Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8

Bối cảnh: Tu tiên, sư đồ

Nhân vật : sẽ đổi tên qua Hán văn cho hợp bối cảnh.

Tulen : Túc Liễu

Aleister : Liễu An Tử

(Tự tui chế nha mọi người :')) )

………………………………………………

" Ngươi chưa bao giờ đối xử tốt với ta... Chưa bao giờ, sư tôn "

Đối diện với ánh mắt căm phẫn đầy hận thù của đệ tử mình, Liễu An Tử chỉ bật cười một cách khổ sở.

" Ha...haha... hahaha... "

" Có gì đáng để ngươi cười sao??? "

Liễu An Tử không vì vậy mà ngừng lại hành động của mình, hắn ta như một kẻ điên.

Phải, hắn ta đã điên rồi, là bị bức cho điên lên.

Đường đường là một Tông Sư được người người kính trọng, nể phục dưới chân. 

Vậy mà cuối cùng lại thảm bại dưới tay đồ đệ mà mình nuôi dưỡng.

Năm đó, hắn được chọn là người sẽ nuôi dưỡng và dạy học cho tên tiểu tử kia, lúc đó tên nhóc kia thậm chí còn chả có cho mình một cái tên.

" Ngươi tên gì? "

" Ta không có tên "

" Vậy sao,... "

Liễu An Tử, tính cách trầm mặc, ít nói, cũng không ai dám tiếp xúc với hắn nhiều vì nghe theo lời đồn đại, hắn rất thích tra tấn người khác.

Và đúng như vậy, tên nhóc kia từ khi bái hắn làm sư, không ngày nào không bị đánh mắng, không ngày nào không bị tra tấn hành hạ mà la khóc, than oán.

Liễu An Tử cũng không dạy dỗ gì tên nhóc này cả, chỉ đơn giản quăng cho một cuốn bí kíp để tên nhóc kia tự học lấy.

Ngẫm nghĩ đến đó, Liễu An Tử không để ý liền bị đồ đệ của mình đánh một chưởng vào bụng, hộc ra một ngụm máu tươi.

" Haa... Ngươi có vẻ rất muốn ta chết, giỏi lắm, giỏi lắm, đúng là đệ tử tốt của ta...hahaha "

" Liễu An Tử, ngươi còn dám cười, vì ai mà khắp cả người ta toàn là vết thương không thể lành, vì ai mà ta đánh mất đi những người mà ta yêu thương, vì ai mà ta phải đọa ma như thế này, ngươi nói đi... Là vì ai hả? "

Giọng nói như hét lên khiến hắn cảm thấy chói tai.

Phải, tất cả là tại hắn.

Vì hắn mà những tháng ngày đau đớn cứ kéo dài mãi không ngừng trên cơ thể của đệ tử mình.

Vì hắn mà huynh đệ đồng môn, cùng với các đồ đệ khác phải hi sinh.

Vì hắn mà tên tiểu tử kia đọa ma, để rồi quay về trả thù lên người hắn.

" Phải, là tại ta, tại ta ích kỷ, ta hèn mọn không muốn có kẻ mạnh hơn ta rồi chiếm lấy vị trí Tông sư mà ta ngày đêm giành lấy được, vì ta độc ác nên đã đẩy sư môn vào cảnh diệt vong,... "

Liễu An Tử cũng điên cuồng hét lên, thừa nhận toàn bộ tội lỗi của bản thân mình trước toàn bộ dân chúng phía dưới.

" Đúng vậy, là tại ta không ưa ngươi, cực kì ghét ngươi nên ta đã muốn đá chết ngươi ở Vực Hắc Giang, thế mà lại giúp ngươi thành công tu luyện được ma công trở thành Đại Ma Đầu như ngày hôm nay... Hahaha cuối cùng là do ta tự gánh lấy mà thôi, hahaha "

Liễu An Tử cười như điên dại, hắn ta giờ đây không còn là vị Tông sư trầm mặc, ít nói, phong thái cao cao tại thượng năm xưa nữa, mà bộ dạng hiện tại lại cực kì thấp kém đến không thể tả.

" Haa... Không phải Túc Liễu ngươi muốn giết chết ta sao, được thôi, ta sẽ thành toàn cho ngươi, ta bây giờ sống cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa, chết đi có khi lại tốt hơn "

Nói xong, trước sự hô hào của dân chúng phía dưới về việc giết chết kẻ độc ác Liễu An Tử kia, hắn chỉ lặng lẽ cười nhạt một cái rồi miệng lẩm nhẩm chú văn.

