Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

..

..

Vị khách thích thú nhìn biểu cảm vặn vẹo khó nói của mỹ nhân, liền mở lời trước:

"Không thắc mắc sao?"

Dưới căn phòng tối mờ mờ ảo ảo, Yuuji mơ hồ thấy được gương mặt trắng thanh tú kiều diễm ẩn sâu trong lớp voan đỏ mỏng tanh. Cậu ngước mặt, ánh mắt bình tĩnh vô thức vẫn thoáng động sóng:

"Tại sao? Lại là mùa thu?"

Vị khách đáp lại bằng đôi tròng ngạc nhiên, vốn hắn đã đoán mò rất nhiều câu hỏi trong đầu, chỉ là không ngờ Dokohime lại chọn hỏi một câu không có bất kì ý nghĩa:

"Ta đã tưởng thắc mắc của cô có giá trị lắm."

"Chẳng phải chủ nhân của cây đàn này sinh ra vào mùa thu hay s..?" - Hắn thu lại vẻ ngạc nhiên, tiếp lời.

Nhưng Yuuji đã ngay lập tức ngắt ngang lời nói, cậu nắm lấy vai của hắn, lột bỏ dáng hình dịu dàng hay treo lên mặt mỗi ngày:

"Sao ngài biết cô ấy sinh vào mùa thu?! Ngài là gì của Yonawa-san?"

Vị khách nhìn Dokohime, nhận ra cậu đã phản ứng rất kịch liệt với tên của người phụ nữ đó, liền nở nụ cười hứng thú, những lời nói tiếp theo của hắn thốt ra như muốn vạch nát gương mặt đáng thương của vị ái nhân:

"Không chỉ có nhiêu đó đâu, Dokohime.
...
Ta còn biết cô thực ra chính là Itadori Yuuji kia kìa.."

Gã đàn ông thuận tay kéo eo Yuuji nhấn sát vào hạ bộ, giọng nói chất đầy sự mê hoặc:

"Sao nào Itadori? Cậu sẽ làm gì khi đã bị ta bóc trần sự thật đây hử?"

Như không thể tin vào tai mình, Yuuji bật dậy thật nhanh và lùi lại vài bước. Cậu chỉ không ngờ ngoại trừ Omegawa cùng hai đứa trẻ, vẫn còn người biết về giới tính thật của mình. Sự sợ hãi và ngạc nhiên xen lẫn tò mò muốn biết được sự thật đều tụ trên đôi mắt khảm vàng.

Không phải chỉ mỗi mình Akisuri, Yuuji cũng như con mồi bị hắn chơi vờn dưới tay. Trông cậu bây giờ vừa lỗ mãng, lại vừa mất thể diện. Vị mỹ nhân công nhận bản thân đã hành xử quá vội vã và liều lĩnh...

Gã đàn ông tiếp lời: "Muốn biết ta là ai sao, ái nam ái nữ?"

"Ngươi..??!"

Yuuji cắn răng, cố gắng hít thở thật từ tốn, nhưng trước khí thái đe doạ của người đàn ông, cậu trông như một con mọn không hơn không kém..., và sự dè chừng, sợ hãi lại khiến Yuuji nhớ về chuỗi ngày thống khổ tàn bạo khi cậu còn làm người hầu của gia tộc Zen'in.

-...Chà.., về phần gia tộc Zen'in, đó là một câu truyện dài. Nhưng giờ chưa phải lúc để kể về nó.-

Vị giai nhân nâng đôi mi nặng trĩu vì sợ tầm nhìn bị che khuất, cậu gắng gượng cắm mắt thật lâu vào gương mặt của người đàn ông vì mong cầu sẽ tìm ra được gì đó, nhưng vẫn thấy lạ, chứ không hề quen.

"Ngươi.. rốt cuộc là ai chứ hả.? Đã.. biết.. những gì rồi?"

Vị khách không trả lời, quay về chỗ của mình rồi ngồi xuống thật ngay ngắn, khi tay hắn theo thói quen vươn cao để rót trà, chiếc hình xăm bỉ ngạn đỏ ở cổ tay trái đã lọt vào tầm nhìn của Yuuji..

Trông vô cùng quen mắt, nhưng cậu không thể nhớ ra cậu đã thấy nó ở đâu.

"Ta biết nhiều thứ hơn cậu đấy, cậu Itadori."

Lại một lần nữa căn phòng tĩnh mịch, không gian yên ắng đến tưởng chừng thế gian chỉ còn lại hai con người; vị khách hơi cười nhẹ, tình thế giống hệt một bộ truyện thần thoại châu Âu nào đó mà hắn đã nghe qua: "Hình như là.. Adam và Edam trong vườn Địa đàng.., nhỉ?"

...Ờ

Nhưng mà không đúng ở đâu đó thì phải..?

