Chương 28
Sau một thời gian dài thì mọi người trong nhóm của Bảo đều đã ổn định được cuộc sống riêng của mình, tuy mỗi đứa đều gần như ở một nơi khác nhau những cả nhóm vẫn giữ liên lạc và thường xuyên trò chuyện cùng với nhau.
Vì nhận thấy đã quá lâu rồi họ không gặp nhau nên cả đám đã cùng bàn bạc để chọn ra một ngày thích hợp rồi tụ tập lại ở nhà của Bảo như lúc trước để cùng nhau làm một bữa tiệc ăn uống cho thật vui vẻ.
Bảo và Thế Anh vì để có thể ở nhà chuẩn bị mọi thứ nên họ đã xin chú Hoàng cho nghỉ phép một ngày và tất nhiên là được chú đồng ý.
Thay vì giống như mấy lần trước là cậu và Thế Anh phải chạy đi siêu thị mua thức ăn thì lần này nhiệm vụ đó đã được giao cho Trâm và dĩ nhiên là cũng có Quân đi cùng cậu ấy. Các bạn còn lại thì đã đến nhà của Bảo từ trước nhưng vì vẫn chưa có gì để làm nên cả đám chỉ ngồi đó buôn chuyện với nhau để giết thời gian mà thôi...
"Thức ăn về rồi đây...". Dù chưa thấy mặt Quân đâu nhưng đã có thể nghe được giọng nói của cậu ta vang vọng từ phía ngoài cổng rồi.
Thành nghe vậy thì bất lực lên tiếng: "Cái tên này...đi đến đâu là ồn ào đến đó".
Huy cũng đồng quan điểm với Thành: "Không ồn ào thì không phải là cậu ta".
Lần này đầu bếp chính dĩ nhiên vẫn là Bảo còn đầu bếp phụ thì là Trâm, tuy nhiên theo sau đó còn cả một dàn phụ bếp 'phụ thì ít mà phá thì nhiều' nữa.
Do không nhịn nổi sự tàn phá của mấy cậu con trai này nên Trâm đã lên tiếng: "Này này này, các cậu ra ngoài phòng khách ngồi chờ đi, ở trong này choáng chỗ quá".
Quân tưởng bở nên liền nói: "Cậu ấy bảo 4 người các cậu đi ra ngoài đó, đi ra đi...".
"Tôi nói cậu đó!". Trâm đích thân chỉ tay vào Quân.
Thế là các bạn nam lại được dịp chọc ghẹo Quân, đồng thời cũng kéo cậu bạn đang tromg trạng thái suy sụp tinh thần ra khỏi phòng bếp.
Cả đám con trai vừa rời đi nên căn bếp liền lập tức trở nên yên tĩnh hẵn, Trâm và Bảo lại có thể yên tâm nấu nướng, vừa làm vừa trò chuyện với nhau...
"Cậu và Thế Anh tiến triển đến đâu rồi?"
Bảo nghe Trâm hỏi thì liền từ trạng thái bất ngờ chuyển sang ngượng ngùng rồi ngập ngừng trả lời: "Đ-đến...đến đâu gì chứ, bọn tôi v-vẫn bình thường thôi".
Trâm tinh ý nên liền nói: "Không bình thường nha, nếu không có gì thì cậu đã không ngập ngừng như vậy rồi".
Vì không biết phải trả lời như thế nào nên Bảo tìm cách chuyển sang chủ đề khác: "Nói đến cậu và Quân đi, hai cậu thì sao?"
Lần này đến lượt Trâm lúng túng: "Sao trăng gì chứ, không có gì đâu cậu đừng có suy nghĩ sâu xa quá".
"Tôi nghe Thế Anh nói là Quân theo đuổi cậu từ năm lớp 10 rồi đúng không?"
"Ừm".
"Vậy sao cậu không đáp lại cậu ấy?"
Nghe Bảo hỏi vậy nên Trâm cũng nghiêm túc trả lời: "Vì hiện tại bản thân tôi không muốn yêu đương, tôi chỉ muốn làm bạn với cậu ấy thôi chứ vẫn chưa muốn tiến xa hơn"...
