Untitled Part 16
NGÂM NGA
Dịch: Nguyễn Hạ Lan
Chương 16
***
Khoảng 11 giờ rưỡi, Nguyễn Niệm Sơ về nhà trong một bầu không khí kỳ cục.
Cô được Lệ Đằng đưa về.
Cả đường, ngoài hỏi địa chỉ nhà cô ra, anh không nói thêm bất cứ điều gì. Trái lại, Lí Tiểu Nghiên vui vẻ tán gẫu nọ kia, làm dịu đi phần nào sự ngượng ngùng này.
Đến chung cư, cảm ơn họ xong, Nguyễn Niệm Sơ nhanh chóng xuống xe, chạy như ma đuổi. Suy cho cùng, Kiều Vũ Phi có câu danh ngôn: làm bóng đèn lâu tất sẽ bị sẽ sét đánh.
Vừa vào cửa, giọng của mẹ Nguyễn đã từ phòng khách vang lên, bà ca cẩm: "Sớm biết muộn thế này thì mẹ đã bảo bố đi đón con. Đơn vị con cũng thật là, nào có ai diễn đến nửa đêm nửa hôm... Chưa ăn tối phải không? Mẹ đi nấu cho mày bát mì nhé!"
Nguyễn Niệm Sơ đổi sang dép lê: "Không cần đâu mẹ. Trước đó có phát cơm suất rồi ạ!"
Mẹ Nguyễn nhíu mày: "Vội vội vàng vàng, chắc chắn ăn không no. Con tắm trước đi, tắm xong rồi ra ăn thêm chút nữa!"
Nguyễn Niệm Sơ hết cách, đành vâng lời. Vừa vịn vách tường vừa chầm chậm đi về phòng. Mẹ Nguyễn thấy con gái đi đứng tập tễnh, đưa mắt nhìn xuống chân cô, tức thì cau chặt hàng mày: "Chân con sao thế?"
Cô đáp: "Trước khi lên sân khấu vội quá nên con bị trẹo chân."
Nghe vậy, mẹ Nguyễn bực mình lại xót ruột, bà đi lấy rượu thuốc, trở lại liền quở trách: "Lớn tướng rồi mà đi đường còn trẹo chân được." Vừa nói vừa kéo Nguyễn Niệm Sơ ngồi xuống sô pha: "Tự cởi dép ra."
Nguyễn Niệm Sơ không dám 'kháng chỉ', nhanh chóng cởi dép, gác chân lên đùi mẹ, cười hì hì: "Mẹ ơi, nể tình con là con gái yêu quý của mẹ, mẹ nhẹ tay tí!"
Mẹ Nguyễn hừ lạnh một tiếng, đổ rượu thuốc xoa vào mắt cá chân đã sưng tấy của con gái, đau đến nổi Nguyễn Niệm Sơ khóc thét luôn. Mẹ Nguyễn mắng cô: "Không cẩn thận còn chẳng biết xấu hổ kêu đau, nín ngay cho tôi!" Nhưng lực trên tay lại dịu đi, bà bảo: "Phải rồi, mẹ có thứ hay lắm, cho con xem!"
Nguyễn Niệm Sơ đoán được: "Ảnh của đối tượng coi mắt chứ gì!"
Mẹ Nguyễn cười tít mắt: "Lần này, dì Lưu con tìm hẳn cho con bốn người luôn. Mẹ đã in ảnh. Mẹ cũng không làm khó con, con chọn lấy một trong số bốn người đó là được."
Nguyễn Niệm Sơ đỡ trán trầm lặng, không hiểu chữ 'hay' trong 'thứ hay lắm' thể hiện ở chỗ nào. Đôi khi cô rất khâm phục tinh thần đánh trận nào thua trận nấy, càng thua càng hăng hái của mẹ, nhất là trong chuyện tìm đối tượng cho con gái. Cô không muốn, song vẫn sẽ luôn phối hợp. Chung quy mẹ đã sang tuổi trung niên, chẳng dễ mà yêu thích điều gì, đúng như câu tục ngữ kia: cô thì chẳng sao hết, mẹ cảm thấy vui là được.
Vì vậy, Nguyễn Niệm Sơ im lặng một thoáng rồi chìa tay ra: "Đưa con xem ạ"
Mẹ Nguyễn sửng sốt: "Con ranh này đổi tính hả, tích cực thế?"
Nguyễn Niệm Sơ lắc đầu: "Con sợ chốc nữa xem ảnh rồi thì ăn không vào."
