Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

26


Cloud đi theo Sephiroth. Người đàn ông cao hơn nắm chặt tay cậu, buộc Cloud phải đi nhiều bước hơn để theo kịp những bước chân dài hơn, vội vã của anh. Có một sự khẩn cấp thầm lặng trong những gì họ đang làm, nhưng cậu giữ lấy, nắm lấy chiếc găng tay mềm mại, quen thuộc. Cậu chỉ có đủ thời gian để lưu ý rằng Sephiroth đã dẫn họ vào một hành lang phục vụ trống rỗng, trước khi đẩy mình lên tường một cách không nhẹ nhàng.

Hai cánh tay dài giam cầm cậu ở đó. Mái tóc dài như dòng thác di chuyển rất gần đến nỗi đôi mắt màu xanh ngọc bích như xuyên thấu Cloud.

'Em có thật không?' Sephiroth hỏi, giọng anh khàn khàn đến nỗi khiến cả hai giật mình. 'Tại sao em lại ở đây?'

Cloud không thể giải thích được. Thậm chí không biết phải bắt đầu từ đâu? Nhưng Sephiroth thậm chí không để cậu trả lời, và thay vào đó, bắt đầu bắn một loạt những câu hỏi. 'Em sẽ ở đây trong bao lâu? Một ngày? Em có trở lại với tôi vĩnh viễn không? '

Với một tiếng thở dài run rẩy, Cloud vươn tay lên và quấn quanh cổ Sephiroth. 'Tôi sẽ ở lại đây miễn là anh muốn.'

Sephiroth nhìn chằm chằm.

Cloud nhìn lại, tham lam ghi nhớ người đàn ông này. Cái khuôn mặt lãnh đạm, lạnh lùng mà cậu đã mong nhớ trong suốt hai năm.

Sephiroth di chuyển nhanh và mím môi lại. Toàn bộ chiều dài cơ thể cứng rắn của anh ép lên người Cloud.

'Tôi đã nhớ anh rất nhiều,' Cloud nói nhẹ đến nỗi trong một khoảnh khắc đã nghĩ Sephiroth không nghe thấy. Cậu cảm thấy những nụ hôn nhỏ run rẩy dọc theo má, lướt xuống quai hàm.

'Em có trở lại vĩnh viễn không?'

Cloud mở mắt ra và tìm kiếm môi Sephiroth. "Có", Cậu nói.

Cậu không quan tâm nếu nó nhạt nhẽo hay vụng về, cái cách Sephiroth đón Cloud. Cloud khóa mắt cá chân quanh hông anh, biết rằng mình an toàn trong vòng tay của Sephiroth. Cậu không muốn rời khỏi người đàn ông này, dù chỉ một giây và cũng không quan tâm nếu có ai thấy mình bị đưa xuống hành lang tối tăm, nơi những tiếng vỗ tay im lặng vẫn vang vọng khắp hành lang trống rỗng. Cậu áp mũi vào cổ Sephiroth, ngửi mùi hương của anh, như thể gần như không tin rằng mình đang ở đây.

Với người đàn ông này.

Cậu hầu như không chú ý đích đến của họ. Một chuyến đi thang máy ngắn, một cuộc đi bộ dài, đột nhiên, họ xông qua cánh cửa của căn hộ nhỏ đáng yêu mà họ đã từng chia sẻ. Sephiroth đá cánh cửa đóng sầm lại sau lưng.

Cloud vấp ngã khi chân chạm đất, rồi Sephiroth kéo cậu lên bằng khuỷu tay. Họ lao vào một phòng ngủ bên trái. Đó là phòng của Sephiroth từ hai năm trước, không gian trống rỗng với chiếc giường đơn giản và những cái giá đỡ kiếm quen thuộc phía trên bức tường.

Có phải anh đã ngủ ở đó thay vì chiếc giường mà họ đã từng chia sẻ?

Họ lột bỏ quần áo trước khi đến giường, loạng choạng và vấp ngã cho đến khi ở trong vòng tay của nhau, làn da trần tự do đụng chạm, hông và bên dưới cọ xát dữ dội với nhau. Cậu thở hổn hển khi những tia khoái cảm của ma sát được tạo ra đủ khiến cậu mờ mắt và đầu óc trống rỗng.

Cloud đã trở lại.

Cậu đã ở đây.

Từ cái cách áp lực đang hình thành trong bụng và cách bên dưới quá cứng đến nỗi đau đớn, Cloud biết rằng mình sẽ không thể giữ được lâu. Sẽ có thời gian để họ làm tình một cách chậm chạp, uể oải sau, nhưng bây giờ cậu cần sự giải thoát đi kèm với adrenaline và khoái cảm trước khi mất trí.

'Giữ lấy tôi,' Cloud thở hổn hển, cảm thấy một sự tĩnh tại khi cánh tay của Sephiroth cuộn quanh eo trần của mình, kéo cậu lại gần. Cloud đã không chuẩn bị tinh thần, và mông của cậu thậm chí còn chưa sẵn sàng. Vì vậy, cậu chọn giải quyết điều tốt nhất tiếp theo, và nắm lấy cả hai trong tay, và vuốt ve chúng với sự điên cuồng mà cậu biết cũng được phản ánh lại trong đôi mắt màu xanh lá cây của Sephiroth.

Cậu có thể cảm thấy những ngón tay dài duyên dáng đó siết chặt đủ tạo dấu bầm tím trên da mình, trừng phạt và giữ chặt cùng một lúc. Các ma sát thô đã giúp châm ngòi cho những gợn sóng khoái cảm đi xuống xương sống, vuốt ve chúng gần hơn để hoàn thành. Cuối cùng khi nó đến, Cloud hét lên, và Sephiroth cắn mạnh vào vai Cloud.

Tất cả các cơ bắp run rẩy, căng cứng trước khi thư giãn, và cậu ngã xuống trong vòng tay của Sephiroth. Đợi cho đến khi trái tim mình trở lại nhịp đập đều đặn trước. Mặc cho mớ hỗn độn dính trên bụng và ngực của nhau, Cloud kéo anh lại gần để ôm.

