Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9.

Buổi chiều ở UA, sau giờ huấn luyện căng thẳng, Kirishima tìm một chỗ ngồi cùng Bakugou để nghỉ ngơi. Cả hai không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là tận hưởng chút yên tĩnh hiếm hoi, sau những giờ Kiri bị Baku dí lên bờ xuống ruộng, cho nổ banh đầu để test độ cứng skill mới. Nhưng rồi, như một ý nghĩ lướt qua cái đầu vừa ăn nổ nhiều quá, Kirishima miệng nhanh hơn não bất giác cất tiếng:
   
"Bakubro này..."

Bakugou đang uống nước, nhướn mắt nhìn Kirishima.

"Sủa?"

Kirishima cười công nghiệp, cố tỏ vẻ tự nhiên với giọng ngọt xớt đa cấp của anh ta như thường lệ:

"Cậu... thực sự ghét Midoriya lắm à? Ý là tớ nghe thôi chứ không phán xét gì đâu... trông cậu lúc nào cũng gắt gỏng với ẻm, nhưng mà... tớ thấy nó hơi lạ."

Hắn hạ bình nước xuống, đôi mày nhíu chặt lại, suy đi tính lại về cái nét diễn của bản thân:
       
"Lạ là lạ cái gì? Tao không thích, thế thôi. Mắc gì?"

Kirishima bị liếc chỉ nghiêng đầu, nụ cười toe toét vẫn giữ trên môi:
       
"Thì... tại sao cậu ghét người ta? Tự nhiên tối ngày chửi mỗi mình ẻm. Ẻm yếu à? Hay vì Midoriya... làm gì sai với cậu?"

"Sao? Mày để ý nó hay là tao?"

Hắn bực bội đạp vào hông anh một cú rồi gắt lên:
    
"Nó lúc nào chả sai! Đồ ngu nhảy vào nguy hiểm không cần suy nghĩ, yếu mà cứ bày đặt ra gió, học làm anh hùng rơm!"

Kirishima chống cằm nhìn bầu trời xa xa với vài vạt mây thưa thớt mờ nhạt, anh ra vẻ suy tư rồi cất tiếng:
       
"Ừ thì đúng... nhưng tớ lại để ý mấy chuyện khác cơ. Trong buổi thực chiến tuần trước, cậu là người hét lớn bảo ẻm tránh ra khi Nomu lao đến. Rồi lúc Midoriya bị thương, cậu đứng chắn trước cả bọn, cứ như muốn chắc chắn ẻm không sao vậy. Hình như tớ nghe vài đứa trường cũ của cậu đồn ẻm là omega nữa, còn bị cậu ăn hiếp suốt."

Bakugou hơi khựng lại nhìn xoáy vào Kirishima, giọng gằn rõ:
       
"Mày đang sủa vớ vẩn cái gì đấy? Sao mày biết được mấy cái đó? Hỏi hồi nào ?"

Nhưng Kirishima chọn phương án phớt lờ câu hỏi không muốn trả lời, anh không dừng lại câu chuyện để bị đấm đâu. Anh vờ như không để ý sự khó chịu của Bakugou, tiếp tục nói với giọng thoải mái:
   
"À, còn nữa. Cậu giả vờ không quan tâm, nhưng lần nào đi đâu cậu cũng lườm xem Midoriya làm gì. Còn hôm ẻm bị ngã cầu thang ở sảnh, cậu không thấy à? Cậu lao tới đỡ trước cả tớ đang đứng gần ngay đó. Mà khi tớ đến thì cậu lại quát lớn vô mặt ẻm: 'Đồ ăn hại, nhìn đường đi chứ!' , mà người ta có cản đường gì cậu đâu, tay cậu còn lót sau đầu cho người ta nữa. Tớ nghĩ mãi... là cậu đang tức giận hay lo lắng?"

Hắn nghiến răng siết chặt nắm tay, đôi mắt trừng trừng như muốn nuốt chửng Kirishima. Sao thằng đầu chỉa này bình thường ngu ngu mà mấy cái này giỏi vậy?
       
"Rảnh rỗi quá nhỉ? Tao đách thèm quan tâm nó á? Chỉ là... là đồ phiền phức. Lo cho nó thì ai cũng phải làm thôi, đúng không?!"

Kirishima 'àiii' một tiếng thật dài rồi bật cười khằng khặc, cảm giác như vừa thấy được một tia ngượng ngùng trong vẻ mặt Bakugou, một điều không dễ nhận ra. Lý lẽ ai cũng phải lo cho Midoriya lại từ đâu mà ra vậy?
     
