Chương 13
"Công ty mới ổn không em?”
“Ổn ạ. Mọi người hòa đồng lắm chị. Môi trường làm việc tốt hơn chỗ cũ nhiều.”-Yujin từ tốn đáp lời hỏi thăm của Gaeul. Đúng là cô đang rất hài lòng với công ty mới.
Chuyện là vài hôm sau buổi liên hoan ấy tên Giám đốc đó đã gọi riêng cô lên văn phòng hắn. Yujin chẳng chút mảy may nghi ngờ. Cô chỉ nghĩ là có việc gấp cần giải quyết nên cũng vô tư bước vào phòng.
“Chỉ là Yujin chưa gặp được người đàn ông của đời em nên mới chơi bời với mấy đứa con gái thôi. Nào. Để anh dạy em thế nào là tình yêu nhé.”-Nói xong hắn liền tiến tới bắt đầu đụng chạm vào người cô.
An Yujin, người luôn muốn giải quyết mọi việc trong hoà bình, khi nghe những lời bẩn thỉu kèm cái nhìn vô lại của tên kia đã chẳng giữ được bình tĩnh mà tặng hắn một cú đánh ‘trời giáng’.
*Bốp*
Sự hả hê, sung sướng khi đứng nhìn hắn lăn lộn ôm mặt dưới sàn vẫn còn đọng lại trong tâm trí. Lẽ ra cô nên dùng lực mạnh hơn hoặc chí ít cũng nên đá thêm vài cái. Nghĩ lại cũng có chút tiếc nuối.
Lửa giận từ cơn đau bị đánh và từ chối hoà vào nhau khiến Lee Jaewoo tức tối đứng dậy lao tới dồn Yujin vào tường. Hắn tát cô một cái đau điếng rồi ghì chặt cổ cô. Yujin thề, lúc đó cô tưởng mình sắp đi gặp ông bà rồi. May sao cô thư ký bên ngoài gọi bảo vệ nên Yujin mới được cứu.
Người yêu Yujin biết tin đã lao một mạch từ cửa hàng tới. Chỉ mất năm phút để nàng có mặt đòi lại công lý cho cô (vì quán cà phê đối diện công ty là của Jang Wonyoung và nàng đã để ý An Yujin từ lúc chị ghé quán bốn tháng trước).
“Anh động nhầm người rồi.”-Wonyoung hùng hồn tuyên bố.
Kết quả là Lee Jaewoo bị tống vào tù với tội danh quấy rối tình dục. Hắn từng bị tố cáo quấy rối các nữ nhân viên nên mới bị đuổi việc ở công ty cũ. Nhờ quan hệ và tiền bạc nên mọi chuyện được bưng bít, hắn rất nhanh cũng đã được nhận vào công ty khác trong chức vụ Giám đốc tài chính. Đấy là chuyện của quá khứ, giờ thì chỉ có chạy lên trời hắn mới thoát được ăn cơm tù.
Sau hôm đó Yujin cũng nghỉ việc. Cô bắt đầu cuộc sống nhàn hạ hạnh phúc của mình bằng việc dính chặt lấy Wonyoung 24/7. Đời còn gì tuyệt hơn.
Nhưng lâu dần Yujin cảm thấy mình như kẻ ăn bám (dù Wonyoung thừa khả năng để nuôi cô). Vậy là cô bắt đầu rải đơn xin việc ứng tuyển vị trí kiểm toán. Nhờ kiến thức chuyên môn vững vàng và khả năng sử dụng ngoại ngữ linh hoạt, Yujin dễ dàng được nhận làm nhân viên chính thức tại EY. Cơ mà từ trưởng phòng xuống làm nhân viên đúng là chẳng thoải mái gì.
"Vậy tốt rồi.”
“Thôi em về đây. Wonyoungie chắc đang đợi em ở nhà.”-Yujin nhìn thời gian trên màn hình điện thoại, thấy đã muộn liền vội đứng dậy. Vốn cô chỉ định đi mua chút đồ rồi về luôn ai ngờ lại bị Kim Gaeul dụ dỗ qua ngồi tán gẫu.
“Đúng là có tình yêu có khác. Quên hết chị em, ngồi có mười mươi phút đã đòi về.”-Gaeul bĩu môi. Từ ngày có Jang Wonyoung muốn gặp An Yujin khó như muốn cao thêm vài centimet ở tuổi hai sáu.
