong vòng tay Noa, đầu tựa vào ngực ông, lắng nghe nhịp tim đều đặn – nhịp tim của một người đàn ông đã sống quá lâu với những lời thú tội không tên. Noa vuốt nhẹ tóc anh, động tác chậm rãi, gần như máy móc, như thể đang xoa dịu một vết thương không bao giờ lành. "Anh nhớ Kai không?" ông hỏi, giọng không mang chút ghen tuông, chỉ là sự tò mò lạnh lùng. "Anh nhớ anh ta mỗi khi anh ở đây với tôi. Bởi vì anh ta là bằng chứng đầu tiên cho thấy anh có thể yêu, và cũng là bằng chứng đầu tiên cho thấy anh có thể giết bằng tình yêu ấy."Isagi không trả lời ngay. Anh chỉ siết chặt tay áo chùng của Noa, như thể đang cố gắng giữ cho ông không biến mất. "Tôi không giết anh ta," anh thì thầm, giọng vỡ vụn. "Tôi chỉ bỏ rơi anh ta. Và bỏ rơi anh ta chính là giết anh ta. Giống như tôi đang bỏ rơi chính mình mỗi khi tôi rời khỏi đây, rồi quay lại, rồi lại rời đi. Tôi yêu ông, nhưng tình yêu ấy khiến tôi ghê tởm chính mình. Vì nó nhắc nhở tôi rằng tôi vẫn còn khả năng yêu, trong khi những người khác đã chết vì không chịu nổi khả năng ấy."Noa cúi xuống, môi ông chạm nhẹ vào tóc anh, không phải hôn, mà như đang in dấu một lời nguyền. "Tình yêu không phải để tha thứ," ông nói. "Nó là để trừng phạt. Chúng ta yêu nhau vì chúng ta không thể tha thứ cho chính mình. Và chúng ta ở bên nhau vì chúng ta cần một nhân chứng – một nhân chứng sống để chứng kiến sự sụp đổ chậm rãi của nhau. Anh là nhân chứng của tôi. Tôi là nhân chứng của anh. Và trong tòa án này, không có thẩm phán, không có bị cáo, chỉ có hai kẻ bị kết án ngồi bên nhau, chờ đợi khoảnh khắc một trong hai người sẽ không chịu nổi nữa."Đêm ấy, họ nằm bên nhau trên tấm thảm mỏng, không cởi bỏ quần áo, không vượt qua ranh giới của da thịt. Chỉ có hơi ấm từ cơ thể nhau, và sự im lặng kéo dài vô tận. Isagi cảm nhận được hơi thở của Noa trên cổ mình, đều đặn như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ đang đếm ngược đến ngày tận thế. Anh biết rằng tình yêu này không có tương lai. Nó không dẫn đến hôn nhân, không dẫn đến hạnh phúc, không dẫn đến bất cứ điều gì ngoài chính nó – một vòng lặp khép kín của đau đớn và gần gũi, của phủ nhận và thừa nhận, của sống và chết cùng lúc.Khi bình minh lọt qua khe cửa, Isagi đứng dậy, mặc lại áo khoác, và bước ra khỏi nhà thờ mà không nói lời tạm biệt. Noa không giữ anh lại. Ông chỉ đứng đó, dưới ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ kính màu, tóc trắng lấp lánh như một vầng hào quang bị bẻ cong. Anh biết rằng mình sẽ quay lại. Không phải vì dục vọng, không phải vì hy vọng, mà vì tình yêu ấy đã trở thành một phần không thể tách rời của bản án mà anh đang mang theo. Và Noa cũng biết điều đó. Họ bị buộc chặt vào nhau bởi chính sự im lặng của tình yêu, một tình yêu không tên, không lối thoát, chỉ có sự tồn tại kéo dài vô tận trong bóng tối của chính mình.


