Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1.2

Đêm khuya, trong phòng khách sạn đặc biệt xa hoa, ánh trăng tròn to mát rượi xuyên qua cửa sổ chiếu xuống đất, tia sáng màu vàng mềm mại chiếu lên tấm thảm như dát vàng. Phía đối diện với ánh trăng là một chiếc giường sang trọng, chiếc váy tơ lụa trắng bị rách tơi tả nằm mất trật tự một bên, không khó để nhận biết là nó bị dùng lực xé không thương tiếc. Mái tóc dài của cô gái trên giường rối tung, hai tay nàng cũng bị một chiếc cà vạt đắt tiền trói chặt, hàng lông mi dài rủ xuống che đôi mắt vốn trong suốt, chiếc mũi cao xinh xắn thở phập phồng. Nàng đang trong cơn hôn mê, không hề biết dáng người thon thả không có gì che đậy của mình rơi vào trong đôi mắt đen lãnh đạm đầy vẻ gian tà…
Ánh trăng nhàn nhạt có cảm giác mát dịu chiếu lên thân thể xinh đẹp của cô gái. Trong bóng tối, cặp mắt chim ưng như ẩn như hiện kia tản ra ánh sáng lạnh sắc bén điên cuồng.
Đôi môi lạnh lẽo dần dần cong lên một cách tàn nhẫn, mang theo vẻ gần như là ma quỷ. Bàn tay sờ lên gương mặt tinh khiết trơn mịn của cô gái, hắn trở lòng bàn tay, những ngón tay thon dài vuốt ve dọc theo cằm đi đến chiếc cổ duyên dáng của nàng. Cảm giác mềm mại từ đầu ngón tay truyền đến khiến người đàn ông hơi dừng lại một chút, dường như hưởng thụ một cảm giác khác thường.
"Ưm…"
Hân Chi phát ra tiếng rên nhẹ, nàng dần dần tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu rất đau, kể cả thân thể cũng đau nhức không chịu nổi, hoảng hốt nhất là cảm giác có một bàn tay trên người mình, từ từ di chuyển mang theo mùi vị của một người đàn ông xa lạ hoàn toàn bao phủ lấy nàng.
Nàng sợ hãi la lên một tiếng, mở trừng đôi mắt xinh đẹp về phía người đó nhưng chỉ có thể nhìn thấy hình dáng đại khái tối đen của một người đàn ông, vóc dáng cường tráng to lớn khiến nàng khó thở, cũng cảm giác được mình như một sợi chỉ mỏng manh. Hân Chi vô cùng hoảng sợ liền muốn đứng dậy nhưng cũng phát hiện được hai tay mình đã bị buộc chặt ở đầu giường.
"Anh… anh là ai? Bây giờ tôi đang ở đâu?" Nàng giãy dụa muốn ngồi dậy nhưng chỉ giây lát liền bị một bàn tay mạnh mẽ mang theo chút nguy hiểm ngang ngược chặn nàng lại.
Người đàn ông trong bóng tối hiển nhiên không đáp lại lời nàng, chỉ dùng một tay nắm chặt hai chân nàng, tay kia thì lại tiếp tục chiếm đoạt lấy da thịt mềm mại của nàng, mang đến những xúc cảm kỳ lạ.
Hân Chi  cảm thấy nghẹt thở, nàng vừa muốn kêu cứu thì lại nghe một tiếng cười nhạt vang lên bên tai, dường như cảm nhận được hơi lạnh đến từ địa phủ, trong phút chốc máu trong người nàng như đều đông cứng lại…
Trong bóng đêm, đôi mắt hơi đùa cợt của người đàn ông không hề che dấu nhìn chằm chằm vào Hân Chi đang giãy dụa, thân thể cường tráng liền bắt đầu…
Bỗng nhiên ý thức rõ ràng ý đồ của người đàn ông trên người mình, Hân Chi liều mạng giãy dụa, càng không ngừng kêu gào, thậm chí hung hăng cắn lên đầu vai của người đàn ông, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đã ướt nhòa lệ. Nàng không hề biết, giờ đây mình đang như một con vật nhỏ đang kinh hãi lại càng kích thích tính chinh phục trời sinh của đàn ông.
Tiếng cười khinh miệt lạnh lùng của người đàn ông vang lên bên tai, nhận thấy được sức lực của mình đối với hắn mà nói thật là bé nhỏ không đáng kể thì nàng tuyệt vọng cầu khẩn: "Van xin anh, buông tha tôi đi, xin anh mà…"
Cằm nàng bị bàn tay rắn chắn chắc nắm chặt, lực mạnh không hề thương tiếc khiến Úc Noãn Tâm càng cảm thấy đau đớn. Giây sau, một hơi thở cuồng loạn của người đàn ông xa lạ kéo tới che đôi môi của nàng lại, mang theo vẻ tham lam ngang ngạnh.
"Á… đừng.." Thân thể Hân Chi run lên, nàng hung hăng cắn một cái, mùi máu tanh nhàn nhạt tràn ra môi nàng.
Người đàn ông kêu lên một tiếng đau đớn, hiển nhiên hành động của nàng khiến hắn tức giận, hắn không thương tiếc tát Hân Chi một cái khiến nàng càng thêm sợ hãi run rẩy.
Bóng tối, hiển nhiên đã che giấu tất cả… cũng như che giấu sự công chính xa vời, những chuyện phát sinh khiến người ta phải đau lòng.
Sự giãy dụa phản kháng của Hân Chi hiển nhiên khiến người đàn ông giận dữ. Hắn hừ lạnh một tiếng, bàn tay mạnh mẽ nâng eo lưng mảnh khảnh của nàng lên, liền sau đó sức mạnh đàn ông đưa vào người nàng, nhưng khi cảm nhận được sự chặt chẽ và chiếc màng ngăn trở của nàng thì hắn tạm dừng lại…
Hân Chi sợ hãi thở gấp, thậm chí toàn thân đều run rẩy. Nàng không khó cảm nhận được một sức lực chuẩn bị xé rách chính mình, sinh mệnh dường như đang chậm rãi xói mòn từng giây nhưng lại ý thức được hắn không mạnh mẽ hành động, trong lòng lại dấy lên một tia hy vọng…
"Xin anh.. buông tha tôi… tha cho tôi.." Đôi môi nàng tái nhợt run rẩy, giống như là cánh chim dính đầy sương lạnh, lên tiếng cầu xin người đàn ông.
Thân thể to lớn của người đàn ông đột nhiên đè xuống, hơi thở hắn khàn khàn, không khó để nhận ra hắn đang áp chế cái gì đó. Lệ trên mặt nàng biến mất trên đầu lưỡi ấm áp của hắn, sau đó bên tai nàng vang lên tiếng nói của hắn…
"Không ngờ, cô cũng rất sạch sẽ…"Giọng hắn trầm khàn, rất êm tai, cực kỳ giống một loại rượu ngon ủ lâu năm, nhưng trầm thấp như đá tảng đè nặng lòng nàng.
"Rốt cục anh là ai…Xin anh… buông tha tôi, ngày mai tôi… tôi sẽ kết hôn, cầu xin…" Hân Chi cố gắng cầu xin, muốn khiến cho hắn động lòng.
Ai ngờ…
Kết hôn?
Một lần nữa bên tai nàng vang lên tiếng cười nhạt như từ địa phủ vọng đến. "Nếu cô muốn mang theo một thân đầy dấu hôn thì tôi… không ngăn cản!" Nói xong, người đàn ông thẳng lưng, kiên quyết cúi xuống…

