Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Đêm trực của Han Wangho bắt đầu giống như rất nhiều đêm trực khác trong phòng pháp y của bệnh viện thành phố, nơi ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh luôn bật suốt đêm và phản chiếu lên những mặt bàn kim loại sạch bóng cùng các khay dụng cụ phẫu thuật được sắp xếp gọn gàng theo thói quen gần như cố định của cậu. Bên ngoài cửa kính là hành lang dài tĩnh lặng.

Thỉnh thoảng chỉ có tiếng xe đẩy đi ngang hoặc tiếng bước chân của y tá trực đêm vang lên rồi nhanh chóng biến mất. Trời mưa từ chiều, mưa không lớn nhưng kéo dài dai dẳng khiến cả khu bệnh viện phủ một lớp hơi ẩm lạnh. Khi thi thể được đưa vào phòng khám nghiệm lúc gần một giờ sáng, Wangho vẫn đang ngồi xem lại một tập hồ sơ cũ trên bàn làm việc.

Hai nhân viên vận chuyển đẩy cáng vào, chiếc túi đựng thi thể màu đen nằm bất động dưới ánh đèn trắng. Đi cùng là bản báo cáo sơ bộ của cảnh sát về vụ việc. Theo thông tin từ hiện trường, nạn nhân là một người đàn ông ba mươi lăm tuổi sống một mình trong một căn phòng trọ nhỏ ở khu ngoại ô phía tây thành phố.

Người hàng xóm sống cùng dãy trọ là người đầu tiên phát hiện ra thi thể khi đến gõ cửa vì nghe thấy tiếng động lạ trong phòng vào buổi tối. Cửa phòng khóa từ bên trong, không có dấu hiệu bị phá, nên ban đầu mọi người nghĩ đó có thể là một trường hợp chết đột ngột do bệnh lý. Tuy nhiên khi cảnh sát đến kiểm tra sơ bộ họ nhận thấy có một vết thương nhỏ trên ngực nạn nhân, vì vậy thi thể được chuyển đến phòng pháp y để xác định nguyên nhân tử vong chính xác. Wangho đứng dậy khỏi bàn, đeo găng tay rồi kéo khóa túi thi thể xuống. Gương mặt người đàn ông lộ ra dưới ánh đèn trắng nhạt, làn da tái đi nhưng vẫn còn giữ nguyên những nét quen thuộc của một người vừa mới chết cách đó không lâu. Cậu ghi lại thời điểm tiếp nhận thi thể vào hồ sơ rồi bắt đầu quy trình khám nghiệm tổng thể. Công việc pháp y luôn bắt đầu bằng việc quan sát cơ thể bên ngoài trước khi tiến hành giải phẫu.

Wangho kiểm tra phần đầu, cổ và vai nạn nhân, tìm dấu hiệu bầm tím hoặc trầy xước có thể cho thấy đã xảy ra giằng co trước khi chết. Tuy nhiên da ở những vùng đó gần như nguyên vẹn. Hai cánh tay không có vết bầm sâu, các khớp tay không có dấu hiệu bị siết mạnh. Móng tay sạch, không có da hoặc sợi vải lạ mắc lại bên dưới. Điều này khiến Wangho nghĩ rằng nạn nhân có thể đã không có cơ hội chống cự. Cậu tiếp tục kiểm tra vùng ngực và nhanh chóng nhìn thấy vết thương mà cảnh sát đã nhắc đến trong báo cáo. Đó là một vết đâm nhỏ nằm giữa hai xương sườn bên trái, vị trí khá gần tim. Mép vết thương gọn gàng, chứng tỏ hung khí là một vật sắc có lưỡi mỏng. Khi Wangho dùng đầu dò kim loại nhẹ nhàng kiểm tra độ sâu của vết đâm, đầu kim loại trượt vào bên trong với một góc thẳng và gần như không gặp trở ngại nào cho đến khi chạm vào phần mô sâu của tim. Chỉ riêng cảm giác đó cũng đủ để cậu hiểu rằng vết thương này có thể đã gây tử vong rất nhanh. Nhưng điều khiến Wangho chú ý hơn cả là độ chính xác của nó. Lưỡi dao đã đi qua khe giữa hai xương sườn mà không làm gãy xương, sau đó tiến thẳng vào tim theo một hướng gần như hoàn hảo.

"Một vết thương như vậy đòi hỏi người gây ra nó phải giữ tay cực kỳ ổn định và xác định vị trí rất chính xác".

