Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

47

"Nói cho mình biết tất cả đi Jihyun, tất tần tật mọi thứ." Ánh mắt Jungkook đỏ ngầu, nắm tay siết chặt đến bật máu.

"Jungkook..."

"Anh ấy lại nói dối, đúng không?". Jungkook gầm lên, thái độ quay ngoắt sang một hướng khác. "Đáng lẽ mình không nên tin anh ấy, đáng lẽ mình phải—"

"Jungkook!". Đến lượt Jihyun lên tiếng. "Cậu không nên làm như thế, anh ấy không phải là đồ vật mà cậu luôn giữ khư khư bên mình như thế."

"Nếu anh ấy tỉnh lại, cậu định làm gì? Nhốt anh ấy và không cho ảnh ra ngoài sao? Cậu cần phải bình tĩnh –"

"Mình vẫn luôn bình tĩnh, Jihyun." Âm thanh của Jungkook lạnh đi, không còn một tia độ ấm nào. "Với lại, cậu có quyền gì mà can thiệp vào đời sống của mình và anh ấy chứ?"

Taehyung nắm lấy tay áo của Jungkook, giống như đang khiến cho người nhỏ hơn tỉnh táo hơn. Căn bệnh cưỡng chế này của Jungkook, đã không thể chữa khỏi được nữa. Nếu mất đi Jimin, Jungkook sẽ triệt để bị lún sâu vào vũng lầy tuyệt vọng, và không bao giờ có thể thoát ra nổi nữa.

"Jungkook, bình tĩnh đi."

"Lúc nào cũng thế, bình tĩnh." Jungkook lắc đầu chán chường. "Tại sao ai cũng phải bắt em bình tĩnh hết vậy? Taehyung, nếu đổi là là Yoongi đang nằm ở đó, liệu anh có bình tĩnh nổi không?"

"Jungkook—" Namjoon nhíu mày nhưng Jin lại nắm lấy ống tay áo gã và lắc đầu, ra hiệu anh đừng nên nói gì vào lúc này.

Taehyung trầm mặc, anh im lặng nắm lấy tay Yoongi. Bọn họ mới quay lại bên nhau, anh sẽ không cho phép bất kỳ ai cản trở họ được nữa. Một lần là đã quá đủ cho Taehyung rồi. Không cần thừa kế gia sản gì hết, nếu cha mẹ không chấp nhận con người anh, không chấp nhận sự tồn tại của bạn thân và người yêu anh, thì anh không còn lý do gì để ở lại. Taehyung nhớ văng vẳng tiếng mẹ anh vẫn còn gào thét bên tai.

Nếu con rời đi, nếu con thực sự muốn trở thành bạn đời với cái tên máu bùn đó, thì từ nay về sau, đừng coi ta là mẹ con nữa. Nhà họ Kim không có một đứa con phản bội như con.

"Yoongi." Taehyung nỉ non, anh vùi đầu vào hõm cổ người yêu. "Đừng bao giờ buông tay em lần nữa, đừng vì bất cứ điều gì mà làm tổn thương chính mình nữa, được không anh?"

"Được." Yoongi đáp, ánh mắt anh vẫn luôn bình lặng nhưng lại lặng lẽ siết chặt lấy tay Taehyung. Trong cả nhóm, tình cảm bọn họ trải qua khá nhẹ nhàng nhất và cũng sớm nhất, nhưng lại là cặp duy nhất phải chia tay và cãi nhau to tiếng đến mức không muốn nhìn mặt nhau.

Mặc dù là người yêu, nhưng bọn họ đều đã là những người đàn ông trưởng thành, không còn là những đứa trẻ vô lo vô nghĩ nữa. Mọi việc đều đã khác xưa quá nhiều, đến nỗi mỗi khi nhìn lại, mỗi người trong họ lại một lần bồi hồi. Tuổi trẻ của họ, chính là một con đường dài và chông gai, trải đầy máu, mồ hôi và nước mắt.

*

Mỗi một ngày trôi qua Jungkook đều phải tự huyễn hoặc với mình bao nhiêu lần rằng, Jimin vẫn còn sống, anh ấy vẫn chưa từng rời đi. Nhưng cứ mỗi lần, hiện thực đều cho Jungkook những gáo nước lạnh thấu xương.