"Tôi đã nhớ anh rất nhiều", cậu nói lại, lần này với giọng run run nhưng có thể nghe được.

'Đừng bao giờ rời xa tôi nữa,' Sephiroth nói.

'Tôi sẽ không,' Cloud nói, mắt nhắm nghiền.

-----

Cloud mở mắt và nhìn thẳng vào cặp mắt màu xanh ngọc bích đang nhìn chằm chằm vào mình, chứa đầy một cơn đói khát sâu thẳm và một thứ khác mà cậu không thể gọi tên. Cloud nhấc một ngón tay lên để nắm lấy một sợi tóc dài màu bạc đó, và để những ngón tay nhẹ nhàng vuốt xuống theo chiều dài của nó.

Cậu đã có một giấc ngủ tuyệt vời suốt đêm, và mỗi khi thức dậy trong sự bối rối, chỉ phải thoáng thấy cái đầu bạc bên cạnh mình, và cánh tay giam cầm, giữ chặt lấy cơ thể là một lời nhắc nhở vật lý về nơi Cloud đang ở .

Trong ánh sáng chói lóa của ánh sáng ban mai, cậu nghĩ đã đến lúc phải thức dậy, di chuyển. Nhưng ít nhất là trong năm phút tiếp theo.

Cloud quay mặt vào gối và nằm sấp. Nhắm mắt lại. Mở ra khi cảm thấy sức nặng trên lưng.

Nó giống như bị phục kích bởi một động vật hoang dã. Cơ thể của Sephiroth hoàn toàn bao lấy cậu, trọng lượng không đáng kể của anh đè cậu xuống nệm. Cậu yêu cái cảm giác bị đè nặng, và không chắc mình đã nhớ nó như thế nào trong khoảng thời gian hai năm họ xa nhau.

Cloud nhắm mắt lại và thư giãn, tận hưởng cảm giác Sephiroth hôn dọc sống lưng. Nhẹ như một chiếc lông vũ, và nhột gấp đôi, có cảm giác như anh đang tôn thờ làn da của mình bằng miệng. Cậu cảm thấy nổi da gà trên phần đùi nhạy cảm, và bắt đầu đói - nhưng không phải vì thức ăn.

Có tiếng bật nắp lặng lẽ, rồi một chất lỏng hơi ấm tràn xuống mông.

Sephiroth tách hai đùi ra, hai bàn tay bôi trơn ướt đẫm trêu chọc cái lỗ của cậu. Ngón tay đầu tiên nới lỏng bị cậu siết chặt theo bản năng, sau đó dần thư giãn để nó để nó có thể khám phá vào sâu bên trong. Ngón tay thứ hai theo sau, vuốt ve ra vào từ từ, cho cơ thể cậu thời gian để tiếp nhận cuộc xâm lược này.

Lúc ngón tay thứ ba được đưa vào, đùi của Cloud run rẩy vì ham muốn. Sự thôi thúc trong bụng thật sâu và nguyên sơ. Cloud muốn nhiều hơn nữa. Cậu cần nhiều hơn. Cậu gồng cơ thể mình trên khuỷu tay, rên rỉ trong khoái cảm vào gối. Nâng hông lên trong lời mời gọi, và tách hai đầu gối ra.

Ham muốn. Chờ đợi.

Sephiroth không bắt cậu đợi lâu. Anh rút ngón tay ra và Cloud rít lên mạnh mẽ, cảm giác mất mát khá sâu sắc. Có tiếng chất nhờn chảy ra nhiều hơn trên da, và rồi cảm thấy Sephiroth từ từ đi vào. Lần đầu tiên khi anh hoàn toàn đi vào là vô cùng thích thú và đau đớn đến nỗi Cloud thút thít và ôm chặt lấy cái gối như người chết đuối

Sephiroth điều chỉnh tư thế, chuyển sang trái chỉ một chút, dồn trọng lượng lên đầu gối, rút ra và đâm vào thật nhanh đến nỗi Cloud sẽ bị đập đầu vào thành giường nếu anh không giữ chặt lấy cơ thể cậu.

'Chết tiệt,' Cậu nghẹn ngào, gần như không thở nổi trước khi Sephiroth rút ra và lại đâm vào, gần như mọi lần đều chạm vào tuyến tiền liệt, tạo ra một nhịp mạnh mẽ không ngừng, không cho phép cậu đứng lên dù chỉ một giây.

Cloud hét vào gối, và đầu gối vô dụng. Nhưng hai bàn tay mạnh mẽ đó đã đẩy hông cậu lên, giữ ở đúng vị trí. Đau đớn và khoái cảm bùng lên trong cơ thể, và trước khi có thể nài nỉ Sephiroth chậm lại, Cloud đã lên đỉnh, rên rỉ bất lực khi bị những con sóng khoái cảm cuốn đi.

Cậu bị đẩy ra khỏi cơn dư chấn hạnh phúc vô tận đó khi nhận ra Sephiroth vẫn ở đằng sau. Ở bên trong, vẫn xâm chiếm, vẫn đoạt lấy, vẫn làm tình.

Cơ thể cậu muốn sụp đổ thành một đống mồ hôi, mệt mỏi, mặc dù Cloud không làm gì ngoài việc tự mình chống lại sự tấn công dữ dội. Nhưng những bàn tay tàn bạo đó vẫn giữ chặt lấy cậu, và không thể thoát khỏi nó cho dù có làm gì. Vì vậy, Cloud đầu hàng, và cơ thể sống lại một lần nữa, tất cả máu chảy xuống bên dưới cho đến khi cậu siết chặt theo nhịp, ham muốn và sẵn sàng cho một lần nữa.

