Tình cảm không nên có
Loin cảm thấy chính mình gần nhất có chút không thích hợp, anh biết trước đó không lâu PP lại giúp mình một lần, vốn anh định mời cậu một bữa để cám ơn, nhưng lại chậm chạp không liên lạc, bởi vì anh cảm thấy mình có tình ýkhông nên có với PP.
Loin xác định mình không phải gay, cho tới giờ anh chưa từng nảy sinh xúc động với đồng tính, nhưng PP xuất hiện lại làm anh mê hoặc. Lần trước ở bệnh viện nhìn thấy bộ dáng ở chung của cậu cùng Billkin, anh rõ ràng đã ghen tị, anh không hi vọng cậu yêu bất kì người đàn ông nào khác ngoại trừ anh hai mình. Cảm xúc chiếm dục kỳ diệu này làm anh không biết làm sao, chỉ có thể cố gắng khắc chế bản thân, tránh làm ra những chuyện làm mình hối hận.
Chính là mỗi lần nằm trên giường, anh cứ vô thức tưởng tượng tới thời điểm nào đó mà mình không biết, PP cùng anh hai ôm nhau triền miên như vợ chồng, nói những lời thân mật, làm những chuyện thân mật...
"Đáng chết, Loin, mày có chút tiền đồ được không hả!" Loin chộp lấy chìa khóa, bước nhanh tới bãi đỗ xe.
Một trận tiếng lớp xe ma sát vang lên, chiếc xe thể thao vèo một cái phóng đi.
Nửa tiếng sau, Loin giật mình phát hiện mình thế nhưng đã chạy tới gần nhà PP. Đấm mạnh lên vô lăng, vừa định quay đầu xe trở về thì thấy hai bóng dáng quen thuộc bước xuống từ chiếc xe đậu cách đó không xa, một là Billkin, còn người kia chính là PP.
Hai người không biết nói gì đó, sau đó chỉ thấy Billkin khoát một tay lên nóc xe, hơi cúi người, tựa hồ chuẩn bị hôn PP đang tựa vào cửa xe.
Loin trong lòng căng thẳng, không chút do dự lao xuống, bước nhanh về phía bọn họ.
Billkin cùng PP sau khi gặp Mã Tùng thì phái người đưa ông ta tới bệnh viện.
"Thứ trên người anh thật sự có thể hóa giải sao?" Billkin hỏi.
"Có thể."
PP khẳng định đáp. Cho dù không thể hoàn toàn hóa giải nhưng Billkin cảm thấy có cách hóa giải thì quỷ khí cũng không còn đáng sợ nữa. Lúc biết chân tướng sự thật từ Mã Tùng, anh suýt chút nữa đã bị quỷ khí ăn mòn, cũng may cuối cùng vẫn khống chế được lửa giận, khôi phục bình thường. Ý chí cùng tâm tính của anh mới là mấu chốt quyết định tính cường liệt của quỷ khí.
Billkin trầm mặc một hồi mới nói: "Có phải em từ đầu đã biết thể chất xui rủi của tôi?"
"Ừ." Cậu từ chối cho ý kiến.
"Em không sợ anh à?"
"Không sợ." Ai bảo cậu có thể chất may mắn chứ, cậu không vào địa ngục thì ai vào đây? Người bình thường thì ngay giây đầu tiên đã bị KO rồi được không? Có câu trời sinh tư chất tốt đẹp không thể bỏ qua, khụ, không đúng, là trời sinh tư chết tốt đẹp nên phải liều mạng.
Cho nên túm chặt lấy cậu quả nhiên là quyết định anh minh nhất đời này, Billkin yên lặng đốt sáng cây đèn trí tuệ của mình, thoáng chốc cả thế giới đều thực rõ ràng. Thù của cha mẹ, anh sẽ chậm rãi báo, nhưng anh sẽ yêu quý bản thân mình, bởi vì anh muốn ở bên cạnh người này, tuyệt đối không thể làm thù hận vấy bẩn tình cảm trân quý này.