Những đêm sau đó, Noel Noa không còn đứng dưới ánh sáng kính màu của gian cung thánh nữa. Ông chọn một góc khuất nhất trong căn phòng nhỏ phía sau, nơi ánh nến không chạm tới, chỉ có bóng tối tựa như một lớp áo choàng cũ kỹ quấn quanh thân hình cao lớn. Ông ngồi đó, lưng tựa vào tường đá lạnh, tay đặt trên đầu gối, ngón tay đan chặt vào nhau như đang giữ chặt một lời thề chưa từng được thốt ra. Bên ngoài, thành phố vẫn tiếp tục thở bằng những hơi thở ẩm ướt của mưa, nhưng trong căn phòng ấy, thời gian không còn di chuyển. Nó đứng im, như một bản án đã được tuyên từ lâu nhưng chưa bao giờ được thi hành.Ông nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi Isagi Yoichi vừa rời đi cách đây không lâu. Hình ảnh người đàn ông trẻ ấy vẫn còn đọng lại, không phải như một ký ức, mà như một vết khắc sâu vào đá – mái tóc xanh ướt mưa, đôi mắt xanh lam nhạt giờ đây mang theo những vết nứt vô hình, và bàn tay run rẩy khi chạm vào áo chùng của ông. Noa không gọi đó là tình yêu theo nghĩa thông thường. Tình yêu, trong ông, không phải là một dòng chảy ấm áp, mà là một thứ dây thừng vô hình buộc chặt hai kẻ bị kết án vào cùng một cọc gỗ, chờ đợi khoảnh khắc một trong hai người sẽ ngã xuống, kéo theo người kia.Trong lòng ông, một suy nghĩ chậm rãi hình thành, không vội vã, không ồn ào, chỉ như một giọt nước rơi từ vòm đá cao, lan tỏa thành những vòng tròn đồng tâm trên mặt hồ tĩnh lặng. Ông đã gặp được định mệnh. Không phải định mệnh theo kiểu những câu chuyện cổ tích, nơi hai linh hồn tìm thấy nhau giữa muôn vàn lạc lối. Định mệnh của ông là một thứ gì đó nặng nề hơn, lạnh lẽo hơn – một sự gặp gỡ đã được sắp đặt từ trước, trong sổ sách vô hình của số phận, nơi mọi hành động đều là một phần của bản án không thể kháng cáo. Isagi Yoichi không phải là nạn nhân tiếp theo. Ông không còn cần phải đưa lưỡi dao ngang cổ thêm một ai nữa. Bởi vì người đàn ông ấy đã tự nguyện bước vào vòng tròn của ông, đã tự nguyện để mình bị phơi bày, bị cắt xẻo bởi chính sự hiện diện của ông, mà không cần đến máu tươi hay vết cắt sạch sẽ.Ông nghĩ đến những nạn nhân trước đây – những người đàn ông đến nhà thờ với đôi mắt đầy tội lỗi, thì thầm những ham muốn mà họ gọi là "tội ác không thể tha thứ". Ông đã lắng nghe họ, không phán xét, không khuyên nhủ, chỉ đơn giản là để họ nói ra hết những gì họ đã cố chôn vùi. Và khi họ rời đi, ông biết rằng họ đã mang theo một phần của ông – một phần của sự im lặng mà ông đã nuôi dưỡng suốt bao năm. Lưỡi dao ông cầm không phải để giết, mà để kết thúc một quá trình đã bắt đầu từ lâu: quá trình tự hủy diệt của chính họ. Mỗi vết cắt là một lời kết thúc, một lời xác nhận rằng họ không thể sống tiếp với sự thật về bản thân. Nhưng với Isagi, mọi thứ khác đi. Người đàn ông ấy không chạy trốn. Anh ta quay lại, đêm này qua đêm khác, để đối diện với chính mình qua đôi mắt của ông. Và trong sự đối diện ấy, Noa nhận ra rằng mình không còn cần phải làm gì nữa. Bản án đã được thi hành – không bằng máu, mà bằng sự gần gũi kéo dài vô tận, bằng những cái chạm tay lạnh giá, bằng những lời thì thầm không tên.Ông khẽ nhắm mắt, cảm nhận một thứ gì đó lạ lùng lan tỏa trong lồng ngực – không phải niềm vui, không phải bình yên, mà là một sự nhẹ nhõm nặng nề, như thể một chiếc đồng hồ đã chạy suốt bao năm giờ đây đột ngột dừng lại, không phải vì hỏng hóc, mà vì nó đã hoàn thành nhiệm vụ. Ông không mất công giết thêm ai nữa. Định mệnh đã đến, dưới hình hài một công tố viên trẻ tuổi với mái tóc xanh và đôi mắt mang theo nỗi sợ hãi thuần khiết. Isagi không phải là nạn nhân. Anh ta là người chứng kiến cuối cùng, là người sẽ ở lại bên ông đến khi cả hai cùng sụp đổ, hoặc cùng sống tiếp trong vòng lặp của sự phơi bày không ngừng nghỉ.Và rồi, ông cười.Nụ cười ấy không vang lên thành tiếng. Nó chỉ là một đường cong rất nhẹ trên môi, một vết nứt nhỏ trên khuôn mặt trắng nhợt, như thể đá đã bị thời gian khắc một đường rãnh mỏng manh. Nụ cười không mang theo sự đắc thắng, cũng không mang theo sự giải thoát. Nó chỉ là sự thừa nhận – một sự thừa nhận im lặng, lạnh lẽo, rằng mọi thứ đã kết thúc theo cách mà nó phải kết thúc. Không có tiếng cười lớn, không có niềm vui bùng nổ. Chỉ có một đường cong nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để làm thay đổi toàn bộ không gian xung quanh. Ánh nến leo lét phản chiếu lên đôi mắt xanh lam, và trong khoảnh khắc ấy, Noa trông giống như một bức tượng đã được hoàn thiện – không phải bức tượng của một vị thánh, mà của một kẻ đã chấp nhận bản án của chính mình.Ông ngồi đó, bất động, nụ cười vẫn đọng lại trên môi như một vết sẹo cũ. Ngoài kia, mưa vẫn rơi đều đặn, không mạnh, không yếu, chỉ đủ để nhắc nhở rằng thế giới vẫn tiếp tục, dù trong căn phòng này, mọi thứ đã dừng lại. Ông không cần phải giết thêm ai nữa. Định mệnh đã đến, và định mệnh ấy mang tên Isagi Yoichi – một cái tên mà ông sẽ không bao giờ thốt ra thành lời, vì lời nói sẽ làm tan vỡ sự hoàn hảo của sự im lặng.Và nụ cười ấy, dù nhỏ bé, vẫn ở lại, như một lời tuyên bố cuối cùng trong tòa án không có thẩm phán, không có bị cáo, chỉ có hai kẻ bị buộc chặt vào nhau bởi chính định mệnh mà họ không thể kháng cự.