Bữa tiệc bắt đầu, cả nhóm vừa ăn uống vừa ngồi nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Mỗi người đều kể về cuộc sống mới của bản thân, từ việc phải ở một mình, rồi phải tự chăm lo cho bản thân, đến cả những mối quan hệ mới mà họ có được khi đi học, đi làm,... Nói chung là có rất nhiều chuyện, nói mãi không hết.
Đang trò chuyện, Bảo chợt nhớ ra điều gì đó nên quay sang hỏi Quân: "Này Quân, tại sao chú Hoàng mở quán bar mà lại đưa ra nhiều quy định đến vậy? Tôi thấy bản thân chú ấy không có vẻ gì là trông giống như một người sợ pháp luật cho lắm".
Quân vừa ngoạm một miếng thịt gà to nên phải dùng tay ra hiệu cho Bảo chờ mình một chút. Thấy vậy nên Lộc chen vào hỏi: "Chú Hoàng nào vậy?"
Bảo vừa trả lời vừa chỉ tay vào bản thân và Thế Anh: "Là chủ quán bar chỗ tụi này làm thêm cũng là cậu của Quân luôn".
Nghe Bảo nói vậy Huy liền quay sang thúc vào lưng của Quân: "Ôi trời cái tên này, nhà cậu còn có người mở quán bar luôn hả, rốt cuộc thì nhà cậu giàu đến mức nào vậy?"
Bị Huy tác động Quân suýt chút nữa là đã bị nghẹn thức ăn, hên là cậu vừa kịp nuốt xuống miếng thịt gà ấy nên mới không có chuyện gì xảy ra. Quân quay sang trả đũa lại Huy rồi mới trả lời câu hỏi của Bảo: "Vì cậu Hoàng từng làm cảnh sát nên mới như vậy đấy".
Quân trả lời rất thản nhiên nhưng lại gây ra một sự chấn động không nhỏ cho Bảo và Thế Anh. Thấy bạn mình đang há hốc mồm nên Quân nói tiếp: "Trước đó cậu Hoàng từng làm cảnh sát ở đội hình sự, nhưng vì mợ không muốn cậu gặp nguy hiểm nên đã khuyên cậu đừng làm công việc này nữa. Ban đầu cậu không chịu nhưng sau đó có một tên tội phạm đã đe doạ sẽ gây nguy hiểm cho gia đình của cậu nên cậu đã nhanh chóng giải quyết vụ án đó rồi xin nghỉ việc luôn".
Cả đám bạn không biết từ lúc nào đã buông hết bát đũa xuống để lắng nghe câu chuyện mà Quân kể, nhất là Bảo, cậu là người chăm chú lắng nghe nhất từ nãy đến giờ.
Khi Quân vừa dứt lời thì Bảo liền hỏi: "Vậy chú Hoàng từng là thành viên của Đội Cảnh sát hình sự Thành phố H hả?"
"Đúng rồi".
"Chú ấy bắt đầu công tác ở đó từ năm bao nhiêu?"
"Tôi không biết, nhưng từ khi bắt đầu sự nghiệp là chú ấy đã làm ở đó rồi, còn nghỉ việc thì là vào khoảng 4 năm trước".
Bảo bắt đầu trầm ngâm để suy nghĩ gì đó, thấy cậu không hỏi nữa nên Quân cũng quay sang rồi bàn về chủ đề khác. Cả khoảng thời gian sau đó của buổi tiệc, Bảo dừng như rơi vào một thế giới khác, cậu im lặng suy nghĩ và không để tâm đến bất cứ thứ gì ở xung quanh.
Mọi hành động bất thường của Bảo đều được Thế Anh thu vào tầm mắt, cậu biết Bảo đang nghĩ về chuyện gì. Vì vừa rồi khi nghe cậu ấy hỏi Quân những câu hỏi đó là Thế Anh đã đoán ra được 8-9 phần rồi, nhưng hiện tại có bạn bè ở đây nên Thế Anh cũng không tiện hỏi Bảo. Cậu chỉ cảm thấy rất lo cho Bảo vì có lẽ những chuyện trong quá khứ lại một lần nữa quấy nhiễu đến cậu ấy rồi...
