Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

^ Chương 11 ^

+ Không đuổi theo sao ?

Châu Lâm đưa giấy cho Tiêu Chiến rồi nhìn theo cái người đã đi khá xa kia.

+ Thế cũng tốt, hiểu lầm chị em mình có quan hệ kia, thì không cần phải giải thích hay bao biện gì nữa.

Tiêu Chiến lắc đầu, vốn dĩ muốn quay lại với cậu, nhưng hình như cậu một chút cũng không muốn nhìn về phía anh, thế nên một người thông minh là người biết nắm đúng lúc và buông đúng thời điểm.

+ Chia tay thì chia tay, cắt dứt quan hệ thì cắt dứt quan hệ, sau lại khiến nó trở nên tồi tệ hơn chứ.

Châu Lâm nhìn Tiêu Chiến có chút bất mãn, cái thằng nhóc này có phải yêu quá nên ngu ngốc.

+ Dù sao cũng tệ rồi, tệ thêm chút nữa cũng không sao.

+ Em...

+ Được rồi, về nhà thôi.

Châu Lâm còn định nói thêm nhưng đã bị Tiêu Chiến chặn lại rồi.

+ Nhất Bác đã ăn gì chưa, mẹ làm cho.

Mẹ Vương đang dọn dẹp dưới bếp nghe tiếng cửa cứ nghĩ là Nhất Bác.

+ Dì à, là con. Con đến trả lại chìa khóa.

Tiêu Chiến đi vào nhà đặt chìa khóa xuống bàn rồi nở một nụ cười nhẹ.

+ Tiêu Chiến, con định giấu đến bao giờ.

Câu nói của mẹ Vương khiến Tiêu Chiến dừng hẳn bước chân của mình lại.

+ Dì à, vài ngày nữa con sang Đức tiếp nhận điều trị rồi, thế nên muốn rõ ràng một chút.

Tiêu Chiến cúi mặt nhìn vết xước trên tay cười chua xót.

+ Nếu dì không hỏi, có phải cả dì cũng không biết không ?

Về bệnh tình của anh thì không ai biết cả, chỉ là trong một lần nấu ăn Tiêu Chiến không cẩn thận cắt vào tay nên mới bị bà phát hiện. Tiêu Chiến cũng không yên tâm để bà ở một mình, nên đã hứa khi Nhất Bác trở về sẽ đi chữa trị, tuy nhiên bà không muốn Tiêu Chiến một mình đi điều trị căn bệnh nguy hiểm này.

+ Chỉ cần cẩn thận một chút sẽ không có nguy hiểm, dì yên tâm đi.

Tiêu Chiến nói xong thì cũng ra về, vài ngày tiếp theo anh sắp xếp công việc ở lớp học, năng lực và kinh nghiệm của Tử Lục rất tốt nên anh hoàn toàn yên tâm, dù sao bác sĩ cũng nói điều trị trong 3 tháng thôi nên mọi chuyện sẽ không vấn đề, ngoài ba và chị gái thì bà Vương là người biết về bệnh của anh, lần đi Đức này không biết có chuyện gì không nữa, mong mọi chuyện suôn sẻ.

+ Tiêu Chiến cẩn thận một chút.

Châu Lâm luyến tiếc ôm cậu dặn dò.

+ Chị à, yên tâm đi.

Sau khi chia tay nhau ở sân bay Châu Lâm không nghĩ sẽ gặp Nhất Bác, Tiêu Chiến vừa vào cổng giành cho người khởi hành thì Nhất Bác lại ra ở cổng cho người nhập cảnh.

+ Nhất Bác, nói chuyện một chút được không ?

Châu Lâm cứ bất an trong lòng không yên khi Tiêu Chiến rời đi nên muốn nói rõ với Nhất Bác.

+ Sao chị biết tên tôi.

Trong ký ức của Nhất Bác thì cô chỉ là một chủ tiệm bánh và bạn gái của Tiêu Chiến, hoàn toàn không có ký ức gì để cô biết tên mình cả.

+ Là Tiêu Chiến nói tôi biết.

+ Oh... Tôi quên mất cô là bạn gái của Tiêu Chiến.

Nhất Bác cười một nụ cười giễu cợt rồi nói.

+ Tôi có chuyện muốn nói với cậu.

Châu Lâm vốn không quan tâm nhiều thứ như vậy, nên giọng điệu cũng không có quá tức giận.

+ Sao muốn kể cho tôi nghe cô gặp Tiêu Chiến thế này, quen ra sao hay là thông báo kết hôn.

+ Haiz... Cậu bớt cho rằng mình đúng lại, đi theo tôi.