Sephiroth cắn vào da thịt mềm mại ở cổ, đủ mạnh để lại dấu vết nhưng không đủ để làm rách da. Cloud cảm giác mình như một vật thể bị nhào nặn, ngày càng trở nên giống với hình dạng của niềm đam mê giữa họ, và cậu chẳng còn gì ngoài những xúc cảm và cảm giác, một ngọn hải đăng của khoái cảm tỏa sáng rực rỡ cho đến khi nó che mờ mắt. Rồi Cloud nghe thấy tiếng thì thầm bên tai. 'Hãy đến với tôi, tình yêu của tôi.'

Và cơ thể cậu như bùng nổ với ánh sáng của một ngàn mặt trời, xé toạc cơn cực khoái ra khỏi cơ thể và không để lại bất cứ thứ gì ngoài một cái vỏ run rẩy phía sau, tai vẫn ong ong bởi khoái cảm trong khi cơ thể đang bị sử dụng một cách tàn nhẫn. Cloud thậm chí không cảm thấy Sephiroth bắn vào trong mình. Khi cảm giác quay trở lại, cậu mới nhận ra tinh dịch đang rỉ ra từ mông và xuống đùi. Họ thả người xuống giường.

Cloud lăn vào gối và hít một hơi thật sâu. 'Nếu anh làm điều đó một lần nữa, tôi sẽ tự xiên anh bằng thanh kiếm của mình.'

'Có nghĩa là em không muốn tôi làm thêm một lần nữa?' Sephiroth hỏi.

Tâm trí cậu quay trở lại khoảnh khắc khó thở khi cơn khoái lạc ngọt ngào bao trùm lấy cơ thể. 'Chà, tôi không nói đến điều đó,' nói một cách láu lỉnh, và cậu cảm thấy hơn là nghe thấy tiếng cười khúc khích trên làn da ẩm ướt nhẹ trên lưng. Sau đó, một cái cắn nhẹ khiến cơn rùng mình chạy xuống sống lưng.

Cuối cùng cậu cũng bò được ra khỏi giường và chìm vào bồn nước nóng, đi qua và dựa vào vòng tay của Sephiroth, một phần để thoải mái, nhưng cũng vì cậu biết chắc chắn rằng Sephiroth sẽ giữ mình lại và ngăn việc thực sự chết đuối. Hơi nước làm mờ gương phòng tắm, và tâm trí trôi lơ lửng, tận hưởng những nụ hôn và cái vuốt ve nhỏ mà Sephiroth ban tặng trên da.

Có một khoảng im lặng thoải mái giữa họ, không đủ can đảm để giải quyết vấn đề trong tay, tại sao và làm thế nào cậu đến đây. Họ chỉ đơn giản chấp nhận rằng đây là hiện tại và mong muốn duy trì sự kết nối với nhau chỉ bằng sự đụng chạm vật lý.

Ánh mắt Cloud uể oải lướt qua các bức tường trong phòng tắm, rồi đến chiếc đồng hồ treo trên cao. Giờ đã gần trưa. 'Anh không đi làm à?' Cậu hỏi một cách buồn ngủ.

'Không.'

Điều đó đã làm Cloud tỉnh một chút. 'Cái gì?'

"Hôm nay tôi không đi làm," Sephiroth nói.

Cloud ngả người ra sau, hài lòng để Sephiroth vuốt ve những vòng tròn lười biếng trên ngực. 'Chuyện gì đã xảy ra với vị tướng tham công tiếc việc? Lần cuối tôi kiểm tra, anh ấy đã luôn rời đi vào lúc bình minh và trở về vào lúc màn đêm buông xuống, ngày nào cũng như vậy. '

'Rất nhiều chuyện đã xảy ra từ hai năm trước,' Sephiroth nhắc nhở, và suy nghĩ đó thật tỉnh táo. Cậu căng thẳng một lúc, tự hỏi liệu Sephiroth có đang trách móc mình hay không, sau đó thư giãn khi không có gì tiếp theo.

'Đúng vậy,' Cậu thừa nhận.

Những ngón tay của Sephiroth chạy dọc xuống cổ cậu 'Và tôi thấy mặt dây chuyền của em đã biến mất.'

"Đúng," Cloud nói.

Sephiroth không hỏi thêm về đề tài đó. Thay vào đó, anh hỏi một câu khác. 'Em quay lại từ khi nào?'

Cloud thở dài. Cậu đến Midgar vào sáng sớm hôm đó. Ngụy trang đúng cách, đứng trước Tháp, đột nhiên quá sợ hãi và quá e ngại về việc gặp lại Sephiroth.

Trước sự ngạc nhiên của mình, đôi chân đi lên con đường quen thuộc đến một căn hộ khác, và bấm chuông cửa. Cậu kéo chiếc áo choàng xuống.

Cánh cửa mở ra và cậu thấy trong ánh hào quang đỏ thẫm, vẻ mặt hoàn toàn không thể tin và sốc. 'Cloud', Genesis nói nhỏ. 'Cái gì... không, tại sao cậu lại ở đây?'

Angeal, người đang đi đằng sau Genesis, bị đóng băng tại chỗ. Trông anh cũng ngỡ ngàng không kém. 'Hoàng tử phối ngẫu!'

'Xin chào,' Cloud run rẩy nói. 'Tôi có... có thể vào được không?'

Trước sự tín nhiệm, họ đã lịch sự mời cậu vào, ngồi xuống ghế và đẩy một cốc trà vào bàn tay run rẩy của Cloud. Họ đã cho cậu một chút thời gian để hồi phục. Cảm giác hoàn toàn không thể tin nổi khi trở lại Midgar một lần nữa. Cloud thậm chí không biết tại sao mình lại ở nhà của Genesis. Trên thực tế, trong số tất cả những người bạn thân của Sephiroth, Genesis dường như là người ít có khả năng thông cảm nhất đối với sự hiện diện của cậu

Tuy nhiên, anh là người mà Cloud đã tìm kiếm theo bản năng.

Có lẽ đó là vì anh ấy là người đã đưa cậu trở lại cuộc sống ở Nibelheim. Cậu nghĩ, trong cả bốn người, Genesis biết trái tim của Sephiroth rõ nhất. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh có khả năng tử tế hơn, và điều đó thể hiện trong các câu hỏi anh bắn về phía Cloud như một loạt đạn. 'Cậu sẽ không bỏ đi tiếp chứ?' anh hỏi một cách sắc bén. Đó là câu hỏi đầu tiên của anh và Cloud biết Genesis sẽ không rộng lượng.