"Ờ... túm lại là tớ nghĩ là cậu quan tâm Midoriya thật đấy, nhưng thôi, nếu cậu không muốn thừa nhận, thì không ép đâu." Chỉ là... từ giờ tớ sẽ không gọi đó là ghét nữa. Anh thầm nuốt câu cuối vô bụng rồi ngồi nhìn hắn cười thâm thuý.

Bakugou gắt lên, công kích một đống cú nổ về phía anh như để che đi sự lúng túng:
    
"Câm miệng và đi tập đi! Đồ đầu chỉa soi mói! Sân si là đầu có chí đó!"

---

Cuộc trò chuyện tưởng đâu khép lại nhưng Kirishima vẫn không ngừng suy nghĩ. Những lời nói cay nghiệt, ánh mắt liếc hái, và cả cơn giận bất chợt của Bakugou,... tất cả chỉ là vỏ bọc cho một điều gì đó phức tạp hơn! Cố vấn tối cao của hội, Mr. Sero đã nói như thế sau khi nghe Biên tập viên Mr. Kirishima trình bày vụ việc.

Bakugou không phải người thẳng thắng thừa nhận cảm xúc của mình, nhưng qua từng hành động nhỏ: chắn đòn, gào thét khi Izuku gặp nguy hiểm, hay thậm chí chỉ đơn giản là liếc ngang dọc xung quanh tìm bóng dáng cậu ta, và cả ánh nhìn đầy lo lắng, đều chứng minh rằng hắn không thể phớt lờ Izuku. "Khẩu xà tâm phật" câu này quả là chính xác để miêu tả alpha Bakugou. Trong cả đám đều là alpha thì hắn là người có lối thể hiện tình cảm độc đáo nhất, ai cũng nhìn ra hắn thương người ta chết m* còn hắn vẫn cứ gân cổ lên cãi.

Với Kirishima, anh không cần Bakugou nói ra. Bởi với những gì anh thấy qua.

Bakugou ghét Izuku? Không đâu. Có lẽ Bakugou còn chẳng nhận ra mình quan tâm đến mức nào.

---

Sau cuộc thẩm tra của Kirishima, với Bakugou mọi chuyện tưởng chừng như dừng lại ở đó. Nhưng không, nhóm bạn của hắn vốn không thiếu những kẻ tinh ý như Kaminari hay Sero, cũng nhận ra điều bất thường trong cách cư xử của hắn với Izuku.

Một buổi chiều khác, trong phòng nghỉ của học viện UA, cả nhóm đang ngồi trò chuyện rôm rả sau giờ tập. Bakugou như thường lệ khoanh tay ngồi một góc, khuôn mặt cau có, tỏa ra năng lượng khiến không ai dám đến gần. Thế nhưng, điều đó chưa bao giờ ngăn được Kaminari và Sero muốn chọc phá.

Kirishima đang cười với một câu chuyện vô thưởng vô phạt thì Kaminari bất ngờ nghiêng người qua Bakugou, giọng kéo dài đầy ẩn ý:

"Ê Bakugou, hôm nay cậu thấy Midoriya chưa? Sao không thấy cậu quát tháo năng nổ như mọi khi nhỉ? Nhớ ẻm rồi à?"

Katsuki ngay lập tức nhíu mày, giọng đầy gắt gỏng:
  
"Tao nhớ nó làm gì? Nó về nhà luôn thì càng tốt!"

Sero thái độ lồi lõm chống cằm cười:

"Ghê ghê, nói nghe đáng sợ thật đấy. Nhưng mà... ai là người xông xáo dẫn đầu nhảy ra chắn Nomu để cứu cậu ta nhỉ? Cậu không cần nhắc, tớ vẫn nhớ rõ mà."


"Phải rồi!" Kaminari tiếp lời, cố tình nhấn giọng, "Hôm đó cậu hét to nhất, thắm thiết nhất: 'Đừng có chết trước tao, đồ vô dụng!'. Nghe cảm động thật, như trong phim ấy!" Kaminari chấm chấm lau đi những giọt nước mắt vô hình đang chảy đầy mặt.

Sero phối hợp ôm Kaminari vào lòng an ủi: " Đừng khóc, ai cho mày khóc trước tao, đồ mít ướt."

Hắn đứng phắt dậy, ánh mắt đầy sát khí khiến cả nhóm bất giác rụt cổ.

" Chà chà, giờ này có hơi muộn, nhưng có ai muốn tập với tao không?"

