Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

[special] thủy tinh pha đường

Không biết mọi người thế nào chứ cặp Xô Việt với mình nó không có ngọt ngào cho lắm. Tất nhiên rồi, chính trị thì làm gì có lãng mạn chứ, nhưng mà ít nhiều bám vào đó để xây dựng tuyến tình cảm cũng cuốn lắm (nhất là mấy đứa khẩm dô như mình hihi) nói chung là ngược nhau đến chết luôn vẫn còn đớn, phải vậy nó mới thú dị

Vẽ tranh này để khuyên mn không nên đâm đầu vào redflag như Việt Nam nha :((( (tiện flex ảnh bìa mới hj)

💔💔💔

Việt Nam từng nghiện thuốc, dù có Liên Xô nhiều lúc can ngăn nhưng anh ta vẫn thế. Mọi chuyện chỉ khác đi khi từ sau năm 2000 anh mới bắt đầu bỏ thuốc, đến nay thì không hút nữa nhưng thi thoảng vẫn làm vài bi thuốc lào cho bổ phổi






Cái này vẽ tào lao hihi. Đại loại là LX nửa đêm mò đến phòng VN nên ảnh hơi chấm hỏi tí thui

zoom ra dòm cho nghu ❤





Đổi gió với Nga Việt. Thề cặp này cuti vải ò, nghĩ tới cặp này là thấy mùi đáng iu r. OTP đầu tiên trước cả Xô Việt nhưng mà do Xô Việt nó ngang chái đau đớn cuốn hơn nên lỡ hơi bỏ bê tí :(

không cờ nòoo

em pé em pé 😍😍😍







update về cái AU cũ của mình. Có thể tìm thấy ở mấy chap cũ nhen, hình như mình để tên là mafia gì đó, ai hứng thú có thể quay lại coi nhen ❤

Liên Xô bảnh tỏn bảnh tỏn (aka người già về hưu)

Bồ ông già ở trên =))

Lào - Cu em kết nghĩa của VN, nghiện cà phê nguyên chất của ảnh nhưng mà số lượng có hạn nên cũng ít khi được uống 💔

trừ iu qái hệ vật lí nò 🔪👽





















































































----
Việc chính đây nè 😈😈 lặn lâu quá nên bù cho mn tí

Đây là 1 đoạn trích từ comm mình đặt của chị Quiero Te trên Fb. Mình đã từng đề cập rằng chuyện tình cảm giữa LX và VN không hề êm đẹp, và đoạn comm mình mua dưới đây cũng đã thế hiện khá rõ nét cái mình muốn cho mn thấy về quan hệ hai người này trong headcanon của mình.


"Gã vốn biết tâm trí Việt Nam chưa bao giờ đặt hoàn toàn ở gã. Ngay từ lần đầu gặp mặt, mặc cho đôi mắt trong trẻo đầy vẻ sùng bái, gã cũng đã tìm thấy ở sống lưng kia dáng vẻ một con ngựa bất kham. Mẹ nó, đáng lẽ gã không nên bị mê hoặc bởi những lời đề nghị dụ hoặc. Gã nên biết sớm hơn về bản tính xảo trá của em cũng chẳng thua kém gì tên hàng xóm mắt hí. Xung quanh gã toàn những tên miệng lưỡi không xương. Có biết bao lần em chơi trò đu dây vòng quanh và ngày càng táo tợn hơn sau mỗi hư danh chiến trường. Giờ thì đến một tiểu quốc có tí trò đánh đấm cũng vênh mặt lên với cường quốc số một. Mẹ kiếp, cái thói vô ơn đã ăn vào máu của em và chẳng còn nhớ đến ai đã giúp em ta trang bị vũ trang đến tận răng.

Trước sự chất vấn của Liên Xô, Việt Nam chỉ im lặng. Đôi mắt em không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, không chột dạ, không lo lắng, không cáu bẳn cũng không đau buồn. Em chỉ lẳng lặng chịu cơn tam bành của gã. Mà em càng im lặng, gã càng điên tiết hơn. Liên Xô giật cổ áo của Việt Nam, bắt em phải mắt đối mắt với gã: “Tôi bảo em nói!”
Gã nắm rất chặt, gần như nhấc bổng em lên. Lớp vải thít lại bó chặt cổ đến khó thở. Việt Nam cố lấy hơi, phần ngực dưới cổ áo phập phồng, vậy mà gương mặt vẫn là vẻ bình tĩnh ung dung. Em giữ giọng mình không vỡ ra, rành rọt đáp trả gã từng từ:

“Vì sao? Vì tôi không thể bỏ hết trứng vào trong một giỏ chứ sao?”

Một tiếng bốp chát chúa vang lên. Việt Nam không đề phòng, gương mặt nghiêng về một bên. Nước da sẫm màu nắng sa trường cũng không che được màu của đợt máu nóng chạy lên gò má sưng. Một dòng máu chảy xuống từ mũi, em bình thản lấy tay quệt đi, lạnh nhạt hỏi:

“Ông còn muốn hỏi gì nữa không?”

Liên Xô không trả lời, nhưng bàn tay nắm lấy em đã buông lỏng. Việt Nam chỉnh lại cổ áo, liếc nhìn đôi mắt thoáng vẻ ngỡ ngàng của gã rồi bảo:

“Vậy em xin phép ra về trước.”

Nhưng em chưa ra được tới cửa đã bị Liên Xô kéo giật lại. Gã ôm em. Một cái ôm chắc như đeo gông. Hai cánh tay tạo thành gọng kìm siết chặt lại. Việt Nam không giãy dụa, có lẽ sau bao nhiêu lần không thành thì em cũng đã từ bỏ ý định này. Em có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ đang tuôn chảy trong từng đường gân trên cánh tay gã."

Liên Xô, gã rõ ràng là một cái cờ đỏ biết đi theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com