'Đúng,' Cloud thành thật nói. 'Tôi đang cố gắng, ít nhất. Vẫn còn rất nhiều cách khác để làm nhưng tôi đã chọn trở về. '

'Tại sao?' Câu hỏi của Genesis rất thẳng thắn đến nỗi Angeal cũng nao núng.

Cloud lảng tránh ánh mắt của anh. Làm thế nào để cậu thậm chí có thể bắt đầu giải thích rằng cuối cùng đã đi theo trái tim mình? Sau tất cả những nỗi đau họ đã gây ra cho nhau? Bất cứ điều gì cậu muốn nói, tất cả nghe có vẻ thật đau đớn.

Genesis lấy sự im lặng là sự yếu đuối. 'Cậu có biết Sephiroth đã chịu đựng những gì suốt bao nhiêu năm qua không? Tất cả là vì cậu, và cậu đã chọn làm gì, Cloud? ' Nó thậm chí không phải là một lời buộc tội, đó là một tuyên bố.

Nhưng Cloud có thể cảm thấy sự châm chọc. 'Tôi hiểu. Tôi biết. Cả hai chúng tôi đều mắc lỗi. Tôi đã làm... rất nhiều. Chưa có một ngày nào trôi qua mà tôi không ước mình có thể làm mọi thứ khác đi, nhưng tôi cũng phải chấp nhận rằng chúng đã xảy ra. Tôi... không thể thay đổi chúng. '

'Tại sao cậu lại ở đây, mặc cho những gì Sephiroth đã làm với đất nước của cậu?'

'Tôi... 'Cloud bắt đầu.

'Cậu có ở đây để hòa giải với Sephiroth? Cậu thậm chí có thể tha thứ những gì cậu ấy đã làm? '

'Phải,' Cloud thở phào, và đó là điều chân thật nhất từng rời khỏi môi cậu. Cậu phải tha thứ cho Sephiroth, để tha thứ cho bản thân và những gì đã làm, về phần vương quốc của cậu đã sụp đổ như thế nào. Cloud sẽ không trở lại nếu không.

'Sự tha thứ của cậu rất đáng chú ý', Genesis nói, giọng anh nghẹn lại với sự hoài nghi và xúc phạm. Angeal giơ tay đặt lên vai Genesis và Cloud không bỏ lỡ sự thân mật dễ dàng giữa hai người.

Cậu cố gắng để cho sự xúc phạm không tác động đến mình. 'Tôi sẽ không trở lại trừ khi tôi muốn. Nó làm tôi tốn kém quá nhiều - bằng mọi cách có thể. Nhưng tôi không muốn sống như vậy nữa. Lúc đó tôi đã không làm theo trái tim mình và tôi đã phạm quá nhiều sai lầm. Tôi muốn nghĩ rằng lần này sẽ khác. '

'Vậy tại sao cậu lại đến với tôi? Chỗ chúng tôi?

'Tôi đã sợ. Rằng anh ấy có thể đã bước tiếp. Rằng đã quá muộn. '

Genesis lắng nghe cẩn thận. Khi anh nói lại, nó bình tĩnh. 'Tên ngốc đó đã say mê cậu trong một thời gian dài. Điều gì khiến cậu nghĩ rằng Sephiroth sẽ tiến lên trong vài tuần khi cậu ấy đã mất gần hai năm rưỡi chỉ để cố vượt qua nỗi đau đó? '

Cậu không ngạc nhiên khi Genesis biết về cuộc gặp gỡ của họ. Bạn bè của Sephiroth luôn bảo vệ anh. Nhưng những lời nói của anh đã xoa dịu nỗi sợ hãi không lời trong lòng. Bởi vì cậu biết rằng đó sẽ là công lý được thực thi khi Sephiroth từ chối cậu, ngay khi Cloud cuối cùng đã sẵn sàng đáp lại. 'Thật tốt khi nghe vậy. Tôi đã sợ.'

Genesis nghiêng người về phía trước, vẻ mặt căng thẳng và mãnh liệt, gần như tràn ngập sự giận dữ lặng lẽ, hầu như không bị kiềm chế. 'Xin hãy lắng nghe tôi, Hoàng Đế.' Sự đảo ngược về danh hiệu chính thức đã không thoát khỏi cậu. 'Tôi có sự đồng cảm tối đa đối với cả hai người và hoàn cảnh ngài gặp phải. Nhưng tôi đã chứng kiến ​​hai người làm tổn thương lẫn nhau, và làm những điều khủng khiếp không thể tả. Với chính mình. Với người dân của ngài, và với nhau. Tôi đã thấy hậu quả từ phía Sephiroth. Tôi đã không nhìn thấy ở phía ngài, nhưng tôi chắc chắn đó cũng không phải là một niềm vui với ngài. Vì vậy, lần này tôi sẽ không ngồi im và lại chứng kiến ​​cả hai cắn xé nhau một lần nữa. '

Sự hung dữ của Genesis tấn công thẳng vào tâm can Cloud. 'Điều này không phải là ý định của tôi,' cậu nói nhẹ nhàng, nó gần như là một lời thì thầm. 'Tôi không bao giờ có ý định khiến bất kỳ thứ gì trong số đó trở thành như vậy. Tôi sẽ dành phần còn lại của cuộc đời để chuộc lỗi cho những gì tôi đã làm. Cho người dân của tôi. Cho Sephiroth.'

'Đây là cơ hội thứ hai của cậu. Của cậu và của Sephiroth. Và nó hoàn toàn phụ thuộc vào cậu, Cloud. Tôi sẽ không đứng về bên nào nữa. '

'Tôi hiểu,' Cloud nói.