Mỗi một lần cậu bắt đầu muốn có một bước tiến với anh, anh lại dùng lời nói dối để lảng tránh nó. Jungkook luôn theo sau Jimin, như một thằng hề si tình. Có đôi lúc cậu nghĩ tình cảm của anh giống như đang thương xót cậu, thương cho tình cảm một phía qua mức mạnh mẽ của Jungkook.

Jimin rất ít đáp lại Jungkook, hầu như Jungkook phải chủ động ôm lấy anh trong mọi lần. Hai người vì thế cãi nhau nhiều, nhất là sau khi anh trở về sau cuộc chiến. Và cứ mỗi lần như thế, Jimin đều lặng im nhìn cậu, nói chúng ta cần không gian riêng, rồi bỏ về phòng. Mỗi lần như thế cậu đều tự trách, đều do cậu hay ghen mà ra, nhưng Jimin chưa bao giờ cho cậu cảm giác an toàn, vậy nên cậu luôn bất an.

Dần dần, mọi bất an trong lòng cậu lại tăng dần theo năm tháng, từ một cậu bé ngây ngô tươi sáng, Jungkook trở nên âm u và hắc ám đến những người lạ cũng thấy rõ sự thay đổi trong cậu. Những khoảnh khắc lạnh lùng và thờ ơ của Jungkook phần nào khiến những đồng niên Gryffindor cũng nghẹt thở trong chính căn nhà chung.

Nhưng không ai chê trách và phàn nàn gì cả.

Bởi vì Jungkook đã gánh chịu quá nhiều thứ, vì là "đứa trẻ sinh mệnh", Jungkook luôn phải oằn mình chống đỡ những trách nhiệm trên lưng. Jungkook em nên làm thế này, em nên làm thế kia, là Jungkook thì sẽ được thôi, Jungkook của chúng ta rất xuất sắc,..Nhưng Jungkook cũng không phải là một Harry Potter, cậu chỉ là một đứa trẻ bình thường với thiên tư trội hơn người khác một chút mà thôi.

Cậu không thông minh như Namjoon, không mưu lược như Jin, không có sự kiên nhẫn như Hoseok, không mạnh như Taehyung, không có kĩ năng như Jimin, vậy thì tại sao cậu lại được chọn? Tại sao mọi người cứ phải đặt mọi trách nhiệm lên cậu như thế? Từ chối sao? Làm sao mà từ chối được? Áp lực từ gia đình, từ những người anh em khiến Jungkook không thở nổi.

Duy chỉ có những kí ức về khoảng thời gian ấm áp với Jimin mới giúp Jungkook vượt qua những áp lực ấy. Cậu lại nhớ anh đến da diết, nhớ anh đến từng mạch máu và tế bào, cậu đã rất rất nhớ anh. Và cậu lại mơ, mơ về những cái chết của những người rất giống anh. Liệu có phải là điềm báo không, Jungkook không hề biết. Nhưng Jungkook không muốn đi chữa trị chút nào, bởi vì chí ít, trong giấc mơ, dù ít dù nhiều Jimin của cậu vẫn cười rất tươi, vẫn hạnh phúc như anh ấy trước đây.

Jungkook không muốn Jimin gặp nguy hiểm, và cậu không hề muốn điều đó xảy ra thêm một lần nào nữa. Tại sao mày không nhốt anh ấy lại, anh ấy thương mày như thế, anh ấy sẽ hiểu được thôi. Đúng vậy, đừng để anh ấy ra ngoài, đừng để anh ấy tiếp xúc với cuộc sống nguy hiểm ngoài kia nữa. Anh chỉ cần ở bên Jungkook, là đủ rồi.

Nhưng quyết tâm của Jungkook vẫn bị bào mòn từng ngày từng ngày, cho đến khi Jimin nằm trên giường bệnh, chiến binh từng hạ sát Rodick lại mềm mỏng cầu xin người đang yếu ớt đang nằm trên giường.

"Sao anh không tỉnh lại? Em hứa sẽ không bắt buộc anh nữa, anh muốn mở tiệm hoa thì tụi mình cùng mở. Em sẽ trở lại làm cún con của anh như trước kia ở Hogwarts, được không? Chỉ cần anh mở mắt ra nhìn em, cái gì em cũng sẽ làm, cái gì em cũng sẽ nghe anh, nhé? Vậy nên xin anh, xin anh hãy mở mắt ra nhìn em đi."

*

Đã vài tháng từ khi Jimin bắt đầu có ý thức, các Lương y bảo rằng với tình hình sức khỏe của anh, tốt nhất là làm theo cách mà các Muggle hay làm, tập vật lý trị liệu. Để các tế bào của anh tự lành, chứ không nên cưỡng ép nó.