Mẹ Nguyễn duỗi tay thưởng cho cô một cái cốc đầu.
Mấy phút sau, bốn tấm ảnh được in ra bày trước mặt Nguyễn Niệm Sơ. Mẹ Nguyễn cất lời dạy bảo thấm thía: "Xem xét đối tượng không phải theo đuổi ngôi sao. Đàn ông ấy mà, quan trọng nhất là trung hậu đáng tin, mặt mũi cũng chẳng thể ăn thay cơm được. Bốn người này, trình độ học vấn thấp nhất cũng là thạc sĩ, có cậu công tác ở viện nghiên cứu Vật lí, còn có cậu làm bên lĩnh vực tài chính. Toàn nhân tài trong số nhân tài đấy."
Nguyễn Niệm Sơ vừa nghe mẹ dạy bảo, vừa thờ ơ cầm một tấm ảnh lên, chỉ liếc một cái rồi để lại sang bên, gật đầu: "Nhìn ra được là nhân tài đây, thông minh tuyệt đỉnh."
Mẹ Nguyễn nghẹn họng, sắp bị con gái làm cho tức chết: "Không phải còn có ba người không hói đây sao? Mau chọn đi để mẹ còn bảo dì Lưu con hẹn thời gian với người ta."
Nguyễn Niệm Sơ cầm ba tấm khác lên. Những người đàn ông độc thân này có cao có thấp có gầy có béo, điểm chung đều là người gốc thành phố Vân, và có công việc tử tế. Cô xem tấm này, ngó tấm kia, cuối cùng chọn ra một người có vẻ ngoài nom thuận mắt, đưa cho mẹ Nguyễn, ngáp một cái: "Anh này đi!" Nói đoạn, Nguyễn Niệm Sơ đứng dậy chuẩn bị đi tắm.
Mới được hai bước, nghe thấy tiếng mẹ và dì Lưu nói chuyện điện thoại.
"Tiểu Lưu à, Niệm Niệm chọn cậu làm việc ở ngân hàng ấy, em liên hệ để chúng nó gặp mắt nhé! Ờ, đúng, chính là cái cậu họ Trần đấy. Gì cơ? Bên em còn có một cậu nữa à? Làm nghề gì? Ờ, ờ." Mẹ Nguyễn nhíu mày ngẫm một tẹo rồi đáp: "Hay thôi vậy, phiền em liên lạc giúp với cậu ngân hàng kia đi! Chị cảm ơn nhé!"
Mẹ Nguyễn cúp máy.
Nguyễn Niệm Sơ cầm quả táo, cắn rốp một miếng, buột miệng hỏi: "Dì Lưu bảo gì hả mẹ?"
"Không có gì! Dì ấy bảo còn biết con của một người bạn, cũng độc thân. Hỏi con có muốn xem ảnh không." Mẹ Nguyễn nói: "Nghe bảo 33 tuổi, thượng tá không quân, chức vụ phó lữ đoàn. Mẹ nghĩ thầm, dù mày chấm người ta, chắn người ta cũng chả chấm này. Cho nên mẹ từ chối luôn."
Thượng tá không quân, phó lữ đoàn.
Lỗ tai Nguyễn Niệm Sơ tóm được hai tin này trước tiên. Trùng hợp như thế khiến cô nghĩ đến vị cố nhân đã lâu mới gặp lại kia, và cả cô bạn gái MC cao ráo xinh đẹp của anh. Nguyễn Niệm Sơ gặm quả táo, nói với vẻ đùa cợt: "Nhân vật cỡ thủ trưởng, 33 tuổi còn chưa có đối tượng, không thể nào!"
"Phỏng chừng là bận quá!" Mẹ Nguyễn nhún vai thở than:"Làm lính mà, đâu ra nhiều thời gian yêu đương."
"Cũng phải." Nguyễn Niệm Sơ gật gù, vào phòng lấy quần áo, giọng điệu thuần túy là chuyện gẫu: "Dì Lưu có bảo mẹ anh ta ở lữ đoàn nào không?"
"Con hỏi cái này làm gì?"
"Tiện thì hỏi thôi ạ." Nguyễn Niệm Sơ đáp tỉnh bơ: "Chưa biết chừng con có bạn quen anh ta cũng nên."
"Lữ đoàn lính nhảy dù."
Mẹ Nguyễn vừa dứt lời, vẻ thản nhiên của Nguyễn Niệm Sơ liền trở nên cứng ngắc. Thoáng chốc, trong đầu cô có hàng nghìn ý nghĩ hoang đường gào thét lao qua. Cô không tin trên đời lại có kiểu trùng hợp này. Thế là cô bèn hỏi lại: "Người ấy tên gì hả mẹ?"
