Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2: Câu trả lời nợ rất nhiều năm.

Gió lùa từ cửa sổ mang theo hơi lạnh đặc trưng của mùa đông làm bệnh án trên bàn không ngừng rung động. Cách đó không xa là một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang tựa lưng trên ghế, đôi mắt nhắm nghiền mệt mỏi.

Lục Thuần Chi ngồi ở đó, trái tim đã sớm bị đóng băng, anh mãi mãi cũng không quên chuyện vừa xảy ra vài phút trước. Cô gái anh yêu, lần đầu tiên thẳng thắng cho anh câu trả lời mà cô đã cất giấu từ lâu.

"Thuần Chi, năm nhất đại học anh là học trưởng em kính trọng nhất, năm hai đại học, anh giúp em chắn rượu trên bàn tiệc, anh là anh trai của em. Năm ba, anh bảo vệ em khỏi công kích của bạn học, từ đó trở đi anh trở thành bạn tốt, là tri kỉ của em."

"Cảnh Dao, em biết đây không phải là câu trả lời anh muốn nghe"

 "Nhưng Thuần Chi, đây lại là câu trả lời em nợ anh rất nhiều năm."

"Mười sáu tuổi, ước mơ của em là trở thành họa sĩ , hai mươi bốn tuổi ước mơ của em là được cùng Thái Dương Châu bước vào lễ đường"

Lâm Cảnh Dao nói trái tim của cô ấy chưa từng ngừng đập vì Thái Dương Châu. Cho dù qua từng ấy năm trong mắt cô chỉ có hắn. 

Thật ra chuyện này Lục Thuần Chi đã sớm biết, anh là người trực tiếp chứng kiến đoạn tình cảm oanh liệt năm ấy, hơn ai hết Lục Thuần Chi cảm nhận được đó là mối tình sâu sắc đến nhường nào. Cho nên, anh không tiến đến, không tranh giành cũng không cản trở, anh chỉ đứng ở phía sau, dùng thân phận học trưởng âm thầm giúp đỡ cô. 

Nhưng rốt cuộc, Lâm Cảnh Dao lại cùng Thái Dương Châu chia tay. 

Lâm Cảnh Dao vì một đoạn tình cảm tan vỡ mà rơi nước mắt, Lục Thuần Chi rất đau lòng, nhưng lại không thể phủ nhận, anh đối với việc chia tay của cô cảm thấy may mắn, bởi vì Lục Thuần Chi biết, cơ hội của anh đến rồi. 

Lâm Cảnh Dao lại độc thân, mà lúc này đây, anh lại có cơ hội chân chính theo đuổi, ở bên cô.

Đều nói yêu càng nhiều sẽ càng cẩn thận. Câu nói này vô cùng phù hợp tình huống của Lục Thuần Chi. 

Đối với Lâm Cảnh Dao, anh không dám quá vội vàng sợ làm cô hoảng loạn, không dám quá xa sợ cô quên mất mình. Lục Thuần Chi chỉ chầm chậm tiến tới, để nâng cao sự tồn tại của mình, kết quả anh thành công. Bởi vì trong tiệc liên hoan năm hai, khi anh thay Lâm Cảnh Dao chắn rượu, Lục Thuần Chi phát hiện thái độ của cô đối với mình trở nên hòa nhã hơn. Theo thời gian, mối quan hệ đó càng trở nên thân thiết, nhưng nó lại vượt ra khỏi quỹ đạo mà anh mong muốn. 

Hai người bọn họ so với người yêu càng giống anh em hơn. 

Nhiều năm như vậy, không phải Lục Thuần Chi chưa từng tỏ tình, mà mỗi lần anh muốn cho quan hệ của họ một tên gọi cụ thể, thì Lâm Cảnh Dao sẽ dùng một việc khác để lãng tránh. 

 Buổi tối đêm liên hoan năm hai đại học, Lục Thuần Chi vì Lâm Cảnh Dao chắn rượu nên đã ngà ngà say, xuất phát từ phép lịch sự, Lâm Cảnh Dao chịu trách nhiệm đưa anh trở về. Khi hai người ngồi lên taxi, Lục Thuần Chi nhớ lúc đó anh đã nói.

"Cảnh Dao, đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó, nó khiến anh muốn giữ em ở lại.". 

Nhưng câu nói bỏ lửng đó không được đáp lại, nó bị gạt đi bởi, "Học trưởng, anh say rồi"

Trong lễ kỉ niệm thành lập trường, Lục Thuần Chi đại diện cho sinh viên ưu tú lên phát biểu. Đứng trước khán phòng ba nghìn người đông chật, anh nghe rõ tiếng tim mình đập, cùng giọng nói kiên định nhất của chính mình .

" Ở ngôi trường này, tôi đã gặp được cô gái mà mình thích. Thích đến nỗi muốn cùng cô ấy chia sẻ mọi thứ, chỉ cần cô ấy gật đầu, từ giờ phút này cả sinh mệnh của anh cùng sẽ giao cho em. "

Khi đó Lục Thuần Chi cố chấp mà kiên định nhìn về bóng hình dưới sân khấu, theo tầm mắt của anh, mọi người cũng dần nhìn qua. Mà Lâm Cảnh Dao nhìn anh rất lâu,  sau đó lại thản nhiên lắc lắc điện thoại trong tay nói:

"Đàn anh, anh có điện thoại, chắc có việc gấp ạ"

Một câu nói của cô, mọi người đều cho rằng, Lục Thuần Chi vì nghe thấy điện thoại mình reo nên mới nhìn Lâm Cảnh Dao. Mà cô gái Lục Thuần Chi thích có lẽ không có mặt ở khán phòng.

