Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Hôm nay là sinh nhật của Vương Nhất Bác.

Tiêu Chiến nhìn bức tranh được đóng khung cẩn thận treo trong phòng, lòng lại âm ỉ đau.

Anh chẳng còn cơ hội đem tặng người nữa rồi.

.

Buổi tối sẽ tham gia tiệc sinh nhật của Vương Nhất Bác, đáng ra anh phải rất hào hứng, nhưng bây giờ, anh lại như một kẻ ngốc tìm cách trốn tránh.

Bữa tiệc tổ chức trong phòng riêng của nhà hàng lớn, cũng chỉ gồm những người thân cận bên cạnh cậu, ngoài ra còn có bạn gái của cậu nữa.

Bữa tiệc bắt đầu, Tiêu Chiến chọn ngồi bên cạnh Trần Lâm, cách xa Vương Nhất Bác một đoạn.

"Xin chào mọi người, em là Vu Yến". Cô gái bé nhỏ của Vương Nhất Bác vừa lên tiếng, đúng là một cô gái xinh xắn dễ thương.

Mọi người đều chầm chậm bước tới chúc mừng Vương Nhất Bác, Vu Yến ở bên cạnh ngoan ngoãn như một con mèo, lâu lâu lại nói vài câu với cậu. Tiêu Chiến nhìn không nổi nữa, nâng ly bắt đầu uống.

..

"Tiêu Chiến, cậu khóc sao?". Một người ngồi đối diện anh vừa phát hiện ra vội vàng lên tiếng.

Tiêu Chiến lúc đó đã uống được vài ly, cũng không quan tâm lắm mọi thứ xung quanh nữa.

"Tôi khóc sao? Làm gì có". Vừa nói anh vừa đưa tay chạm lên má mình, liền đụng phải một mảng ẩm ướt.

"Cậu như vậy... "

"Tôi không khóc. Tôi không hề khóc, chỉ là nước mắt tự chảy ra thôi".

"Có gì khác nhau sao?"

Tiêu Chiến càng đưa tay lau đi, nước mắt càng chảy ra lợi hại. Đến lúc anh sắp khóc òa lên thì Vương Nhất Bác bước tới.

"Theo tôi". Cậu nắm tay anh kéo vào nhà vệ sinh.

Bên ngoài bắt đầu ngưng lại, Trần Lâm theo Vương Nhất Bác đã lâu, lần đầu tiên chứng kiến cảnh này, rất nhanh liền lấy lại tinh thần.

"Nào, mọi người, vui vẻ đi. Thư ký Tiêu đang có chuyện buồn nên như vậy thôi. Một lát sẽ xong ấy mà".

Mọi người trong phòng cũng là những người hiểu chuyện, thấy trợ lý Trần đã mở lời liền vui vẻ trở lại.

Vu Yến ở phía xa mỉm cười tươi rói, như có như không mà nháy mắt với Trần Lâm.

..

Tiêu Chiến ở trong phòng vệ sinh, cứ ngây ngốc nhìn Vương Nhất Bác ở trước mặt, nước mắt cứ vậy rơi xuống, rơi đến lợi hại.

"Làm sao vậy?"

Tiêu Chiến nghe cậu hỏi, càng khóc dữ hơn. Vương Nhất Bác thấy anh khóc càng lúc càng lớn, thật sự không biết phải làm sao cả.

"Anh đừng khóc nữa có được không?"

Tiêu Chiến vẫn cứ khóc, cảm giác như giờ phút này anh ngoài khóc ra thì không thể làm gì khác.

"Anh khóc như vậy cũng không giải quyết được gì cả, anh có hiểu không hả?"

"VẬY KHÔNG KHÓC THÌ SẼ GIẢI QUYẾT ĐƯỢC SAO? ANH THÍCH EM, VƯƠNG NHẤT BÁC. ANH THÍCH EM ĐÓ ĐƯỢC CHƯA? VÌ THÍCH EM NÊN MỚI ĐAU LÒNG, MỚI GHEN, MỚI KHÓC LÚC THẤY EM CÙNG MỘT CHỖ VỚI NGƯỜI KHÁC"

Vương Nhất Bác đứng ngốc luôn rồi.

Tiêu Chiến vừa gào vào mặt cậu, lượng thông tin có vẻ thật sự lớn. Cậu trước nay luôn nghĩ là anh đùa, thật không nghĩ là Tiêu Chiến thích cậu nhiều như vậy.

"5 năm. Anh chính là thích em 5 năm trời. Em không những không thích anh, còn chán ghét anh. Đến cả việc anh khóc em cũng cấm cản"

"Không phải"

"Phải. Chính là như vậy. Anh sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa. Chúc em hạnh phúc". Tiêu Chiến nói xong liền quay người chạy đi. Anh ước gì mình có phép, để có thể biến mất khỏi đây ngay lập tức.

..

Tiêu Chiến trở về nhà, lập tức thu dọn đồ đạc. Sau đó phóng thẳng xe ra sân bay. Đơn xin thôi việc anh cũng để sẵn trên bàn cậu rồi. Quyết định thôi việc này anh đã đưa ra từ lúc thấy cậu hạnh phúc bên Vu Yến.

Tiêu Chiến à Tiêu Chiến, 29 tuổi đầu cuối cùng cũng biết thất tình là gì rồi.