Kirishima như bé ngoan giơ tay phát biểu:

"... Để tớ đi gọi Midoriya, cậu ấy lúc nãy định đi tìm người tập cùng hay sao ấy."

Hắn phi qua một chiếc dép đáp thẳng vào đầu tóc chỉa, ngồi lại xuống sofa và chán chường nói:

"Chúng mày có câm mồm ngay không? Tao ghét nó, hiểu chưa? Đừng có lôi tao với cái thằng ngu đấy vào chung một câu!"

Nhưng Sero chỉ cười nhẹ, khoanh tay nhìn Bakugou như thể thấy rõ mọi thứ:

"Ghét mà chăm nom hơn cả cô y tá. Ghét mà chỉ cần người ta trễ buổi huấn luyện xíu thôi là cậu lườm nguyên buổi. Bakugou, cậu có chắc cậu không quan tâm không đấy?"

Kaminari chuẩn bị đổ thêm dầu vào lửa, với bản tính nghịch ngợm, không bỏ qua cơ hội này. Anh cười khúc khích:
 
"Phải rồi, có khi Bakugou thật ra là kiểu alpha tsundere đấy. Ngoài miệng thì ghét, nhưng trong lòng thì lo lắng không yên cho omega bé bỏng của mình!"

Kirishima vỗ vai Kaminari, giả vờ thì thầm mà cả thế giới cùng nghe:

"Ê, cậu có nghĩ... Bakugou giả vờ bắt nạt Midoriya để che giấu việc thích ẻm không? Kiểu... sợ bọn mình phát hiện ấy."

Sero cười tà, lén quan sát nét mặt hắn rồi bồi thêm một câu: " Xém đúng thôi, bắt nạt để người ta phán xét và ghét cậu ta rồi quên đi Midoriya là omega, để mấy alpha khác không rớ tới chứ gì. Sư tử ghim mồi cũng hơi bị đỉnh đấy haha."

Hắn đông cứng, như kiểu trong những câu nói đùa của tụi này thoáng qua một sự thật trần trụi mà tụi nó không ngờ tới. Cả ba phá lên cười, khiến hắn suýt chút nữa bóp nát cái tay ghế đang cầm. Katsuki gầm lên:


"Tao đập chết ba thằng chúng mày bây giờ!"

Kirishima "đổ dầu nhưng style dịu dàng hơn", anh lắc đầu, cười hiền từ để xoa dịu không khí nhưng vẫn không quên châm một câu trúng phóc:

"Thôi đừng chọc Bakubro nữa,... tôi thì thấy mọi người nói không sai lắm. Từ lần đầu gặp Midoriya đến giờ, ai cũng thấy cậu ta lúc nào cũng để mắt đến ẻm. Tớ nghĩ, nếu thực sự ghét, thì đã không quan tâm nhiều như vậy. Cái kiểu bảo vệ mà không thừa nhận ấy... rất Bakugou. Nam tính lắm! Đàn ông đích thực!"

Kaminari phản pháo: "Đích thực gì? Yêu là phải bảo bọc nâng niu, ai lại thô lỗ như cậu ta?"

Sero vẫn duy trì nụ cười như chọc điên hắn, anh giở giọng nghị luận: "Chứ gì nữa, thay vì một kẻ lúc nào cũng bắt nạt mình thì bây giờ xung quanh Midoriya có nhiều lựa chọn hơn mà, còn tốt với ẻm hơn nữa."

Kirishima gật gù tán thành cùng với một minh chứng thực tế nhất: "Nói về mấy option thì tớ thấy dẫn đầu chắc là Todoroki nhỉ? Như fan cuồng của Midoriya, không hỏi chắc tôi còn tưởng cậu ta là người hành tinh 'Midoriya Izuku' vì lúc nào mở miệng cũng nghe cái đó đầu tiên hahahahaha."

Cả đám suy luận lung tung rồi thi nhau cười ngặt nghẽo. Bakugou nghiến răng, đầu muốn xì khói như ấm đun nước sôi. Không rõ là do tức giận mấy cái đầu kia hay vì những lời nói về lựa chọn xung quanh em chạm đúng vào cảm xúc mà hắn đang cố lờ đi.

"Chúng mày đúng là lũ rảnh rỗi! Câm hết đi!"

---

Sero nhìn Bakugou đang dí hai đứa kia té khói, anh không khỏi thở dài bất lực.

Mặc cho Bakugou gắt gỏng và phủ nhận, ai cũng nhìn ra sự thật. Hắn luôn để ý Midoriya từ những cử động nhỏ nhất, ánh mắt lo lắng khi cậu gặp nguy hiểm, cho đến những lần bất giác chắn trước cậu trong các tình huống bất ngờ.