PP xuống xe, thấy anh hệt như thần giữ của trấn giữ bên cạnh xe thì nhịn không được hỏi: "Làm sao vậy?"
Billkin khoát một tay lên nóc xe, một tay ôm ngực, cúi đầu biểu thị: "Khó chịu."
"Khó chịu ở đâu?"
"Đâu cũng khó chịu." Ánh mắt anh u ám, trong lòng nóng rực.
"Kia nhanh về nhà nghỉ ngơi đi?" PP tỏ vẻ muốn đi.
Billkin vươn tay ôm lấy eo cậu, cúi người muốn hôn.
"PP!" Một âm thanh đột nhiên từ phía sau truyền tới, đánh gãy phút mờ ám giữa hai người.
Billkin bất mãn quay đầu, thấy Loin đi tới, cách bọn họ tầm ba mét thì dừng lại, trong mắt tràn đầy địch ý.
Anh hơi nghiêng người, tay vẫn như cũ khoát bên eo PP, nháy mắt tiến vào hình thức bảo hộ.
"Loin."
Cậu cười nói: "Sao lại tới đây, tìm tôi có việc à?"
"Lần trước ít nhiều gì cũng nhờ cậu hỗ trợ, muốn mời bữa cơm." Tầm mắt Loin thường xuyên dao động trên móng vuốt chướng mắt của Billkin.
"Không cần, chỉ là thuận tiện thôi."
PP mời: "Nếu đã tới rồi thì lên nhà một một chút đi."
Loin dè dặt đáp ứng: "Tốt."
Billkin thực không tình nguyện để sinh vật khác tiến vào địa bàn của mình, bất quá cậu đã mở miệng, anh cũng không tiện đuổi người đi.
Hai người đàn ông mang theo đủ loại tâm tư một trái một phải theo PP lên lầu, trên đường không ai nói chuyện, không khí thực cổ quái.
"Ngồi đi, để tôi pha trà cho hai người." PP đổi giày đi vào bếp.
Billkin cùng Loin ngồi ở phòng khách, trầm mặc đối diện.
Sau một lúc lâu, Loin mới mở miệng hỏi: "Ngài Putthipong ở luôn nhà PP sao?"
"Ừ, chúng tôi ở chung."
Mày Loin khẽ nhíu lại: "Quan hệ hai người tốt lắm à?"
"Ừ, tốt tới mức ngủ chung một giường."
Ánh mắt Loin trở nên lạnh băng: "Ngài nói vậy không sợ người ta hiểu lầm sao?"
"Hiểu lầm cái gì?"
Billkin thản nhiên nói: "Tôi thích em ấy, này có gì phải giấu diếm?"
Anh thẳng thắn thừa nhận như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Loin. Anh nghĩ với thân phận của Billkin, hẳn sẽ không để lộ chuyện này ra ánh sáng mới đúng. So ra, anh quả thực quá lo nghĩ.
"PP sẽ không thích anh." Loin cao ngạo nói.
"Này không phải do cậu quyết định."
Đôi mắt phượng của Loin híp lại: "PP có nói cho anh biết cậu ấy là người yêu của anh tôi không?"
"Anh cậu?" Khóe miệng Billkin lộ ra một tia châm chọc.
"Xem ra anh quả thực không biết gì cả."
Loin cười khẽ một tiếng: "Ý tôi là người anh đã qua đời của tôi."
"Không có khả năng."
Billkin không chút do dự phủ nhận: "Trước tôi, PP căn bản không thích đàn ông."
"Tôi nghĩ..."
Loin bắt chéo chân, thản nhiên nói: "Cậu ấy muốn dùng lí do này để cự tuyệt anh."
Ánh mắt Billkin lạnh như băng, chăm chú nhìn Loin.
Loin hơi hất cằm, chẳng chút nhân nhượng nhìn lại.
