Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12


​Đêm Bắc Kinh chìm vào những khoảng lặng chết chóc, cơn mưa rây rắc như những sợi tơ bạc lạnh lẽo bủa vây lấy căn biệt thự ngoại ô u tịch. Trong căn phòng ở tầng hai, không gian bị bóp nghẹt bởi bóng tối và mùi khói thuốc nồng đặc quánh. Cố Ngụy ngồi đó, bất động như một bức tượng tạc từ băng lạnh. Chỉ có đốm lửa đỏ từ điếu thuốc trên tay lập lòe theo nhịp thở, phản chiếu đôi mắt phượng vốn thanh cao giờ đây chứa đựng một đại dương u uất và sự điên cuồng ẩn giấu.
​Trên bàn gỗ mun, tấm ảnh cũ đã ố vàng, quăn mép vì được vuốt ve quá nhiều lần. Trong ảnh là một cô gái với mái tóc đen nhánh như gỗ mun, ánh mắt lấp lánh sự kiêu hãnh của một đóa hồng được nuông chiều trong lồng kính. Đó là Vương Nhã — thiên kim đại tiểu thư nhà họ Vương, người từng khiến cả giới thượng lưu phải cúi đầu.
​Cố Ngụy đưa những ngón tay thon dài, thô ráp bởi những vết sẹo phẫu thuật chưa kịp mờ, chậm rãi mơn trớn gương mặt cô gái trong ảnh. Một nụ cười vặn vẹo hiện lên trên môi anh — nụ cười của một kẻ đã tự tay bóp chết bản ngã cũ để hồi sinh trong hình hài mới
​Ba năm trước, Vương Nhã trở về từ Anh quốc với tất cả sự ngạo mạn của một công chúa. Một chiều mưa tầm tã, cô tự cầm lái lao đi trong cơn giông để tìm kiếm cảm giác tự do ... Nhưng định mệnh đã bẻ lái tại khúc cua nghiệt ngã. Chiếc xe lật nhào, khói xám bốc lên nghi ngút hòa cùng huyết sắc nhuộm đỏ cả cơ thể..
​Giữa ranh giới mong manh của tử thần, một bóng hình đã xé tan màn mưa mà xuất hiện. Anh đập vỡ kính xe bằng tay trần, bất chấp mảnh thủy tinh găm vào da thịt để kéo cô ra khỏi đống đổ nát. Khi Vương Nhã mấp máy môi trong cơn mê sảng, cô chỉ thấy một gương mặt tuấn tú tột cùng với ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
​Tiêu Chiến.
​Anh bế xốc cô lên, hơi ấm từ lồng ngực vững chãi và mùi hương gỗ đàn hương nhàn nhạt từ anh đã găm thẳng vào tim cô một loại độc dược mang tên "nhất kiến chung tình". Anh đưa cô đến bệnh viện rồi lặng lẽ rời đi, thậm chí không thèm  hỏi tên của cô... Với một tiểu thư luôn coi thế giới là đồ chơi, sự phớt lờ của Tiêu Chiến chính là mồi lửa đốt cháy khát vọng chiếm hữu điên cuồng trong cô.

​Vương Nhã dùng toàn bộ quyền lực của Vương gia để lục tìm thông tin về anh. Cô đeo bám anh như một cái bóng, bao vây công ty anh bằng những lẵng hoa đắt tiền. Nhưng Tiêu Chiến của lúc đó là một tảng băng không bao giờ tan. Anh chán ghét sự phù phiếm của cô tiểu thư họ Vương từ đâu xuất hiện ..
​Đỉnh điểm của sự nhục nhã diễn ra tại sảnh tập đoàn Tiêu thị. Trợ lý Trần đã phải đứng ra chặn đứng cô bằng một câu lạnh lùng: "Vương tiểu thư, xin hãy tự trọng. Tiêu tổng của chúng tôi không thích phụ nữ. Anh ấy... chỉ thích đàn ông."
​Nhưng Vương Nhã không bỏ cuộc. Một buổi tối, cô chặn xe Tiêu Chiến khi anh đi làm về, đôi mắt đỏ hoe hỏi anh có thể cho cô một cơ hội theo đuổi không. Tiêu Chiến, vì đã quá mệt mỏi với sự làm phiền này, đã nhìn thẳng vào mắt cô và nói một câu chém đứt sợi dây lý trí cuối cùng của cô: "Xin lỗi... tôi không thích phụ nữ."
​Đêm đó, Vương Nhã run rẩy gọi điện cho em trai mình - Vương Nhất Bác, chỉ kịp nức nở: "Nhất Bác, chị xin lỗi... Chị yêu anh ấy... Chị phải đi đây..." rồi tắt máy, biến mất hoàn toàn .

