Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

fifty six.

Bùi Thế Anh đơ ra, gã cứng đờ người mà bất động tại chỗ. Cả hai cứ đứng đối diện với nhau mà chẳng nói câu nào.

Vài giọt mồ hôi trên trán gã đã khô lại, mái tóc lòa xòa rũ xuống che kín đi đôi mắt của Thế Anh. Gã không muốn để em nhìn thấy mặt yêu đuối của bản thân mình, đôi chân gã vô thức lùi lại vài bước. Bàn tay run run rút một điếu thuốc từ trong bao ra mà châm lửa.

Đây là lần đầu tiên gã hút thuốc trước mặt em, mọi khi gã luôn muốn bày ra dáng vẻ của một kẻ hoàn hảo nhưng giờ nó không quá quan trọng nữa rồi, vì người không yêu ta thì ta có hoàn hảo đến mấy thì họ vẫn sẽ chỉ coi đó là tầm thường.

Gã nhả ra một làn khói trắng xóa, mùi khói thuốc bao trùm cả một góc khiến không khí lại càng trở nên ngột ngạt. Gã đang dùng chính thuốc lá để xoa tan đi sự mất bình tĩnh của bản thân.

Thế Anh vẫn cứ đứng đó mà phì phèo điếu thuốc, Thanh Bảo thì im lặng mà ngắm nhìn. Thế Anh chỉ có thể hút thuốc, vì gã chẳng biết phải làm gì hiện tại mới đúng. Gã không biết em muốn gì càng không biết chính bản thân mình đang muốn gì.

Câu nói đó nghĩa là sao, em sẽ yêu gã chứ? Gã không biết, có lẽ chỉ có Chúa mới biết được lòng em. Nhưng gã có lẽ cũng chẳng tò mò câu trả lời đến thế. Vì nếu em quay lại để làm tổn thương gã một lần nữa thì gã cũng đồng ý. Bởi lẽ đó chẳng phải là mong ước của gã hay sao? Gã muốn đắm mình vào cái tình yêu giả dối ấy một lần nữa, dù nó có chẳng phải là thật đi chăng nữa. Vì con tim gã đau lắm rồi, gã sợ rằng mình sẽ không chịu nổi nữa.

"Em có yêu anh không?"

"Hiện tại thì không."

Gã suýt thì sặc khói thuốc nước mắt sinh lý vì thế mà ứa ra từ khóe mắt. Dẫu câu trả lời gã đã biết từ lâu nhưng đâu đó trong thâm tâm vẫn le lói lên một tia hy vọng nhỏ nhoi. Mặc dù đã biết trước câu trả lời nhưng sao khi nghe trực tiếp lại đau lòng đến thế.

"Nhưng tương lai thì sao, bình thường anh nhìn dài trong rộng lắm cơ mà?"

Gã cười phá lên, thú thực kể cả khi trước gã cũng chưa bao giờ tính đến chuyện tương lai với em vì gã biết mối quan hệ của cả hai chẳng an toàn một chút nào cả. Mà nói mối quan hệ có lẽ cũng chẳng đúng, chỉ có gã là đơn phương trong cuộc tình này thôi.

"Thế tương lai em sẽ yêu anh chứ?"

"Đừng hỏi câu hỏi mà anh không muốn biết câu trả lời."

Bùi Thế Anh biết em là một kẻ thông minh, em là đang muốn trốn tránh câu hỏi từ phía gã. Rốt cuộc là em đang muốn làm gì?

"Em muốn về nhà anh không?"

"Không. Về nhà tôi đi."

Bùi Thế Anh không thể tập trung lái xe, ánh mắt gã vẫn dán chặt vào con người đang ngồi ung dung ở ghế sau. Em hôm nay rất khác mọi khi, có chút gì đó khiến gã yêu em hơn hôm qua.

"Đừng mất tập trung nữa, đến nơi rồi."

Lúc này Bùi Thế Anh mới nhận ra là đã đến nhà em, gã xuống xe rồi bước vào trong. Nó vẫn giống y nguyên trong trí nhớ mơ hồ của gã. Một căn nhà sạch sẽ và tối giản.

"Ăn kem chứ?"

"Không. Anh uống nước lọc thôi."

Thanh Bảo rót cho gã một cốc nước, rồi kéo ghế ra ngồi xuống.

"Thấy bó hoa khô kia không?"

Thế Anh gật đầu, là hoa linh lan khô. Gã chắc rằng đó là bó hoa gã tặng cho em. Vì làm gì có ai thừa tiền để tặng một bó hoa như thế.

"Anh cứ nghĩ là em sẽ vứt đi cơ."

Thanh Bảo ung dung nhún vai, gã chẳng hiểu em đang muốn thể hiện cho gã xem cái gì nữa.

"Không tôi rất thích."

"Thích anh hay thích hoa."

