12
Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến đã hai ngày không nói chuyện với nhau. Nguyên nhân cũng bởi vì cậu chọc giận anh rồi.
Tuần trước anh nói nhà có việc nên mới bay về Trùng Khánh.
***
Ba ngày trước
Tiêu Chiến buổi sáng nhắn tin với Vương Nhất Bác, cậu nói rằng đang ở công ty làm việc, sau đó thì im bặt luôn. Tiêu Chiến cũng không nghĩ nhiều, không làm phiền cậu nữa để cậu làm việc. Theo lịch thì ngày mai anh mới bay về lại Bắc Kinh, nhưng có chút nhớ bạn trai nhỏ nhà mình, vì vậy mà về sớm một buổi.
Bốn giờ chiều anh đáp xuống sân bay, cũng không về nhà mà đến thẳng công ty luôn. Ai ngờ đến nơi lại hay tin Vương tổng cả ngày hôm nay không đến công ty.
Siết chặt điện thoại trong tay, anh gấp rút trở về nhà. Vừa mở cửa phòng ngủ ra liền bị dọa sợ rồi.
Vương Nhất Bác cuộn mình trong chăn, cả người sốt hầm hập. Mê man không biết gì.
Tiêu Chiến lo lắng đến đỏ mắt, lập tức cởi áo quần giúp cậu lau người. Vương Nhất Bác lấy lại được chút ý thức, nhìn thấy Tiêu Chiến vội vàng ôm lấy anh.
"Ưmm.. Anh về rồi sao? Em.. Nhớ anh"
Tiêu Chiến đút cho cậu một chén cháo nhỏ, sau đó ép cậu uống vài viên thuốc mới an tâm để cậu đi ngủ.
Dọa chết anh rồi.
..
Lúc Vương Nhất Bác tỉnh dậy lần nữa đã quá tám giờ tối, Tiêu Chiến vẫn đang ngồi cạnh giường cậu.
"Ca... "
"Thấy sao rồi?"
"Em không sao rồi"
"Vì sao không nói với anh? "
"Em sợ anh lo lắng"
"Vậy như thế này anh sẽ không lo hay sao? Em có biết lúc nhìn thấy em như vậy anh sợ thế nào không hả? Em... "
"Chiến ca, em xin lỗi, em sai rồi"
Tiêu Chiến im lặng, hốc mắt bất giác đỏ lên. Sau đó nhanh chóng đứng lên quay lưng lại với Vương Nhất Bác, khe khẽ lên tiếng. "Vậy mà anh đã nghĩ rằng mình là gia đình của em. Hóa ra không phải như vậy. Hóa ra là tự anh cho rằng mình quan trọng"
Tiêu Chiến đưa tay lau nước mắt sau đó bước ra ngoài. Bởi anh quay lưng lại, nên căn bản Vương Nhất Bác không thể biết được anh vừa nói gì. Cậu ngờ nghệch không hiểu, rốt cuộc Tiêu Chiến làm sao lại khóc đến thương tâm như vậy...
***
Vương Nhất Bác hai ngày nay bị xa lánh có chút ủy khuất, nhưng cậu biết lỗi là do mình, vậy nên cũng không dám chọc giận anh nữa.
Buổi tối ngủ chung một chiếc giường nhưng anh luôn quay lưng về phía cậu, không còn cuộn mình trong ngực cậu ngủ ngoan nữa, điều này làm cậu vô cùng khó chịu.
..
Hôm nay Tiêu Chiến đi họp lớp đại học, lúc về đến nhà cũng đã không còn tỉnh táo nữa.
Mười một giờ tối, Vương Nhất Bác vẫn đang ngồi trên sofa đợi anh trở về. Nhìn anh chân xiêu chân vẹo bước vào nhà, cậu nhanh chóng bước đến đỡ lấy anh
"Chiến ca, cẩn thận"
"Hic, Vương Nhất Bác... "
"Em đây"
"Vương Nhất Bácccc"
"Em ở đây"
"Rốt cuộc em xem anh là gì của em?"
"Anh là bạn trai em. Là người em yêu nhất. Là... "
Tiêu Chiến bật cười, nước mắt lại rơi xuống. "Đúng rồi, anh không phải là gia đình của em. Vậy nên em mới giấu anh. Em nói dối anh. Anh chẳng là gì với em cả. Không là gì cả"
Vương Nhất Bác hốt hoảng đưa tay lau nước mắt đang rơi đến lợi hại trên má anh. "Đừng khóc, anh đừng khóc. Em không nói vì sợ anh lo lắng, em không hề có ý lừa dối anh. Em xin lỗi, là em không nghĩ thấu đáo như vậy. Từ lâu em đã xem anh là gia đình của em rồi. Anh có hiểu không?"