Genesis nhìn Cloud một lúc, khó chịu. Như thể anh đang cố xác định sự giả dối trong lời nói của Cloud. Như thể anh đang cố gắng xem liệu Cloud có xứng đáng với cơ hội thứ hai này không.

Và đột nhiên nhận ra đây là lý do tại sao cậu lại đến tòm Genesis ngay từ đầu. Sâu bên trong Cloud biết Sephiroth sẽ đưa cậu trở lại mà không có câu hỏi nào, nhưng cảm thấy không yên tâm về quyết định của mình. Cậu cần một người ngoài cuộc, một người sẽ nói với cậu rất rõ sự thật của vấn đề - rằng họ đã đánh mất cơ hội đầu tiên của họ với nhau, và đây là cơ hội thứ hai và cuối cùng của họ để làm cho mọi thứ trở nên đúng. Để sống cuộc sống mà mình muốn. Để yêu người mình yêu.

Đây là lời nhắc nhở cuối cùng để xem xét nếu đây là những gì cậu thực sự muốn.

Và thưa các vị thần, Cloud muốn nó rất nhiều. Cậu không thể quay lại để thay đổi quá khứ, nhưng cậu muốn cùng Sephiroth xây dựng một tương lai mới.

Genesis đi đến bên cạnh và quỳ xuống, giống như hai năm trước, khi Genesis đến bên ngoài lâu đài Nibelheim.

Cloud ước khi đó mình đã chú ý đến sự khôn ngoan của Genesis. Như vậy cậu sẽ tránh được bao nhiêu sự đau thương?

'Vậy thì tôi chúc hai người không có gì ngoài hạnh phúc', Genesis nói. ' Sephiroth đã chờ đợi rất lâu, và tôi rất vui vì cuối cùng cậu đã tìm được đường về với bạn của tôi.'

Cloud gật đầu yếu ớt. 'Tôi cũng vậy.' Rồi không báo trước, bật khóc.

Những ngày qua, cậu như một cái vòi bị rò rỉ với những cảm xúc lơ lửng quá gần. Cậu quay đầu đi, muốn giấu những giọt nước mắt xấu hổ của mình vào tay. Nhưng Genesis thậm chí không cố giả vờ như không thấy nó.

'Angeal!' Anh hét lên, vẻ mặt đau khổ. 'Chết tiệt, tôi đã làm cho Cloud khóc.'

Cậu cảm thấy Angeal bước tới, đặt một cánh tay ấm áp, cẩn thận quanh vai, ấn một số tờ khăn giấy vào tay. Genesis vung vẩy tay một chút. 'Đừng khóc, bé yêu. Chúng tôi cũng ở trong phía của cậu. Chúng tôi chỉ muốn cả hai được hạnh phúc. Rõ ràng là hai người chỉ đang giận dỗi nhau. ' Biểu hiện của Genesis sáng bừng lên, như thể một ý tưởng vừa xuất hiện. 'Và tôi nghĩ rằng tôi vừa nghĩ ra cách tốt nhất để cậu xuất hiện trước mặt Sephiroth.'

Angeal rên rỉ. 'Không, đừng dùng bất cứ ý tưởng điên rồ nào của em, làm ơn, Gen.'

'Sẽ không điên nếu nó ổn,' Genesis vặn lại. 'Đây chính là định mệnh, Cloud. Cậu đã trở lại vào thời điểm hoàn hảo. Buổi tiệc đính hôn là vào tối nay. '

'Của ai?'

'Không phải của Sephiroth, nếu đó là điều cậu lo lắng. Không ai thèm để mắt đến việc cưới cậu ấy cả, Cloud. Sephiroth quá khó tính và trầm lặng để được coi là một đối tượng tiềm năng. Tuy nhiên, không giống tôi...' Genesis giơ tay, khoe ngón tay với chiếc nhẫn lớn trước mặt Cloud.

'Vâng, vâng em rất đẹp và tuyệt vời,' Angeal nói.

'Đó là bữa tiệc đính hôn của anh?' Cloud hỏi.

'Của tôi!' Genesis vui vẻ.

'Của chúng tôi.' Angeal sửa lại.

'Hai người đang đính hôn với nhau à?' Cloud hỏi, chớp mắt bối rối. Cậu thậm chí còn không biết rằng họ đã ở bên nhau.

Genesis giải thích. 'Chúng tôi bắt đầu hẹn hò ngay sau đám cưới của hai người. Chà, ý tôi là có mối quan hệ, nhưng chúng tôi thực sự bắt đầu bằng việc... 'Angeal ấn tay vào miệng Genesis, bóp nghẹt phần còn lại của những gì anh định nói.

'Gen sẽ kể cho cậu toàn bộ câu chuyện tình yêu của chúng tôi vào một lần khác, nhưng câu chuyện này ngắn hơn, chúng tôi đã hẹn hò được một thời gian. Tôi cầu hôn Gen, và em ấy nói đồng ý. '

Genesis quắc mắt nhìn Angeal và gạt tay anh ra, nhưng Angeal bắt lấy bàn tay ấy. 'Anh ấy đã cầu hôn trong nhiều năm, và cuối cùng tôi đã nói đồng ý.'

'Đó là may mắn của tôi, cũng như vận mệnh tuyệt vời nhất,' Angeal nói, ấn một nụ hôn lên bàn tay của Genesis. Tình cảm dễ dàng giữa họ khiến Cloud ghen tị.

Nếu cả Sephiroth và Cloud đều nắm lấy cơ hội thứ hai này, họ sẽ dũng cảm hơn. Can đảm hơn. Cởi mở hơn, ít kiêu hãnh hơn.

'Đây là kế hoạch,' Genesis bắt đầu.

-----

Quay trở lại bồn tắm, Cloud nhận thấy nụ cười nhỏ xíu hiện trên môi Sephiroth khi cậu kể lại cuộc trò chuyện. 'Đó có phải là một bất ngờ tuyệt không?' Cloud hỏi.

Sephiroth chớp mắt, rồi trượt một bàn tay bên dưới quai hàm của Cloud, khẽ vuốt má cậu. 'Nó là tuyệt nhất.'

