Chương 176 - Trì hoãn
Chúng tôi bị đưa về vương thành và được sắp xếp ở trong cung điện. Tuy không xa hoa như tẩm cung khi xưa, nhưng nơi đây không thiếu thốn thứ gì cả và còn có cung nữ phục dịch. Nhưng điều quan trọng là chúng tôi được tự do hơn trước đây. Lữ Quang viện cớ muốn nghe thuyết giảng Phật pháp, buộc Rajiva ngày ngày kề cận bên ông ta. Rajiva giống như một vị cố vấn, ngày nào cũng túc trực bên Lữ Quang, nên không thể tham gia bất cứ hoạt động nào của chùa nữa.
Vì lý do ấy, Rajiva và Lữ Quang thường xuyên xảy ra mâu thuẫn trong việc triều chính. Lữ Quang muốn tăng thuế, nhưng chàng lại không đồng ý việc này do Khâu Từ vừa trải qua nội biến, việc tăng thuế lúc này sẽ làm gia tăng thêm gánh nặng cho người dân. Cuộc khẩu chiến xảy ra kịch liệt trong đại điện, sau đó, Rajiva bị Lữ Quang 'mời' ra khỏi đại điện.
Tuy nhiên, sau nhiều lần tranh cãi, cho dù Rajiva có liên tục yêu cầu được quay trở về chùa Tước Li nhưng Lữ Quang vẫn phớt lờ đề nghị của chàng. Nghe Rajiva than vãn về công việc chính sự nhàm chán hàng ngày của mình, tôi chợt hiểu ra mục đích của Lữ Quang. Ông ta không còn muốn chèn ép Rajiva, cũng không còn giữ ý đồ lợi dụng biến chàng trở thành "cơ quan ngôn luận" của ông ta nữa. Nhưng lòng nhiệt thành với ý tưởng và tôn giáo của chàng khiến ông ta lo ngại. Chùa Tước Li chỉ cách thành Khâu Tử chừng bốn mươi dặm, số lượng tăng sĩ và dân chúng trong thành cộng lại cũng đến hàng vạn người. Như vậy có nghĩa là, chỉ cần Rajiva lên tiếng kêu gọi, sẽ có một lượng không hề nhỏ bé ủng hộ chàng. Vì vậy, Lữ Quang không yên tâm để chàng tự do tự tại ngoài tầm kiểm soát của ông ta. Ông ta muốn Rajiva luôn ở cạnh mình để dễ bề kiểm soát.
ôi nói với Rajiva, kẻ nắm quyền lực xưa nay vẫn vậy. Vua chúa trong lịch sử đều không muốn các bậc cao tăng có sức mạnh hiệu triệu an cư tại những nơi mà nhà vua không thể kiểm soát, như những vùng núi đồi xa xôi, hẻo lánh. Vì rất có thể, khi số lượng tín đồ trở nên đông đảo, có kẻ nuôi dã tâm làm phản thì sao? Đường Thái Tông tin yêu Trần Huyền Trang là thế, vậy mà khi đại sư đã luống tuổi, muốn tới chùa Thiếu Lâm ở Tung Sơn an cư và dịch thuật kinh Phật, vua Đường đã từ chối thẳng thừng. Đây là một minh chứng rõ nét cho chủ nghĩa cá nhân cực đoan của các bậc đế vương.
Rajiva chìm trong suy tư hồi lâu. Cuộc sống an nhiên tự tại, muốn gì được nấy trước đây khiến Rajiva xem thường quyền lực thế tục. Thực ra, cho đến lúc này, chàng vẫn chưa nhận ra, tôn giáo vĩnh viễn không thể thoát ra khỏi sự ràng buộc của quyền lực thế tục. Thế lực lớn mạnh của giáo đường Roma thời kỳ Trung thế kỷ lan tỏa khắp châu Âu, khiến tôn giáo này nghiễm nhiên trở thành sức mạnh thống trị của châu Âu. Thế nhưng, hoàng tộc các tiểu quốc châu Âu không chịu khuất phục, đã dấy lên các cuộc cải cách tôn giáo. Nổi bật nhất là cuộc cải cách tôn giáo của vua Henry VIII ở nước Anh. Ngài đã tự lập ra một tôn giáo và đặt làm quốc giáo, tuyên bố khai trừ Giáo Hoàng Roma ra khỏi danh sách nhà lãnh đạo các tôn giáo. Cuộc đấu tranh giữa tôn giáo và quyền lực thế tục đã diễn ra trong suốt chiều dài lịch sử châu Âu thời kỳ Trung thế kỷ. Kết quả, tôn giáo đã phải lùi bước, trở thành công cụ thống trị tinh thần và phụ thuộc vào các vương triều.
