hai mươi
Ăn trưa xong, Vương Nhất Bác cũng chuẩn bị về lại sở cảnh sát. "Anh nghỉ ngơi chút đi, em về lại làm việc đây. Tối nay anh muốn ăn gì?"
"Điềm Điềm, tối em có tăng ca không?"
"Không, khoảng 6 giờ là em xong việc rồi"
"Vậy tối em qua nhà anh đi, anh nấu cơm cho em. Chiều nay anh nghỉ sớm"
Mắt Vương Nhất Bác sáng lên ôm ôm hôn hôn anh mấy cái. "Như này là ngang nhiên mời trai về nhà sao?"
Tiêu Chiến cười cười đánh lên tay cậu. "Trai cái đầu em. Làm như là chưa bao giờ đến không bằng. Ăn uống ngủ nghỉ đều có đủ rồi còn gì"
"Hì hì, em đi đây Tiểu Tán, em sẽ đến sớm nhất có thể". Trước khi rời đi, còn không quên hôn anh thêm cái nữa.
Tiêu Chiến bật cười, đến lúc yêu rồi mới phát hiện ra, Điềm Điềm của anh chính là bị nghiện ôm hôn. Làm gì cũng phải ôm ôm hôn hôn mới chịu được. Mà anh thì cũng đã quen với chuyện này. Lại trở thành thói quen của cả hai.
....
Tiêu Chiến về đến nhà cũng hơn 4 giờ chiều, tắm rửa xong mới bắt tay vào nấu nướng.
6 giờ 30 phút, chuông cửa nhà anh vừa reo lên. Vương Nhất Bác đứng bên ngoài cười cười.
"Còn không mau vào, ngại nữa sao?"
"Ha ha, em là đang diễn cảnh lần đầu tiên đến nhà bạn trai thôi mà"
"Thích diễn như vậy sao không học làm diễn viên đi. Anh nghĩ với tài năng của em cũng sẽ bạo hồng nhanh thôi"
Vương Nhất Bác cười càng lợi hại hơn, Tiêu Chiến có vẻ vẫn còn để bụng chuyện tuần trước cậu lừa ăn đậu hủ của anh.
"Anh vẫn để bụng chuyện tuần trước sao? Mặt khó coi như vậy? "
"Không. Quên rồi. Làm gì còn để bụng chứ".
Miệng thì nói vậy, nhưng đôi mắt lại bán đứng anh. Vương Nhất Bác nhìn thấy, lại càng muốn trêu chọc.
Chuyện là tuần trước cậu ra ngoài làm nhiệm vụ, cũng chỉ là bị thương ở bụng nhẹ thôi, tím lên một chút. Vậy mà lừa anh là đau đớn lắm. Cậu mặt mày nhăn nhó, cố gắng làm ra vẻ sắp không trụ nổi nữa gọi điện cho anh. 8 giờ tối anh vừa tan làm, nhận được điện thoại liền lập tức phóng xe đến nhà cậu. Đến nơi thấy cậu nằm dài trên giường liền hốt hoảng, lao vào cởi áo ra kiểm tra, vậy mà Vương vô-lương-tâm Nhất Bác vẫn tiếp tục diễn sâu, làm Tiêu Chiến lo phát khóc. Đến lúc này cậu mới ngồi bật dậy ôm chặt lấy anh hôn loạn lên.
Lúc này anh mới biết mình bị lừa rồi, Tiêu Chiến có muốn giận cũng không giận nổi, ai bảo cậu là tâm can của anh cơ chứ.
..
"Còn đứng đó hả? Không tính ăn thì anh ăn một mình đây"
"A? Có có chứ.."
Tiêu Chiến mỉm cười, Vương Nhất Bác đôi lúc không khác một đứa trẻ là bao, từ ngày yêu nhau anh càng thấy cậu chẳng lớn bao nhiêu so với ngày xưa, đúng là đứa trẻ lớn xác.
.
Ăn tối xong, hai người ngồi lên sofa nói đủ thứ chuyện trên đời. Chủ yếu là nói chuyện ngày xưa, Tiêu Chiến kể về lúc vừa ra khỏi cô nhi viện, Vương Nhất Bác lại kể về chuyện những ngày về Vương Gia. Cả hai đều cảm thấy hạnh phúc không thôi, thật may mắn định mệnh đã cho họ được gặp lại nhau.
"Tại sao anh vẫn thường xuyên gửi tiền trợ cấp cho cô nhi viện nhưng họ lại nói không có tin tức gì của anh nhỉ?". Vương Nhất Bác thắc mắc.
"Là do anh gửi dưới danh nghĩa là bác sĩ của bệnh viện Bắc Kinh. Chứ không phải là Tiểu Tán. Làm sao họ biết được"
"Ra là vậy"
"Vậy còn em, sao anh cũng không tìm được?"