Sau khi hoàn tất phần kiểm tra bên ngoài, Wangho bắt đầu bước giải phẫu chính. Cậu dùng dao phẫu thuật rạch một đường quen thuộc từ xương ức xuống phần bụng dưới rồi sử dụng dụng cụ tách xương sườn để mở khoang ngực. Khi phần lồng ngực mở ra dưới ánh đèn trắng lạnh, các cơ quan bên trong lộ ra rõ ràng. Vết thương trên tim xuất hiện ngay lập tức khi cậu quan sát kỹ hơn. Lưỡi dao đã xuyên qua tâm thất trái, tạo ra một lỗ thủng nhỏ nhưng đủ để khiến tim mất khả năng bơm máu bình thường. Máu đã tràn vào khoang ngực, gây ra tình trạng mất máu cấp. Với loại tổn thương này, nạn nhân có thể chỉ sống thêm vài phút sau khi bị đâm.

Wangho ghi chép cẩn thận từng chi tiết vào bản báo cáo pháp y

'Góc của vết đâm, độ sâu, hướng đi của lưỡi dao và vị trí chính xác trên cơ thể.'

Sau đó cậu tiếp tục kiểm tra các cơ quan khác để đảm bảo không có dấu hiệu đầu độc hoặc chấn thương khác trước khi chết. Phổi không có tổn thương rõ rệt ngoài lượng máu tràn từ tim. Gan và thận vẫn giữ cấu trúc bình thường. Dạ dày chứa một lượng thức ăn chưa tiêu hóa hết, cho thấy nạn nhân có thể đã ăn tối vài giờ trước khi chết. Không có dấu hiệu chấn thương mạnh ở cột sống hoặc xương sườn. Tất cả những dữ liệu đó củng cố kết luận rằng cái chết của người đàn ông này xảy ra rất nhanh sau khi bị đâm. Sau khi hoàn tất phần kiểm tra nội tạng, Wangho chuyển sang bước xác định thời gian tử vong. Cậu đo nhiệt độ cơ thể, kiểm tra độ cứng tử thi và quan sát mức độ tụ máu dưới da.

Những yếu tố này cho phép cậu ước tính khoảng thời gian từ khi nạn nhân chết đến khi thi thể được phát hiện. Kết quả cho thấy người đàn ông này tử vong khoảng bốn đến năm giờ trước khi được tìm thấy. Con số này khá phù hợp với thông tin ban đầu từ hiện trường. Wangho tiếp tục kiểm tra bàn tay nạn nhân lần nữa, cẩn thận quan sát từng ngón tay và lòng bàn tay. Không có vết trầy mới, không có dấu hiệu của việc nắm chặt vật gì đó trước khi chết. Điều đó khiến khả năng nạn nhân bị tấn công bất ngờ trở nên hợp lý hơn. Sau đó cậu chuyển sang xem xét bộ quần áo được đặt trong túi bằng chứng. Áo sơ mi của nạn nhân có một lỗ nhỏ ở vị trí tương ứng với vết đâm trên ngực. Mép vải bị cắt gọn cho thấy lưỡi dao đã xuyên qua lớp vải trước khi chạm vào da. Không có nhiều máu bắn ra trên mặt ngoài của áo, điều này cho thấy nạn nhân mất máu chủ yếu bên trong khoang ngực. Sau gần hai giờ làm việc liên tục, Wangho hoàn tất bản báo cáo khám nghiệm ban đầu.

Nguyên nhân tử vong được xác định là mất máu cấp do vết thương xuyên tim gây ra bởi một vật sắc có lưỡi mỏng

Cậu tháo găng tay, rửa tay dưới vòi nước lạnh rồi quay lại sắp xếp các dụng cụ phẫu thuật vào khay kim loại. Trong phòng giải phẫu, thi thể người đàn ông vẫn nằm yên dưới ánh đèn trắng, và căn phòng lại trở về trạng thái yên tĩnh quen thuộc của những ca trực khuya.

Ca trực của Han Wangho vẫn chưa kết thúc sau khi cậu hoàn thành bản báo cáo khám nghiệm đầu tiên. Đồng hồ trên tường đã gần bốn giờ sáng, khoảng thời gian mà cả bệnh viện chìm vào trạng thái yên tĩnh sâu nhất. Hành lang bên ngoài gần như không còn tiếng động, chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng mưa rơi nhẹ lên cửa kính ở cuối dãy nhà. Wangho ngồi trước bàn làm việc trong phòng pháp y, chỉnh lại những ghi chú vừa viết.

Công việc của một bác sĩ pháp y không chỉ là khám nghiệm mà còn là sắp xếp mọi dữ liệu thành một báo cáo rõ ràng để cảnh sát có thể sử dụng trong quá trình điều tra. Cậu đọc lại từng dòng, đối chiếu với các số liệu đã đo, đảm bảo không có chi tiết nào bị bỏ sót. Những năm làm việc trong ngành này đã khiến Wangho hình thành một thói quen rất nghiêm khắc với bản thân: mọi con số đều phải chính xác, mọi nhận định đều phải dựa trên bằng chứng từ cơ thể nạn nhân. Sau khi hoàn tất bản báo cáo sơ bộ, cậu đứng dậy quay lại phòng giải phẫu để kiểm tra lần cuối trước khi bàn giao thi thể cho bộ phận bảo quản. Căn phòng vẫn sáng lạnh như trước, ánh đèn huỳnh quang phản chiếu lên bàn kim loại nơi thi thể người đàn ông vẫn nằm yên.