" Liễu An Tử, ngươi... ngươi mau dừng lại cho ta "

Túc Liễu nhào đến bên người Liễu An Tử, ôm hắn vào trong lòng nhưng quá trễ rồi.

Máu từ miệng hân cứ trào ra không ngừng, chân tay như bị bẻ gãy đi hết mà rủ xuống hai bên, hơi thở thì tắt dần đi.

" Ngươi không thể, ta không cho phép, ta không cho phép... Liễu An Tử "

" Liễu Túc... là ta sai... ta sẽ trả lại cho ngươi... "

Liễu Tông sư Liễu An Tử, vì tội danh hủy diệt sư môn, dẫn đến bị chúng sinh căm phẫn, vây bắt đến đường cùng đã chọn con đường tự bạo để chuộc lỗi.

Túc Liễu, đồ đệ của Liễu An Tử, bị đánh đập suốt những năm tháng bái sư, vì không thể chịu đựng được sự độc ác mà sư tôn mình gây ra nên đã đứng lên đòi lại công bằng, đòi lại chính nghĩa cho mọi người.

Đây là câu chuyện do người người truyền tai nhau mà kể lại, sự thật năm ấy có phần đúng nhưng cũng có phần không đúng.

Liễu An Tử thật sự có hành hạ đồ đệ mình, nhưng không phải với mình Túc Liễu mà là với tất cả các đệ tử khác, vì hắn cho rằng rèn luyện như vậy đám nhỏ nhà mình sẽ cứng rắn hơn để khi ra đời không dễ bị ai bắt nạt.

Liễu An Tử không phải là kẻ gây ra sự việc diệt môn, đó là do sư tỷ của hắn - Y Lục Mị Lan, người được gã qua cho một môn phái khác đã không may làm cho một người bên đó mất mạng nên thảm họa này kéo đến, vì bảo vệ sư tỷ của mình nên hắn đã ra mặt nhận tội thay nhằm bảo vệ mọi người nhưng đáng tiếc, hắn vẫn không thể làm được gì cả.

Liễu An Tử lúc đó cũng đã hết cách cứu vãn, một bên là vực thẳm nơi Ma tộc sinh sống, một bên là kẻ thù đang đuổi tới, hắn chỉ còn cách đẩy đồ đệ của mình xuống phía dưới với hi vọng rằng tên nhóc kia sẽ được ông trời cứu giúp, rơi vào tay Ma tộc cũng được, chỉ cần còn sống là được, còn hắn thì sống chết ra sao cũng mặc kệ.

Liễu An Tử hắn sống một đời người như vậy đấy, bị hiểu lầm cũng không sao, chỉ cần mọi người sống tốt là được.

" Thật ngu ngốc mà, Liễu An Tử....

Ngươi nghĩ làm như vậy ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao, đừng hòng, đừng hòng

...Ta không chấp nhận chuyện này đâu, ngươi sống hay chết phải do ta quyết định, Liễu An Tử, mau tỉnh dậy cho ta "

Tiếng gào thét cứ vang vọng khắp nơi thật lâu như vậy, mãi đến khi không còn ai xung quanh nữa thì tiếng hét mới lắng xuống.

Mà thay vào đó, tiếng khóc dần được lấp vào.

" Người mau tỉnh dậy đi sư tôn, con không muốn giết người nữa đâu...

Con xin lỗi mà...

Người đừng bỏ con đi như vậy...

Liễu Túc con đây chỉ còn mỗi người là người thân mà thôi... "

Cứ như vậy, một người ôm xác một người, lẳng lặng rời khỏi nơi này, Túc Liễu đã làm phép cho cơ thể của Liễu An Tử không bị phân hủy đi rồi ôm lấy hắn bôn ba khắp nơi.

" Sư tôn, đã lâu lắm rồi chưa ai gọi con là Liễu Túc cả, người nói xem... họ chẳng biết gì về con cả "

Túc Liễu hay Liễu Túc cũng chỉ là hai từ mà thôi, nhưng lại rất quan trọng với tên nhóc này.

Vì đơn giản, đó là do Liễu An Tử đặt cho.

" Vậy sao! Vậy ta đặt tên cho ngươi "

" Lấy họ của ta đi, là Liễu Túc, được không? "

Lúc đó, tên nhóc ấy chứng kiến được nét ôn nhu dịu dàng của vị Tông sư mà ai ai cũng đồn đại kia.

Cũng là lúc mà tên nhóc này rung động trước vẻ đẹp đó.

" Được "

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com