Lần cuối cùng là lúc tốt nghiệp, Lục Thuần Chi chọn cách mà anh cho là trực tiếp nhất để nói với cô, "Cảnh Dao, anh có thể trở thành người đồng hành cùng em sau này không?"

Lục Thuần Chi nghĩ, lần này có lẽ cô không còn lí do nào để trốn tránh nữa, nhưng cô lại nói:

"Thuần Chi, cảm ơn anh ", rồi rời đi, để lại anh lặng người đứng ở đó. 

Trong khoảng khắc ấy, rốt cuộc anh cũng hiểu được một điều, Lâm Cảnh Dao không thích anh. 

Không phải anh không có dũng khí đòi cô một câu trả lời khẳng định, mà ngay từ đầu, dũng khí đó của anh đã bị cô bào mòn qua nhiều lần trước đó. Lục Thuần Chi bắt đầu sợ hãi đáp án của cô, vì vậy anh không đi tìm câu trả lời nữa, bình đạm ở bên cạnh cô không mong cầu hồi đáp, chỉ có như vậy mới không thất vọng, ít nhất, anh còn được ở bên cạnh chăm sóc cô không phải sao?

Nhưng nhiều năm trôi qua, cô lại không yêu đương, điều này khiến anh lần nữa nuôi hi vọng, hi vọng cô sẽ quay đầu lại nhìn anh, hi vọng cô có thể cho anh một cơ hội. 

Người bên ngoài cho rằng bọn họ sớm muộn gì cũng ở bên nhau, ngay cả anh cũng tin là thời khắc ấy sắp tới, cho đến khi nhìn thấy thiệp đính hôn của cô. Nó là quả bom không báo trước đánh tan mọi niềm tin, vọng tưởng của anh về thứ tình yêu đơn phương sẽ cho ra trái ngọt. Đột ngột, nhanh chóng, làm anh không kịp trở tay, cũng không cho anh cơ hội giãy dụa.

Sự thật là cô đã sớm cùng Thái Dương Châu một lần nữa yêu đương nồng nhiệt, cô không phải không yêu đương, mà cô chỉ yêu đương với Thái Dương Châu thôi. 

Nhưng vấn đề là, tại sao lại không cho anh biết việc này sớm hơn?

Anh cứ nghĩ, dù không phải là người thương, nhưng mối quan hệ giữa anh và cô có lẽ cũng không cạn, nhưng rốt cuộc, anh vẫn là người ảo tưởng. 

Thế nên, trong tim của cô, vị trí của anh lại nằm ở chỗ nào?

Giây phút nhận được thông báo của cô, điều đầu tiên vỡ ra trong tâm trí anh chính là... sao có thể?

Đúng vậy, sao có thể là Thái Dương Châu?, Bọn họ đã chia tay lâu rồi mà? 

Sao có thể là bây giờ? Không phải Cảnh Dao vẫn luôn độc thân sao? Nên anh mới đang theo đuổi cô, người đang độc thân sao có thể đột ngột đính hôn như thế?

Sao có thể là cuối tuần? Thời gian này có vội quá rồi không?

Sao có thể... không báo cho anh biết sớm hơn một chút...

Lục Thuần Chi thừa nhận, giây phút ấy, tâm hồn lẫn trái tim anh đều chết lặng. 

Thế giới của anh đã sụp đổ.

Nó giống như việc, anh đang cố gắng leo lên một con thác, khi anh nghĩ mình đã leo lên rất cao, rất cao đến nỗi sắp lên đến đỉnh thác rồi. 

Nhưng khi mưa dứt, sương tan, anh mới bi ai phát hiện đỉnh thác còn cách anh xa vạn trượng. 

Mà trên đỉnh thác - nơi anh khao khát đạt được, đã sớm có người chiếm lĩnh từ lâu. 

Thế nên hiện tại, anh nên dùng tư thế thấp đi xuống chân thác, hay đứng yên tại chỗ rồi vương mắt ngóng trông đến nơi mãi mãi mà mình cũng không chạm đến được?

Lục Thuần Chi có chút mơ hồ rồi, anh chật vật, hoảng hốt muốn nhanh chóng sắp xếp lại cảm xúc của mình.

Nhưng rốt cuộc vẫn bất lực.

Điều anh muốn không nhiều lắm, cô chỉ cần nói cho anh biết, cô đang yêu đương, đang vui vẻ, thì cho dù người đứng bên cạnh cô không phải là mình, anh vẫn sẽ rất mãn nguyện mà chúc phúc cô. 

Nhưng xin đừng đột ngột như vậy thông báo cô sẽ kết hôn, thông báo nay mai sẽ có một người đàn ông sắp cùng cô bước vào lễ đường.

Điều anh mong cầu vốn dĩ đã không nhiều lắm, nếu như người đó đã không thể là anh, liệu cô có thể cho anh thêm chút thời gian để tự ủi an,  sắp xếp lại trái tim mình không?

Tấm thiệp mời trên bàn đã là câu trả lời rõ ràng nhất, nó giống như đang cười nhạo mọi ảo tưởng của Lục Thuần Chi. 

Ngay cả mong muốn nhỏ bé, hèn mọn như thế, cuối cùng Lâm Cảnh Dao cũng không thể toại nguyện cho anh. 





Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com