Cloud xúc động trong niềm vui mừng chân thật và xoay người lại để có thể vòng tay hôn anh.

Họ ngâm mình trong bồn tắm cho đến khi nước trở lên mát, rồi Sephiroth quấn cậu trong một chiếc khăn ấm dày. Cloud duỗi người nhẹ nhàng, cảm nhận sự đau nhức ở mông và đùi. Trên giường, họ chỉ đơn giản ôm nhau.

Họ ăn trưa trên giường, gọi thức ăn, nói về mọi thứ, và không gì hơn. Cloud biết sớm hay muộn họ sẽ cần có cuộc trò chuyện vụng về, đau đớn về sự thật và hình dạng tương lai của họ với nhau. Nhưng hiện tại, không ai trong số hai người muốn phá vỡ sự yên bình mong manh mà dường như rất khó kiếm được.

Họ làm tình một cách chậm chạp và dễ dàng, ôm chặt lấy nhau và chìm vào giấc ngủ

Nhưng khi bữa tối đến lúc mặt trời lặn xuống dưới đường chân trời, Cloud biết rằng thời gian đã gần kề. Cậu muốn đưa sự thật ra. Họ mặc quần áo đơn giản, Sephiroth mặc áo sơ mi đen và quần rộng. Anh hiếm khi mặc nó quanh nhà, chủ yếu là vì anh luôn ở nơi làm việc. Cloud mượn một cái áo sơ mi lớn và mặc nó qua quần lót đi mượn. Cậu đã sẵn sàng cho một đêm yên tĩnh, chỉ đơn thuần là đắm chìm trong sự hiện diện hấp dẫn và bình yên của Sephiroth.

Sephiroth ra hiệu cho Cloud ngồi vào bàn ăn. Cloud nhìn cái chụp bằng bạc đậy lên thức ăn. 'Đây là gì?' Cậu liếc nhìn Sephiroth một cách ranh mãnh. 'Anh đã sắp xếp chúng?'

Sephiroth chỉ chớp mắt. 'Đúng.'

'Nó là gì?'

'Em nghĩ nó là gì?'

'Một cái gì đó xa xỉ. Đắt, có thể. Cố gắng được tôi để mắt đến, tôi đoán? '

Sephiroth cười khúc khích khá thành thật. 'Tôi tin rằng nó ổn?' Có một nụ cười nhỏ hiện trên môi anh, và anh nhíu mày.

'Anh chắc chắn biết đường đến trái tim tôi,' Cloud trêu chọc, sau đó nâng chiếc chụp lên trước dự đoán là món bít tết lâu đời, hải sản tươi ngon nhất, một bữa tiệc cho các giác quan. Thay vào đó, nụ cười của cậu hạ xuống khi mắt nhìn xuống món ăn.

'Em không thích nó,' Sephiroth tuyên bố. 'Cho phép tôi...

'Không,' Cloud nói. 'Không.' Cậu cắn môi để ngăn nó run rẩy không kiểm soát. 'Tôi yêu nó, thực sự.' Cậu nhìn chằm chằm vào cái liễn bạc chứa đầy món hầm Nibel nóng hổi, ​​cay nóng. Thật khó để không nhìn lại những gì cậu đã mất, và món hầm là đại diện cho điều đó. Vương quốc, con người, cuộc hôn nhân.

Nhưng cậu biết trái tim của Sephiroth. Người đàn ông có vẻ ngoài giản dị, mặc dù có một quá khứ phức tạp và tính cách không đáng tin cậy. Cậu nâng một cái muỗng và múc một ít lên môi. Cloud cảm thấy trái tim mình thắt lại. 'Nó rất ngon.'

Nó đầy đủ, mặn và cay.

'Phép lịch sự của James tại Chợ Wall,' Sephiroth nói cẩn thận, ngay cả khi anh nhìn Cloud một cách không chắc chắn. 'Tôi xin lỗi. Tôi không có ý làm em thất vọng. '

'Không, tôi biết điều đó,' Cloud nói, nhưng ngay cả khi lời nói rời khỏi môi, cậu cảm thấy cằm run rẩy. Sephiroth đứng dậy ngay lập tức, hất tay Cloud lên.

'Có chuyện gì vậy, con mèo nhỏ?'

'Không có gì,' Cloud nói và tựa đầu vào bờ ngực rộng ấy. Nỗi buồn tràn ngập, bên cạnh sự hối hận, cướp đi hơi thở. Có bao nhiêu sai lầm khi cậu phạm phải vì sự kiêu ngạo và tự hào? Rằng họ đã làm cả hai? Họ đã lãng phí quá nhiều thời gian để đưa ra những quyết định tồi tệ thay vì thừa nhận cảm xúc của chính mình. Họ có thể đã dành hai năm để yêu nhau, cười và sống và phát triển.

Thay vào đó, họ có một vương quốc hoang tàn, một dân tộc lưu vong và hai trái tim tan vỡ không làm gì khác ngoài rỉ máu liên tục trong hai năm. Vết nứt của ngờ vực và giận dữ đã ăn mòn cảm giác đang nảy nở giữa họ, và đó là một phép màu chết tiệt khi mà tình yêu vẫn còn sót lại. Có quá nhiều thứ phải xây dựng lại, và cây cầu giữa họ sẽ phải được nối lại, với sự kiên nhẫn và thời gian.

Cậu vẫn cảm thấy sự tức giận quen thuộc, cũ kỹ đối với anh trai của chính mình, kéo theo làn sóng đau buồn ám ảnh về cái chết bất ngờ của Aldrich. Nếu Aldrich không chết và để lại cho Cloud ngai vàng, cậu vẫn có thể hạnh phúc sống cuộc sống của chính mình ở Midgar, biết rằng định mệnh của mình với Nibelheim đã chấm dứt ngay khi đọc lời thề nguyện. Thay vào đó, Cloud đã chiến đấu vì nghĩa vụ, bổn phận và mong muốn tiếp tục di sản của Aldrich; thay vào đó, cậu lựa chọn khuất phục trái tim và những ham muốn của chính mình. Và cuối cùng, tất cả đã vỡ vụn trong tay.