"Anh Hoseok có con rồi?" Jimin ngạc nhiên, mặc dù với độ tuổi đó của Hoseok cũng không phải quá trẻ nữa, nhưng mà từ lúc anh bất tỉnh thì cũng quá nhanh đi.

"Mới có mấy tháng thôi, anh ấy cũng đăng ký kết hôn rồi."

"Vậy còn lễ cưới –"

"Tất nhiên là chưa, mẹ anh ấy mới qua cơn shock, bác trai mới vào ngục Azkaban, anh ấy không muốn làm lễ cưới vào thời điểm này." Jungkook mỉm cười, đôi tay vẫn miệt mài xoa chân cho Jimin.

"Thế cổ thì sao? Cô ấy đồng ý sao?"

"Cổ mê Hoseok từ lâu rồi, là nàng Puff cùng nhà với ảnh, nếu cổ không chơi ảnh một vố thì cũng không có đứa nhóc này. Suy cho cùng thì, em hiểu lý do cô ấy làm vậy." Bàn tay Jungkook niết lấy một bên má Jimin, cười to. "Cổ muốn cái gì đó chắc chắn, thứ gì đó vĩnh viễn giữ chân Hoseok dù bất cứ chuyện gì xảy ra."

"Mà Hoseok cũng vui vì điều đó, đứa trẻ sẽ giúp anh ấy phần nào yêu đời như trước. Dù sao thì, đó cũng là đứa con với người mà ảnh yêu."

"Giờ thì Jimin, mình tập đi nào."

Sao mà mỗi lần tập đi Jungkook đều hưng phấn hơn cả anh vậy ?

"Một chút nữa thôi, Jimin." Jungkook giang hai tay trước mặt Jimin, cổ vũ anh bước đến chỗ mình.

Mặc dù đã tập rất nhiều lần, nhưng mỗi lần Jimin đều vất vả lắm mới đi được một đoạn. Chưa bao giờ anh trải qua quãng thời gian mệt mỏi như thế này, nhưng chí ít thì anh vẫn có khả năng hồi phục, nên anh tuyệt đối không được nản lòng.

Jin nhìn Jimin, có một chút ghen tị, lại nói, sau khi tỉnh dậy, Jimin giống như được lột xác hoàn toàn, ngoại trừ yếu đến bất bình thường ra, thì so với người bình thường không có phép thuật thì không khác mấy. Thậm chí còn có thể tập bước đi được một đoạn, nhưng anh thì lại không. Jin bất giác sờ lấy phần chân gần như không còn cảm giác của mình, lại bất đắc dĩ cười, dù sao thì em ấy có thể lại vui tươi như kia, cũng thật tốt.

Namjoon ôm lấy bờ vai anh vỗ về, điều đó khiến Jin bật cười, cu cậu bây giờ biết rõ anh còn hơn cả anh. Nói đi nói lại, cũng nhờ chấn thương này thì hai gia đình mới miễn cưỡng cho hai đứa tới với nhau, cho nên đối với một người có tính cách hào sảng như Jin, đó không phải là vấn đề quá lớn.

"Chúng ta về đi."

"Anh không muốn vào nữa sao?"

"Cho chúng nó không gian riêng thôi. " Jin mỉm cười vỗ lấy tay đang khoác trên vai mình. Namjoon nhìn chằm chằm Jin một lát rồi quay đầu xe, chậm rãi đi về hướng mà họ vừa tới.

"Jimin, em có chuyện  này muốn nói." Sau khi Jungkook tiếp nhận Jimin, cậu nhẹ nhàng nói khẽ vào tai anh.

"Chuyện gì?"

"Ba mẹ của em, muốn gặp anh."

Jungkook nói ra điều này nhẹ tênh, nhưng đối với Jimin, chẳng khác gì như trời giáng. Anh nghiêng đầu thăm dò biểu cảm trên mặt Jungkook, nhưng chẳng thấy được điều gì. Jungkook bây giờ đã kiểm soát gương mặt hơn trước kia rất nhiều. Jungkook của anh khác xưa nhiều rồi.

"Được. Vậy khi nào thì—"

"Ngày mai." Jungkook hôn lên chóp mũi Jimin, ma mãnh cười.

"..."

Thôi thì cứ coi như anh chưa nói điều gì đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com