Wangho đeo găng tay lại và tiến hành một bước kiểm tra bổ sung mà cậu thường thực hiện trong những vụ án có vết thương do hung khí gây ra. Cậu đo chính xác khoảng cách giữa các xương sườn tại vị trí vết đâm, sau đó dùng thước kim loại đo góc đi của đường thương tích. Những phép đo này giúp xác định hướng của lưỡi dao khi nó đi vào cơ thể, từ đó có thể suy ra vị trí của người tấn công so với nạn nhân. Theo kết quả đo, lưỡi dao đi vào từ phía trước, hơi chếch xuống dưới một góc nhỏ. Điều này cho thấy hung thủ có thể đứng gần nạn nhân và đưa dao vào theo một động tác dứt khoát. Tuy nhiên Wangho không đưa ra bất kỳ kết luận nào vượt quá phạm vi của pháp y. Nhiệm vụ của cậu chỉ là ghi lại những gì cơ thể cho thấy. Sau khi hoàn tất phép đo, Wangho chuyển sang kiểm tra kỹ hơn phần quần áo của nạn nhân. Bộ đồ được đặt trong túi bằng chứng trên bàn phụ. Cậu lấy chiếc áo sơ mi ra, trải phẳng dưới ánh đèn.

Lỗ thủng trên vải nằm đúng vị trí vết thương trên ngực. Mép vải không bị rách rộng, chứng tỏ lưỡi dao rất sắc. Wangho dùng kính lúp cầm tay quan sát kỹ các sợi vải xung quanh. Không có dấu hiệu cháy xém hay biến dạng nhiệt, điều đó loại trừ khả năng hung khí là vật nóng. Trên cổ áo có một ít bụi mịn màu xám, có thể là bụi từ sàn nhà hoặc tường trong căn phòng trọ nơi nạn nhân sống. Những chi tiết như vậy thường được gửi sang phòng giám định dấu vết để phân tích thêm, nên Wangho cẩn thận đặt lại áo vào túi niêm phong. Sau đó cậu quay lại bàn khám nghiệm và kiểm tra khoang ngực lần nữa trước khi khâu lại. Các cơ quan nội tạng đã được cân và ghi số liệu đầy đủ. Tim được đặt trên khay inox nhỏ, vết thương xuyên qua thành tim nhìn rõ dưới ánh đèn.

Wangho dùng thước đo chiều dài và chiều rộng của vết rách trong cơ tim rồi ghi lại con số vào bảng dữ liệu. Kích thước của vết thương khá hẹp, phù hợp với lưỡi dao mảnh. Sau khi hoàn tất, cậu đặt tim trở lại vị trí ban đầu rồi tiến hành khâu lại phần ngực theo quy trình tiêu chuẩn. Những đường chỉ đen chạy dọc theo vết mổ dài trên cơ thể nạn nhân. Đó là phần cuối cùng của quá trình khám nghiệm.

Khi Wangho tháo găng tay và rửa tay lần nữa, đồng hồ đã gần năm giờ sáng. Ngoài trời mưa đã ngớt, bầu trời bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt của buổi bình minh. Cậu quay lại bàn làm việc, sắp xếp hồ sơ và dán nhãn lên các túi bằng chứng để chuyển cho bộ phận điều tra. Đối với Wangho, mỗi vụ án đều kết thúc theo cách khá lặng lẽ như vậy. Sau khi các số liệu được ghi lại và báo cáo hoàn tất, thi thể được chuyển đi và phòng giải phẫu lại trở về trạng thái trống trải quen thuộc. Cậu tắt bớt một số đèn trong phòng, chỉ để lại ánh sáng ở khu vực bàn làm việc. Một lúc sau, nhân viên bảo quản thi thể đến nhận bàn giao. Wangho đưa bản xác nhận và cùng họ kiểm tra lại các thông tin cần thiết trước khi thi thể được chuyển vào kho lạnh của bệnh viện.

Khi cánh cửa phòng pháp y đóng lại sau lưng họ, căn phòng trở nên yên tĩnh như trước. Wangho ngồi xuống ghế, xoa nhẹ cổ tay đã mỏi sau nhiều giờ làm việc liên tục. Ca trực đêm của cậu gần như đã kết thúc. Trên bàn vẫn còn bản báo cáo vừa hoàn thành, những dòng chữ ngay ngắn ghi lại toàn bộ kết quả khám nghiệm của một con người đã chết. Với Wangho, đó chỉ là một phần trong công việc thường ngày của mình, một công việc đòi hỏi sự bình tĩnh và chính xác tuyệt đối giữa những căn phòng luôn lạnh và tĩnh lặng.

₊˚⊹౨ৎ ₊˚⊹
Hiii

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #fakenut