Cuối cùng cũng chịu hết nổi Châu Lâm kéo Nhất Bác lên xe rồi phóng nhanh về phía trước.

+ Rốt cuộc cô muốn làm gì.

Nhất Bác bước vào quán vô cùng tức giận nói.

+ Xem cái này đi.

Châu Lâm tức giận ném cuốn album xuống bàn, Nhất Bác theo phản xạ tự nhiên nhìn theo tấm ảnh bìa là Tiêu Chiến và cô cũng một người người đàn ông ngoài 60.

+ Đây là...

Có chút khó hiểu Nhất Bác lật từ tấm hình mà xem xét cẩn thận.

+ Tôi là chị gái của Tiêu Chiến không phải bạn gái.

+ Sao, chị gái ?

Nhất Bác ngạc nhiên tay siết chặt album, sao có thể chứ, họ là chị em sao cậu không biết, còn Tử Lục nữa, sao không nói cho cậu biết chuyện anh có chị gái chứ.

+ Đúng vậy, không phải một mình cậu thích nó đâu, lúc ở trạm xe nó cũng có chút không quên được cậu. Khi cậu xuất hiện ở trường đại học nói thật ban đầu nó không nhận ra nhưng cũng rất để tâm đến cậu, cho đến khi Du Tử Lục nói thì Tiêu Chiến mới biết là cậu.

+ Thế nhưng Tiêu Chiến là một người luôn cố gắng vì giấc mơ và tương lai của mình, cho nên khi biết cậu vì nó mà từ bỏ ước mơ vào một nơi không có tương lai, nó không hài lòng nên tìm đủ mọi cách để cậu rời khỏi đó.

+ Tử Lục nhiều lần hỏi chuyện Tiêu Chiến, nên Tiêu Chiến nghĩ cậu chính là không có cách nào nói ra, thế nên chỉ cần không quan tâm đến cậu thì cậu sẽ nản chí rời đi.

Châu Lâm cố gắng nói vừa nhanh vừa ngắn nhất để Nhất Bác hiểu nhanh nhất có thể.

+ Anh ấy nghĩ tôi dễ nản chí thế sao.

Nhất Bác có chút tức giận, anh nghĩ cậu yếu đuối như vậy sao, người ta không để ý đến mình thì liền không theo đuổi nữa.

+ Vì thế mới nói người tính không bằng trời tính, tất cả điều có sắp xếp cả rồi. Khi cậu trước mặt nó nói thích nó thì nó liền nhanh trí từ chối, khi cậu rời khỏi trường nó cũng liên hệ bên đại học thể thao để sắp xếp cho cậu, nhưng một lần nữa Tiêu Chiến tính không lại trời tính. Cậu đi nước ngoài, bác Vương ở đây không ai chăm sóc nên nó đành nghỉ việc để lo cho mẹ cậu, vì nó nghĩ tại nó nên cậu mới đi xa.

+ 3 tháng đầu tiên lớp học vẫn không thể hoàn vốn, bằng số tiền tích lũy được duy trì được thêm 4 tháng tiếp theo, khi bức tranh Tiêu Chiến vẽ cậu với ước mơ trên đường đua, được một phóng viên chú ý, thì lớp học mới bắt đầu có hy vọng. Nó vẫn luôn quan sát cậu, mọi chuyện của cậu nó điều biết nhưng chưa chắc tất cả về Tiêu Chiến cậu biết. Nó đã tập nói câu : Nhất Bác, chờ khi em tốt nghiệp chúng ta sẽ ở bên nhau. Thế nhưng tôi nghĩ không còn cơ hội nói nữa rồi.

+ Tại sao không thể .

Nhất Bác lắng nghe tất cả mọi chuyện một chữ cũng không xót, hóa ra con người ta có nhiều cách để đối xử với tình yêu của mình. Không phải lúc này tỏ tình nhận được sự đồng ý thì mới là yêu, mà có thể là một sự từ chối vừa đau vừa khổ vì không muốn mình ảnh hưởng đến tương lai của đối phương.

+ Tiêu Chiến bị bệnh di truyền từ mẹ tôi, vốn dĩ không bị thương sẽ không sao, không chảy máu sẽ không có vấn đề gì. Nhưng lần gặp lại kia giữa cậu và Tiêu Chiến, nó đã chảy máu.

Lúc đó về nhà Châu Lâm vô cùng sợ hãi, tuy chỉ là một vết xước như cũng có thể dẫn đến nguy hiểm chết người, may mắn đưa đến bệnh viện kịp thời, nếu không thì Tiêu Chiến đã không còn sống được nữa rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com