Chương 221: Cố Ngôn Sanh mất trí nhớ trở nên đần độn
Editor: Lạc Y Y
Ôn Niệm Nam nghe thấy còi báo xe cứu thương vang lên xung quanh, cậu ngơ ngác nhìn máu trên tay mình.
Bên ngoài phòng cấp cứu, Ôn Niệm Nam thân thể run rẩy ngồi trên băng ghế dài, trên tay, trên quần áo dính đầy máu của Cố Ngôn Sanh, nước mắt nhỏ giọt trên sàn.
Anh ấy sẽ chết ư...
Ôn Niệm Nam trước nay chưa từng hoảng loạn như thế, khoảnh khắc Cố Ngôn Sanh ngã xuống ấy, trái tim cậu trong phút chốc trở nên trống rỗng.
Cố Lâm sốt ruột đi qua đi lại nhìn vào phòng cấp cứu, hắn quay đầu lo lắng nhìn Ôn Niệm Nam đang thất hồn lạc phách.
Chu Nguyên Phong ngắt điện thoại xong đi tới bên cạnh Ôn Niệm Nam ngồi xuống, thở dài nói: "Cậu ấy nhất định sẽ không có chuyện gì đâu, A Sanh bị thương nhiều lần như thế cũng đều vượt qua hết, lần này nhất định cũng có thể tai qua nạn khỏi."
Ôn Niệm Nam vành mắt đỏ đến đáng sợ, nghẹn ngào nói: "Lần tôi bị đụng xe... có phải anh ấy cũng đợi tôi ở bên ngoài phòng cấp cứu giống như lúc này không? Có phải anh ấy cũng sợ hãi giống như tôi vậy..."
Chu Nguyên Phong sửng sốt, nói: "Phải, tôi chưa từng thấy qua dáng vẻ suy sụp lúc ấy của cậu ta, thậm chí tôi còn nghĩ, nếu như bác sĩ bước ra nói cậu không qua khỏi, A Sanh cậu ấy cũng không sống tiếp được nữa."
"Viên đạn đó lẽ ra nên bắn trúng tôi... người nằm trong phòng cấp cứu lúc này đáng lẽ cũng là tôi, anh ấy lại thay tôi đỡ viên đạn ấy, Cố Ngôn Sanh sao lại ngốc đến như vậy..."
Tay Ôn Niệm Nam bị bấu đến trắng xanh, trong giọng nói của cậu mang theo sự run rẩy.
Chu Nguyên Phong nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy bên vách biển khi ấy, trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nhưng hắn biết Cố Ngôn Sanh coi trọng Ôn Niệm Nam hơn cả mạng sống của mình.
"Nếu để cậu ấy lựa chọn lại lần nữa thì cậu ấy vẫn sẽ lựa chọn đỡ đạn thay cho cậu, trong mắt cậu ấy, cậu là tất cả, cậu quan trọng hơn mạng sống của cậu ấy."
Ôn Niệm Nam trái tim run lên, cúi đầu xuống, nghẹn ngào nói: "Tôi biết... Tôi biết anh ấy sẽ sẵn lòng vì tôi. Tôi đã quá ngu ngốc cho rằng anh ấy về muộn hay đi công tác là vì anh ấy phiền chán tôi. Tôi cho rằng... mình lại bị vứt bỏ lần nữa, cho rằng anh ấy sẽ trở lại làm Cố Ngôn Sanh trong ba năm ấy."
Kết quả là hai tên ngốc đang thăm dò lẫn nhau, rõ ràng yêu nhau nhưng lại sợ mở lời làm tổn thương đối phương...
Thuở ấy Cố Ngôn Sanh là một tên có tính khí nóng nảy, không quan tâm đến cảm nhận của người khác, giờ đây đã trở thành một người ôn nhu dịu dàng, vừa chu đáo lại dè dặt...
"Anh ấy đã làm quá nhiều chuyện cho tôi. Tôi biết anh ấy đang bù đắp lại, anh ấy bây giờ không nợ tôi thứ gì... anh ấy thật sự không thiếu tôi thứ gì cả. Tôi chỉ mong anh ấy có thể sống, chỉ cần anh ấy sống..."
Ôn Niệm Nam che hai mắt lại khóc không thành tiếng, từ lúc đến bệnh viện vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng giờ đã hoàn toàn vỡ òa, trên hành lang vang lên tiếng khóc bị đè nén đã lâu.
Chu Nguyên Phong không đành lòng, nhìn sang Cố Lâm lắc đầu.
