Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 37

Tại bệnh viện...

Wonyoung, Yujin, Chaewon và Yena đã vào đến bệnh viện. Chaewon đi lại hỏi bác sĩ:

- Bác sĩ cho tôi hỏi bệnh nhân Kim Chaemin nằm ở phòng nào vậy ạ?

- Có phải là cháu bé 3 tuổi nay mới được đưa vào vì bị sốt đúng không?

- Đúng, đúng rồi.

- Cô đi thẳng rồi quành sang trái, phòng số 02.

- Cảm ơn bác sĩ.

Chaewon nghe xong chạy vội vào phòng Chaemin đang nằm, ba người còn lại vội đi theo sau. Chaewon đi vào, bà Kim vừa thấy mặt Chaewon liền đi lại tát cô một cái.

- Tại sao? Tại sao giờ cô mới vác mặt đến đây. Cô đã bỏ Minju và Min một tuần không ngỏ lời gì đến nó. Cô muốn mẹ con nó sống sao đây? HẢ??

Wonyoung chạy lại giữa tay bà Kim.

- Bác à! Bác bình tĩnh lại đã, Chaewon cậu ấy cũng biết sai rồi mà bác.

- Cô, tôi thật sai lầm khi đã gả con gái cho cô. Wonyoung con ở lại chăm sóc Min giúp bác nhé.

- Vâng ạ.

Nói xong bà Kim cùng ông Kim liền rời khỏi phòng. Chaewon đứng bất động, nước mắt cô bắt đầu rơi. Yujin và Yena chạy lại an ủi Chaewon, "cô chưa bao giờ khóc vì điều gì cả, cô là người mạnh mẽ mà vậy tại sao giờ cô lại khóc chứ. Là vì cô đã sai, cô đã sai khi không tin tưởng người mình yêu, người ở bên mình suốt 5 năm qua. Cô hối hận vì những gì mình đã làm". Chaewon đi lại giường Chaemin đang nằm, đưa tay vuốt nhẹ má cô bé:

- Appa xin lỗi Min, lần này Appa sai rồi.

Chaemin nghe được giọng nói của Appa mình thì từ từ mở mắt, cô bé cầm tay Chaewon:

- Appa à! Appa đừng khóc, Min không sao, bác sĩ bảo Min nằm nghỉ sẽ khỏi bệnh thôi mà.

- Appa xin lỗi con nhiều lắm.

- Appa, Appa đừng bỏ Umma nữa. Đêm nào Min dậy Min cũng thấy Umma khóc. Appa đừng bỏ Umma với con nha.

- Ừ, Appa sẽ không bỏ hai mẹ con nữa, Appa xin lỗi.

- Vậy Appa đừng khóc nữa.

Chaewon nghe vậy liền lấy tay lau nước mắt của mình đi. Wonyoung thấy vậy quay ra nói:

- Bọn mình về nha, cậu ở lại chăm sóc Min nha.

- Ừ.

Wonyoung kéo Yujin và Yena về. Chaewon ngồi trong phòng dỗ Chaemin ngủ. Chaemin vừa ngủ được một lúc thì Minju mở cửa đi vào. Vừa vào thấy Chaewon, Minju đi lại nói:

- Chị có thể đi về rồi.

- Minju à! Nghe Chae nói được không?

- Được, nói gì nói nhanh đi rồi đi ra khỏi đây.

- Chae xin lỗi em, Chae không nghĩ cô ta lại gian xảo như vậy. Chae xin lỗi khi đã không tin tưởng em, xin lỗi vì đã bỏ rơi em. Bây giờ em có đánh Chae, quát mắng Chae như nào cũng được nhưng xin em hãy về nhà với Chae được không?

- Không! Chẳng phải chính chị là người đuổi tôi đi à? Bây giờ còn muốn tôi quay lại sao, tôi cũng có lòng tự trọng chứ?

- Minju à! Chae xin em mà, em quay về với Chae có được không?

Chaewon đi lại cầm lấy tay Minju liền bị nàng hất ra.

- Sẽ không bao giờ và chị đi khỏi đây cho tôi.

- Minju à...

- ĐI!!!

Minju tức giận quát lên, Chaewon chỉ cúi mặt xuống rồi rời khỏi phòng. Minju nhìn Chaewon từ từ đi xa, nước mắt nàng lại rơi.