"Đừng…" Hân Chi thiếu chút nữa ngất đi, cái đau đớn xé rách da thịt khiến nàng nhanh chóng giật nảy người, cái đau đớn này khiến nàng vô cùng rõ ràng một thực tế… Nàng… thất thân rồi!
Vào buổi tối trước ngày kết hôn của nàng!
Cách thời gian kết hôn của nàng chỉ có mấy tiếng đồng hồ!
Buồn cười nhất là… giờ phút này nàng không hề thấy rõ tướng mạo của người đàn ông đó. Lệ trên gương mặt nàng rơi xuống lã chã, rơi trên lồng ngực vạm vỡ vẫn còn phập phồng của người đàn ông, một vài giọt rơi xuống giường. Lệ chảy xuống và ngừng lại ở xương quai xanh trên cổ nàng. Hai tay nàng bị cà vạt trói chặt, máu không thông nên những ngón tay trở nên xanh tái.
Giờ phút này, nàng chỉ cảm thấy đây là một cơn ác mộng mà suốt cuộc đời nàng khó có thể nào quên!
"Xan Liệt… Anh ở đâu...Xán Liệt…"
Mỗi một tế bào trên người nàng đều hò hét gọi cái tên này, trước mắt cũng hiện lên vẻ mặt anh tuấn của Phác Xán Liệt . Đáng tiếc…
Giấc mộng đã bị nghiền nát. Nàng biết… tất cả đều đã nát tan…
Trong không khí lơ đãng một mùi rách nát, đôi môi hầu như bị nàng cắn nát, nàng chẳng biết thời gian đã qua bao lâu, chỉ biết hai mắt của nàng đã bị bóng tối chiếm lấy, tim nàng hoàn toàn vỡ tan.

Bất ngờ gặp gỡ là cảm giác bất chợt thầm ngoái đầu nhìn lại, là không hẹn mà gặp. Cũng có lẽ là một loại thương cảm, cô đơn, lưu luyến, tưởng niệm. Là một thứ cảm giác tốt đẹp, nhưng cũng có khi trở thành vết thương trí mạng…
____Hết chương 1.2___

Ta chỉ muốn ns chương này" H quá ít" :'<

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com