'Nói chuyện với tôi đi,' Sephiroth kiên nhẫn nói.

Vì vậy, Cloud đã nói. Cậu nói với anh về thỏa thuận mà cậu đã có được với hội đồng. Cloud sẽ vẫn là nhiếp chính của Nibelheim, nhưng các vấn đề hành chính hàng ngày sẽ được chuyển đến cho hội đồng. Họ đã đồng ý chính thức khởi kiện vì hòa bình, và đưa ra yêu cầu bồi thường. Họ sẽ yêu cầu Đế chế bồi thường bằng cách mua lại các khoản vay với con số lên đến hàng thiên văn Nibelheim còn nợ Wutai, và tiếp tục hỗ trợ họ với bất kỳ nguồn lực nào họ cần trong mười năm tới.

Cloud khá chắc chắn Sephiroth sẽ tuân theo những điều khoản đó. Nhưng có một điều kiện khiến cậu hơi lo lắng vì không biết Sephiroth cảm thấy thế nào về nó. Với việc chuyển giao một số quyền lực của mình, Cloud sẽ có thể đi lại tự do giữa Kalm và Midgar, chỉ cách đó khoảng hai giờ. Cậu hứa sẽ ở lại Midgar hai tuần mỗi tháng, phần còn lại ở Kalm.

Nhưng cậu biết những người yêu quý mình đã chiến đấu vì những điều kiện tốt nhất có thể, và cậu dự định sẽ làm điều tốt nhất cho họ. Sau khi được thông báo về quyết định của họ, Cloud đã thở phào nhẹ nhõm.

Đầu gối yếu dần và cậu dựa vào tường, đó là lý do duy nhất khiến cậu nghe thấy cuộc trao đổi tiếp theo.

'Nó có cảm giác như một sai lầm,' giọng nói đầu tiên vang lên, và với sự thất vọng của cậu, đó là mẹ. 'Terrius? Cid? '

'Nhưng cuối cùng tất cả chúng ta đều đã đồng ý, Claudia,' Vincent nhắc nhở bà.

'Tôi có thể không thích nó, nhưng đây là cuộc sống cá nhân của Cloud. Nó nằm ngoài phạm vi quản lý của chúng ta, 'Terrius thở dài.

'Chúng tôi có thể cảnh báo, nhưng chẳng thể ngăn cản ngài ấy,' Cid nói.

"Họ sẽ không hạnh phúc", Bà nói. 'Đây là người đàn ông đã tàn phá chúng ta. Cloud có thể tha thứ cho anh ta nhưng tôi không thể. Và tôi không thể thấy bất kỳ ai trong số mọi người có thể. Cloud xứng đáng với người tốt hơn. '

"Cloud không cần sự tha thứ của chúng ta", Tifa nói. 'Cloud đã hy sinh tất cả cho chúng ta. Có lẽ đã đến lúc chúng ta làm gì đó cho cậu ấy. Và cậu ấy cần điều này. Cloud đã cầu xin nó. '

'Ngài ấy là một đứa trẻ đơn giản,' Barrett nói. 'Hãy để Cloud đi, Claudia. Ngài không nhớ khi mình còn trẻ và đang yêu sao? Hãy để cậu con trai cưng có cơ hội của mình. Nếu mọi chuyện đi vào lòng đất thì tất cả là lỗi của ngài ấy.'

Vincent thở dài. 'Ngài ấy chỉ muốn ngài được hạnh phúc. Ngay cả khi ngài không thể đưa nó cho Cloud, chúng tôi có thể đưa nó ngài ấy. '

Với đôi tay và đôi chân run rẩy, cậu đi cố gắng vào phòng ngủ trước khi gục xuống. Cloud thực sự không thể tin rằng họ đã đồng ý. Cảm giác như đã thoát khỏi tội giết người. Cậu biết mẹ đặc biệt thất vọng, và đã nhìn thấy vẻ mặt của bà. Lo lắng và không tán thành.

Nhưng cậu đã có được thứ mình muốn.

Cloud khóc nức nở trên sàn gỗ sơn mài sáng bóng. Nó không có gì lạ mắt, nhưng cậu đã tự sơn nó. Máu, mồ hôi và nước mắt, sa lầy trong nỗi buồn và nỗi đau của chính mình. Chưa một lần cậu tưởng tượng rằng mình sẽ đi được đến đây.

Nó giống như một giấc mơ trở thành sự thật.

Cloud âm thầm nhận chiếc khăn tay trắng, sạch mà Tifa đưa cho. Cậu ấn nó vào mắt mình.

'Tôi xin lỗi,' cô nói khẽ. 'Tôi thành thật xin lỗi. Tôi không biết. '

"Không cần phải xin lỗi", Cloud nói. 'Tôi mới là người không muốn cho ai biết.'

Cậu đứng dậy, và ôm cô. Chặt, yêu thương và xin lỗi.

'Đi đi,' cô thì thầm vào tai cậu. 'Tôi hy vọng cậu sẽ được hạnh phúc.'

Cloud ghét cái việc không nghe theo mong muốn của mẹ mình, và cách mà mọi thứ vẫn không chắc chắn. Vì vậy, nhiều điều phải được giải quyết, phải được xem qua. Nhưng cậu biết mình phải nghe theo tiếng gọi của trái tim.

Và cậu đã làm. Khi chân chạm xuống đất Midgar, cậu biết mình đã làm đúng. Tất cả sẽ ổn. Họ sẽ tìm cách.

Nhưng lần này, họ sẽ làm điều đó cùng nhau.

Cloud ngẩng đầu lên bây giờ. 'Chỉ là một vài ngày khó khăn. Tôi yêu món hầm NIbel, cảm ơn anh đã nghĩ cho tôi. '

Họ ngồi xuống ăn, và Cloud nhận thức sâu sắc rằng Sephiroth vẫn chưa phát biểu ý kiến ​​của mình về sự sắp xếp cuộc sống của Cloud ở hai nơi khác nhau. Cậu chuẩn bị tinh thần, và Sephiroth dường như cảm nhận được điều đó, quyết định đưa Cloud ra khỏi sự khốn khổ của mình.

