Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

^ Chương 7 ^

+ Đừng uống nữa mà, Vương Nhất Bác.

Tử Lục giật lại ly rượu rồi đau lòng nói, Tiêu lão sư này cũng quá vô tình rồi.

+ Bỏ ra, nếu không tôi đạp cậu ra khỏi phòng.

Nhất Bác giật lại ly rượu lớn tiếng nói.

+ Vương Nhất Bác làm ơn đi, rượu bia không giải quyết được vấn đề, cậu có uống chết Tiêu lão sư cũng không yêu cậu, cậu có ra sao thầy ấy mãi mãi cũng sẽ không giữ cậu lại, mình đã từng nói rõ với thầy ấy về tình cảm của cậu rồi nhưng thầy ấy không quan tâm.

Tử Lục ném ly rượu xuống đất, tiếng vỡ vụn khiến Nhất Bác thoáng giật mình đưa mắt nhìn cô.

+ Du Tử Lục, được lắm. Cậu ở sau lưng mình thay mình tỏ tình, ai mượn cậu hả. Cậu quản nhiều thế cũng không giàu được đâu.

Nhất Bác hét lên đẩy Tử Lục ra, tức giận ném thêm vài chiếc ly nữa, bây giờ cực kỳ nhiều mảnh thủy tinh nằm dưới nền nhà màu đen kia, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp vừa tang thương.

+ Nhất Bác, cậu có thể nhìn nhận vấn đề không ? Tiêu lão sư vốn dĩ không hề để ý đến cậu, cậu vì cái gì mà cứ cố chấp theo đuổi.

Tử Lục bị đẩy ngã, tay cũng chảy máu rồi nhưng vẫn muốn đưa Nhất Bác thoát khỏi suy nghĩ sẽ lay chuyển được Tiêu Chiến.

+ Im đi, còn nói nữa thì tôi liền cắt đứt mọi quan hệ với cậu.

Nhất Bác cầm cả chai rượu lên mà uống, một ngụm rồi hai ngụm đến khi chai rượu đầy không còn một giọt nào thì liền nổi điên mà ném mạnh xuống đất, âm thanh lần này còn kinh khủng hơn tiếng vỡ vụn của ly thủy tinh nữa. Những mảnh thủy tinh dày nằm cạnh rất nhiều mảnh thủy tinh mỏng, xen lẫn chút máu của Nhất Bác ở chân và ở đầu gối của Tử Lục khiến căn phòng cực kỳ đáng sợ.

Nhất Bác cứ như thế cười dại rồi rời đi, bên ngoài mưa rồi, giọt nước mắt của cậu rơi cứ như bay ngược lên bầu trời vậy, mỗi giọt nước mắt rơi liền kéo theo hàng vạn hạt mưa, mặc cho vết thương đang rỉ máu Nhất Bác vẫn điên cuồng chạy về phía trước, vừa chạy vừa hét giống như một cách để trừng phạt sự ngu ngốc và ngây thơ của mình, tự cười nhạo chính mình cái gì mà duyên mỏng, duyên dày, bây giờ đến chữ duyên cũng không còn nữa rồi.

( Nhà Tiêu Chiến )

+ A Chiến dậy ăn chút cháo đi.

Châu Lâm nhìn em trai khuôn mặt nhợt nhạt mà không khỏi đau lòng.

+ Đã 1 tuần rồi, em cố gắng ăn một chút đi, em cứ như vậy ba biết sẽ rất lo lắng.

Đưa tô cháo cho Tiêu Chiến, cô rưng rưng nước mắt, tại sao ông trời lại cho Tiêu Chiến sự cố chấp và suy nghĩ cứng đầu như vậy chứ. Cái gì mà thầy trò yêu nhau là làm trái phép tắc, cái gì mà vì tương lai của Nhất Bác. Giờ thì tốt sao một người thương tích đầy người, một người nằm trên giường đến mở mắt cũng khó khăn cả ngày chỉ khóc.

+ A Chiến, nếu đã chọn thì phải chấp nhận. Chị nghĩ em nên mạnh mẽ vượt qua.

+ Không thể nào.

Tiêu Chiến lắc đầu, làm sao đây. Từ hôm đó Tiêu Chiến cực kỳ hối hận, anh muốn đi tìm Nhất Bác và nói anh yêu cậu, anh chờ cậu tốt nghiệp rồi cùng anh nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại, thế nhưng anh không đủ can đảm, anh sợ làm trái với lương tâm của giáo viên, Tiêu Chiến đến tận bây giờ vẫn còn giữ quan điểm cũ rích đó nên mới khiến bản thân khốn khổ như vậy, còn có một nguyên nhân rất lớn xuất hiện từ 3 tháng trước.