"Cả hai."

Thế Anh gật đầu, thực ra gã cũng đang rất loạn. Rõ ràng con người trước mắt từng tự tay bóp nát vỡ tan con tim gã giờ đây lại nói là thích gã. Liệu có tin được không? Ai không tin thì kệ họ, gã tin, gã muốn tin.

"Thích anh à? Do anh đẹp trai đúng không?"

"Không anh đéo đẹp bằng một góc của tôi."

"Hay do anh giàu?"

"Anh nghĩ tôi đeo Rolex hay Richard Mille thì đẹp."

"Anh thấy anh đeo cả hai đều đẹp đến nhà anh mà lấy."

"Có câu trả lời rồi chứ?"

Thực ra là do Thanh Bảo đang che dấu, cậu không muốn thể hiện ra cho gã thấy. Mọi thứ chắc chắn sẽ chẳng hề dễ dàng như thế. Thanh Bảo thừa nhận cậu thích gã, dẫu có che dấu có lơ đi thì cảm xúc cũng chẳng thể nào nói dối. Con tim cậu vẫn nhức nhối, nó vẫn thấy thiếu đi hình bóng của một người.

Bước ngoặt có lẽ phải cảm ơn buổi đổ rác vào vài ngày trước.

Khi ấy bó hoa trong thùng rác đã khô héo hết cả đi, cũng đã đến lịch đổ rác. Thú thật Thanh Bảo chẳng muốn nhìn vào cái thứ chết tiệt ấy. Cậu chán ghét mà đá mạnh vài cái thùng rác, cũng chính vì thế mà bức thư nhỏ mà Thế Anh nắn nót viết từng chữ đã rơi ra ngoài.

Nhìn những nét chữ tỉ mỉ ngay ngắn trên bức thư làm cậu thực sự không nỡ vứt đi. Nhẹ nhàng nhặt nó lên, cậu do dự một chút rồi cũng bình tĩnh ngồi xuống mà đọc.

Gửi Thanh Bảo.

Có lẽ em đang rất vui anh cũng mừng cho em. Anh biết bản thân mình xứng đáng với tất cả sự phẫn nộ và tức giận của em. Chỉ là anh muốn làm rõ một điều này với em. Có thể nói ra em cũng chẳng tin. Anh yêu em. Anh không biết trong lòng em anh là một thằng tồi một người đồng nghiệp hoặc chẳng là gì cả nhưng trong lòng anh em là tất cả. Anh nói ra những lời này chẳng phải để mong cầu một mối quan hệ, vì anh chẳng xứng đáng với nó. Chỉ hy vọng em hiểu rõ lòng anh. Những ngày tháng sau này hãy sống thật vui vẻ, những vết thương lòng từ người cũ đã dày vò em đủ rồi xin lỗi em thật nhiều vì chẳng thể xoa dịu mà lại làm nó càng trở nên nặng hơn. Anh xin lỗi vì tất cả những điều tồi tệ đã làm với em, anh biết những lời xin lỗi muộn màng này chẳng thể khiến em bớt đau khổ nhưng anh hy vọng em hãy buông bỏ mà sống thật hạnh phúc. Nụ cười của em đẹp lắm, hãy cười thật nhiều nhé. Quãng đường sau này anh sẽ không còn làm phiền em nữa, hãy sống thật tốt. Thanh Bảo của anh.

Từng lời lẽ dẫu có nhẹ nhàng nhưng nó lại như đang xoáy sâu vào con tim lở loét của cậu. Những ngày qua cậu cũng nhận ra nhiều thứ chỉ là chẳng dám chấp nhận sự thật. Nhưng có lẽ bức thư này đã khiến cậu buông bỏ sự hận thù. Cậu thực sự không thể buông bỏ được thứ cảm xúc vẫn len lỏi nảy nở.Quyết định trả thù này rõ ràng là sai lầm rồi.

"Những ngày qua anh làm gì?"

Thế Anh hơi giật mình, gã chẳng muốn nói cho em về những ngày tháng vừa qua. Không muốn nhận sự thương hại của em.

"Anh ở nhà thôi."

"Bạn bè anh tìm anh suốt đấy, công việc mọi thứ rối tung hết cả lên."

"Thế à? Anh không cầm vào điện thoại, chỉ ăn với ngủ thôi."

"Có muốn ăn gì không? Nhìn anh trông như thằng nghiện vậy."

Thế Anh lắc đầu, gã chỉ muốn nhìn em thêm chút nữa. Muốn nói chuyện với em thêm một chút.

"Em thương hại anh à."

Thanh Bảo nhún vai, cậu không muốn trả lời.

"Ngủ đi, tôi mệt rồi."

"Đây có phải mơ không? Liệu ngủ dậy em có biến mất không?"

"Nếu sợ thế thì đừng ngủ nữa, đêm nay thức đi."





Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com