'Vậy, hai tuần ở đây, và phần còn lại ở Kalm?' Sephiroth nói rõ.

'Đúng,' Cloud nói. 'Ít nhất là như vậy, cho đến khi cháu tôi đến tuổi trưởng thành. Đây là thỏa thuận tôi đã chấp nhận để tiếp tục cuộc sống của mình ở Midgar. Anh có thể chấp nhận điều này không? '

Anh nghĩ Sephiroth có thể cay đắng, hay khó chịu. Rốt cuộc, đây từng là thỏa thuận mà anh đã từ chối. Nhưng tất cả những gì anh nói là: 'Tôi thà có em hai tuần một tháng còn hơn không có gì.' Anh nói thẳng. 'Nhưng hãy để tôi cho em lời hứa này. Tôi sẽ làm em đến bất tỉnh và yêu em cho đến khi em mất trí, vì vậy khi rời đi, tất cả những gì em có thể nghĩ là bao giờ mới được trở lại trong vòng tay tôi.'

Một cơn rùng mình chạy qua Cloud. Một lời hứa ám muội và ngon lành, và cậu biết rằng Sephiroth luôn giữ lời hứa.

'Nhưng tôi có thể hỏi em một câu không?' Sephiroth nói.

Cloud ngẩng đầu lên.

'Mặt dây chuyền của em đâu?' Sephiroth hỏi. Cậu biết những gì anh thực sự đề cập đến.

Cloud rời mắt đi chỗ khác "Nó biến mất rồi". Cậu cảm thấy Sephiroth cứng người.

'Ý em là gì?'

'Tôi đã đốt nó,' Cloud nói. Đôi khi, cậu vẫn không biết tại sao mình lại làm điều đó. Có lẽ để phá hủy sợi chỉ pháp lý cuối cùng giữa họ để có thể chứng minh một lần và mãi mãi rằng đó là ý chí của trái tim. Không nghĩa vụ, không luật pháp, không bổn phận. Và có lẽ đó là điều tốt nhất khi kết thúc mối liên hệ cuối cùng đã mang đến cho họ quá nhiều nỗi đau.

Vì vậy, họ có thể bắt đầu lại.

Họ tiếp tục bữa tối trong sự im lặng. Cậu biết Sephiroth đang cố xử lý tất cả, và muốn cho anh không gian anh cần.

Họ đi về phía ban công sau bữa tối, và Sephiroth đưa một ly rượu vang tráng miệng trước mặt cậu. Cậu uống nó một cách biết ơn, vui mừng vì các đặc tính của chất cồn. Cậu không thể cảm nhận được nhiều từ Sephiroth, tán thành hay không tán thành, và điều đó khiến cậu lo lắng.

'Tôi biết tại sao em làm điều đó', Sephiroth nói. 'Tại sao em phá hủy nó.'

'Tôi phải biết chắc chắn. Cảm giác của tôi là như thế nào.'

'Vậy em có biết tôi cảm thấy như thế nào?' Sephiroth hỏi.

Ngày xửa ngày xưa, Sephiroth không yêu Cloud. Anh đã từ chối yêu cậu. Đó là vết nứt đầu tiên trong cuộc hôn nhân của họ, và mọi thứ đã chồng chất lên nó, mở rộng vết nứt ra cho đến khi chúng tách ra thành hai nửa.

'Tôi có,' Cloud khẳng định.

Sephiroth thở dài, rồi đưa tay ra. Ánh mắt của Cloud nhìn xuống, nhìn Sephiroth đeo chiếc nhẫn cưới mà cậu đã bán ở Mideel lên ngón tay đeo nhẫn. Anh che bàn tay của Cloud bằng bàn tay to hơn của mình.

Và trên ngón áp út của bàn tay trái, là chiếc nhẫn của chính anh. 'Tôi đã nói từ lâu rằng trái tim tôi thuộc về người khác. Tôi đã không nhận ra rằng nó sẽ tự hình thành ý chí của chính nó, và tìm thấy ngôi nhà của nó trong em. Tôi không biết rằng em sẽ chiếm lĩnh tâm trí và tâm hồn của tôi. Nó có thể muộn, nhưng nó đúng. Tôi là của em, Cloud. Hôm nay, ngày mai, và một trăm năm nữa.'

Cloud ôm chặt Sephiroth, yêu cách cơ thể họ khớp với nhau một cách hoàn hảo, và cánh tay của Sephiroth như những dải thép quấn chặt quanh cơ thể, một nhà tù của sự ân cần và tình yêu mà cậu sẽ sẵn sàng ở lại mãi mãi.

Họ nhìn những ánh đèn đêm chập chờn trên cây cầu ở thành phố lớn Midgar, giống như những chiếc đèn trang trí nhỏ đối nghịch với cả ánh sáng của những ngôi sao trên bầu trời. Cậu biết rằng đây là cơ hội thứ hai của họ, một bước ngoặt kỳ lạ của số phận liên kết giữa họ. Họ sẽ không phung phí cơ hội này một lần nữa.

Vẫn còn những vấn đề còn sót lại để giải quyết, và nhiều người sẽ không đồng ý, cậu biết. Nhưng những rắc rối đó dường như chỉ là những lời thì thầm trong gió bây giờ, và họ sẽ cùng nhau giải quyết chúng. Vào buổi sáng, trong những tháng tới.

Tất cả những gì quan trọng là cuối cùng họ đã ở bên nhau.

Nhưng bây giờ, cảm giác quen thuộc đó thấm vào, và cảm giác an lành đó lan tỏa khắp mọi tế bào trong cơ thể. Cloud đã trở lại nơi cậu thuộc về, trong vòng tay của người đàn ông mình yêu.

Cloud hạnh phúc.

Và cậu biết mình đã về nhà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com