​Cố Ngụy hít một hơi thuốc sâu, cảm nhận vị đắng nghét tràn ngập cuống họng. Tấm bằng bác sĩ thiên tài mà anh đang mang? Tất cả là một vở kịch hoàn hảo. Anh học y, nghiên cứu sâu về cấu tạo cơ thể chỉ để hiểu rõ những cuộc phẫu thuật chuyển giới mà mình phải chịu đựng.
​Anh lần tay xuống dưới lớp áo sơ mi mỏng, chạm vào những đường sẹo dài chạy dọc hông và ngực. Đó là dấu vết của những lần nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, của cảm giác da thịt bị xẻ ra, của những liều hormone khiến giọng nói anh khàn đặc và cơ thể trở nên thô cứng.
"Tiêu Chiến... nhìn xem..." - Cố Ngụy thầm thì, giọng nói đầy rẫy sự chiếm hữu cực đoan - "Vì anh mà tôi không còn là phụ nữ. Vì anh, tôi đã giết chết Vương Nhã để trở thành người đàn ông có thể đứng cạnh anh. Nếu anh biết người bác sĩ thanh cao này từng là cô gái anh xua đuổi... anh sẽ ghê tởm tôi, hay sẽ khóc vì thương hại tôi đây?"
​Cố Ngụy âm thầm đứng sau hỗ trợ Tiêu Chiến, nhưng anh cũng chính là kẻ lặng lẽ đứng trong bóng tối nhìn Vương Nhất Bác hành hạ Tiêu Chiến. Anh muốn Tiêu Chiến phải bị dồn vào đường cùng, tan vỡ đến mức không còn nơi nào để bám víu. Chỉ khi đó, "đấng cứu thế" Cố Ngụy mới xuất hiện để dang tay đón lấy anh. Một kế hoạch tàn nhẫn được dàn dựng bởi chính "chị gái" của kẻ đang thực hiện việc trả thù.
"Nhất Bác, em trai ngoan... Cảm ơn em đã hành hạ anh ấy thay chị. Bây giờ, đến lượt chị đóng vai người hùng để 'cứu' anh ấy khỏi tay em."

​Tại văn phòng King, Vương Nhất Bác ngồi lặng câm, ánh mắt vằn vện tia máu khi so sánh hai bản hồ sơ bệnh án. Nhóm máu, chỉ số sinh hóa trùng khớp 99%. Ngay cả vết sẹo nhỏ ở dái tai do vụ tai nạn năm đó... Hắn nhớ lại âm vực thanh mảnh kỳ lạ của Cố Ngụy đôi lúc phát ra.
​"Không thể nào... Chị ấy là phụ nữ, còn Cố Ngụy rõ ràng là đàn ông! Nhưng nếu ..." - Hắn đập tay xuống bàn, lồng ngực phập phồng dữ dội.

​Trong lúc đó, tại căn hộ của Cố Ngụy, Trần Vũ - đã bí mật đột nhập. Bản năng mách bảo hắn có điều gì đó không ổn. Lục soát tủ thuốc bí mật sau kệ sách, Trần Vũ sững sờ khi tìm thấy hàng loạt lọ Testosterone liều cao và hồ sơ phẫu thuật chuyển giới tại một bệnh viện ngầm ở Thái Lan.
"Cái quái gì thế này?" - Trần Vũ lẩm bẩm, tay run rẩy cầm lọ thuốc.
"Cảnh sát Trần, lẻn vào nhà người khác khi chủ nhà vắng mặt là hành vi phạm pháp đấy."
​Giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay sau lưng. Trần Vũ giật mình quay phắt lại, họng súng trong tay vô thức giơ lên. Cố Ngụy đứng đó, tựa lưng vào khung cửa, chiếc áo khoác bác sĩ vẫn còn khoác hờ trên vai. Đôi mắt anh ta lúc này không hề có vẻ thanh cao, nó tràn đầy sát khí và một sự gợi cảm chết chóc.
​Trần Vũ dí sát lọ thuốc vào mặt Cố Ngụy, gằn giọng: "Giải thích đi! Tại sao một bác sĩ như anh lại phải tiêm hormone nam mỗi ngày? Anh rốt cuộc là ai?"
​Cố Ngụy không hề sợ hãi, anh ta bước tới một bước, ép sát lồng ngực mình vào họng súng của Trần Vũ, khóe môi nhếch lên đầy thách thức: "Anh muốn biết tôi là ai sao? Hay anh muốn biết dưới lớp áo này thực chất là đàn ông hay đàn bà?"
​Khoảng cách milimet giữa hai người khiến không khí trở nên đặc quánh. Trần Vũ cảm nhận được hơi thở mang vị bạc hà và sự nguy hiểm của người đàn ông trước mặt. Bản năng sự tò mò điên cuồng khiến hắn không thể rời mắt. .