"Em không thương anh".
Tiêu Chiến giờ phút này khóc nấc lên như một đứa trẻ. Bao nhiêu uất ức cứ vậy theo men say mà trôi ra ngoài. Anh ở trong ngực cậu vừa khóc vừa náo, đến một lúc sau vì mệt mỏi mà thiếp đi.
Vương Nhất Bác ôm anh về giường, cẩn thận thay đồ giúp anh sau đó mới ôm anh vào trong ngực an an ổn ổn đi ngủ. Sang mai dậy sẽ cùng anh giải quyết mọi chuyện.
..
Sáng hôm sau lúc Tiêu Chiến thức dậy Vương Nhất Bác đã đến công ty rồi. Đồ ăn sáng cậu đã chuẩn bị sẵn trên bàn kèm một tờ giấy nhớ màu hồng.
" Bữa sáng và canh giải rượu em chuẩn bị rồi. Anh hâm nóng lại rồi hẵng ăn. Nghỉ ngơi thật tốt. Em họp xong sẽ về sớm với anh. Em yêu anh"
.
Tiêu Chiến vừa ăn sáng xong thì Vương Nhất Bác cũng vừa về tới.
"Anh khỏe hơn chưa? "
Tiêu Chiến ngồi trên sofa, ngoan ngoãn gật đầu. Chuyện đêm qua anh không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ Vương Nhất Bác nói từ lâu đã xem anh là gia đình. Vậy nên anh cũng không biết có phải là thật hay chỉ là mơ, hiện tại cũng không biết nên đối diện với cậu kiểu gì.
"Chiến ca, chúng ta nói chuyện một lúc đi"
"Chuyện gì?"
"Em xin lỗi, em thật sự vô tâm quá. Vậy nên mới để anh tổn thương nhiều như vậy. Thật ra em vẫn luôn xem anh là người nhà. Anh chính là gia đình của em. Em không nói đơn giản chỉ vì không muốn anh phải lo lắng, thật sự không nghĩ đến sẽ làm anh tổn thương. Là em sai rồi, anh tha lỗi cho em được không? Đừng giận em nữa, có được không anh?"
"Anh không giận em"
"Anh... "
"Anh chỉ buồn thôi"
"Em xin lỗi"
"Được rồi. Lần này bỏ qua cho em. Nếu còn có lần sau.. "
"Sẽ không. Sẽ không tái phạm nữa"
Tiêu Chiến mỉm cười chui vào lòng cậu. Vùi đầu vào hỏm vai cậu hít một hơi mùi hương quen thuộc. Anh nhớ cậu lắm.
"Em thật sự rất nhớ anh"
"Anh cũng nhớ em lắm, cún con"
Vương Nhất Bác phủ môi mình lên môi anh, ban đầu là nhẹ nhàng mút mát, một lúc sau lại trở nên điên cuồng. Như hận không thể nuốt luôn người kia vào bụng.
Mãi đến khi Tiêu Chiến không thở nổi nữa đánh vào ngực cậu mấy cái, cậu mới luyến tiếc mà rời ra.
"Em làm anh không thở được"
"Là anh bắt đầu trước"
"Cho em nói lại, ai bắt đầu trước".
Nhìn Tiêu Chiến xù lông, Vương Nhất Bác không nhịn được mà hôn lên môi anh mấy cái liền. "Là em. Em bắt đầu trước. Được chưa?"
"Hừmmm"
"Anh về nhà ba mẹ có nói gì không?"
"Họ muốn gặp em"
"Dạ... HẢ? ANH NÓI SAO?"
"Em hét lên làm gì chứ"
"Sao.. Sao tự dưng lại muốn gặp em?"
"Mẹ nói anh tròn ra rồi. Hỏi xem là ai chăm. Anh nói em chăm. Nên ba mẹ muốn gặp em"
"Ba mẹ anh không hỏi gì thêm à?"
"Anh nói em là người yêu anh với ba mẹ rồi"
"HẢ?"
"Em lại gào cái gì chứ?"
"Anh không sợ ba mẹ phản đối sao?"
"Anh hiểu ba mẹ mình"
"Ba mẹ có đánh anh không?"
Tiêu Chiến nghe cậu hỏi vậy, không nhịn được mà bật cười. "Chuyện anh thích em ba mẹ anh đều biết. Bây giờ anh nói đã câu được người về tay. Họ còn mừng hơn cả anh ấy"
"Thật hả?"
"Ừm"
"Vậy tuần sau mình về gặp ba mẹ anh đi"
"Em gấp như vậy làm gì chứ"
"Vì em muốn ba mẹ anh chính thức đồng ý. Em muốn cùng anh kết hôn"
_---------_
#tôm
.2203
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com