Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

36

"Anh cảm thấy thế nào?"

"Anh ổn."

"Em đang đưa mấy ngón đây?"

"Jungkook à, anh không có bị mù đâu mà?"

Tuy đúng là Jin đã chịu một phần chấn thương cho Jimin, nhưng đó chỉ là một phần. Các chấn thương về mặt vật lý vẫn không thể nào khôi phục như trước. Mắt của Jimin không thể nhìn rõ nữa. Dù họ đã dốc toàn lực cứu chữa nhưng không thể loại bỏ độc tố đã ăn sâu vào.

Nhưng với Jimin, đó đã là một ân huệ lớn. Anh đã có thể nhìn khá rõ dung nhan người mà anh yêu thương. Trước đó khi chiến đấu với Rodick, anh chỉ nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo và phải dùng bùa để có thể xác định vị trí của đối phương.

Jungkook nhẹ hôn lên mái tóc xám bạc của Jimin, rồi chuyển xuống đôi mắt màu lục bảo, đến cái mũi nhỏ xinh và dừng lại nơi đôi môi mà cậu thèm khát bấy lâu.

Jimin căng cứng lên khi mà Jungkook chạm đến cơ thể. Ký ức bị tra tấn tuyệt vọng bao trùm lên tâm trí anh. Từng chỗ cậu chạm vào đều có cảm giác như bị bỏng rát.

Không sao đâu, đó là Jungkook.

Là người mà anh yêu nhất, Jungkook của anh.

Không sao mà, sẽ ổn thôi.

Đôi tay Jungkook luồn xuống phía dưới và niết nhẹ quả đào căng mịn ấy. Jungkook hôn lên xương quai xanh của anh, rồi lại chuyển hướng lên cổ. Hơi thở ấm áp phả bên tai Jimin, khiến anh càng bám chặt vào chiếc áo hoodie của Jungkook.

"Nếu anh sợ, thì em sẽ không làm gì nữa cả."Jungkook cười khẽ."Đừng gắng gượng bản thân nhé, bảo bối của em."

Jungkook vòng tay ôm cả Jimin và chăn vào lòng và hôn lên trán và đầu vai Jimin như an ủi cơ thể của anh. Họ đã làm một lần nhưng đó đã là rất lâu rồi. Thế nhưng, chuyện giống như mới xảy ra hôm qua, Jungkook vẫn còn nhớ rõ những nơi khiến Jimin an tâm và dựa hẳn vào cậu.

"Nhưng cũng phải thay đổi xưng hô chứ nhỉ?"

"Vì sao? Anh thấy như này vẫn ổn mà. Taehyung và Yoongi--"

"Họ là họ, chúng ta là chúng ta chứ! Em nghĩ ra rồi, anh muốn được gọi là bảo bối hay là Minie nào? Hay em yêu nhỉ?"

"Gọi Jimin thôi được không?" Tuy có hơi bất ngờ với việc Jungkook đột nhiên bỏ kính ngữ nhưng nội dung của nó khiến anh sửng sốt hơn.

"Không được, nó chẳng có tí tình thú gì cả! Hay anh gọi em đi, gọi anh đi hay gọi anh yêu ơi cũng được."

"..."

"Gọi đi mà."

"Anh không gọi."

Jungkook hờn dỗi nhìn người trong lòng đang rút dần về trong ổ chăn bèn thẳng tay vỗ một phát vào mông anh.

"Này--"

"Em vừa nói gì cơ, hả Jiminie?"

Tại sao lúc trước anh không phát hiện ra mặt này của Jungkook nhỉ?

"Nào, gọi anh một tiếng xem nào ~"

Đang muốn vùng ra khỏi cái ôm của Jungkook bỗng nhiên cả người Jiminie bị vặn ngược lại. Hai cái vỗ liên tục rơi xuống. Mặt Jimin hồng đến tận mang tai. Mặc dù có giãy thể nào cũng không thoát được. Cho đến khi quần đều bị lột xuống, phơi ra cánh mông trắng nõn, Jimin mới hoảng thực sự.

"Gọi! Anh gọi mà!"

"Gọi đi."

"..."

Chát!

Jimin khóc không ra nước mắt. Cái người ôn nhu trước mắt đi đâu rồi? Thỏ con của anh nhất định bị ai đó bắt mất rồi.

"A--An--Anh.."

Chát!

"Gọi lớn lên."

"Anh..."

Chát!

Có thể đừng đánh mông anh nữa được không!

(Thiệt ra khúc này mình muốn mô tả một màn spanking đầy tình thú, thế mà dù đọc h nhiều đến mức nào cũng chẳng thể viết khúc này sao cho nó kiểu gợi tình một chút nào TvT)

Lát sau, khi cánh mông của Jimin đã hơi hồng lên Jungkook mới chịu dừng tay. Jungkook cảm thấy chiêu này rất được, nhưng mà vẫn không nên dùng nhiều(???). Cảm thấy Jimin nằm quay lưng lại với mình, Jungkook cười nham hiểm vòng tay ôm lấy eo anh kéo ngược về lòng mình.

Jungkook không nghĩ muốn để Jimin từ từ quen dần. Cậu muốn Jimin quen với việc cậu đụng chạm càng nhanh càng tốt. Hành động này tuy có chút vô sỉ nhưng lại khá hiệu quả. Có một số việc, cưỡng ép tiếp nhận lại tốt hơn.

Jungkook, tinh thần của Jimin đã rất kiệt quệ, thằng bé đã gần như chạm đến giới hạn của bản thân rồi.

Tuy đến giờ, làm chuyện đó với anh vẫn có chút khó khăn. Nhưng so với ngày đầu ngay cả ôm cũng không được thì việc chạm tới phía dưới như thế này cũng khá là được rồi. Nhưng Jungkook không muốn như vậy, cậu muốn duỗi tay xa hơn nữa.