Đến hai giờ sáng, bác sĩ mỏi mệt bước ra ngoài, Ôn Niệm Nam vội vàng đứng dậy nhưng vì chân cứng nhắc nên ngã ngồi trở lại.
Ôn Niệm Nam mặc kệ cánh tay đụng trúng băng ghế chảy máu, luống cuống bắt lấy tay bác sĩ, giọng run rẩy nói: "Anh ấy... có phải anh ấy không sao rồi không?"
"Viên đạn trong người bệnh nhân đã được lấy ra, cậu ấy đã qua cơn nguy kịch rồi."
Ôn Niệm Nam nghe thấy lời bác sĩ, tản đá lớn trong lòng cuối cùng cũng đặt xuống, cười yếu ớt nói: "... anh ấy còn sống... anh ấy vẫn còn sống..."
Ôn Niệm Nam nhận được tin Cố Ngôn Sanh bình an thì thở phào một hơi, tay buông sợi dây chuyền nốt nhạc ra, sắc mặt nhợt nhạt nói với Cố Lâm và Chu Nguyên Phong: "Cố Ngôn Sanh vẫn còn sống..."
Bỗng nhiên sắc mặt Ôn Niệm Nam trắng bệch ngả về sau, ngất đi...
....
Lúc Ôn Niệm Nam tỉnh lại đã là ngày hôm sau, khi mở mắt ra nhìn thấy kim tiêm truyền nước trên tay, Cố Lâm nằm trên ghế sofa bên cạnh mệt mỏi ngủ gà ngủ gật.
Ôn Niệm Nam tầm nhìn mơ hồ nhìn vết thương đã được băng bó trên cánh tay mình, đột nhiên tỉnh táo lại, rút kim ra muốn xuống giường.
"Anh Niệm Nam, anh tỉnh rồi"
Cố Lâm nghe thấy tiếng động liền ngồi dậy đi qua rót nước đưa cho Ôn Niệm Nam.
"Hôm qua tự nhiên anh ngất đi làm em sợ chết khiếp, bác sĩ nói tâm trạng anh thay đổi quá lớn mới dẫn tới ngất xỉu."
Ôn Niệm Nam không nhận lấy ly nước, vội hỏi: "Anh ấy bây giờ thế nào rồi? Anh ấy đang ở đâu?"
Cố Lâm dẫn Ôn Niệm Nam đến phòng ICU, đứng ngoài cửa không đi vào nói: "Anh ấy bây giờ vẫn còn hôn mê, anh Nguyên Phong đi tìm bác sĩ rồi, bác sĩ chốc nữa sẽ qua đây."
Ôn Niệm Nam đẩy cửa đi vào, người trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt hôn mê không tỉnh, chỉ có thể dựa vào máy thở hô hấp yếu ớt, trong căn phòng bệnh yên tĩnh, tiếng tít tít của thiết bị vang lên đặc biệt rõ ràng.
"Ngôn Sanh..."
Con người này... ở bên vách biển cứu cậu hai lần, ngay lúc súng nhắm vào cậu, hắn đã đỡ đạn cho cậu không chút do dự.
Ôn Niệm Nam đi đến bên giường nắm chặt tay Cố Ngôn Sanh, giọng run run nói: "Cố Ngôn Sanh... em đợi anh, em đợi anh khỏe lại có được không? Anh phải nhanh khỏe lại, chẳng phải anh nói muốn tặng hoa hướng dương cho em mỗi ngày sao, không được lừa em đó..."
Hóa ra điều bác sĩ Lý nói là đúng, chỉ khi món đồ bạn yêu thích nhất mất đi thì bạn mới tỉnh ngộ, mới hiểu những khúc mắc trong lòng từng trải qua không có cách nào buông xuống được.
Chu Nguyên Phong dẫn bác sĩ tới đi vào, nhìn thấy Ôn Niệm Nam cũng đang giật mình, nói: "Niệm Nam, cậu thế nào rồi?"
Ôn Niệm Nam lắc đầu, nhìn bác sĩ lo lắng hỏi: "Bác sĩ, chẳng phải anh ấy đã qua cơn nguy kịch rồi sao?"
"Viên đạn trong người bệnh nhân đã được lấy ra ngoài nhưng vết thương rất gần tim, nếu lệch thêm một chút sẽ trúng vào tim, tình hình hiện tại vẫn rất nguy hiểm, cần phải quan sát xem trong 48 giờ tới, cậu ấy có thể qua khỏi hay không."