Chaewon chẳng biết phải đi đâu, cô lại vào quán bar làm vài ba chai rượu giải sầu. Uống đến 9h tối thì cô say mèm, nhân viên lại đến gọi Chaewon nhưng cô không nghe. Bất lực nhân viên lại phải gọi điện cho Yujin vì trước Yujin có đưa số điện thoại cho nhân viên bảo nếu Chaewon uống say không về được thì cứ gọi cho cô. Nhân viên đành gọi điện cho Yujin:

- Alo, chị ơi chị có phải bạn của cô Chaewon không ạ?

- Đúng rồi em, sao vậy?

- Em là nhân viên quán bar, chị có thể đến đón chị ấy về được không ạ?

- Ừ được rồi.

Yujin đã tắt máy, nhân viên cũng ngồi xuống ghế chờ Yujin đến đón Chaewon. Một lúc sau, từ cửa bước vào một cô gái với mái tóc đen, mặc một chiếc áo sơ mi và một chiếc quấn jean đi lại chỗ Chaewon, không ai khác chính là Kim Minju. Yujin vì bận đưa Wonyoung và Yuwon đi chơi nên chỉ có thể gọi Minju đến đón Chaewon. Nhân viên thấy Minju liền hỏi:

- Chị là người quen của chị này ạ?

- Ừm.

- Chị thanh toàn tiền rồi đưa chị này về giúp em với ạ.

Minju lấy tiền trong túi đưa cho nhân viên rồi nói:

- Em dìu cô ấy ra ngoài giúp chị.

- À dạ vâng.

Nói rồi Minju và nhân viên cùng dìu Chaewon ra xe, Minju ngồi vào xe lái về nhà Chaewon. Đến nơi, Minju phải khó khăn lắm mới lôi được Chaewon lên phòng. Minju đang đứng dậy định quay đi thì nghe thấy Chaewon lèm bèm:

- Tại sao? Tại sao em không tha thứ cho Chae...hức...Chae biết lỗi rồi mà...hức...em...hức...em thật quá đáng Kim Minju à...hức...em có biết...hức...tức ngày em đi...hức...Chae đã đau khổ thế nào không...hức...Chae đâu có gặp cô ta...hức...tại sao...hức...tại sao vậy...hức...

Minju nghe xong, nàng quay lại đi vào phòng tắm lấy khăn mặt ra lau qua người cho Chaewon rồi nằm bên cạnh ôm Chaewon ngủ. Nàng nhớ cảm giác này lắm, đã một tuần rồi nàng không được ôm cô ngủ. Chaewon quay sang ôm chặt Minju vào lòng, Minju cảm nhận được hơi ấm cũng chìm vào giấc ngủ...
.
.
.

Sáng hôm sau, Chaewon tỉnh dậy, đầu cô hơi nhức. Chaewon thấy tay mình nặng nặng thì quay sang nhìn, Minju đang ôm cô ngủ. Chaewon khẽ cười rồi hôn nhẹ lên môi Minju. Do có người động chạm nên Minju từ từ mở mắt, cô nhìn nàng rồi nói:

- Chae xin lỗi, em cho Chae một cơ hội nhé.

Minju khẽ gật đầu, Chaewon vui mừng ôm chặt nàng vào lòng. Minju đẩy Chaewon ra và nói:

- Nếu như còn một lần như vậy nữa thì em chắc chắn sẽ kí đơn li hôn.

- Được, vậy giờ chúng ta dậy thôi. Chae còn sang mang đồ của em và con về nhà nữa.

Cả hai cùng nhau dậy, vệ sinh cá nhân, thay quần áo. Sau đó cùng nhau vào bệnh viện, vừa vào Chaewon đã thấy bà Kim đang đút cháo cho Chaemin ăn. Cô đi lại:

- Con xin lỗi mẹ vì đã đối xử không tốt với Minju. Con hứa nếu còn một lần nữa thì con sẽ tự hành hạ bản thân mình.

- Con nói nghe ghê quá. Thôi được rồi, con biết lỗi và sửa lỗi là mẹ vui rồi. Con mau đi làm thủ tục xuất viện cho Chaemin đi rồi qua nhà mang đồ của mẹ con nó về.

- Dạ vâng.

Chaewon nói xong quay người đi ra khỏi phòng, đi đến quầy y tá để làm thủ tục xuất viện cho Chaemin. Thủ tục xong xuôi Chaewon chở Minju và Chaemin về nhà nàng để lấy đồ. Sau khi lấy xong thì Chaewon lái xe về nhà mình. Chưa bao giờ Chaewon cảm thấy thoải mái như bây giờ...

______________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com