Mẹ Nguyễn lắc đầu: "Cái đấy thì mẹ chịu."
Tiếp đến, điều khiến mẹ Nguyễn làm sao cũng không ngờ tới là Nguyễn Niệm Sơ ấy vậy mà nhét điện thoại vào tay bà: "Mẹ, mẹ nhanh hỏi dì Lưu luôn đi!"
"...." Mẹ Nguyễn cảm thấy không tài nào hiểu nổi. Cô con gái này của bà xưa nay nhẩn nha, tùy ý, thiếu mỗi nước không màng sự đời, nay bỗng nhiên gặng hỏi về một người, thực sự hiếm thấy.
Nhưng lạ thì lạ, bà vẫn bấm số. Có được câu trả lời, mẹ Nguyễn thuật lại nguyên xi cho Nguyễn Niệm Sơ: "Họ Lệ. Tên là Lệ Đằng."
Con ngươi Nguyễn Niệm Sơ vụt lóe sáng.
Cô không tin có kiểu trùng hợp này trên thế gian. Ấy nhưng, cú vả vào mặt cũng đến nhanh như gió lốc.
***
Sau đấy, Nguyễn Niệm Sơ không chủ động hỏi mẹ về Lệ Đằng nữa. Thay vào đó, mẹ Nguyễn thầm sinh nghi, khéo léo hỏi cô, có phải cảm thấy hứng thú với anh cán bộ không quân kia không?
Nguyễn Niệm Sơ chẳng phủ nhận. Thực tế, cùng là đàn ông độc thân, so với những 'anh tài' không hói đầu thì cũng beo béo kia, quả tình cô hứng thú với Lệ Đằng hơn nhiều.
Ai bảo anh đẹp trai, còn cô vừa khéo là kẻ chuộng 'vẻ ngoài' chứ.
Mẹ Nguyễn rất vui mừng với câu trả lời này. Con gái thiếu mất sợi dây trên phương diện tình cảm, hơn hai mươi năm qua, chưa từng bắn tia lửa với bất cứ người khác giới nào. Đối tượng khiến con gái quan tâm, hiếm có khó tìm đây.
Bà quyết định cho con gái một niềm vui bất ngờ.
Dì Lưu làm bà mai nửa đời, miệng lưỡi trơn tru, hiệu quả làm việc cũng rất cao.
Chiều ngày thứ ba, Nguyễn Niệm Sơ nhận được tin nhắn Wechat của mẹ. Cô nhấn mở, bên trong gửi tới một tấm danh thiếp, phía dưới kèm lời giải thích của mẹ Nguyễn: Dì Lưu gửi đấy. Đây là Wechat của đối tượng xem mắt với con. Thêm vào mà chuyện trò."
Nguyễn Niệm Sơ nhìn danh thiếp, để điện thoại xuống, tiếp tục luyện thanh.
Rất nhanh, tin nhắn thứ hai của mẹ Nguyễn gửi tới: Thêm vào chưa? Gửi ảnh đây cho mẹ.
"...." Nguyễn Niệm Sơ nhắm mắt, nhúm hai đầu chân mày, rồi nhúc nhích ngón tay, nhấp vào danh thiếp kia. Hình đại diện trên danh thiếp và chỗ giới thiệu về bản thân đều để trống. Trống hết, chỉ có mỗi dãy số tạo thành tên Wechat: 0714
Xem ra là một người đơn điệu.
Cô ngẫm lại một lát, đoạn gửi lời mời kết bạn cho anh chàng ngân hàng để kiểm chứng: Xin chào anh Trần An Khánh, tôi là Nguyễn Niệm Sơ.
Sau 10 phút, bên kia chấp nhận.
Nguyễn Niệm Sơ chụp màn hình trò chuyện, gửi cho mẹ Nguyễn, coi như hoàn thành nhiệm vụ. Mẹ Nguyễn đáp lại cô với biểu tượng mặt cười cùng dòng chữ: Dì Lưu đã hẹn thời gian gặp mặt và đặt nhà hàng ăn cơm cho hai đứa rồi. 7 giờ tối nay, ở Bắc Uyển, tên phòng bao là Phong Nhã Tụng."
Sau mấy giây im lặng, Nguyễn Niệm Sơ trả lời: Vâng.
