Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9: Quá Khứ

6 giờ 23 phút tối 09/12/2020 - Trên đường về nhà của Levi

"Khi tôi lên ba, bố tôi chết vì tai nạn giao thông. Chân ông ấy đứt lìa, phần thân trên đã bị nghiền nát, máu vương ra khắp nơi. Tôi đã ở đó, chứng kiến tất cả nhưng không thể làm điều gì để cứu bố. Ông đã chết ngay trước mặt tôi và từ đó, tôi không thể nào quên được khuôn mặt rướm máu ấy của ông.

Sau ngày bố mất, tôi và mẹ phải sống một cuộc sống chật vật và khổ cực. Mẹ sức yếu, không làm được việc nặng nên quanh năm chỉ có thể đan len để đi bán. Mãi khi tôi lên mười tám tuổi, mẹ đã bị sát hại.

Sau ngày đầu tiên nhập học, tôi trở về và nhìn thấy cơ thể mẹ nằm gọn trong một bồn tắm đầy máu. Mẹ không còn động đậy nữa. Mẹ đã mãi mãi theo bố về phía bên kia mà bỏ lại tôi trên cõi đời này.

Bởi tôi là người đầu tiên phát hiện ra thi thể mẹ mà mọi nghi ngờ đều dồn vào tôi, những bạn học, những người thân đều không ngừng gọi tôi là kẻ giết người và cho rằng tôi đã giết mẹ. Cảnh sát cứ liên tục tra khảo tôi ngày qua ngày và chúng cứ ám ảnh tâm trí tôi suốt một khoảng thời gian dài. Ngay cả khi kẻ thù ác đã lộ diện, mọi người vẫn không thôi miệt thị và coi thường tôi.

Vì thế, dì tôi đã phải miễn cưỡng chuyển tôi đi, mong rằng khi tôi đến nơi ở mới, dì sẽ không còn dính líu gì đến tôi nữa. Đó cũng là lúc tôi tưởng mình sẽ được bắt đầu một cuộc sống mới tốt đẹp hơn".

- Có lẽ vì thế mà tôi luôn ám ảnh bởi máu. - Dove thở dài.

Anh không nói thêm mà đợi đến khi đưa được Dove lên nhà an toàn, anh mới chịu mở miệng:

- Mẹ tôi mới mất cách đây không lâu. Đã có thời điểm tôi không thể vượt qua được sự trống vắng nhưng rốt cuộc thì người chết cũng đã chết, chúng ta đều phải bước tiếp thôi. Cô cũng nên vậy.

Dove chầm chậm bước vào nhà anh với một vẻ ngưỡng mộ khó tả bởi một lao công như anh cũng có thể mua một căn nhà rộng ở chung cư sao? Điều này làm cô nhanh chóng quên đi nỗi buồn của mình. Sau cùng thì Dove vẫn chỉ là cô gái nhỏ ngây thơ, đơn giản.

- Chà. Nhà anh đẹp quá đi. Trước đây, bác gái cũng sống với anh sao?

- Ừ, giờ chỉ còn mình tôi.

- Xin lỗi, tôi lại làm anh buồn. - Dove cúi mặt.

- Không cần xin lỗi quá nhiều trong ngày như vậy. Không phải sáng nay cô đã xin lỗi đám bạn cô rất nhiều lần rồi à?

- Xin lỗi, tôi chỉ... cảm thấy mình có lỗi nên...

- Thay đổi đi. Đừng để người khác coi thường chỉ vì cô luôn miệng xin lỗi họ. - Levi gằn giọng - Tôi không muốn nhìn thấy cô bị cô lập.

- Anh nói thật sao? - Dove ngạc nhiên trước sự quan tâm của Levi. Từ sau khi mẹ đi, chưa từng có ai quan tâm đến cô nhiều và đặc biệt như Levi. Có lẽ điều đó đã khiến cô có chút rung động với anh - Cám ơn vì đã quan tâm tôi đến vậy. Tôi...

Anh không đợi cô nói hết đã hôn lên má cô làm cô đỏ mặt tía tai. Cô lấy hai tay che mặt lại nhưng cũng không thể thôi nhìn anh qua kẽ hở của bàn tay. Cô thấy anh đang mỉm cười nhìn cô thì càng ngượng liền xoay người về phía sau.

- Anh có thể chỉ cho tôi phòng vệ sinh ở đâu không? - Dove lí nhí trong miệng.

- Đi dọc hành lang rồi rẽ trái. - Levi đáp.

- A, cám ơn anh. - Dove vừa bịt mặt vừa tìm đường nên cứ liên tục va vào hai bên tường mà vẫn cố chấp không bỏ tay xuống. Cuối cùng cô cũng tìm được đường vào phòng vệ sinh, để Levi ở ngoài cứ không ngừng mỉm cười. Sao lại có cô bé ngốc đến thế cơ chứ?

Dove dường như không tin vào cảm giác của chính mình. Tâm trí cứ nói với Dove rằng đó chỉ là mơ thôi, vốn chẳng có ai lại thích một cô gái như cô, đặc biệt là người lạnh lùng như anh. Thế mà tạt nước đến hàng trăm lần thì cái cảm giác ấy vẫn không chạy đi. Ngược lại, cô càng thấy cả cơ thể nóng bừng lên. Cảm giác bồi hồi, thấp thỏm để chạy ra khỏi phòng vệ sinh mà ôm chầm lấy anh như để đáp lại nụ hôn ban nãy khiến Dove đứng ngồi không yên. Cuối cùng cô cũng chịu bước ra ngoài với khuôn mặt không thể nào ngượng ngùng hơn. Cô chưa kịp hé răng nửa lời thì anh đã lên tiếng:

- Có muốn thử tay nghề nấu nướng của tôi không?

