CHƯƠNG 11
"Không sai!"
Người đàn ông tên G ngắn gọn đáp.
Ngã lưng ra sau, anh ta lại tiếp: "Thiếu gia của tôi vì lệnh của lão gia, bắt ép lấy vợ nhưng thiếu gia lại không hề muốn. Điều mà lão gia của chúng tôi muốn đó là có một đứa cháu tiếp tục kế nghiệp gia tộc, bởi thế điều thiếu gia cần cũng chỉ là một đứa con."
"Hoang đường!"
Trạch Lam ném xấp giấy lại trên bàn, nực cười nói.
Người đàn ông kia nghiêng đầu, thái độ vô cùng bình thản: "Cô Lưu, số tiền mà cô nhận được sau khi đồng ý kí vào bản hợp đồng sẽ lên tới năm trăm vạn Nhân dân tệ, đó là một con số không tưởng thưa cô. Hơn nữa, nếu cô đồng ý, trong thời gian cô mang thai sẽ được hưởng những ưu đãi, chăm sóc bậc nhất. Cô chắc chắn sẽ không thiệt thòi trong việc này."
"Tôi không đồng ý cuộc làm ăn này! Xin lỗi, tôi xin phép!"
Trạch Lam đứng lên khỏi ghế, vội vàng xoay lưng quay đi.
Khi cô vừa đưa tay lên mở cửa, người đàn ông kia đã nói: "Nếu cô Lưu có thay đổi ý định, đừng ngại, cứ liên lạc cho tôi qua số máy đó."
Trạch Lam nén giận đến tay chân muốn run lên, cô gằn giọng nói mà chả thèm nhìn: "Cảm ơn anh, tôi nghĩ tôi sẽ lập tức xoá số máy đó ra khỏi điện thoại mình."
Nói rồi cô nhanh chân đi khỏi, trong đầu nóng như lửa vì trách bản thân đã quá ngu ngốc khi vội tin vào một việc phi lí như thế.
"Tiền công cao kiểu kia, biết ngay là không bình thường mà!"
Trạch Lam lẩm bẩm, bực dọc bước khỏi tiệm.
Lúc này cô vô tình lại gặp Tố Dĩ Dĩ đang cùng một cô gái khác đi về phía Island cô đang đứng.
Nhìn thấy cô, Tố Dĩ Dĩ đã mừng rỡ reo lên: "Trạch Lam."
Ôm lấy cô, Tố Dĩ Dĩ lại hỏi: "Cậu làm gì ở đây? Dạo này thế nào, kiếm được việc mới chưa?"
Trạch Lam có chút không tự nhiên khi có người lạ đứng đó, hiểu ý, nên Tố Dĩ Dĩ liền nói: "Chị vào trong kiếm chỗ ngồi trước đi, em có việc một chút sẽ vào ngay!"
Sau đó, kéo Trạch Lam sang một góc khác, Tố Dĩ Dĩ hỏi: "Có vấn đề gì sao? Nhìn sắc mặt cậu hình như là không tốt cho lắm"
Trạch Lam giọng buồn bã: "Tớ không tìm được việc...hơn nữa..."
Thấy cô ấp úng, Tố Dĩ Dĩ hối thúc: "Hơn nữa thế nào? Nói mau.."
"Hơn nữa, Phù Dung nhập viện, nay lại cần mổ tim gấp!" Trạch Lam cúi mặt, bàn tay nắm lấy dây đeo túi xách mà chà chà.
Tố Dĩ Dĩ căng mặt thốt lên: "Phù Dung cần mổ tim? Sao hệ trọng vậy mà cậu không nói mình biết?"
"Nói cậu biết thì sẽ ra sao đây? Chi phí cho cuộc phẫu thuật này rât lớn, mình cũng không muốn phiền đến cậu. Mình cũng đang rất cố gắng tìm việc, có lẽ sẽ ổn thôi, đừng lo!"
Trạch Lam cố cười, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự bất lực.
Tố Dĩ Dĩ trĩu mày nhìn cô bạn của mình: "Mình có một khoản tiền tiết kiệm, tuy không nhiều nhưng chắc sẽ giúp ích được cậu phần nào..."
"Không cần đâu Dĩ Dĩ!"
Trạch Lam xen ngang, rồi lại tiếp: "Việc của mình để mình tự lo, không phiền cậu uống cafe với bạn. Mình còn có việc nên phải đi trước, tạm biệt."
"Trạch Lam...Trạch Lam..."
Mặc cho Tố Dĩ Dĩ gọi theo, cô vẫn cắm đầu đi một mạch không nhìn lại. Trạch Lam đi đến một con hẻm vắng người, nép mình vào một góc tường mà ôm mặt mệt mỏi. Đưa mắt buồn bã nhìn ra dòng người tấp nập bên ngoài, cô vô thức buông ra một tiếng thở dài.
Bấy giờ, người đàn ông tên G khi nãy vẫn còn ngồi trong phong VIP ở Island, cầm điện thoại gọi vào số máy ai đó.
Bên kia là giọng nói rất trầm cất lên.
"Mọi chuyện thế nào?"
"Cô ta thẳng thừng từ chối!" Người tên G đáp.
Chất giọng phát ra từ điện thoại cao lên một chút, như thể ra lệnh.