Ôn Niệm Nam vành mắt đỏ hoe, tuyệt vọng cúi đầu, giọng run run nói: "Sao cơ..."
Mãi đến khi bác sĩ rời đi, Ôn Niệm Nam vẫn không phản ứng gì, bàn tay đang nắm tay Cố Ngôn Sanh đang run lên.
Chu Nguyên Phong nhìn Ôn Niệm Nam thất hồn lạc phách, thở dài nói: "Niệm Nam, cậu đi nghỉ đi, thân thể cậu vẫn chưa khỏe, có tôi ở đây trông rồi."
Ôn Niệm Nam quay đầu nhìn Cố Ngôn Sanh đang hôn mê, nghẹn ngào nói: "Không, tôi muốn ở đây với anh ấy, giống như... anh ấy cũng ở cùng tôi vậy, tôi sẽ không rời khỏi anh ấy."
Trong suốt hai ngày, Ôn Niệm Nam chẳng ngủ chẳng nghỉ ở bên giường trông Cố Ngôn Sanh.
Ôn Niệm Nam nói về nhật ký hồi cấp ba cho Cố Ngôn Sanh nghe, phát đi phát lại bản nhạc của W.E mà Cố Ngôn Sanh thích nhất, tay hai người nắm chặt vào nhau.
Hai giờ sáng, tiếng cảnh báo của thiết bị vang lên, Ôn Niệm Nam ngơ ngác nhìn bác sĩ cùng y tá tiến vào đồng thời cắm rất nhiều kim tiêm và thiết bị vào cơ thể Cố Ngôn Sanh.
"Hãy tiếp tục chống đỡ... xin anh đấy Cố Ngôn Sanh..."
Hóa ra 48 tiếng đồng hồ lại chậm đến như vậy, từng giây từng phút trôi qua đều khó chịu như thế, Ôn Niệm Nam trong mắt đầy tơ máu, vẫn đang dán mắt vào thiết bị.
Đến khi bác sĩ nói Cố Ngôn Sanh qua cơn nguy kịch rồi, nước mắt của Ôn Niệm Nam phút chốc rơi xuống.
Cố Ngôn Sanh, anh ấy chống đỡ được rồi...
...
Sau khi Cố Ngôn Sanh qua cơn nguy kịch, Chu Nguyên Phong cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, Cố Lâm nói với hắn một tiếng mới dám gọi điện cho Lục Vân.
Sau khi bước ra từ phòng bệnh của Cố Ngôn Sanh, hắn đi thang máy xuống lầu, đẩy cửa một phòng bệnh khác.
"A Hiên"
Chu Nguyên Phong đi đến nắm lấy tay Đường Luân Hiên, song Đường Luân Hiên không hề kháng cự.
"Đường Sóc thế nào rồi?"
Đường Luân Hiên chỉnh lại mắt kính, mệt mỏi nói: "Nó vẫn chưa tỉnh lại, bác sĩ nói nó chỉ bị thương ngoài da, lẽ ra không nên hôn mê lâu như vậy."
Đường Sóc trên giường bệnh giống như đang nằm ngủ, bác sĩ cũng không kiểm tra ra nguyên nhân hôn mê là gì.
Hôm xảy ra chuyện bên vách biển, xe cứu thương chở Cố Ngôn Sanh đến bệnh viện, Đường Sóc không chịu lên xe, cứ ngẩn ngơ ngồi một mình bên vách biển mà không có phản ứng gì.
Đến khi mọi người đều đã rời đi, chỉ còn lại Mạc Bắc Dật và Đường Sóc.
Chẳng ai biết Đường Sóc với Mạc Bắc Dật hôm đó đã nói những gì, đến chạng vạng, Mạc Bắc Dật đã đưa Đường Sóc tới bệnh viện, sau khi giao người cho bác sĩ hắn liền biến mất.
Đường Sóc nói hắn rất buồn ngủ, muốn ngủ một giấc, sau khi nhắm mắt lại cho đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Chu Nguyên Phong đau lòng xoa đầu Đường Luân Hiên, nhẹ giọng nói: "Cậu ấy sẽ không sao đâu, A Sanh trúng đạn đã qua cơn nguy kịch rồi, Đường Sóc cũng sẽ không có chuyện gì."
Đường Luân Hiên chợt nghĩ tới gì đó, bắt lấy tay Chu Nguyên Phong, lo lắng nói: "Có phải vì thuốc kia hay không? Vậy nên nó mới hôn mê lâu như vậy..."