“Trước lúc chị mới quen chị dâu cũng vậy còn gì?”
"Không hề!”
"Không thèm đôi co với chị. Em đi về. Chào chị dâu nha.”
"À ừ. Chào em dâu.”-Lee Hyunseo đang ngồi ngơ ngác hóng chuyện thấy mình được nhắc đến cũng gật gật cái đầu.
Vì thua vụ cá cược Jang Wonyoung gái thẳng mà Yujin phải gọi bé người yêu của Gaeul là chị dâu một tháng. Nguyên tháng đó Hyunseo cứ quanh quẩn trước mặt cô rồi ra lệnh cho cô làm mấy trò oái oăm lắm. Yujin vì thua nên chỉ đành ngậm ngùi nghe lời. Gọi chị dâu mãi cũng quen mồm, một tháng kia đã hết từ lâu nhưng Yujin vẫn thi thoảng kêu Hyunseo là chị dâu.
.
.
.
"Wonyoungie~ Chị về rồi nè.”-Vừa bước vào phòng Yujin đã vội tiến đến sofa nơi người thương đang ngồi xem mấy bộ phim tình cảm sướt mướt.
“Mừng chị về. Ưm tự nhiên hôn em vậy.”-Wonyoung ngẩng đầu lên nhìn Yujin và môi nàng ngay lập tức bị chị tập kích. Nàng thẹn thùng đẩy nhẹ Yujin ra. Wonyoung mãi vẫn chẳng thể quen với việc bị hôn bất ngờ.
"Tại chị nhớ em quá mà.”
“Chị mới ra ngoài được tám bảy phút thôi.”
“Trời. Chúng ta đã xa nhau lâu vậy sao. Bảo sao chị cứ nhớ Wonyoungie mãi.”-Yujin sau khi cất đồ, rửa tay liền tiến tới sà vào lòng cô nàng cao hơn mình vài phân.
“Từ khi nào chị mà dính người thế này hả An Yujin?”-Wonyoung đáp lại cái ôm của chị, miệng tủm tỉm vì mấy lời mật ngọt kia.
"An Yujin? Không được. Phải là Yujinie.”-Cô đang hưởng thụ mùi hương nơi hõm cổ nàng, nghe thấy gì đó không đúng liền vội ngẩng đầu lên.
“Trẻ con.”
"Kệ tui. Mà đính chính là tui không dính người, tui chỉ dính Jang Wonyoung thôi.”
"Jang Wonyoung?”
"Wonyoungie~”-Yujin cười hả hê vì vẻ mặt nhăn nhúm của Wonyoung. Ai bảo nàng trêu cô.
"Thế còn nghe được.”
"Cuối tuần này em có đi chơi với Rei không?”
Sở dĩ Yujin hỏi vậy là vì cô nhớ mang máng Wonyoung kể nàng có hẹn với cô bạn thân ngoại quốc. Lúc này Yujin chờ mong một tiếng "Không” từ Wonyoung.
Lẽ ra hai người có lịch đi chơi từ tháng trước vậy mà dính tên biến thái kia nên kế hoạch hủy bỏ. Tuần sau đó Wonyoung vì sợ Yujin mệt, dù cô nói mình tràn đầy năng lượng, nên bắt cô nằm trong phòng một tuần lễ. Và tuần trước Yujin bận bịu với công việc công ty mới nên cả hai cũng chẳng thể đi đâu. Mong là chủ nhật này được đi hẹn hò với nàng.
“Em không. Sao vậy chị?”
Tuyệt!
"Vậy cuối tuần này mình đi hẹn hò nha? Nha? Nha?”-Yujin đưa đôi mắt cún long lanh lên nhìn nàng.
Cô biết Jang Wonyoung không thể từ chối sức hút này đâu.
"Dạ.”
.
.
.
Cuối tuần rất nhanh đã tới.
Mười giờ sáng, An Yujin kiêu ngạo dắt tay Jang Wonyoung bước đi giữa dòng người tấp nập tại khu vui chơi. Cô có thể tự tin tuyên bố không ai có bạn gái đẹp bằng mình. Yujin để ý thấy thi thoảng vài tên đàn ông sẽ quay lại liếc nhìn hai người. Những lúc như vậy cô lại hếch cằm, đá chân mày tỏ ý các ông thua tôi cả.