Sau khi Lữ Quang công phá Khâu Tử, Rajiva đã bảo vệ mọi thứ bằng cả tính mạng và sự tôn nghiêm của mình, nhưng trong cuộc đối đầu kịch liệt với nhà cầm quyền ấy, thực tế là chàng luôn rơi vào thế yếu. Mặc dù thế sự hỗn loạn đã tác hợp cho chúng tôi nên duyên, nhưng xét ở một góc độ khác, rõ ràng, đó chính là sự thất bại thảm hại của tôn giáo. Nhưng tôi không muốn giải thích cho chàng những lý luận kinh tế chính trị học này. Vì giả như chàng hiểu và chấp nhận những lý thuyết này đi nữa, tôi cũng không nên để tư tưởng của thời hiện đại ảnh hưởng đến chàng.
Nhưng tôi tin, chàng sẽ nhận ra chân lý này, bởi vì khi Diêu Hưng xuất hiện, chàng đã biết tận dụng sự trợ giúp của sức mạnh thế tục để hoàn thành sứ mệnh của mình. Có điều, phải mất mười bảy năm trăn trở, mười bảy năm đằng đẵng trôi trong vô nghĩa ở Guzang, chàng mới nhận ra chân lý này. Như thế có phải là rất đáng buồn hay không? Hay ta hãy xét ở góc độ lạc quan, và xem mười bảy năm đó là khoảng lặng cần thiết, để chuẩn bị cho hành trình vinh quang, sáng lạn nhất trong cuộc đời chàng diễn ra sau đó?
Tôi tựa vào vai chàng, ước gì có thể truyền cho chàng sức mạnh. Dù ngày mai có ra sao, mười bảy năm có tôi ở bên, mong rằng chàng sẽ hạnh phúc.
- Ngải Tình cô nương! À, không đúng, phải gọi là công chúa.
Tôi quay lại, nhận ra Đoàn Nghiệp trong bộ áo lông cừu, đang bước thấp bước cao tiến về phía tôi. Lúc này, tôi đã ra khỏi cung và đang trên đường đến phủ quốc sư thăm Hiểu Huyên. Pusyseda lúc này vô cùng bận rộn. Hàng ngày cậu ấy phải vào cung xử lý chính sự, vì vậy nên Pusyseda đã xin quốc vương Khâu Từ cho phép tôi ra khỏi cung để chăm nom Hiểu Huyên, hễ có chuyện gì thì phải lập tức báo cho cậu ấy biết.
Đoàn Nghiệp bước đến, cúi chào và niềm nở:
- Đã lâu không gặp, công chúa trông tươi tắn hơn trước rất nhiều.
Tôi vội đáp lễ. Ông ta hôm đó cũng theo Lữ Quang đến chùa Tước Li, chứng kiến toàn bộ các sự kiện đã xảy ra giữa tôi và Rajiva, v.v. Chỉ là do địa vị ông ta lúc này không cao, nên chưa bao giờ lên tiếng cả.
- Công chúa, trời đông giá rét, ta có thể mời công chúa một chén rượu ấm, được không?
Đoàn Nghiệp chỉ tay vào một quán rượu ven đường, dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi. Tôi gật đầu, được thôi, tôi cũng đang muốn tìm hiểu một số thông tin từ ông ta. Đoàn Nghiệp chọn một buồng riêng, chúng tôi bảo người phục vụ đứng chờ ở bên ngoài. Khi chỉ còn lại hai người, tôi mỉm cười hỏi:
- Đoàn đại nhân, có phải ngài đang đợi tôi?
Đoàn Nghiệp cười:
- Quả nhiên không gì có thể qua mắt được công chúa
Hắn hạ giọng nói tiếp:
- Công chúa, Trường An đã bị Mộ Dung Xung bao vây. Thiên vương không tìm ra cách đối phó, cùng lúc gửi bốn lệnh triệu hồi Lữ đô đốc lập tức về kinh.