Trong những giờ phút cuối cùng của đêm, khi bóng tối không còn là bóng tối nữa mà là một thứ chất liệu đặc quánh, bám dính vào da thịt như một lớp áo da thứ hai, Isagi Yoichi đứng trước cánh cửa nhà thờ, tay cầm khẩu súng ngắn đã lên nòng từ lâu. Anh không nhớ rõ mình đã đến đây bằng cách nào – có lẽ bằng những bước chân vô thức, dẫn dắt bởi một sợi dây vô hình buộc chặt vào cổ tay anh, đầu kia nắm giữ bởi bàn tay lạnh giá của Noel Noa. Vụ án đã kết thúc trong đầu anh, không phải bằng bằng chứng vật chất, mà bằng một sự nhận thức đột ngột, lạnh lẽo: những nạn nhân không phải chết vì kẻ lạ mặt, mà vì chính người lắng nghe họ – người đàn ông tóc trắng với đôi mắt xanh lam không chớp, người đã biến lời thú tội thành bản án tử hình, không cần tòa án, không cần bồi thẩm đoàn, chỉ cần một lưỡi dao sạch sẽ và một mẩu giấy với lời tuyên bố vô nghĩa.Anh đẩy cửa bước vào, tiếng gỗ kêu khô khan vang vọng như tiếng cười chế giễu từ những bức tường đá. Căn phòng phía sau gian cung thánh tối om, chỉ có ngọn nến duy nhất cháy leo lét trên bàn thờ nhỏ, chiếu sáng khuôn mặt Noa như một bức tranh khắc gỗ cũ kỹ, đầy những vết nứt vô hình. Ông ngồi đó, bất động, tay đặt trên đầu gối, như đang chờ đợi một lời cầu nguyện không bao giờ đến. Isagi giơ súng, ngón tay run rẩy trên cò, và nói bằng giọng khàn đặc, gần như không phải giọng của chính mình: "Ông là kẻ giết người. Tôi đã kiểm tra lại tất cả. Những ngày ông vắng mặt ở nhà thờ trùng khớp với thời gian các vụ án xảy ra. Những lời thú tội của nạn nhân – ông không chỉ lắng nghe, ông còn ghi chép chúng, biến chúng thành lý do để kết thúc. Elias, Kai, và những người khác – họ chết vì ông đã quyết định rằng họ không xứng đáng sống với chính bản thân mình."Noa không động đậy. Ông chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xanh lam phản chiếu ánh nến như hai mặt hồ đóng băng, nơi mọi sự thật đều bị nuốt chửng mà không để lại dấu vết. "Anh đã phát hiện ra," ông nói, giọng trầm và đều, không mang chút ngạc nhiên, chỉ là sự thừa nhận lạnh lùng như một dòng chữ khắc trên mộ bia. "Nhưng anh đã phát hiện ra từ lâu, phải không? Từ lần đầu tiên anh bước vào đây, anh đã cảm nhận được. Tại sao anh không bắt tôi ngay lúc ấy? Tại sao anh quay lại, đêm này qua đêm khác, để để tôi chạm vào anh, để tôi thì thầm những lời khiến anh nghi ngờ chính mình?"Isagi cảm thấy khẩu súng nặng trĩu trong tay, như thể nó không phải là vũ khí, mà là một phần cơ thể anh đang cố gắng phản bội lại anh. Anh muốn bóp cò, muốn kết thúc tất cả bằng một tiếng nổ vang vọng, nhưng lời nói của Noa đã len lỏi vào đầu anh như những sợi rễ cây độc, bám chặt vào những kẽ nứt của lý trí. "Ông thao túng họ," anh nói, giọng vỡ vụn. "Ông lắng nghe họ thú tội, rồi ông khiến họ cảm thấy tội lỗi đến mức họ muốn chết. Và nếu họ không tự kết liễu, ông sẽ làm thay. Ông là quỷ dữ, không phải cha xứ."Noa đứng dậy, chậm rãi, từng bước chân vang lên trên nền đá như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ vô hình, đếm ngược đến khoảnh khắc không thể tránh khỏi. Ông bước lại gần, không sợ hãi, không kháng