C29
Thế nên làm sao có thể dễ dàng lãng phí như vậy chứ?
Almond chống cằm nhìn Progress lấy từ trong cặp ra một quyển tài liệu ôn tập, trực tiếp đi đến cái bàn nhỏ trong phòng mà xem. Để lại một mình hắn ngồi xếp bằng dưới đất, chẳng biết trong đầu đang suy nghĩ gì.
Một lát sau, hắn cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay, tám giờ tối.
Lấy điện thoại từ trong túi quần ra, liếc nhìn tin nhắn của group chat, gõ vài dòng gì đó rồi lại ấn tắt màn hình. Hắn đứng lên, làm vài cái động tác giãn người rồi đi về phía Progress.
Hắn kéo góc áo Progress, giọng nói mềm nhẹ mang theo một chút nũng nịu: "Lớp trưởng, cậu để ý tới tôi đi~ tôi sai rồi!"
"Lần sau tôi sẽ không để thứ kia tùy tiện như vậy nữa."
Đôi mắt đang xem tài liệu của Progress chớp chớp, lông mi khẽ run, như có như không mà thở dài một hơi.
Almond thấy Progress chỉ đọc tài liệu, cũng không thèm liếc mắt nhìn mình. Hắn trực tiếp cúi người, chui vào trong đường nhìn của Progress. Ngay lập tức, con ngươi của Progress bị khuôn mặt tuấn tú của Almond lấp đầy, bởi vì khoảng cách quá gần, thậm chí còn có chút mất tiêu cự.
Đầu Progress lui về phía sau, giả vờ trừng mắt với hắn.
"Cậu nhìn tôi đi." Almond nghiêng đầu, mắt mở thật to.
"Đi ra." Progress nói.
"Tôi không." Almond bĩu môi.
Ánh mắt Progress né tránh, có chút bất đắc dĩ nói rằng: "Cậu đừng làm trở ngại việc học tập của tôi."
"Là học tập làm trở ngại tình yêu của chúng ta." Almond hùng hồn đáp lại.
Progress nghe đối phương nói như vậy, quả thực dở khóc dở cười.
Chỉ nghe thấy Almond tiếp tục nói: "Lên 12 ngày nào cũng phải học, thật vất vả mới được thả lỏng, thở một hơi, cậu lại còn muốn học!"
"Bạn trai cậu không đẹp bằng quyển sách này hay sao?" Nói xong liền ngồi dậy cướp đi quyển sách trên tay Progress.
Người kia đưa tay muốn lấy lại theo bản năng, lại bị Almond cầm lấy.
"Có phải cậu còn giận tôi vì chuyện chiều nay không? Tôi thực sự sai rồi, cậu tha thứ cho tôi nhé?"
Progress buồn bực trả lời: "Tôi không có."
Kỳ thực chuyện đó có gì phải tức giận, chỉ là, cậu cảm thấy vô cùng xấu hổ, không còn mặt mũi gặp người khác mà thôi. Vừa nghĩ tới kẻ đầu têu vẫn còn cợt nhả, ngay cả liếc mắt nhìn cậu cũng cảm thấy ngượng.
"Vậy cậu thơm thơm tôi đi." Nói xong đưa mặt đến gần Progress.
Progress ngượng ngùng đẩy Almond một cái, "Cậu tránh ra đi, đừng làm phiền tôi đọc sách."
Gương mặt Almond tràn đầy u oán, dường như cực kỳ ủy khuất.
"Cậu đúng là đồ đàn ông vô tình vô nghĩa."
Progress: "..."
"Ở trong lòng cậu quả nhiên học tập vẫn quan trọng hơn."
Tên Almond này đúng là lật mặt nhanh như bánh tráng. Mới vừa rồi vẫn còn hèn mọn cầu xin tha thứ, muốn Progress để ý đến hắn, hiện tại đã oán giận trách móc Progress không dứt.
Hắn thở dài, lấy điện thoại di động ra không biết loay hoay làm cái gì, nhàn nhạt mở miệng nói rằng: "Vậy cậu học đi, tôi ra ngoài một chuyến."
Progress ngẩng đầu lên, nghi ngờ hỏi: "Giờ này rồi còn ra ngoài làm gì?"
Almond đứng thẳng người, liếc mắt với Progress, "Không phải cậu chê tôi phiền phức sao, tôi ra ngoài chơi một chút."
Progress nhíu mày, hỏi: "Với ai?"