3 tháng trước

+ Tiêu lão sư thầy gọi em.

+ Tử Lục em và Vương Nhất Bác rất thân thiết đúng không ?

Tiêu Chiến nhìn cô mỉm cười rồi hỏi, nếu muốn hiểu rõ một người trước tiên phải hỏi người bên cạnh họ.

+ Em và Nhất Bác chơi với nhau từ nhỏ, cậu ấy rất năng động, thích thể thao khi học cấp 2 còn nằm trong đội thể thao của trường. Lúc đó ước mơ của Nhất Bác sẽ trở thành một tay đua moto chuyên nghiệp, nhưng hiện tại có lẽ không thực hiện được rồi.

Cô biết Tiêu Chiến cũng rất quan tâm Nhất Bác, tuy vậy vẫn không vừa mắt cậu. Thế nhân dịp này cô kể tốt cho Nhất Bác một chút, biết đâu Tiêu Chiến sẽ bớt ghét cậu hơn.

+ Tại sao không thực hiện được.

Tiêu Chiến hơi chau mày rồi nhìn cô có chút hiếu kỳ cũng mong chờ cô trả lời.

+ Vì cậu ấy đã vào Trường đại học A rồi.

Tử Lục hơi buồn một chút, có vẻ hết cơ hội rồi.

+ Tại sao em ấy lại chọn đại học A trong khi bản thân giỏi thể thao.

Tiêu Chiến khẽ cười, chủ yếu là không muốn không khí xung quanh trở nên buồn bã.

+ Bởi vì ở đây có người cậu ấy thầm thương trộm nhớ. Mỗi ngày cậu ấy điều nghĩ đến người đó, người đó không biết từ bao giờ đã trở thành động lực cho cậu ấy. Mỗi đêm điều nhớ chỉ có điều ngoài đêm mưa đó, cùng chiếc áo mưa và giọng nói ấm áp thì không còn bất cứ ký ức nào khác để hình dung người đó.

+ Em ấy là yêu đơn phương sao ?

Tiêu Chiến chỉ là buộc miệng hỏi, đêm mưa, áo mưa, khiến Tiêu Chiến có chút gì đó hồi tưởng.

+ Đến mặt còn chưa biết, em nghĩ cậu ấy là dạng nhất kiến chung tình, mặc dù chưa biết đối phương là ai nhưng nguyện cả đời chỉ có người mà thôi.

Tử Lục lắc đầu trả lời, cô lại có suy nghĩ khác, chơi với Nhất Bác đã bao lâu rồi chứ, làm sao có chuyện yêu đơn phương một ai đó, vì căn bản từ nhỏ Nhất Bác chỉ chơi với cô, ngoài cô thì Tiêu Chiến chính là người thứ hai.

Tiêu Chiến suy nghĩ rất nhiều về Vương Nhất Bác, rốt cuộc cậu là con người như thế nào ? Là dạng vì em tôi nguyện cả đời chung thủy sao ? Một cậu nhóc mới 16 tuổi năm đó đã biết tương tư sao ? 18 tuổi vì một người chưa biết chắc có ở đó hay không mà đã đem tương lai và gạt bỏ ước mơ để đến đây, rốt cuộc người đó mà Tử Lục nói là ai.

Ít lâu sau đó Tiêu Chiến không ít lần đến sân bóng lén lút xem cậu chơi bóng, từng cú xoay người và cướp bóng điều rất điêu luyện và thể hiện rõ nhiệt huyết. Nụ cười tươi đó trái ngược với những lúc cùng anh ở thư viện miệt mài bên đóng bài mô phỏng và phác họa, cũng đã rất nhiều lần thấy cậu chạy bộ ở sân trường, Tiêu Chiến biết Nhất Bác không thuộc về nơi này, nhưng anh lại không biết vì sao Vương Nhất Bác vẫn cố chấp ở lại.

Cho đến khi Tử Lục nói và Nhất Bác xác nhận anh mới hoang mang, anh lúc đó cảm nhận ra những lần nhìn lém cậu đã rèn cho anh một thói quen là yêu cậu. Nhưng lại nhớ đến Nhất Bác vì mình mà bỏ lỡ ước mơ, bản thân là một lão sư làm sao chấp nhận được chứ một người không màng tương lai như vậy, thế nên chỉ có thể tàn nhẫn từ chối khiến Nhất Bác mất hết hy vọng, rời khỏi ngôi trường này đến một môi trường thích hợp hơn.

Hôm nay là sinh nhật của mình, cho nên buổi chiều mình sẽ up một chương nữa nha.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com