hai.
nguyễn quốc hận có một evangeline.
trong lòng gã có một người luôn tỏa sáng rực rỡ tựa ánh sao, thứ mà sẽ chẳng bao giờ thuộc về gã. quý vẫn ngày ngày nuôi mộng tưởng về một lần có thể chạm tới thứ ánh sáng xinh đẹp đó, nhưng sau cùng cũng chỉ tự mình gạt đi.
cũng giống như cái cách hắn vẽ ra cái kết viên mãn cho câu chuyện cổ tích của riêng mình xong lại tự tay gạch bỏ.
jiro say mê nụ cười của anh. gã muốn đem từng những khoảnh khắc đó giấu trọn vào trong trái tim để không một ai có thể thấy. gã yêu giọng nói trầm ấm, yêu đôi bàn tay mềm mại, yêu sự ân cần nhẹ nhàng ấy.
hoặc đơn giản, gã chỉ yêu anh, và yêu tất cả mọi thứ thuộc về anh.
cho dù có là gì đi nữa?
cho dù có là gì đi nữa.
nguyễn quốc hận không phải loại sẽ giấu được tình cảm trong lòng. vậy nên gã quyết định nói ra hết, nói ra với anh. và gã lại nhận về câu từ chối.
lại?
ừ, cũng đâu phải lần đầu nữa.
quý cũng chẳng còn đâm đầu vào mấy lon bia để quên đi nỗi sầu chất chứa trong gã. gã đã bị từ chối đủ nhiều để chẳng còn thấy bất ngờ, cũng không thấy buồn như ngày đầu nữa.
và cũng, không cần biết lý do.
tại vì anh vẫn chưa sẵn sàng để bước tiếp.
sau mỗi lần tỏ tình như vậy, hai người họ lại có đôi chút khó nhìn mặt nhau. nhưng rồi khi thời gian vội vã chạy mất, mọi thứ lại đâu vào đấy. jiro vẫn là jiro và red vẫn là red. gã vẫn bám lấy anh và anh vẫn dịu dàng như vậy.
không phải với riêng gã.
quý là tên si tình đắm chìm trong những mộng tưởng đẹp đẽ tựa bóng nước, để rồi khi giật mình thức giấc mới cay đắng nhận ra hiện thực phũ phàng tới chừng nào.
gã cầu xin anh hãy quay lại nhìn gã lấy một lần. đôi chân gã đã rỉ máu đến không thể bước tiếp, bàn tay kia cũng buông xuôi cơ hội giữ lấy ánh sao ấy cho riêng mình.
rin vẫn là rin, còn quý đã trở nên méo mó đến nỗi chẳng thể nhận ra bản thân mình.
gã bám víu vào từng chút hi vọng mong manh rằng anh sẽ ở bên gã, cho dù việc đó có nghe vô lý đến thế nào đi nữa.
jiro không phải một kẻ cuồng tín nhưng gã lại không ngừng cầu nguyện. có lẽ gã cũng chẳng biết phải lấy lí do gì để giữ anh ở bên mình.
quý nốc cạn lon bia trong tay, đôi mắt nhòe đi vài phần. gã không thích bia, hoặc đã từng không thích thứ đồ uống đắng nghét này.
'về thôi, quý, về nhà thôi.'
anh ở đấy, giang rộng đôi bàn tay dịu dàng chẳng thuộc về gã. quý gục lên vai anh như một chú mèo nhỏ cần được vuốt về, chẳng ngại thổ lộ ra việc mình đã trở nên yếu đuối đến nhường nào.
'em phải làm sao để anh ở bên em đây?'
gã cảm nhận được những ngón tay của anh đang mân mê trên da đầu gã.
'anh xin lỗi...'
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com