Almond nói: "Lớp phó thể dục."
Progress trưng ra vẻ mặt khó tin.
"Tới phòng bọn họ tụ tập, đánh bài hát hò gì đó." Nói xong vỗ vai Progress, sau đó thực sự cất bước đi về phía cửa, trước khi đóng cửa lại, còn không quên bỏ lại một câu, "Cậu học tập cho tốt đi, tôi không làm phiền cậu nữa."
Progress ngồi trên ghế, lắc lắc cái cổ, nhìn chăm chú vào cánh cửa Almond vừa đi. Trong nháy mắt hắn đóng chốt cửa, căn phòng lập tức bị sự vắng vẻ phủ xuống. Progress thất thần nhìn cửa, sau đó rũ mắt xuống, khẽ thở dài một hơi.
Có phải là mình đã sai vì lạnh nhạt với Almond hay không? Cậu bắt đầu suy xét bản thân.
Cậu ngoảnh đầu lại nhìn quyển tài liệu ôn tập trên bàn mà Almond vừa cướp đi từ trong tay cậu, nhất thời tâm tư liền chìm đắm vào trong đó.
Cậu tự ép buộc mình phải đọc, thế nhưng vừa xem được năm phút đồng hồ, suy nghĩ của cậu vẫn không ngừng trôi về phía Almond.
Cậu có chút buồn bã hít một hơi, tựa lưng vào ghế ngồi.
Có lẽ là cậu có chút quá đáng, bọn họ cũng đã nhiều ngày không làm rồi, Almond muốn, cũng có thể hiểu được. Là cậu quá kiểu cách quá so đo. Quan hệ của bọn họ là người yêu, cậu lại vẫn luôn bị động, tuy rằng Almond không nói, nhưng hẳn là rất mệt mỏi. Hơn nữa, trong khoảng thời gian này Almond không chỉ phải lo lắng về điểm số trên trường, còn phải luôn luôn nhớ đến thành tích thi cử của hắn.
Cậu hẳn là nên hiểu cho hắn, hẳn là nên bao dung hắn.
Cậu liếc nhìn điện thoại di động, có chút muốn gọi hắn trở về.
Tiếng cửa mở truyền vào trong tai Progress, cậu vui mừng trong bụng, biết là Almond đã trở về.
Cậu quay đầu nói "Về r--", còn chưa dứt lời, đã không nhìn thấy gì nữa, ánh sáng trong phòng đột nhiên biến mất. Trong lúc nhất thời Progress không phản ứng được gì nhiều, tim nảy lên một cái, thầm nghĩ không phải là nhà trọ bị cúp điện chứ? Thế nhưng mới vừa rồi rõ ràng có người mở cửa.
Cậu đứng dậy, thử gọi một câu: "Almond?"
Không có ai đáp lại.
Đúng lúc này, đột nhiên cửa bị đẩy mạnh ra, trong bóng tối, một ánh sáng chập chờn màu vàng xông tới. Nguồn sáng yếu ớt chiếu lên những khuôn mặt non nớt xung quanh, bọn họ khẽ mở miệng, hát một bài hát, càng lúc càng tiến gần vào trong tầm mắt của Progress.
"Happy birthday to you~ happy birthday to you~ "
Almond cầm bánh ga-tô, cùng bọn họ hát bài hát mừng sinh nhật. Trong đường nhìn mờ tối, mỗi người bọn họ đều mang theo vẻ tươi cười, đơn thuần khả ái, trong sáng thánh thiện. Ánh nến vẽ ra một đường viền xung quanh khuôn mặt của bọn họ, phản chiếu lên hồ nước trong lòng Progress. Gió xuân thổi tới, khiến cho bốn phía lay động, thế nhưng những khuôn mặt xán lạn của bọn họ lại không hề vặn vẹo, ngược lại còn mượn nguồn sáng yếu ớt, phát sáng rực rỡ trong lòng Progress.
Progress có chút thất thần, cậu kinh ngạc đứng tại chỗ, cứng miệng không nói được lời nào.
Cậu nhìn vào đôi mắt lấp lánh của Almond giữa ánh nến, hắn đi về phía cậu càng lúc càng gần, ánh lửa chập chờn ở trong mắt hắn. Bọn họ nhìn nhau, tình ý lan tràn khắp nơi.
"Happy birthday to you!"