"Thuốc?"
Chu Nguyên Phong trong đầu nổ 'oành' một tiếng, nghĩ tới cảnh tượng khi ấy, trong mắt hoàn toàn không thể tin.
Hắn nhớ ra rồi, Cố Ngôn Sanh... cũng tiêm loại thuốc đó...
...
Lục vân sau khi trở về không đến thăm Cố Ngôn Sanh ngay mà sau khi hỏi thăm bác sĩ về tình trạng hiện giờ sau đó đến văn phòng, đến chạng vạng tối mới đi đến phòng bệnh.
Sau khi căn dặn Chu Nguyên Phong chăm sóc tốt cho Ôn Niệm Nam thì trở lại công ty tạm thời xử lý công việc của tập đoàn Cố thị.
Cố Ngôn Sanh đã hôn mê chín ngày, Ôn Niệm Nam ngày nào cũng phát nhạc cho hắn nghe, trò chuyện cùng hắn, nói về những bản nhạc do cậu sáng tác.
Nhưng khi Cố Ngôn Sanh hôn mê càng lâu, nội tâm của Ôn Niệm Nam càng ngày càng vụn vỡ.
Bác sĩ nói vết thương hồi phục rất tốt, đáng lẽ đã sớm tỉnh lại, nhưng lại không kiểm tra ra nguyên nhân hôn mê là gì.
Chu Nguyên Phong đứng ở ngoài cửa nhìn Ôn Niệm Nam sốt ruột, trong mắt thoáng qua tia xót xa.
Làm sao hắn có thể nói với Ôn Niệm Nam nguyên nhân là do loại thuốc kia nên mới....
Lúc chạng vạng Lục Vân ghé qua, Chu Nguyên Phong cuối cùng vẫn quyết định nói cho Lục Vân.
"Cậu nói cái gì! Thuốc mất trí đần độn?" Lục Vân đứng bật dậy, ngạc nhiên nhìn Chu Nguyên Phong.
Ôn Niệm Nam ở bên cạnh trong phút chốc đông cứng lại, cậu nhớ ra loại thuốc màu xanh lam đó...
Chu Nguyên Phong thở dài nói: "Vâng, tình huống khi ấy rất loạn lại xảy ra quá nhiều chuyện nên ai cũng quên mất... quên là A Sanh cũng tiêm thuốc đó, cho nên cậu ấy mới hôn mê lâu như vậy."
Ôn Niệm Nam trong mắt tràn đầy lo lắng, nói: "Mạc gia nhất định có thuốc giải, có thể đến... đến Mạc gia lấy thuốc về..."
Lục Vân ngó qua Cố Ngôn Sanh, mệt mỏi nói: "Vô ích thôi, ta từng nghe qua thuốc này, nó sẽ làm người ta rơi vào trạng thái hôn mê, sau khi tỉnh lại sẽ mất trí nhớ, không có thuốc giải, thuốc của Mạc gia xưa nay chưa có thuốc giải."
"Nhưng Mạc Bắc Dật cũng tiêm thuốc, ba hắn sẽ không bỏ mặc!" Ôn Niệm Nam nắm chặt tay Cố Ngôn Sanh, trong lòng ngày càng sợ hãi.
Cố Ngôn Sanh sẽ mất trí nhớ... sẽ quên đi mình...
"Ngày mai ta đến nước Z hẹn gặp Mạc gia, nếu con trai ông ta cũng tiêm thuốc, bây giờ ông ta nhất định đang vội điều chế thuốc giải."
...
Bên ngoài trời đã sáng, Ôn Niệm Nam đang nằm nhoài người bên giường bệnh chậm rãi mở mắt ra.
Nhìn Cố Ngôn Sanh vẫn đang hôn mê, trong mắt cậu thoáng qua tia buồn bã, bỗng cậu cảm thấy bàn tay mình đang nắm cử động.
"Tay của anh ấy đang cử động..."
Ôn Niệm Nam ngơ ngác quay đầu nhìn người trên giường bệnh, hàng mi cong khẽ rung lên rồi mở mắt ra.
Vành mắt Ôn Niệm Nam lập tức đỏ lên, cười nói: "Quá tốt rồi, anh tỉnh lại rồi, em..."
Thanh âm chợt im bặt, Ôn Niệm Nam ngây người, Cố Ngôn Sanh dùng ánh mắt xa lạ cùng với sự ngờ vực nhìn cậu.
Loại thuốc kia quả nhiên có tác dụng...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com