Lúc này, PP bưng trà từ phòng bếp đi ra, cảm nhận được bầu không khí quỷ dị ngoài phòng khách thì liền hỏi: "Hai người nói chuyện gì vậy?"
"Nói về anh trai tôi." Loin nhận trà, tùy ý trả lời.
"Lain à? Anh cùng anh ta hiện giờ thế nào rồi?" PP liếc nhìn Billkin một cái, chỉ nhắc tới Lain mà thôi, sao quỷ khí lại bạo động như vậy?
"Người chúng ta nhắc tới là anh trai đã mất của tôi cũng chính là người yêu của cậu."
Billkin nhìn chằm chằm cậu, phát hiện đối phương nghe thấy cái tên này thì tựa hồ cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
Loin tiếp lời: "Sao cậu không ở trong nhà trọ của anh hai? Sợ xúc cảnh sinh tình à?"
Lúc này sắc mặt PP mới có chút biến hóa. Chết tiệt, suýt chút nữa đã quên mất, cậu từng nói dối mình là người yêu đồng tính của Lein! Khó trách Billkin thoạt nhìn giống như muốn ăn thịt người như vậy, hôm nay phỏng chừng chết chắc rồi a! Loin, anh còn hãm hại hơn được không hả? Sao mấy người cậu giúp đỡ cứ quay ngược lại gây rối không vậy? Về sau cậu còn vui vẻ làm người tốt được nữa sao?
"Không, tôi thích ở đây."
"Nhưng ở cùng một chỗ với ngài ấy cũng có chút không tiện đi."
Anh thấy Loin thế nhưng dám khuyến khích PP dọn ra riêng ở trước mặt mình, quả thực là không thể nhẫn nhịn.
"Ở đâu là quyền của PP, cậu không thấy mình đã quản quá nhiều rồi sao?"
"Tôi chỉ đứng ở lập trường bằng hữu mà đề nghị thôi."
Loin trả lời: "Tâm tư của ngài quá rõ ràng đi, chẳng lẽ cậu ấy không nên bảo trì khoảng cách?"
Xin đừng nói nữa, Billkin đã sắp bùng nổ rồi được không?
Anh nhìn về phía cậu, ánh mắt thâm trầm đến dọa người, cố tình ngoài mặt lại không có chút biểu tình nào, nếu không phải quỷ khí đang lan tràn cuồn cuộn, người khác nhìn vào cứ tưởng anh rất bình tĩnh.
Loin cũng thế, anh phát hiện những lời của mình tựa hồ không hề ảnh hưởng tới Billkin, trong lòng có chút thất vọng. Bất quá, vì cái gì không khí lại càng lúc càng lạnh như vậy? Nhà PP mở máy lạnh cũng hơi thấp đi, giờ đã là cuối mùa thu rồi a.
"Cũng không còn sớm, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi." PP nói.
"Lâu rồi không được ăn cơm cậu nấu, đêm nay có thể ở nhà cậu ăn cơm không?" Ánh mắt Loin lộ ra mong chờ.
"Lần sau đí, hôm nay trong nhà không có sẵn đồ ăn."
"Tôi đi mua." Loin bật dậy, không chờ PP phản đối đã chạy ra ngoài.
"Chờ đã..." PP đang định đuổi theo thì Billkin đã phản ứng trước một bước, Loin vừa ra ngoài thì lập tức ầm một tiếng đóng cửa lại.
Loin thầm ảo não, cảm thấy mình vừa làm ra một quyết định sai lầm. Sao anh có thể để hai người nọ ở một mình với nhau? Lần này không ăn được cơm PP làm, về sau vẫn còn cơ hội a! Bất quá cũng đã chạy ra rồi, không thể nào tay không quay lại, cứ đi mua chút đồ về đi.
Sau khi đóng cửa lại, Billkin chậm rãi xoay người, sâu kín nhìn cậu.
