Chương 36
Từ ngày biết thêm được nhiều manh mối về vụ án thì dường như cả Bảo và Thế Anh đều bận rộn đến mức không có lấy một ngày để nghỉ ngơi.
Việc học, việc làm thêm và cả việc điều tra, mọi thứ đổ dồn về phía hai người cùng một lúc khiến cho cả hai đều ước rằng một ngày hãy có 48 giờ đi, để mọi chuyện có thể được giải quyết một cách thoải mái hơn...
Ngoài những người cảnh sát hay những người có liên quan như Bảo và Thế Anh thì chú Hoàng và thầy Hồ cũng đặt biệt rất quan tâm đến quá trình điều tra vụ án. Hay nói đúng hơn là họ lo cho sự an toàn của hai cậu sinh viên khi mà họ đang vướng vào một chuyện có phần hơi quá sức đối với họ.
Từ lúc xảy ra vụ án đến nay cũng đã gần một tháng trôi qua, tên hung thủ vẫn chưa có động tĩnh gì mới...và khi mà mọi chuyện tưởng chừng như đã lắng xuống thì nó lại bắt đầu trỗi dậy một cách ồn ào hơn. Một vụ án nữa lại xuất hiện ở khu vực của họ...
Vẫn là trong một ngôi nhà hoang, vẫn là một người phụ nữ đã tử vong, vẫn là những vết đâm vô cùng tàn nhẫn không có chút tính người. Mọi thứ vẫn y hệt như vụ án đầu tiên chỉ khác ở một chỗ, là lần này tại hiện trường không chỉ có cảnh sát hay pháp y, pháp chứng mà còn có cả Bảo và Thế Anh đến đó nữa.
Trưa hôm ấy, trong lúc đang định chợp mắt để chuẩn bị cho ca làm thêm vào buổi tối thì Bảo nhận được một cuộc điện thoại từ chú Hoà. Chú ấy nói rằng đã tìm thêm được manh mối liên quan đến vụ án và muốn gọi Bảo cũng như Thế Anh đến để bàn bạc thêm. Cả hai tất nhiên đã đồng ý và đi đến đúng địa điểm mà chú ấy đã dặn dò trong điện thoại.
Khi đã gần đến nơi, Thế Anh liền cảm thấy có gì đó không đúng lắm: "Ở phía xa đó sao có nhiều người tụ tập quá vậy? Lại còn có cả xe cảnh sát nữa".
Bảo trả lời bằng giọng nói bất an: "Chỗ đó cũng chính là nơi mà chú ấy yêu cầu em và anh đến đấy".
Thế Anh tìm một chỗ mát ở cạnh mấy chiếc xe cảnh sát rồi tấp vào, khi đã đến được nơi cần đến thì nỗi bất an lại càng dâng lên trong lòng mỗi người nhiều hơn, nhưng dù là vậy thì cả hai vẫn quyết định sẽ đi vào bên trong. Những dãy dây màu trắng đỏ với dấu hiệu cảnh báo được mắc ngang dọc khắp xung quanh căn nhà hoang, nó đã chia mọi người ra làm hai thế giới, đó là những người có phận sự được phép đi vào và những người không phận sự thì miễn vào, đang loay hoay không biết phải làm sao để được vào bên trong thì chú Hoà đã từ căn nhà hoang đó bước ra, rồi ra lệnh cho một người cấp dưới dẫn Bảo và Thế Anh đi vào.
"Hai đứa chuẩn bị trước tinh thần nhé".
Đang chưa kịp phản ứng với câu nói của chú Hoà thì một mùi tanh nồng kinh khủng đã lập tức xộc thẳng vào mũi của cả hai người. Cái mùi tanh tưởi và chết chóc khiến cho bất kì ai ngửi thấy cũng phải tự động nhăn cả cơ mặt lại, không cần phải hỏi nữa...đây chính xác là hiện trường của một vụ án mạng ghê tởm.
Cái mùi máu tanh kinh khủng đó đã ngăn cản bước chân của Bảo và Thế Anh, dù được cho phép nhưng họ cũng chẳng dám tiến lại gần thi thể để xem xét bất cứ thứ gì. Chỉ đứng nhìn từ bên ngoài cũng có thể thấy, cơ thể có người phụ nữ đó đã bị đâm đến gần như nát tươm, máu, thịt, nội tạng,...mọi thứ trộn lẫn vào nhau như một mớ hỗn độn gớm ghiếc.