..

Tiêu Chiến biến mất được một tuần rồi.

Một tuần này, nhân viên của Vương thị đều phải nhìn sắc mặt Vương tổng mà thở.

Vương Nhất Bác cho người tìm kiếm anh khắp nơi, điện thoại cũng gọi muốn cháy luôn rồi nhưng tuyệt nhiên không một lần được kết nối. Nhà anh cũng đã đến mấy lần, nhưng trạng thái luôn là đóng cửa im lìm.

Vương Nhất Bác không nói gì, chỉ là gương mặt âm trầm, người đối diện cảm thấy chỉ cần thêm chút khói, quả bom mang tên Vương Nhất Bác kia sẽ phát nổ ngay lập tức.

..

"Tiểu Chiến, không về nhà ư?"

"Không về"

"Thật sự luôn"

"Ừm"

"Không nhớ Vương Nhất Bác sao?"

"Nhớ"

"Nhớ nhiều không?"

"Rất nhiều"

"Vậy về không?"

"Không về"

Lục Viễn bật cười. Tiêu Chiến chính là quỷ ấu trĩ. Anh trốn đến Thượng Hải đến nay cũng 10 ngày rồi. Giây phút nghe nhân viên nói có người họ Tiêu đến tìm, hắn liền nghĩ lẽ nào mới mấy tháng Tiêu Chiến đã không chịu nổi tản băng kia mà về đầu quân cho Lục Gia.

Ai mà ngờ được anh chẳng qua cũng chỉ là thất tình, buồn chán mới lưu lạc đến đây.

10 ngày Tiêu Chiến ở trong căn hộ của hắn là 10 ngày hắn bị tra tấn. Ban ngày hắn đi làm, chiều trở về còn phải nghe Tiêu Chiến than thở. Anh không nói gì, chỉ riêng chuyện cứ đi lại trong nhà rồi buông tiếng thở dài thôi hắn cũng không chịu nổi. Quá sức ưu phiền.

Hôm nay đi làm trở về đã thấy Tiêu Chiến dọn sẵn bữa tối. Cứ tưởng anh nghĩ thông suốt rồi, hóa ra cũng chẳng khả quan là mấy.

"Tôi nói này, cậu ta có nói với cậu là cậu ta có bạn gái rồi không?"

"Không nói"

"Vậy cậu ta có nói không thích cậu không?"

"Không"

"Vậy cậu cho người ta cơ hội giải thích chưa?"

Tiêu Chiến lắc đầu.

"Thì đó. Nhỡ đâu cô gái kia không phải là người yêu thì sao? Sao cậu dám chắc?"

"Nhưng tôi tận mắt nhìn thấy họ thân mật bên nhau"

"Tiêu Chiến à Tiêu Chiến, cậu xem cậu bao nhiêu tuổi rồi. Cậu đừng nhìn sự việc ở một chiều có được không?"

"Tôi... "

"Nghe tôi, trở về đi. Người ta hẳn là đang tìm cậu đó. Điện thoại cũng gọi đến hết pin. Rõ ràng cậu không phải là không có chỗ đứng trong lòng người ta"

"Nhưng là trợ lý của em ấy gọi. Em ấy còn không gọi tôi lấy một cuộc"

"Vậy trước đó cậu ấy hay gọi điện thoại cho cậu lắm à?"

Đến giờ phút này Tiêu Chiến chợt tỉnh ra. Vương Nhất Bác chưa bao giờ gọi cho anh. Không chỉ riêng anh, mà là anh chưa bao giờ nhìn thấy cậu nghe điện thoại. Cậu chỉ dùng điện thoại để nhắn tin mà thôi.

Thấy Tiêu Chiến ngu ra, Lục Viễn liền nhanh chóng cướp lấy điện thoại của anh. Một lát sau màn hình hiện lên giao dịch thành công.

"Tôi vừa đặt vé máy bay cho cậu rồi. Sáng mai, 8 giờ. Đừng mãi trốn tránh nữa"

Tiêu Chiến cũng không ngăn nữa, chỉ thở dài bỏ về phòng.

..

Buổi sáng Tiêu Chiến kéo hành lý ra cửa, nhỏ giọng nói cảm ơn.

"Tiểu Chiến à, trưởng thành đi. Cậu hơn người ta 4 tuổi đó. Như vậy thì bao giờ lập gia đình được chứ"

"Cậu làm như cậu trưởng thành thì cậu có bạn gái ấy". Tiêu Chiến cũng không tiếc lời mà quay lại mỉa mai.

"CẬU CÓ BIẾT VÌ CẬU MÀ TÔI ĐÃ 10 NGÀY KHÔNG ĐƯỢC GẶP BẠN GÁI KHÔNG HẢ?"

Tiêu Chiến ái ngại cúi đầu. "Xin lỗi. Tôi về mà không có chuyển biến tốt thì tôi lại tới"

"Đừng. Tôi không muốn thấy cậu nữa". Lục Viễn nói xong liền lạnh lùng đóng sập cửa.

Tiêu Chiến bĩu môi. Quay người kéo hành lý rời đi.

Hiên ngang như lúc anh đến.

_--------_

#tôm

.0812

Hôm nay t mệt rã rời :(

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com