Đến sáng ngày hôm sau khi đi học trở lại, đầu óc của Bảo đã chẳng thể nào tập trung nổi vào mọi thứ xung quanh. Cậu chỉ mong cho thời gian trôi thật mau, nhanh chóng đến buổi chiều tối để cậu đi làm và gặp chú Hoàng, cậu thật sự rất muốn hỏi chú ấy một số chuyện quan trọng, một số chuyện mà cậu cần phải xác minh...
Rồi thời gian mà Bảo chờ đợi cũng tới, vừa thay đồng phục để còn tầm 20 phút nữa là chuẩn bị vào ca làm thì cậu đã gặp được chú Hoàng, nhưng còn chưa kịp bắt chuyện thì chú ấy đã mở lời trước: "Ôi trời hai đứa ở đây thì hay quá, vừa có một đoàn khách đến nên hai đứa vào ca sớm để phụ chú luôn nha, chứ ca trước có mỗi hai người nên tụi nó làm không xuể được".
Vậy là chưa kịp thực hiện ý định của bản thân thì Bảo và Thế Anh đã bị cuốn vào guồng quay của công việc, chưa nói đến đoàn khách này thì hôm nay khách lẻ cũng đã đặc biệt đông đúc dù chỉ mới là ngày trong tuần. Cả hai người làm việc luôn tay luôn chân, bận rộn đến mức thời gian nhìn mặt nhau còn chẳng có chứ đừng nói đến việc trò chuyện...
Mãi đến khi khách dần thưa bớt thì ca làm của cả hai cũng đã kết thúc, không nghĩ ngợi nhiều Bảo lập tức chạy ngay đến chỗ chú Hoàng: "Cháu có chút chuyện riêng muốn nói với chú được không ạ?"
"Chuyện riêng hả? Được thôi, vào phòng chú đi".
Bảo cầm theo một tệp hồ sơ trong tay, khi chuẩn bị bước vào thì cậu quay người lại nói với Thế Anh: "Cậu cũng vào cùng tôi luôn đi".
Thế Anh tuy có chút ngạc nhiên nhưng rồi cũng đi cùng với Bảo vào bên trong.
"Sao hả có chuyện gì muốn nói với chú, đừng nói là hai đứa định xin nghỉ dài hạn để đi du lịch nhé". Chú Hoàng vẫn thoải mái đùa giỡn như mọi khi.
Nhưng trái ngược với chú Hoàng thì Bảo lại giữ thái độ rất nghiệm túc: "Cháu nghe Quân nói chú từng làm cảnh sát và công tác ở đội hình sự...". Vừa nói Bảo vừa lấy một tờ báo rồi để lên bàn cho chú Hoàng xem, tuy tờ báo đã cũ nát nhưng vẫn có thể nhìn rõ được nội dung trong đó: "...vậy chú có ấn tượng gì về vụ án này không?"
Chú Hoàng vừa trông thấy tờ báo thì sắc mặt liền trở nên nghiêm túc: "Sao cháu đột nhiên lại hỏi chuyện này?"
"Chú trả lời câu hỏi của cháu trước đi".
"Có ấn tượng...".
"Nạn nhân trong vụ án này chính là bố mẹ của cháu, bấy lâu nay cháu luôn thu thập rất nhiều thông tin về vụ án này để mong có ngày sẽ tìm ra được hung thủ...nhưng thật sự là nó quá mong manh...". Bảo cố gắng điều chỉnh nhịp thở rồi nói tiếp: "Cháu mong có thể nhờ sự giúp đỡ của chú để biết thêm được nhiều thông tin về vụ án này".
Chú Hoàng ngạc nhiên đến mức trợn tròn đôi mắt khi nghe từng lời Bảo nói: "Cháu nói cái gì? Cháu chính là cậu bé đã sống sót trong vụ án năm đó ư?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com