Những hành động của Bakugou đôi lúc rất vụng về, thậm chí thô bạo, nhưng không ai có thể phủ nhận sự quan tâm sâu sắc mà hắn dành cho omega đó. Dù không nói ra, mọi người đều ngầm hiểu: Bakugou không ghét Izuku, trái lại, hắn đang lo lắng bảo vệ omega của mình, chỉ là cái cách hắn làm thì rất Bakugou, vừa vụng về, vừa ngạo mạn.

" Ê!" Sero cất tiếng, cat ba ngơ ngác quay sang nhìn anh. Anh từ tốn hỏi: " Nếu cậu không thích Midoriya, thì tụi tớ cua ẻm nhé?!"

Kirishima khoé mắt giật giật, Kaminari đụt mặt ra không hiểu chuyện gì.

" Thì cậu không thích, mà omega như cậu ấy rất dễ thương mà?" Sero hếch mặt về phía Bakugou. Kirishima như bắt được nhịp nên ấp a ấp úng nói theo:

" Thì tớ thấy cậu ấy dịu dàng và đôi khi cũng nam tính nữa."

Riêng Kaminari thì không biết phối hợp, ôm mạng nhỏ chạy trước:

" Tớ còn yêu đời lắm, chưa yêu Midoriya được đâu."

Bakugou tự dưng cất tiếng, giọng nói nghe giả tạo vô cùng: " Muốn làm gì thì làm, bố đách thèm quan tâm."

Nói rồi hắn đá cái ghế sang bên bỏ đi về phòng. Để lại sau lưng tiếng cười như vỡ chợ cười đùa chọc hắn ngại rồi.

---

" Sao thế Kacchan? Tụi Sero chọc ghẹo gì cậu rồi?" Izuku vuốt ve mái đầu vàng tro sáng màu mềm mại như nèo nhỏ đang rúc vào lòng em.

Em đang ngồi trên giường trong phòng ký túc xá, vừa tập tạ vừa xem điện thoại. Thì đột nhiên cục Kacchan ủ rũ tiến vào, sụp nguồn ngồi dưới chân em, gối đầu lên đùi Izuku và ngồi đó ôm eo em rúc vào.

Hắn không thèm ngước mặt lên nhìn em mà nạt một tiếng nghe là biết đang tủi hờn:

" Đéo có."

" Sao thế~" Izuku kiên nhẫn vuốt lông mèo, dỗ dành cục bông xù khó tính khó nết. Hắn trả lời trống không:

" Không biết!"

" Kể tớ nghe xem nào, Kacchan nhà tớ giỏi nhất nà!"

" Ai thèm chung nhà với mày?"

Izuku cạn lời luôn, này mà nói là không giận thì em có mà đi bằng đầu:

" Tớ chuẩn bị đi tập với Iida và Todoroki rồi."

"... Không thích." Hắn ngọ nguậy ôm eo em khoá chặt, xác định là không để Izuku rời đi.

" Hả?"

" Lăn đi luôn đi, tao ở đây một mình được."

Katsuki nói rồi buông em ra, phóng vào ổ chăn ủ mình trong đó cuộn thành sâu róm. Nhìn hắn mà Izuku chỉ biết cười, em nhảy vào, rúc vô ổ chăn cùng hắn, mặt ngước lên đối diện khuôn mặt cau có đó hỏi nhỏ:

" Lại dỗi gì đấy Kacchan..."

" Bố đéo thèm dỗi nhá?"

Em hôn chóc lên môi hắn chục cái rồi cười toe:

" Đúng đúng đúng, tại tớ làm cậu quạu, mà... tớ làm gì ấy nhỉ?"

Hắn không nói nữa, môi mạnh mẽ áp lên môi em, Izuku biết hắn đã luôn rất thích hôn môi, lần nào hôn cũng đều rất lâu, nghiền ngẫm rất sâu, khiến em giống như đặt chân lên vườn địa đàng, xúc cảm xông thẳng lên đại não. Pheromone vì thể mà cũng toả ra trong không khí khiến Katsuki nhíu mày.

Hô hấp của Izuku dần bất ổn khi cũng nhận thấy mùi của Kacchan trong không khí, em ôm lấy hắn để cố chấp đắm chìm vào nụ hôn nồng nàn của người đang dỗi hờn ấy.

Buổi tập thì chắc hôm nay vắng một bữa cũng không sao.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com