"Vậy thì làm cho cô ta phải toàn tâm toàn ý tự nguyện. Hiểu ý tôi chứ?"
G chỉ cười nhạt rồi nói: "Tôi hiểu phải làm thế nào, anh cứ yên tâm!"
Cúp máy, G mới bắt đầu đưa tay tháo bỏ hàm râu giả, gương mặt thật được trả lại vẻ vốn có.
Lúc này, một tên đứng cạnh mới cúi đầu hỏi: "Cậu Tôn, vậy tiếp theo phải xử trí cô ta ra sao?"
Người tên G kia không ai khác chính là Tôn Nghị, chỉ cần đổi kiểu tóc, dán một bộ râu giả lên mặt thì dung mạo đã phần nào thay đổi.
Ngồi ngã lưng ra ghế, Tôn Nghị ngẫm một lúc rồi nói: "Lần này lại phải tìm viện trưởng Dương một chuyến rồi!"
[...]
"Bác sĩ, ông nói gì? Phù Dung phải thực hiện phẫu thuật trong hai ngày nữa?"
Trạch Lam thảng thốt gào lên, cô bám chặt ống tay áo của Dương Hoằn, hai mắt đỏ hoe sắp khóc. Lúc vừa rồi, sau khi rời khỏi Island không lâu, cô nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện. Khi đến nơi, thì được viện trưởng Dương báo là em gái cô nhất định bắt buộc phải phẫu thuật chậm nhất là trong hai ngày tới.
Nếu không mọi chuyện sẽ rất tồi tệ.
Dương Hoằn nhìn sang nơi khác, trong đôi mắt dường như đọng chút khó xử.
"Em gái cô vừa trải qua một lần suy hô hấp, nhịp tim tăng rất nhanh. Nếu tình trạng còn kéo dài, thì dù có làm phẫu thuật cũng sẽ không mấy khả quan. Cô Lưu, chúng tôi thực sự hết cách. Mong cô hiểu cho..."
Trạch Lam chết đứng cả người, nước mắt rất nhanh lăn dài trên đôi gò má trắng trẻo. Nhìn sang Phù Dung đang nằm ngủ mê man, khí sắc đúng thật rất mệt mỏi.
"Phù Dung, chị phải làm sao đây? Em nói cho chị biết chị phải làm gì để cứu được em?"
Cô bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng cả phòng bệnh khiến Dương Hoằn cùng y tá cũng xót lòng. Chỉ cách đây ba tiếng, Dương Hoằn một lần nữa nhận được cuộc gọi từ Giang gia, bảo rằng phải làm cho tình trạng của bệnh nhân Lưu Phù Dung có vẻ nghiêm trọng thực sự.
Vậy nên, Dương Hoằn ông đành cắn răng, lén tiêm vào van truyền nước biển của Phù Dung một loại kháng sinh không có lợi cho bệnh nhân có vấn đề về tim mạch.
Tuy chỉ là một lượng rất nhỏ, đủ để làm cho Phù Dung thấy hô hấp nặng nề, khó khăn. Tình trạng chỉ kéo dài khoảng chừng năm phút, nhưng nếu tái lặp nhiều lần sẽ thực sự gây nguy hiểm đến tính mạng.
Trở về nhà cũng đã gần chín giờ tối, Trạch Lam mệt rã rời ngồi thừ người dưới nền nhà. Cô tuyệt vọng gục mặt, bất lực than khóc. Khi nãy Phù Dung tỉnh dậy, con bé ngơ ngác nhìn cô mà vẫn cười rất tươi tắn. Mà nụ cười vô tư hồn nhiên đó của con bé càng làm người làm chị như cô đây đau đến xé lòng.
"Hai ngày nữa phải phẫu thuật, mình đào đâu ra ba mươi vạn Nhân dân tệ để nộp...ngay cả một phần ba chi phí mình còn không có đủ...Phù Dung, chị điên mất!"
Bất chợt, cô nhìn vào chiếc di động của mình đang để trên giường. Cô lại nhớ đến chuyện sáng nay khi ở Island.
"Nếu cô Lưu có thay đổi ý định, đừng ngại, cứ liên lạc cho tôi qua số máy đó."
Lời nói sau cùng của người đàn ông tên G vô thức vang lên trong đầu.
Năm trăm vạn Nhân dân tệ, thực sự nó còn hơn cả con số mà cô đang cần rất nhiều. Trạch Lam cắn môi, rối đắn đo rất lâu,cuối cùng cũng quyết định gọi.
Tiếng chuông đổ reo lên hai ba lần, lập tức đã có người trả lời.
Vẫn là cái giọng nói đó, người đàn ông tên G hỏi: "Chào cô Lưu, có phải đã suy nghĩ lại rồi không?"
Cánh môi mấp mấy, hốc mắt ngấn đầy nước, cô run giọng trả lời: "Ngày mai vẫn tám giờ sáng tại chỗ cũ."
"Ok! Tốt rồi, vậy hẹn gặp cô Lưu vào ngày mai."
G cười, có vẻ rất hài lòng vì quyết định này của cô.
Cuộc gọi đã ngắt, bên tai chỉ còn truyền đến những âm thanh đầy nhàm chán. Bỏ di động xuống, Trạch Lam lần nữa ôm mặt, khổ sở bật khóc.
Cuộc sống này của cô, quả thực đã quá khắc nghiệt rồi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com