Thật sự là nếu muốn có một giấc ngủ ngon thì họ không nên nào nhìn vào khung cảnh ám ảnh ấy quá lâu được, cả hai rất nhanh đã xoay mặt ra bên ngoài để tìm lại chút khí trời trong lành. Nhưng giờ đây Thế Anh có một vấn đề khác cần phải giải quyết...cậu quay sang nắm chặt lấy tay của Bảo rồi kéo cậu ấy ra phía bên ngoài, Thế Anh cố gắng trấn tĩnh Bảo vì giờ đây gương mặt của cậu ấy đã cắt không còn một giọng máu. Sau một hồi xác nhận rằng Bảo đã ổn định hơn thì Thế Anh mới từ từ buông tay cậu ra và đi lại phía chú Hoà.
"Hai cháu có nhìn th...".
Thế Anh không chút khách khí cắt ngang lời chú Hoà: "Tại sao chú lại gọi bọn cháu đến đây?".
"À chú chỉ muốn...".
"Chẳng phải cháu đã từng nói là không một ai có quyền ép buộc Bảo nhớ lại chuyện cũ rồi à, chú có biết từ nãy đến giờ em ấy đã run rẩy như thế nào hay không?"
Chú Hoà cố gắng giải thích để giúp Thế Anh bình tĩnh hơn: "Chú chỉ muốn các cháu có thể tiếp xúc và biết đâu sẽ giúp các cháu nghĩ ra được điều gì đó liên quan đến án...".
"Nhưng đó đâu phải là nhiệm vụ của bọn cháu, cả cháu và Bảo đều không phải pháp y hay pháp chứng càng không phải là cảnh sát, vậy thì gọi bọn cháu đến đây có ích lợi gì chứ. Chú chỉ đang cố tình làm vậy để khiến Bảo nhớ lại những chuyện cũ mà thôi".
Thế Anh đã dần dần không thể kiềm chế được cơn giận vậy nên giọng nói của cậu cũng trở nên lớn hơn, nó đã thu hút mọi người có mặt ở hiện trường...trong đó có cả Bảo.
Thấy Thế Anh đang trở nên mất bình tĩnh nên Bảo vội chạy lại để giản hoà cho cả hai bên: "Này được rồi, tôi không sao mà. Chú ấy cũng vì muốn có ý tốt thôi".
Chú Hoà vẫn nhẹ giọng như từ đầu đến giờ: "Chú xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến hai đứa...".
Một nhân viên mặc cảnh phục chạy đến, trong tay còn cầm theo một túi đựng vật chứng: "Anh Hoà, anh xem cái này đi...".
"...nó được tìm thấy ở bên trong túi áo của nạn nhân, em đoán đây là cây bút ghi âm".
"Đưa tôi xem thử".
Trong lúc đang định đưa vật chứng ấy cho chú Hoài thì người nhân viên vô tình chạm phải 'nút phát đoạn ghi âm' trên thân cây bút, lập tức những tiếng la hét chói tai cùng những lời cầu xin thảm thiết vang lên khiến cho bất kì ai nghe thấy cũng phải nổi da gà: "T-tôi cầu xin cậu, cầu xin cậu...cậu làm ơn tha cho tôi đi. C-cậu...cậu tha cho tôi đi mà... Aaaaaaaaaa...đ-đừng mà aaaaaaaaa....".
Sự sợ hãi, bất lực và cả nỗi đau đớn, tất cả đều hiện lên chỉ thông qua một đoạn ghi âm ngắn. Sắc mặt của mọi người có mặt ở đó đều trở nên rất khó coi khi nghe đoạn ghi âm này, thông thường họ chỉ đến hiện trường rồi nhìn thấy thi thể của nạn nhân, sau đó nhờ vào pháp y mà họ biết được nạn nhân đã phải trải qua những chuyện gì trước khi chết. Nhưng...đây là lần đầu tiên mà họ cảm thấy đau xót thay cho nạn nhân một cách rõ ràng như vậy, đoạn ghi âm ấy đã thôi phát từ lâu nhưng nó vẫn cứ văng vẳng mãi trong đầu của mọi người có mặt tại đó mà không có cách nào thoát ra được.
Lúc này đây Bảo đột nhiên có những biểu hiện không ổn, cậu dùng tay ôm chặt lấy đầu mình, còn miệng thì cứ liên tục phát ra những từ ngữ đứt quãng, không đầu không đuôi: "Không...kh-không, làm ơn...làm ơn dừng lại. H-hãy dừng...dừng lại đi. Đừng mà...".