Tôi ngẩng lên nhìn ông ta, im lặng. Sách "Tấn thư" viết rằng, Mộ Dung Xung là "người đồng tính", là con trai út của Hoàng đế Tiền Yên – Mộ Dung Tuấn. Nhà Tiền Yên bị Phù Kiên tiêu diệt, năm mười hai tuổi, Mộ Dung Xung theo chị gái là công chúa Thanh Hà vào sống trong hậu cung của Phù Kiên, hai chị em đều được Thiên vương Phù Kiên rất mực sủng ái. Vương Mãnh nhiều lần khuyên ngăn, Phù Kiên mới đồng ý đưa Mộ Dung Xung ra ngoài cung, cho làm Thái thú Bình Dương.
Đoàn Nghiệp cười mỉa mai:
- Tên mọi trắng Mộ Dung này có biệt danh là Phượng Hoàng. Ngày trước, trong thành Trường An người ta hay kháo nhau về lời sấm truyền: "Chim phượng hoàng xuất hiện ở thành A Phòng". Thiên vương nghĩ đó là điềm may mắn, đã cho trồng mấy chục vạn cây ngô đồng và tre trúc để chờ chim phượng hoàng tới. Điều đáng nực cười là, Mộ Dung Xung đã đánh bại quân của Thiên vương ngay tại thành A Phòng, như thế chẳng phải lời sấm truyền kia đã ứng nghiệm hay sao? Thiên vương xem nhẹ lời khuyến cáo của Vương Cảnh Lược, dung túng cho bọn người Sabir nên mới có kết cục như hôm nay.
Tộc người Sabir khác với tộc người Hán, họ có nước da trắng như trứng gà bóc, lúc nào cũng tươi cười, khỏe khoắn. Hoàng thất Mộ Dung toàn là những vương tử điển trai, công chúa kiều diễm, người Đê gọi họ là bọn mọi trắng. Mộ Dung mới chừng hai mươi lăm tuổi, dẫn đầu một đội quân ô hợp, nhưng lực lượng của Phù Kiên lúc này đã suy yếu, nên mới bị dồn đuổi khỏi Trường An. Trên đường trốn chạy, Phù Kiên bị Diêu Trường (thuộc tộc người Khương) bắt. Và tháng năm năm 385 sau Công nguyên, người hùng bi kịch của thời kỳ Thập lục quốc – Phù Kiên đã bị giết bởi kẻ tiểu nhân giậu đổ bìm leo – Diêu Trường. Còn người đàn ông "nhan sắc" khuynh nước khuynh thành – Mộ Dung Xung, sau khi đánh chiếm Trường An, đã dung túng cho binh lính giết người cướp của, gây bao tội ác tày trời, biến vùng đất kinh kỳ trù phú, sầm uất thành địa ngục A Tỳ. Mộ Dung Xung không dám quay về quê cũ vì sợ thế lực lớn mạnh của người chú ruột Mộ Dung Thùy. Xưng đế chưa đầy một năm, Mộ Dung Xung bị thuộc hạ giết chết, khi ấy ông ta mới hai mươi bảy tuổi.
Chuỗi biến cố lịch sử kinh thiên động địa ấy đang diễn ra ở cố đô Trường An, cách tôi cả ngàn dặm, mỗi khi nghĩ đến, tôi không khỏi xúc động rưng rưng. Nhưng vì sao Đoàn Nghiệp lại nói với tôi những điều này?
- Ta chỉ là một nữ tử bình thường, vì sao Đoàn đại nhân lại nói cho ta biết những điều này?
Đoàn Nghiệp cười bí ẩn:
- Công chúa thần thông quảng đại, Đoàn Nghiệp đã từng có dịp được chứng kiến một lần. Nay muốn nhờ công chúa ra tay giúp đỡ một việc.
- Hửm?
Đoàn Nghiệp tiếp tục hạ giọng, nói:
- Thiên vương đã hứa, chỉ cần giúp ông ta phá giải nguy nan hiện tại ở Trường An, sẽ liền ban họ Vương cho Lữ đô đốc, ban cho Lữ đô đốc hàng vạn mẫu đất. Lữ đô đốc hiện đang do dự có nên quay về hay không.
Tôi mỉm cười:
- Đó vốn dĩ chỉ là lời nói gió thoảng mây bay, lẽ nào Lữ đô đốc lại không biết rõ. Bởi Khâu Từ cách Trường An xa xôi vạn dặm, muốn về đến nơi cũng phải mất khoảng nửa năm. Đợi đến khi mọi người thật sư trở về đến Trường An, nói không chừng, nước Tần đã bị chia năm xẻ bảy bởi người Tiên Ti và người Khương. Lữ đô đốc quay về khác nào mất tất cả, lẽ nào ngài ấy bằng lòng hay sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com