Cho đến khi Jimin hoàn toàn thuộc về cậu, từ bên trong lẫn bên ngoài. Cho đến khi, ngoài bên cạnh cậu ra, anh chẳng thể đi đâu được nữa.

Mặt khác, ở phòng bệnh đặc biệt tư trang của nhà Namjoon, trái với không khí ám muội bên này, ở đây lại ngập tràn mùi thuốc súng, một âm thanh từ chiếc tách vang lên đầy bén nhọn.

"Em vừa làm gì cơ?"

Namjoon nhìn người trước mặt vừa ném bay tách trà đang gầm lên giận dữ với anh một lúc lâu. Nén một tiếng thở dài, Namjoon lên tiếng giải thích về việc tại sao anh lại làm đi tìm bằng chứng thoát tội chết cho cha của Hoseok.

"Anh, em thừa nhận, em có tư tâm nhưng đúng thật ông ấy không trực tiếp giết bất kỳ ai. Ông ấy còn ra sức hỗ trợ những gia đình bị mất đi thành viên hay bị thương nặng. Ông ấy thực sự bị bắt buộc!"

Jin phì cười, anh không ngờ một người tâm cơ như Namjoon lại suy nghĩ một cách nông cạn như thế này.

"Em nghĩ chuyện chỉ có vậy à? Em biết em làm như vậy là có ý gì không?"

"Em--"

"Chúng ta đang đấu tranh cho quyền bình đẳng! Việc xử tử đúng là bí mật đối với công chúng nhưng nó không bí mật đối với chúng ta. Việc em tha thứ cho tội lỗi của ông ta không khác gì những việc đám nguyên lão phía trên đang làm cả, lấy việc tư để bao che là hoàn toàn sai trái. Em làm vậy có nghĩ đến cái chết của Aoi không? Của Norm hay Rupt? Hay tất cả những người khác?"

"..."

"Em có nghĩ đến hay không, việc chúng ta không hề giết Rodick? Chúng ta tính toán kỹ như thế, hi sinh như thế nhưng cuối cùng nếu gã không biết vì lý do gì mà thả tay và Jimin không xuất hiện kịp lúc, chúng ta đều sẽ chết." Jin nhìn sâu vào đôi mắt của Namjoon, lạnh giọng nói.

"Bắt buộc? Ông ta thừa biết chúng ta sẽ thua, nên đã không chế Yoongi khiến em ấy không thể hạ bùa từ xa được. Mà vì biết chúng ta sẽ thua, nên ông ta quyết định đi theo Rodick để bảo vệ gia đình mình, đồng thời hi sinh toàn bộ chúng ta."

Anh đã xác nhận với Taehyung, rằng đúng là, không có người khổng lồ nào trực tiếp tấn công Hoseok cả.

"Vậy nếu là anh, anh sẽ làm gì? Giết chính vợ con của mình sao? Ông ấy cũng là một người cha, một người chồng và hơn hết, ông ấy là một con người. Mà đã là con người, hẳn ai cũng có phần ích kỷ trong mình."

Namjoon thừa nhận bộ trưởng Jung đúng là hồ đồ nhất thời. Nhưng anh cũng phải công nhận, đặt mình vào vị trí đó, anh cũng do dự, không biết phải xử trí thế nào.

"Hobi có thể bỏ qua nhưng bà Jung và em trai em gái cậu ấy phải phản ứng thế nào? Nhất là hai đứa sau? Chúng không hề biết nguyên nhân cha chúng chết! Jin, chúng ta làm thế này, quả thật đuổi tận diệt gọn. Em chỉ sợ sẽ có một Rodick thứ hai thôi. Anh cũng biết mà."

Jin xoay đầu. Không muốn phải tiếp nhận điều mà anh có thể dự đoán ra được. Là một thằng đàn ông, Jin có rất nhiều hoài bão. Nhưng để mọi thứ có thể diễn ra suôn sẻ, anh đã hi sinh đi cơ thể của mình cùng những hoài bão mạnh mẽ đó. Anh chỉ mới ba mươi nhưng lại chẳng còn gì để thực hiện. Tuy nhiên, anh vẫn còn sống, vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người.

"Trước khi suy nghĩ cho người khác, sao anh không nhìn lại chính mình đi? Anh ra vậy không phải vì Jimin và Jungkook à? Anh hứng chịu tất cả để thanh toàn cho họ? Anh có nghĩ đến em không, có nghĩ đến tương lai của hai chúng ta không?"

"Em không hiểu! Anh làm vậy là có lý do, Jimin nó --"

"Lúc nào cũng là lý do, anh lúc nào cũng chỉ có cậu ấy."Namjoon trầm ngâm. Gã leo lên giường, ấn người bên cạnh xuống rồi ôm chặt."Em không muốn nói chuyện nữa. Ngủ đi."

Jin ngơ ngác bị ôm vào trong lồng ngực rộng lớn. Này, tình tiết có hơi sai quá không? Nó thì liên quan cái *** gì đến chuyện của hai đứa hả!

***

Jimin nhìn cậu bạn thân đang thao thao bất tuyệt về mọi thứ, bỗng nhiên cắt lời.

"Taehyung, không cần phải quanh co đâu, có chuyện gì thế?"

Taehyung nhìn sâu vào trong mắt người tri kỷ đã lâu mới gặp. Tất cả vẫn như xưa, cậu ấy vẫn luôn hiểu mình như thế. Trên thế gian này, chỉ có mỗi mình cậu ấy. Đôi mắt Taehyung hằn rõ những tơ máu.

"Jimin, Yoongi và mình chia tay rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com