"Sau khi ba mẹ mất đi, em mua căn hộ hiện tại để ở cho tiện đi lại. Hằng tháng đều gửi tiền đi nhưng không muốn nói ra tên tuổi vì không thích phiền hà. Ai ngờ được anh sẽ tìm em chứ"
Tiêu Chiến bĩu môi ôm lấy cậu. "Do em cả đó, có biết anh tìm em cực khổ thế nào không? Vậy mà đến khi biết rồi vẫn không nói với anh"
"Thôi đừng để bụng nữa, chẳng phải bây giờ Điềm Điềm của anh đang ở đây rồi sao?"
"Hmmm". Tiêu Chiến đưa tay xoa xoa đầu cậu
..
Tiêu Chiến nhìn đồng hồ, sau đó nhanh chóng cầm điều khiển mở TV lên.
"Anh cũng mê phim như vậy sao?"
"Ha ha, coi phim này rất hay đó. Chủ yếu nói về cảnh sát, có phải rất giống em không?"
"Ồ.. "
"Em xem, cậu đó chính là cảnh sát đó. Đẹp trai đúng không?"
Vương Nhất Bác tối mặt túm chặt lấy mặt anh, ép quay về phía mình. "Anh nhìn cho rõ, đây mới là người cảnh sát của anh. Em mới đẹp trai thôi. Cậu ta không phải"
"ha ha, Điềm Điềm, em cũng thật là trẻ con, đến cả diễn viên trong phim mà em cũng ghen được à?"
"Em như vậy thì làm sao? Em muốn mọi sự chú ý của anh đều là em. Anh là của một mình em thôi"
Nhận thấy bạn trai nhà mình sắp nổi đóa, Tiêu Chiến liền trở nên ngoan ngoãn. Chui vào lòng cậu cọ cọ nịnh nọt. "Rồi, là em đẹp nhất, em tốt nhất, em cái gì cũng nhất cả. Em là số 1"
Vương Nhất Bác hài lòng hôn lên má anh. "Ngoan, chúng ta coi phim thôi"
...
"Nhất Bác, em nói xem. Ai mới thực sự là hung thủ?"
"...."
"Anh nghĩ là cái cậu giao hàng, em thấy sao?"
"...."
"Hay là.... "
Mãi không thấy Vương Nhất Bác trả lời, đến lúc nhìn lại, cậu đang tựa đầu lên vai anh ngủ ngon lành.
Tiêu Chiến chợt thấy thương cậu nhiều hơn. Làm cảnh sát vốn dĩ không dễ dàng, đã vậy còn làm đội phó, công việc hẳn là không ít, vậy mà cả ngày vẫn chạy đi chạy lại chăm sóc anh, bây giờ có lẽ đã rất mệt rồi.
Tiêu Chiến sửa lại dáng ngồi kiểu nửa nằm nửa ngồi trên sofa, để Vương Nhất Bác nằm gối đầu lên ngực anh. Tuy có hơi khó chịu, nhưng anh muốn để Vương Nhất Bác có giấc ngủ thật thoả mái, vẫn là cố chịu một chút. Sau đó mở âm thanh nhỏ xuống rồi tiếp tục coi phim.
..
Trời tờ mờ sáng, Vương Nhất Bác giật mình mở mắt. Cảm giác đầu tiên chính là chật chội. Lại nhìn xuống chút, trong ngực đang ôm lấy Tiêu Chiến, hai người chen chúc trên cùng một cái sofa mà ngủ. Vương Nhất Bác chẳng biết mình ngủ quên từ bao giờ, chỉ biết là cả đêm qua được ôm người yêu ngủ một giấc, thảo nào lại ngủ ngon đến vậy. Cậu mỉm cười ôm chặt lấy anh, hôn lên mặt anh mấy cái, từ trán, mắt xuống mũi, hai gò má, cuối cùng là nhẹ nhàng hôn lên môi anh. Cũng không dám lưu lại lâu, chỉ sợ không kiềm lòng được lại làm loạn rồi ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh.
Vương Nhất Bác cũng không ngủ tiếp được nữa, liền nằm ngoan ngắm mỹ nam trong lòng. Cho dù có dành cả ngày để ngắm rồi miêu tả anh, Vương Nhất Bác vẫn thấy không đủ. Với dung nhan này, dùng từ ngữ miêu tả cũng không thể diễn tả hết được vẻ đẹp ấy. Lúc anh ngủ lại có một sự mê hoặc kinh người hơn. Thật sự Vương Nhất Bác càng ngắm càng kinh hãi tột độ. Cái sự mê hoặc này quá mãnh liệt, đến mức cậu không còn cách nào ngoài việc trầm mê vào trong đó. Cuối cùng vẫn là không nhịn được, cúi đầu xuống tìm môi anh. Ban đầu chỉ nhẹ nhàng vì sợ đánh thức anh, vậy mà một lúc sau đã trở nên dồn dập tấn công, chiếc lưỡi hư hỏng nhanh chóng cạy mở răng anh, chui vào bên trong cuốn hết mọi mật ngọt. Tiêu Chiến đang ngủ cũng chẳng biết gì, chỉ ưm ưm vài tiếng nho nhỏ trong cổ họng, muốn phản đối, muốn chống cự, nhưng làm sao chống trả được với con sư tử kia, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn chấp nhận.
_--------------_
#tôm
#06.07
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com