Mẹ Nguyễn: Tan làm nhớ dặm thêm phấn, thoa son, sửa sang quần áo đầu tóc.
Lần này, Nguyễn Niệm Sơ khóa luôn màn hình di động. Ai dè vừa đặt xuống thì chuông báo nhắc nhở có tin nhắn Wechat reo lần nữa. Cô có phần mất kiên nhẫn, cầm điện thoại lên liếc một cái, người gửi tin là 0714 này.
'Cuộc họp kéo dài, thời gian gặp mặt đổi thành 8 giờ tối.'
"...." Nhìn chằm chằm những dòng chữ ấy, Nguyễn Niệm Sơ không nhịn nổi, cười 'xùy' một tiếng. Lúc trước xem hình, vị anh tài ngân hàng này có chút béo tốt đẫy đà, hình tượng rõ ràng hiền lành, không ngờ sẽ có kiểu tổng giám đốc băng giá trái ngược như vậy.
Có khi chính là sự tương phản đáng yêu trong truyền thuyết.
Nguyễn Niệm Sơ cảm thấy thú vị, tâm tình bỗng tốt hơn nhiều, cô trả lời: OK.
***
Buổi chiều tan làm, đúng giờ cao điểm, Nguyễn Niệm Sơ nghiêng ngả trên tàu điện ngầm, suýt bị ép thành bánh chẻo nhân thịt. May sao một giây trước khi cô bước vào nhà hàng Bắc Uyển, di động đổ chuông, tin nhắn Wechat của mẹ Nguyễn đập vào tầm mắt: đừng quên chỉnh trang đầu tóc.
Điều này đã nhắc nhở cho cô.
Nguyễn Niệm Sơ soi vào cột trụ mặt gương của nhà hàng.
Trong gương, cô để mặt mộc, mái tóc đen xõa ngang vai, hơi hơi rối. Tạm ổn, không trang điểm cũng chẳng khó coi lắm.
Nguyễn Niệm Sơ ngắm nghía bản thân một chốc rồi chỉnh chỉnh tóc, lôi son môi ra 'đánh'. Tuy cô không ôm tí ảo tưởng nào với đối tượng xem mắt lần này, nhưng không thể thiếu việc trang điểm nhạt thể hiện sự tôn trọng của mình với người ta.
Sửa sang xong hết thảy, cô bước vào nhà hàng. Nhân viên phục vụ tươi như hoa tiến lên chào đón, dẫn cô vào thang máy.
Bắc Uyển trang trí theo phong cách Trung Quốc xưa, màu sắc cổ kính. Ra khỏi thang máy, trên tầng bốn, đèn cung đình sừng dê treo dọc đại sảnh tới hành lang. Nguyễn Niệm Sơ dừng trước cửa phòng bao Phong Nhã Tụng.
Nhân viên phục vụ lịch sự gõ cửa, sau đó mở cửa mời cô vào.
Trần An Khánh vẫn chưa đến, trong phòng không có ai khác.
Nguyễn Niệm Sơ nhíu mày thoáng nhìn di động. Hiện tại là 7 giờ 50 phút, còn 10 phút nữa là đến giờ hẹn. Cô ngồi xuống ghế, chuẩn bị làm mấy nhiệm vụ trò chơi.
Vừa kết nối wifi, sau lưng bỗng truyền tới một hồi tiếng bước chân.
Nguyễn Niệm Sơ ngạc nhiên, vô thức đứng dậy ngoảnh lại.
Một người từ phòng vệ sinh đi ra. Anh ta rất cao, ánh đèn cung đình sừng dê rọi xuống đỉnh đầu anh, phác họa nên một đường nét lưu loát gãy gọn, với quần đen, vẫn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng kia, cũng vẫn là vẻ lãnh đạm dửng dưng ấy.
Vẫn chẳng khác gì trong ký ức của cô.
Sau giây phút ngẩn người, Nguyễn Niệm Sơ hoàn hồn, cô cong khóe môi, nở nụ cười tự nhận là rất tự nhiên: "Anh ở đây đợi khách à? Ngại quá, chắc tôi đi nhầm." Nói đoạn, cô chuẩn bị rời gót.
Người nọ vứt khăn giấy lau tay vào thùng rác, anh nghiêng mắt, thờ ơ liếc cô: "Cô không đi nhầm đâu."
"...." Nguyễn Niệm Sơ khựng lại.
Sau lưng cô, anh thong dong ngồi xuống ghế, cởi hai khuy áo: "Người xem mắt với cô hôm nay chính là tôi. Ngồi đi!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com