"Mình chơi cái này nha chị.”-Wonyoung hào hứng chỉ về phía nha ma.
Yujin đứng bên cạnh có chút căng thẳng. Nàng thật sự muốn vào chỗ đáng sợ đó à?
"Ư-Ừm. Được…”
"Chị sợ ạ?”-Nàng bật cười trước vẻ lúng túng cùng câu trả lời lắp bắp của Yujin.
"Chị không. Mình đi nào.”
Cô ưỡn ngực tỏ vẻ bà đây chẳng sợ gì. Nhưng rất nhanh sự oai phong ấy đã biến mất. Cả hai chỉ mới đi được mấy bước, khi gặp con ma giả đầu tiên Yujin đã hét toáng lên kêu cứu, hai mắt cô nhắm chặt, cả người dính vào cô nàng kế bên.
"Vậy mà bảo không sợ.”-Wonyoung miệng cười nhưng tay vẫn xoa lưng chị nhằm biểu đạt có em ở đây rồi. Nàng vừa đi, vừa an ủi Yujin, vừa thi thoảng yêu cầu mấy anh chị nhân viên nhà ma đừng dọa bạn gái nàng nữa.
Khó khăn lắm cả hai mới ra được khỏi nơi 'địa ngục’ (theo Yujin) ấy. Wonyoung lại hào hứng chạy đến khu tàu lượn siêu tốc nhưng khi quay lại và thấy vẻ mặt xanh xao của Yujin nàng lại chọn chơi vòng quay ngựa gỗ
"Xin lỗi Wonyoungie, để lần sau chị bù cho em nhé.”-Lúc này cả hai đã yên vị trên xe, sẵn sàng quay về chung cư. Yujin vươn người sang giúp Wonyoung thắt dây an toàn, cô thấy tội lỗi lắm.
Vì cô sợ đủ thứ nên nàng chẳng chơi được gì nhiều, họ toàn chơi mấy trò mà chỉ có trẻ con mới ngồi. Ngại quá thể.
"Chị xin lỗi vì gì thế? Hôm nay em rất vui, thật đấy chẳng lẽ chị không vui ạ?”-Wonyoung nghiêm túc quay sang nhìn Yujin. Việc chơi trò gì không quan trọng, quan trọng là chơi cùng ai kìa.
“Đâu! Chị cũng vui lắm.”
"Vậy chẳng có gì phải xin lỗi cả. Mà chị định bao giờ chuyển qua ở với em thế?”-Wonyoung vu vơ hỏi. Nàng thật sự muốn được sống cùng người mình yêu.
“Ừm chắc cuối tuần sau. Được không em?”
"Cuối tuần sau em có hẹn với Rei rồi. Hmm giờ còn sớm, hay mình chuyển luôn nha?”
"Được thôi.”-Yujin vui vẻ gật đầu.
Thật ra đồ đạc bên phòng cô cũng chẳng còn nhiều. Chỉ có đôi ba bộ quần áo với một vài hộp tài liệu linh tinh. Đồ sinh họat hàng ngày cô đều đã mang sang phòng nàng cả rồi. Wonyoung thúc giục Yujin mau chuyển qua cũng dễ hiểu thôi. Nàng muốn cả hai chính thức ở với nhau chung một phòng dưới danh nghĩa 301 chứ không phải chị gái 302 qua ở ké.
Nói là làm, ngay khi về tới chung cư cả hai đã phân chia công việc. Khi chỉ còn vài hộp đồ, Yujin liền nhận nốt để Wonyoung về nhà chuẩn bị bữa tối. Quanh quẩn vài ba vòng cuối cùng cũng hết. An Yujin đứng trước cửa phòng 302 một hồi, cô liếc qua cửa phòng 301 rồi lại đẩy mắt về 302. Như nảy ra ý định gì đó, cô chạy vào phòng 301, cắm cúi gạch xóa rồi lại chạy ra ngoài.
Wonyoung từ trong bếp thấy Yujin chạy ra chạy vào không giấu nổi sự tò mò, nàng ngó đầu ra hỏi:
"Chị làm gì thế?”
"Dán note ấy mà.”
.
.
.
“Just moved in next door.”
“Soon to be married.”
end.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com