Hương thơm của món thịt nướng kèm súp bí đỏ đã dẫn Dove đến bên bàn ăn. Trong lúc cô ở lì trong phòng vệ sinh, Levi đã thay được bộ đồ lịch lãm vô cùng, trong đó có chiếc áo tông xanh lá. Không hiểu sao, mỗi khi nhìn anh, Dove luôn nghĩ về điều gì đó thật tự do, phóng khoáng đến lạ và cô chợt nhận ra anh rất hợp với màu xanh này.

Anh nhẹ nhàng kéo ghế ra và mời Dove ngồi vào bàn ăn. Anh khéo léo dọn thức ăn ra vừa đủ cho hai người rồi cùng Dove dùng bữa tối. Cô chợt nhớ về cô Hanji vào lúc cô còn ở trường. Khi ấy, Dove vừa ra khỏi kí túc đã thấy Hanji kì kèo, nài nỉ Levi đi ăn tối với cô và đương nhiên, anh không đồng ý. Khi ấy, cô Hanji đã thất thểu đi về phía kí túc, vừa gặp Dove liền bá vai cô mà than vãn:

- Anh ta sẽ chẳng bao giờ đồng ý ăn tối với người nào đó. - Hanji thở dài - Nhưng nếu em là người đặc biệt, anh ta sẽ chủ động mời em đi ăn đấy.

Có lẽ chỉ là một câu nói suông của cô nhưng Dove cảm thấy có chút rung động. Có vẻ anh đang chủ động mời cô một bữa tối do chính tay anh làm. Nếu thế thì có phải cô là một người đặc biệt với anh không?

Dove rụt rè cắt một miếng thịt trên đĩa rồi cho vào miệng. Một mùi vị thanh, ngọt và đậm đà lan tỏa khắp miệng cô khiến cô không khỏi ngạc nhiên mà thốt lên:
- Anh nấu ăn ngon quá!

Thế là Dove ăn ngấu nghiến hết phần thịt của mình, còn dòm ngó sang đĩa của anh chỉ vì một miếng chưa đủ để giảm bớt cơn đói của cô. Biết thế, anh cắt một nửa của mình và chia cho Dove:

- Ăn đi.

- Thôi anh ăn đi, em ăn no rồi. - Dove khéo léo chối từ.

- Đừng để phụ lòng đầu bếp. - Anh khẽ nói rồi từ tốn ăn hết phần trong đĩa của mình. Lời của anh như một mệnh lệnh, ép Dove phải ăn hết miếng thịt được chia sẻ.

Sau bữa tối, anh giúp Dove dọn đồ vào phòng mình còn bản thân chỉ cầm một chiếc gối và cái chăn ra ngoài ghế sofa ngủ. Dove thì cứ ngăn cản, không cho anh ngủ ngoài ghế nhưng anh chẳng nói gì, cứ lẳng lặng xách đồ ra ngoài phòng khách. Dove cuối cùng cũng phải nghe lời, đành xin anh một bịch giấy đặt ở đầu giường. Khi bị anh hỏi, cô mới e dè trả lời:

- Em thường hay chảy máu mũi nên em không muốn dây ra ga giường của anh.

- Ngay cả trong đêm sao?

- Chỉ cần những người xung quanh em bị giết thì máu mũi sẽ chảy nên em cũng không biết khi nào máu sẽ chảy, cũng như không biết khi nào mọi người xung quanh sẽ vì em mà gặp nguy hiểm nữa. - Dove thở dài. Đây là lần đầu tiên Dove dám nói về việc tiên đoán của mình cũng như là lần đầu tiên cô đủ tin tưởng một ai để chia sẻ mọi nỗi niềm với người ấy. Nếu Dove là người Levi mời ăn tối cùng thì Levi chính là người đáng tin nhất để Dove kể về quá khứ của chính cô. Ngay vào khoảnh khắc này, Dove đã nhận ra người trước mặt cô chính là người sẽ đem lại cho cô hạnh phúc cả đời này.

- Vậy nó bắt đầu từ khi nào? - Anh hỏi lại.

- Từ khi bố em mất. Nó tiếp tục vào lúc em phát hiện ra mẹ em đã qua đời. Sau này, khi đến đây thì tần số càng nhiều. Có khi nào, em là xúi quẩy nên mọi người em yêu thương đều chết phải không?

- Đừng có suy nghĩ ngốc nghếch như vậy. - Anh ôm cô trọn vào lồng ngực rồi khẽ thì thầm - Em chưa bao giờ là vận xui cả. Kể cả trong quá khứ lẫn hiện tại. Đối với tôi, em mãi chỉ là cô bé trẻ con nhưng nhân ái và luôn vui vẻ, thế thôi.

Dove vòng tay ôm lấy anh:

- Sao anh biết chắc như vậy?

- Vậy tôi hỏi em, em có tin vào tiền kiếp không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com