Phải là Adam và Eva chứ?

...

Sau nửa canh giờ không ai hó hé nửa lời, Yuuji từ từ bước tới, cầm lấy cây đàn quen thuộc mà Yonawa từng gảy cho cậu nghe.., loay hoay một lát mới bắt đầu bấm những nốt đầu tiên của Aki no Koto no Ha.

Dù Shamisen đã cũ và dây đàn toang như sắp đứt, nó vẫn có thể chơi tốt như ngày đầu Yonawa mua nó.

Khung nhạc buồn vang lên, giai điệu từ tốn, trong cái tối của ánh sáng mập mờ muốn tắt còn thê lương hơn.

Yuuji chơi đàn, như hương vị ngọt ngào nhất của thế gian, như Trái Cấm, như lời ca của Siren từ đáy biển hút hồn (người cá), quyến rũ đến hư người, càng nghe càng nghiện, càng sợ nhưng cũng càng muốn đăm chiêu. Thấm nhuần từ tai bên này vào trong não rồi xuyên qua tai bên kia, mỗi nơi âm hưởng đi qua đều ghi lại dấu vết, như ký sinh, quấn quít mãi không muốn rời..

Vị khách lặng người khi nghe cậu đàn, chỉ là không ngờ vị "ái nam ái nữ" cũng chơi đàn tốt như vậy. Kết thúc bản nhạc, gã đàn ông vỗ tay tán thưởng như thể hắn chưa từng nghe bản đàn nào xuất chúng từ lúc sinh ra đến giờ.

"Chơi rất hay, tốt!
Cây Shamisen này đã phát huy hết tác dụng trong tay cậu, ta đành gửi nó lại cho cậu vậy.
...
Đối xử với nó tốt một chút, giờ cậu là chủ của nó rồi."

Vị mỹ nhân ngắm nhìn cây đàn đã cũ trong tay, lại cảm thấy nó quý giá hơn bất kì nhạc cụ đắt tiền nào bản thân từng chạm qua.

"Vị khách kì lạ..."

"Hửm?"

"Ta và ngươi đã từng gặp nhau trước đây chưa vậy?"- Yuuji nhớ đến hình xăm bỉ ngạn ban nãy, liền hỏi, trong lòng vẫn không khỏi dè chừng.

"...Chưa, chưa gặp trực tiếp bao giờ."- Vị khách trả lời, uống một hơi cạn đáy ly.

Hơi thở của hắn bây giờ toàn là mùi cồn, đứng từ xa ngửi thôi cũng đủ khiến người say theo. Hắn bốc tay mồi ngon trên bàn, liên tục cho vào miệng; hương vị mặn mà pha chút đắng lại cuốn đầu lưỡi tê rần, ngon không dứt được.. trong đầu hắn vẫn còn dư âm của bản nhạc ban nãy. Hắn muốn nghe lại lần nữa.

Yuuji trông thấy vị khách ăn ngon cũng không cắt ngang nữa, để hắn tự cảm nhận miếng ngon của đời để cho. Chỉ là hắn không biết rằng cách hắn ăn như thể chó hoang tội nghiệp bị bỏ đói lâu ngày..

Dù sao, Yuuji cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng gã đàn ông này xuất hiện không có ý định gì tốt đẹp cho cam.

.

.
Đến tận gần tối, khi gã Samurai bước vào hối thúc, vị khách mới chịu ra về, còn không quên cảm ơn bản nhạc hay của Yuuji. Hắn nói:

"Ta rất muốn nghe cậu đàn nó lần nữa, nhưng chắc rằng lần tới gặp lại nhau sẽ là rất lâu..
...
Và nếu cậu tò mò về ta như vậy, gợi ý chút, tên ta bắt đầu bằng chữ U"

Yuuji không biết nên đáp lại gã đàn ông với gương mặt như thế nào cho phải, lòng thầm ước đừng bao giờ gặp lại nữa, quá đủ, làm ơn.

"Ta hết hứng thú với tên của ngươi rồi.., về đi! Đừng đến làm khổ ta!"

Trông thấy hắn quay lưng lại rồi phất tay rời đi, Yuuji mới sực nhớ ra, đuổi theo:

"KHOAN!!"

"Đừng nói cho ai nghe về chuyện bí mật của ta."

Vị khách quý gật đầu đồng ý, đến cuối cùng vẫn gọi tên cúng cơm chứ không hề tỏ ra tôn trọng chỉ vì cậu là một Oiran:

"Đừng lo về vấn đề đó, Itadori Yuuji.. không cần ta phải giấu thì nó cũng tự lòi ra thôi à."

"Thế nhé, hẹn ngày tái ngộ."
.

.

.

-.-.-.-.-.-.-.-.-.-.-
1365 từ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com