Đời người có bao nhiêu kiếp Ơn nghĩa... Hận thù... Tôi muốn trả thù người giết hại cha mẹ tôi. Nhưng liệu ... Báo thù xong thì có giúp tôi thỏa mãn hay là... Chỉ khiến chính mình đau khổ? Khi tôi đã buông xuôi mọi thứ, đóng khép trái tim đã nguội lạnh... thì lúc ấy người ấy đã tới tiếp những sưc mạnh, bên cạnh tôi dù không biết tôi là ai đi chăng nữa. Tôi có một bí mật rằng: tôi là một ma cà rồng
Tác phẩm: Mạt Thế Trọng Sinh Chi Trọng Quy Vu HáchTác giả: Noãn Hà 暖荷.Thể loại: Mạt thế, trọng sinh, tùy thân không gian, hiện đại, tình hữu độc chung, trung khuyển thâm tình công x ôn nhu hiền lành thụ, chủ công, HE, 1×1Nhân vật chính: Hạ Tử Trọng x Phương HáchTình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản edit: HoànEditor: Yên vũ Lâu (chương 1 -> chương 150), Nguyệt Hắc Phong Cao [Ken Le] (chương 151 -> hết)…
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, sủng, hắc bang, tổng tài. HETình trạng: Đang sáng tácTác giả: Tui :))) (tên - bút danh: Tử Ân nhá)Cô và Anh học chung thời Trung học. Lễ tốt nghiệp hẹn nhau gặp mặt. Nhưng anh không đến. Cô thích anh từ lần gặp đầu tiên, hẹn anh trong lễ tốt nghiệp cô lấy hết can đảm để thổ lộ với anh. Nhưng trời không theo ý người, anh không xuất hiện, cô thất vọng. Cô đã từng nói với bản thân mình rằng anh chỉ là một ngã rẽ trên con đường đời mà thôi.... Dần dần thời gian trôi qua. Cô đỗ đại học, nộp đơn xin việc vào trong Tập đoàn của anh. Cô không phát hiện anh chính là Chủ Tịch Tập đoàn ấy. Vừa là người đứng đầu Bạch đạo cũng là Bá chủ Thế giới ngầm, trong tay nắm tất cả quyền lực, thao túng trời đất, sinh mạng đối với anh chỉ là cọng cỏ bên đường. Còn cô, ngây ngây ngốc ngốc giữ cho mình mối tình đầu tốt đẹp, dù bị bắt nạt cũng không phản kháng. Mọi đau thương đều giấu trong lòng...Mối tình học trò còn dang dở liệu rằng có kết thúc tốt đẹp hay chỉ là một chút động lòng khẽ lướt qua giữa cuộc đời bão táp???Anh có phải là một người Chủ Tịch cao cao tại thượng, đứng trên vạn người, hay là còn những bí mật khác mà mọi người vẫn chưa biết???!!Cô là một người hiền lành lương thiện, đã trải qua những bi thương của cuộc đời, mất đi mẹ, nỗi đau thấu tâm can, chịu sự hành hạ từ người cha ruột vô lương tâm của mình... Liệu rằng, cô có thể vượt qua tất cả, đến với bờ bến hạnh phúc hay không??…
Ghen là một trạng thái cảm xúc tâm lý của con người phản ánh những suy nghĩ mang tính tiêu cực được biểu hiện bằng cảm giác bất an, sợ hãi, và lo lắng về một sự mất mát, vuột vỡ. Người ta vẫn thường nói yêu và ghen luôn đi cùng với nhau, khi yêu là sẽ có ghen tuông, tình yêu thì phải có chút ghen thì mới tạo nên món ăn tình yêu nhiều màu sắc mùi vị, có ngọt có chua có cay đắng...Đó là đôi dòng tâm sự về ghen trong cuộc sống thường ngày. Nhưng với tác giả Thượng Quan Miễu Miễu thì chữ ghen này được thể hiện ra sao trong tác phẩm truyện ngôn tình Trung Quốc "hợp đồng hôn nhân 100 ngày".Vậy trong tác phẩm của mình với tâm lý các nhân vật + bối cảnh sống thì tình yêu và Ghen được tác giả truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày diễn tả ra sao? Mọi người cùng đến với nội dung chính của truyện : Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy. Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến.Diễn biến câu truyện hay này khi anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạ…
Tên truyện: Hạ Lưu (Vượt quá giới hạn - Cao H)Tác giả: Hạ Đa Bố Lí NgangNguồn: xinyushuwuEditor: SeranĐộ dài: 107 chương---------------------------------------------------------------------Văn án: Hắn là giáo sư thượng lưu, lại cùng với cô làm chuyện hạ lưu nhất (Anh rể và em vợ yêu đương vụng trộm, bố chồng con dâu cấm kỵ, ngoại tình, cao H)Cảnh báo: thô tục…