Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 46


Dạo gần đây, trời tối nhanh đi trông thấy. Trên hành lang, Draco khẽ vẩy tay, ánh sáng xanh uốn éo tuôn ra từ đầu đũa phép, cuộn lại thành một dãy số, hơn 5 giờ, gần 6 giờ rồi.

Draco nhìn qua cửa sổ thủy tinh, bầu trời ngoài kia đã đen kịt, cậu thậm chí có thể thấy lấp lánh ánh sao – a, hay là phép thuật? Những suy nghĩ không ngừng nhảy nhót trong đầu Draco. Dòng thời gian màu xanh vì chủ nhân không để ý mà dần biến mất, ánh sáng nhạt nhòa còn sót lại hắt lên gò má ửng hồng, rọi vào đôi mắt xanh xám vốn lạnh lùng, nay ngời ngợi những cảm xúc.

Chợt nhận ra mình đang ngẩn người, Draco vỗ vỗ mặt, nhấc chân chạy nhanh khỏi ký túc xá. Đêm nay mà bị cha đỡ đầu bắt được thì phiền phức lắm.

Mặc kệ thế nào, cha đã trở về là tốt lắm rồi. Draco ngơ ngẩn cười, cuối cùng cười rộ lên thành tiếng. Khuôn mặt đẹp đẽ càng thêm rạng rỡ, dáng vẻ lạnh nhạt hờ hững bay biến, trông càng đáng yêu hợp tuổi.

Nếu người khác thấy được, đặc biệt là Harry , nhất định sẽ nhịn không cho mắt mình trợn ngược, hay sau đó thầm nói "Đồ ngốc" trong lòng...

Draco một chân chống tường, nửa người trên dựa hẳn vào, cúi đầu lấy tay che mặt, bất lực không thể khống chế được cảm xúc đang dâng lên trong lòng...

Không đúng chút nào, đời trước cha bình thường không hay ở bên cạnh, cậu dù tôn trọng kính yêu hắn, nhưng cũng chưa bao giờ vì hắn ra ngoài quá lâu mà đâm ra lo lắng, cũng chưa bao giờ khi cha trở về lại cảm thấy hưng phấn không thể kìm thế này...

Mái tóc bạch kim có chút rối, có cơn gió không biết từ đâu đến thổi qua. Draco đưa tay đè huyệt thái dương, cố gắng khắc chế cảm xúc của mình. Vừa rồi đã thất lễ trước mặt Lucius... này vẫn có thể tạm bỏ qua, nhưng là một Slytherin, một chút sơ hở cũng không thể để lộ – này không liên quan đến mức độ tín nhiệm, một Malfoy hoàn mỹ, đủ tư cách, một Slytherin chân chính đều không nên dễ dàng biểu lộ cảm xúc của mình.

Draco đút tay vào túi, vừa định bước đi, thân thể bỗng dưng khựng lại. Một lần trúng Lời nguyền Giết chóc, lại thêm mấy năm được Gellert rèn giũa, trực giác lẫn bản năng đều đạt tới trình độ linh mẫn, đủ để cậu cảm thấy nguy cơ ẩn tàng gần đây.

Draco nhíu mày, vừa mới đây còn cảm thấy một tia sát ý lạnh băng. Hogwarts sao lại có kẻ muốn giết người như thế? Từ từ... không đúng... không phải hiện tại, mà là từ khi có cơn gió kia thổi qua...

Gió...?

Chớp chớp mắt, Draco chậm rãi hồi tưởng lại chuyện gì vừa mới xảy ra, từ từ thả lỏng cơ thể, vừa cho tay vào túi lặng lẽ nắm chặt lấy đũa phép, vừa giả bộ như chưa có gì xảy ra tiếp tục đi. Đôi mắt vừa hiện ra chút khả ái hợp tuổi nay lại cất vẻ lạnh lùng dưới làn mi cong vút.

Cẩn thận suy nghĩ, hiện tại Sirius còn đang ở phòng ngủ của cậu chơi mèo bắt chuột với đứa ngốc kia, Peter Pettingrew hẳn đã bị cha đỡ đầu túm cổ đem về phòng hiệu trưởng chờ Giám ngục tới. Cha tuy nhìn không khỏe lắm, nhưng vẫn còn đang ở văn phòng của cha đỡ đầu nghỉ ngơi, cuốn nhật ký bị giam ở chỗ Gellert – bị đùa mấy kiểu chẳng biết còn mạng mà về không – dẫu sao lão già đó ác liệt có cậu ra làm chứng... Vậy, là Chúa Tể Hắc Ám?

Draco vươn tay vuốt cằm, nếu thực là hắn, ngược lại cũng đúng. Thứ nhất, Voldemort không biết nhà Malfoy cùng hắn đối nghịch, như vậy thiếu gia Malfoy cũng không phải đối tượng cần giết – đây là lý do để cậu vẫn còn sống mà suy nghĩ vấn đề này à? Thứ hai, Voldemort đương nhiên muốn về Hogwarts, không phải năm xưa hắn muốn làm giáo sư sao? Cuộc chiến cuối cùng năm ấy cũng là ở Hogwarts... Chúa Tể Hắc Ám có chấp niệm rất lớn đối với ngôi trường này, cũng có khả năng muốn trở về... Nhưng phải cần vật dẫn chứ? Draco cúi đầu liếc mặt dây chuyền trước ngực, lần trước là Quirrel, lúc này hẳn sẽ không có cái đám quái dị gì đó vào trường đấy chứ?