Cậu yên lặng vẽ vài chữ thập trong lòng, bình tĩnh nói: "Em đi nấu cơm trước."
"Đứng lại!"
PP không hề đứng lại, ngược lại thân hình vừa chuyển, vội vàng bước nhanh về phía phòng mình.
Vừa mới mở cửa phòng thì đã bị một lực mạnh kéo lại, áp lên cửa.
Anh cúi đầu nhìn cậu, u ám hỏi: "Lein là chuyện gì?"
"Chỉ là một người bạn."
PP bị quỷ khí che mắt, vội nói: "Chúng tôi không phải người yêu."
"Phải không? Cũng giống anh đúng không? Là 'bằng hữu' có thể leo lên giường?" Billkin nguy hiểm thì thầm bên tai cậu.
"Không phải!"
PP tức giận nói: "Em chỉ từng lên giường với anh!"
Động tác Billkin ngừng lại một chút, chỉ cùng anh lên giường? Nói cách khác anh quả thực chính là người đàn ông đầu tiên của cậu. Nghĩ tới đây, tâm tình nhất thời sung sướng, bất quá ngoài mặt vẫn tỏ ra tức giận: "Anh không tin. Trước đó em cứ nói mình không thích đàn ông nhưng lúc làm với anh, rõ ràng có hưởng thụ."
Mặt PP nóng lên: "Chỉ là không quen thôi, cũng không phải không thích."
"Nga? Kia chúng ta hiện giờ 'làm quen' một chút đi." Billkin dùng một tay bế bổng cậu lên giường.
"Từ từ, Loin đi mua đồ ăn rất nhanh sẽ quay lại."
Anh vừa hôn vừa rút di động trong túi tiền cậu ra: "Nói cậu ta đừng đến."
PP nhận lấy, đang do dự nên gọi hay không thì Billkin đã thuần thục cởi bỏ áo cậu, còn lột luôn quần.
"Anh, ít nhất cũng để em gọi điện xong a!" PP dùng sức đẩy.
Anh lật người cậu lại, áp sát bên tai nói: "Tốt nhất em nên nhanh lên, bằng không sẽ không còn cơ hội."
Cậu không thèm nói tiếp, vội vàng gọi cho Loin.
"A." Điện thoại vừa mới vang một tiếng thì ngón tay Billkin đã chui vào giữa hai chân cậu.
PP cúp máy, cắn răng, sửa thành gửi tin nhắn.
Người nọ ở phía sau không chút ngừng lại, ngón tay cậu run rẩy, mất vài phút mới gửi được tin.
"Billkin, từ từ!" Cảm giác dục vọng nóng bỏng ma xát bên bắp đùi, PP căn cứng cả người.
Anh không nói.
Cậu đang định xoay người lại thì điện thoại đột nhiên vang lên, là Loin gọi tới.
Cậu vừa định nghe máy thì người phía sau đã mạnh mẽ thẳng tiến...
"A!" PP ngay cả điện thoại cũng không tiếp, lớn tiếng quát: "Chậm đã!"
"Đừng sợ, anh không tiến vào toàn bộ."
"Không phải vấn đề này!"
"Chứ còn vấn đề gì?" Billkin hơi rời đi, lại lần nữa dùng sức đẩy tới.
"Chết tiệt!"
Sắc mặt PP đỏ lên, quát lớn: "Đi lấy áo mưa cho em!"
...
PP: Áo mưa đâu? ? ?
Billkin: Ba ba, ba ba, ba ba ba...
PP: .... áo mưa...
Billkin: Ba ba, ba ba, ba ba ba, ba ba ba ba...
PP: ... Em thật sự cần áo mưa a...
Billkin: Áo mưa ý từ là bền bỉ, tốt đẹp, đáng tin, anh thực sự rất quán triệt. Đừng nóng vội, thân ái, chúng ta có thời gian mà.
PP: ... (T__T)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com