Vào tháng năm cuối xuân, cậu đưa tiễn mùa xuân kiều diễm, nhưng không chỉ nghênh đón mùa hè ấm áp.
Còn có Almond mà cậu yêu nhất.
Almond nháy mắt với Progress một cái, dáng vẻ tươi cười cực kỳ ngọt ngào, nói rằng: "Lớp trưởng, sinh nhật vui vẻ! Cậu cũng biết chúng ta không có nhiều thời gian, hiếm khi có ngày nghỉ, liền tổ chức sinh nhật sớm cho cậu."
"Sinh nhật vui vẻ--" Cả lớp hai mươi mấy người đi chơi xuân đều có mặt, liên tục chúc mừng.
Progress quét mắt một vòng, cắn môi.
"Sửng sốt cái gì nữa! Nhanh cầu nguyện đi!"
Progress nhìn Almond, sau đó chắp tay lại, mười ngón đan nhau, chậm rãi nhắm mắt lại. Đôi mi hình cánh quạt vẽ lên gò má cậu một cái bóng, như là một con búp bê vô cùng tinh xảo. Almond vừa nhìn thì tim liền đập nhanh không ngớt.
Nếu không phải vì ở đây có nhiều người như vậy, hắn thực sự muốn hôn Progress ngay khi cậu thổi tắt ngọn nến.
Progress nhắm mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện.
Tôi mong rằng, mong muốn của mỗi người chúng ta đều được bù đắp, có được một tương lai mà bản thân hài lòng.
-- Nếu như điều ước này quá xa xỉ, không thể thỏa mãn.
Xin cho tương lai của tôi và Almond buộc chung một chỗ, mãi mãi không chia cách.
-- Nếu như yêu cầu này vẫn còn quá cao.
Vậy thì xin cho Almond, khỏe mạnh cường tráng, không hề ốm đau khổ sở, vẫn luôn vui vẻ như vậy mãi mãi.
Cậu khẽ mở mắt, lông mi lóe sáng, tựa như có một giọt sương lướt qua.
Cậu nhìn Almond đang mỉm cười trước mặt, rồi quay ra nói với mọi người một câu "Cảm ơn."
Sau đó híp mắt cười, thổi tắt nến.
Lập tức xung quanh chìm trong bóng tối, tiếng hoan hô nổi lên bốn phía, mà Almond lại an tĩnh không lên tiếng.
Hắn yêu nụ cười của Progress đến chết, nụ cười kia như sinh ra hoa, nở khắp mọi nơi trong đầu hắn. Mắt hắn choáng váng, tim hắn ngây dại, từng trận rung động truyền tới.
-- Hắn quyết định đắm chìm trong cơn lũ tình yêu này, theo dòng nước chảy, say mê không biết đường về.
Bọn họ nhờ vào ánh trăng mà nhìn nhau, tình ý tràn đầy.
Thanh xuân là thế, ngắn ngủi, nhưng lại tốt đẹp.
-- Mà cậu, là thanh xuân của tôi.
-- Cũng là quãng đời còn lại của tôi.
Một mực nháo đến mười giờ tối, mọi người mới lần lượt lui đi.
Progress liếc nhìn Almond trên mặt tràn đầy bánh ga-tô, lại cúi đầu nhìn dáng vẻ chật vật của mình một chút, có chút dở khóc dở cười.
Cũng may là mình mang theo nhiều quần áo sạch.
Cậu vỗ vỗ Almond, nói rằng: "Đi tắm đi, nhìn cậu như một con mèo hoa ấy."
Almond được thế cà cà vào mặt cậu, "Rõ ràng chúng ta đều như vậy."
Progress ghét bỏ đẩy hắn ra, trong mắt lại mang theo ý cười.
Almond nhìn cậu, liếm liếm môi.
Bảo bối của hắn vui vẻ như vậy, chắc là hai gói bao cao su của hắn không bị nguội lạnh rồi.
Hắn khẽ cử động, thử thăm dò Progress.
"Nếu không--" Dùng vai cọ Progress một chút, "Cùng tắm nhé?"
Vốn cho rằng còn phải dụ dỗ một trận, không ngờ Progress đưa mắt nhìn người mình, lập tức gật đầu, nói:
"Được thôi."
Trái tim của Almond lập tức nổ tung.
Hắn cảm thán, đây thật sự là một buổi tối tốt đẹp!
________
*Chap sau mlem lắm nhoa các tình eo~ (~‾▿‾)~ *
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com