"Bảo! Em làm sao vậy...nghe anh không. Bảo...bình tĩnh lại đi". Thế Anh ôm chặt lấy Bảo, liên tục hỏi thăm cậu nhưng cậu vẫn không hề đáp lại.
"Đau đầu quá...em khó chịu quá". Bảo vừa nói vừa dùng tay đánh liên tục vào đầu của mình.
Thế Anh thấy vậy liền dùng sức kiềm chặt hai tay Bảo lại rồi ra sức thuyết phục: "Đừng suy nghĩ nữa, nghe anh...đừng cố gắng nhớ lại, gạt nó ra khỏi đầu em đi".
"Đầu em rồi ngực em, sao nó đột nhiên lại nhói lên vậy, anh ơi em..." Bảo chỉ kịp nói như vậy rồi liền ngất lịm đi.
Thấy Bảo ngất xỉu mọi người ở đó liền nhanh chóng đưa cậu lên xe cảnh sát rồi chở cậu đến thẳng bệnh viện lớn trong thành phố, cũng may là Bảo chỉ nhất thời bị kích động nên mới ngất xỉu, chỉ cần chờ hồi sức một lát là cậu ấy sẽ tỉnh lại.
Thấy cũng không còn chuyện gì lớn nên chú Hoà ra lệnh cho hai người cấp dưới trở về cơ quan để giúp đỡ mọi người trong tổ chuyên án, còn chú ấy sẽ ở lại đây một chút rồi ra về sau.
Giờ đây cả căn phòng rộng lớn chỉ còn lại Thế Anh và chú Hoài ngồi đó, cùng với Bảo vẫn đang nằm trên giường bệnh. Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng pha chút tức giận của Thế Anh, chú ấy cũng ý thức được bản thân mình đã sai nên liền nói lời xin lỗi: "Chú không ngờ là Bảo lại bị kích động đến mức ấy, chú xin lỗi".
Thế Anh lắc đầu đáp lại: "Cháu cũng xin lỗi vì khi nãy đã lớn tiếng với chú. Nhưng mà...vụ án ấy vẫn luôn là nỗi ác mộng lớn nhất đối với Bảo, vậy nên cháu không muốn em ấy phải nhớ lại. Bảo rất hay gặp ác mộng hoặc nói mớ về vụ án, mỗi lần như vậy...em ấy đều khóc. Nên dù tình hình điều tra có chậm trễ đến đâu thì cháu cũng không muốn bắt em ấy phải nhớ lại mọi chuyện".
"Nhìn thấy thằng bé bình tĩnh điều tra và thu thập thông tin liên quan đến vụ án, chú cứ nghĩ Bảo đã nguôi ngoai đi phần nào...nhưng hình như là chú sai rồi".
"Phải mất một khoảng thời gian dài quen biết nhau thì Bảo mới bắt đầu kể cho cháu nghe chút ít về bố mẹ em ấy, rồi dần dần mới đến nguyên do em ấy trở về Việt Nam, sau đó là đến chuyện vụ án. Nói chung, đó là một quá trình dài và rất khó khăn đối với Bảo, chứ không phải chỉ ngày một ngày hai là em ấy đã kể xong mọi chuyện cho cháu nghe".
"Vậy ra hai đứa biết nhau từ lâu rồi kia à?"
"Từ năm lớp 11 rồi chú, từ đó bọn cháu cũng nương tựa vào nhau rồi sống cùng nhau đến bây giờ".
Dự định sẽ hỏi sâu thêm, nhưng nghĩ kĩ lại thì việc đó cũng không quá cần thiết nên chú Hoà liền hỏi sang chuyện học hành của Bảo và Thế Anh, rồi rất tự nhiên chú ấy cũng nhắc đến Bảo: "Sao mãi mà thằng bé vẫn chưa tỉnh lại vậy?"
"Cũng phải cả tiếng nữa cậu ấy mới tỉnh lại đấy, chú cứ về giải quyết vụ án đi ạ".
"Chú định chờ Bảo tỉnh dậy rồi nói lời xin lỗi với nó...".
"Chú yên tâm, cháu sẽ chuyển lời lại giúp chú cho".
Đắn đo suy nghĩ một lúc thì chú Hoà cũng đứng lên ra về. Giờ thì không còn ai ở đây làm phiền nữa, Thế Anh đã có thể rơi nước mắt được rồi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com