cự, chỉ đơn giản là thu hẹp khoảng cách đến mức khẩu súng chạm vào ngực ông. "Tôi thao túng họ?" ông thì thầm, giọng thấp đến mức gần như hòa vào hơi thở của Isagi. "Hay là chính họ đã thao túng bản thân, bằng cách đến đây, bằng cách nói ra những gì họ không dám đối mặt? Và anh, Isagi Yoichi, anh cũng đang thao túng chính mình. Anh cầm súng, nhưng anh sẽ không bắn. Bởi vì nếu anh bắn, anh sẽ phải thừa nhận rằng mình cũng đáng chết như họ – đáng chết vì đã bỏ rơi Kai, đáng chết vì đã yêu tôi, đáng chết vì đã để vụ án kéo dài chỉ để có cớ quay lại đây, để cảm nhận bàn tay tôi trên da thịt anh."Isagi cảm thấy một cơn run rẩy lan khắp cơ thể, không phải vì lạnh, mà vì sự thật mà lời nói ấy mang theo – sự thật như một lưỡi dao vô hình, cắt sâu vào những lớp vỏ mà anh đã dựng lên để che giấu chính mình. Anh muốn phản bác, muốn hét lên rằng mình là công tố viên, rằng mình đại diện cho luật pháp, rằng mình vô tội. Nhưng lời nói không thoát ra được. Thay vào đó, anh chỉ đứng đó, khẩu súng chạm vào ngực Noa, cảm nhận nhịp tim đều đặn của ông qua lớp áo chùng đen, nhịp tim ấy giống như lời mời gọi im lặng, lời mời gọi bước vào một tòa án không có lối thoát.Noa vươn tay, ngón tay lạnh giá chạm vào cổ tay Isagi, không phải để giật súng, mà để giữ chặt, để kéo anh vào vòng xoáy của sự thao túng. "Anh có thể bắt tôi," ông nói, giọng êm ái như lời ru của quỷ dữ. "Anh có thể đưa tôi ra tòa, kể hết mọi chuyện, và thế giới sẽ kết án tôi. Nhưng anh sẽ không làm thế. Bởi vì nếu anh làm thế, anh sẽ phải kể về chính mình – về những đêm anh nằm bên tôi, về những cái chạm tay khiến anh quên mất vụ án, về việc anh đã biết từ lâu nhưng vẫn im lặng. Anh sẽ trở thành kẻ đồng lõa, và bản án của anh sẽ nặng hơn cả của tôi. Anh sợ, Isagi. Anh sợ rằng nếu không có tôi, anh sẽ không còn gì ngoài chính tội lỗi của mình."Anh buông súng, không phải vì yếu đuối, mà vì sức nặng của lời nói ấy đã biến khẩu súng thành một vật vô nghĩa. Nó rơi xuống nền đá, tiếng kim loại vang lên khô khan, như tiếng cười chế giễu từ những bức tường vô hình. Noa kéo anh lại gần, ôm anh vào lòng, không phải như người yêu, mà như một thẩm phán ôm lấy bị cáo để thì thầm bản án cuối cùng. "Anh đã phát hiện ra tôi," ông thì thầm vào tai anh. "Nhưng anh đã phát hiện ra chính mình trước đó. Và giờ đây, chúng ta sẽ sống với nhau, không phải trong tình yêu, mà trong sự im lặng của tội lỗi chung. Không cần giết thêm ai nữa. Bởi vì anh – chính anh – là nạn nhân cuối cùng."Isagi không kháng cự. Anh chỉ đứng đó, trong vòng tay Noa, cảm nhận hơi thở của ông phả vào tóc mình, đều đặn như tiếng mưa rơi ngoài kia. Vụ án đã kết thúc, không phải bằng công lý, mà bằng sự thao túng hoàn hảo – sự thao túng khiến anh không còn phân biệt được giữa kẻ giết người và nạn nhân, giữa tình yêu và bản án. Và trong căn phòng tối tăm ấy, hai người đàn ông đứng ôm nhau, bất động, chờ đợi khoảnh khắc thế giới bên ngoài sẽ quên mất họ, để lại chỉ còn sự im lặng kéo dài vô tận, nơi mọi sự thật đều bị nuốt chửng mà không để lại dấu vết.


END

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com