Tiếng bước chân vang lên trên hành lang im ắng có chút đáng sợ, Draco thầm thở dài, tiếp tục bước đi, nếu kẻ tới thật sự là Chúa Tể Hắc Ám, Malfoy đời này còn trung thành với hắn nữa, cậu sẵn sàng lấy đầu mình làm bóng cho Potter chơi.

Bây giờ mới 6 giờ tối thôi, 6 giời tối thôi nha a a a, không phải 2, 3 giờ sáng được chứ? Thế quái nào trên hành lang không có một bóng người vậy? Ngay cả một giáo sư cũng không có? Thôi được, hẳn các giáo sư đều tụ ở phòng Hiệu trưởng mắng chết cái tên phản đồ kia đi.... Nhưng còn học sinh đâu? Một người cũng không có, thế có quái không cơ chứ?

Draco đến xem thường cũng muốn bất lực, lần trước gặp mặt – mặc dù là cậu đơn phương gặp mặt – nhưng Voldemort vẫn chưa ngu ngốc đến mức này đâu phải không?

Chậm rãi rút đũa phép ra, Draco cẩn thận dùng mép áo chùng che khuất nó – không biết do Gellert dạy dỗ tử tế hay cậu thật sự vượt qua chướng ngại trong lòng, lúc này đây thế mà cậu không hề sợ hãi.

Draco chợt xoay người lại, một bùa Giết chóc xanh lè sượt qua tai, một bùa Tra tấn song song đáp trả lại, cậu vội vàng lách người quẹo qua khúc cua, tránh đi tầm mắt của kẻ địch.

Đưa tay vuốt vuốt một bên tai bị ù, mắt liếc qua vách tường bị bùa giết chóc đục cho một lỗ, Draco dẩu môi, lần này coi bộ kẻ điên kia hung ác lên không ít. Cậu chĩa đũa phép về phía đối phương, có điều, lách người vào khúc cua thì địch nhân không nhìn thấy mình, mình cũng chẳng thể thấy hắn.

Im lặng trong một chốc, Draco có hơi kinh ngạc, cậu thế mà không nghe thấy tiếng cười quái đản của hắn, cũng không có bóng đen ào ào lướt lại đây... híp mắt nghĩ, đây đâu phải phong cách của Chúa Tể Hắc Ám. Nếu thực là hắn, đã sớm la hét thị uy, rồi Tra tấn rồi Giết chóc gì đó, sẽ hàng tá hàng tá phóng qua sao? Vậy chẳng lẽ... không phải hắn?

Lại đợi thêm mấy phút đồng hồ, hành lang vẫn yên tĩnh như cũ, làm Draco cứ có cảm giác chẳng lành chút nào. Cậu không hiểu ngoài Chúa Tể Hắc Ám hay Tử Thần Thực Tử ra còn ai sẽ vào Hogwarts – địa bàn của Dumbledore – luyện phép Giết chóc? Nhưng nếu là Tử Thần Thực Tử, sao lại đối với người thừa kế của Malfoy ra tay?

Draco cảm thấy bàn tay mình đầy mồ hôi lạnh, nhưng mà... Nếu là Chúa Tể Hắc Ám, cậu vô thức siết chặt đũa phép, cái loại công kích từ tốn này làm người ta ngạc nhiên à nha...

Bỗng nhiên nhớ lại, lúc cậu còn là đứa trẻ sơ sinh, Voldemort với dung mạo con người, đẹp trai sắc sảo, cùng đôi mắt đỏ mỉm cười tà ác nhìn mình, ma áp mạnh mẽ khiến cậu đổ mồ hôi lạnh ướt đẫm người... Nếu thật là hắn...

Draco kéo suy nghĩ của mình về, ló đầu ra nhìn lại bên kia.

Trong bóng đêm, mái tóc ánh kim là cực kỳ nổi bật, đã vậy còn là tóc của Malfoy, vẻ lóng lánh càng thêm rõ ràng. Nên ngay sau đó, một tia sáng lục chói lòa lao vụt về mái tóc bạch kim kia.

Không biết có nên nói Chúa Tể Hắc Ám ngu ngốc không... Draco thầm mỉa mai, cậu chẳng qua cắt đi một lọn tóc nhỏ đính ở trên tường thôi. Thân là Malfoy, cậu đương nhiên biết màu tóc mình đặc biệt nổi bật cỡ nào, đâu dại dột đến mức để lộ ra cho người ta nhắm đánh? Tuy là... gia huấn có nói "Mạng có thể mất, tóc không thể loạn"... nhưng nếu thật sự mất mạng, ai thèm để ý coi cái xác còn đầy đủ tóc tai hay không?!

Khe khẽ cười, lần này cậu thấy rõ vị trí của đối phương, Draco có lợi thế liền âm thầm dùng bùa Tra tấn phóng ra, không ngoài ý muốn nghe được tiếng kêu đau đớn rất nhỏ.

Lại tự ếm cho mình một bùa ảo ảnh, cậu liền chạy lại chỗ đối phương. Có thể dưới tác dụng của bùa Cực hình mà không thét toáng lên, lại còn đủ sức chạy trốn, thế giới này không có mấy người đâu... ngón tay quét qua vách tường, người có thể độn thổ tại Hogwarts, chỉ có Dumbledore. Và, Draco tao nhã cúi xuống nhặt lên một vật – thứ mà đời trước đã khiến Ginny Weasley suýt mất mạng – quyển nhật ký của Tom Marvolo Riddle.

================

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com