​Cố Ngụy không hề chống cự. Anh đưa đôi bàn tay thon dài, lạnh lẽo bao lấy bàn tay đang cầm súng của Trần Vũ, chậm rãi hạ nó xuống. Anh ghé sát tai hắn, thì thầm bằng chất giọng ma mị..
​"Đừng tốn thời gian tra hỏi tôi là ai. Điều anh cần quan tâm lúc này là người anh yêu đang gặp nguy hiểm. Anh có biết tại sao Tiêu Chiến lại bỏ chạy không?"
​Trần Vũ nheo mắt, lồng ngực phập phồng: "Anh biết cái gì?"
​Hơi thở mang vị bạc hà của anh khiến Trần Vũ sững sờ. Cố Ngụy nhẹ nhàng hạ họng súng xuống, thầm thì sát tai hắn: " Vương Nhất Bác đã cưỡng bức anh ấy. Pháp luật không chạm tới được King... chỉ có một cách duy nhất: Hợp tác với tôi."

​Tai Trần Vũ ù đi. "Cưỡng bức?" - Hai chữ đó như những quả bom nổ tung trong đại não hắn. Hình ảnh Tiêu Chiến gầy gò, đôi mắt trống rỗng hiện về khiến Trần Vũ điên tiết. Hắn túm lấy cằm Cố Ngụy, lực tay mạnh đến mức như muốn bẻ gãy nó.
​"Anh... các người đều điên rồi! Cả anh, cả Vương Nhất Bác, tất cả đều là lũ tâm thần!" - Trần Vũ ghê tởm nhìn Cố Ngụy, ghê tởm sự điên rồ mà mình đang nghĩ lúc này.
​Sự kiên cường tàn khốc của Cố Ngụy, vẻ đẹp của một linh hồn bị hủy hoại đang phơi bày trước mắt hắn tạo ra một sức hút xác thịt mãnh liệt. Hắn muốn trừng phạt kẻ này, muốn nghiền nát sự ngạo mạn và những bí mật dơ bẩn của anh ta.
​Trần Vũ không kìm chế được nữa. Hắn cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đang nhếch lên thách thức của Cố Ngụy.
​Đó không phải là một nụ hôn tình tứ, mà là một cuộc xâm lược. Trần Vũ cắn mạnh vào môi dưới của Cố Ngụy cho đến khi vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng cả hai. Cố Ngụy rên khẽ một tiếng qua kẽ răng, bàn tay anh bấu chặt vào bả vai săn chắc của Trần Vũ, đáp trả lại bằng sự cuồng nhiệt không kém.
​Trong phòng thuốc đầy mùi Testosterone và thuốc sát trùng, một cảnh sát chính trực và một kẻ mang gương mặt bác sĩ thiên tài đang quấn lấy nhau trong một vũ điệu của dục vọng và thù hận. ..
​Trần Vũ buông môi Cố Ngụy ra, sợi chỉ bạc kéo dài đầy ám muội. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang phủ một tầng sương nước của Cố Ngụy, gằn giọng:
​"Được, tôi sẽ hợp tác với anh Nhưng nghe cho kỹ, sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ tự tay tống anh vào tù nếu những gì anh che dấu có vi phạm với pháp luật..."
​Cố Ngụy lau đi vệt máu trên môi, nụ cười càng thêm rạng rỡ như đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa địa ngục: "Rất sẵn lòng, Cảnh sát Trần. Nhưng từ giờ đến lúc đó... anh phải thuộc về phe của tôi."


​Trong căn nhà nhỏ nằm chênh vênh trên sườn núi, Tiêu Chiến ngồi bên khung cửa sổ, tay chậm rãi gọt một quả táo. Những lát dao sắc lẹm, dứt khoát, phản chiếu đôi mắt phượng vốn thanh tú giờ đây lạnh lùng như mặt hồ đêm. Sau những ngày được vỗ về bởi hơi ấm của mẹ, Tiêu Chiến không còn là người đàn ông suy sụp hôm ấy. Anh đã lấy lại sự tỉnh táo sau khi tâm sự với  mẹ..
​"Tán Tán, con thực sự muốn đối diện với cậu ta sao?" – Mẹ anh lo lắng hỏi, bàn tay bà run rẩy chạm vào bờ vai gầy của con trai.
​Tiêu Chiến không ngẩng đầu, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong nhạt nhẽo: "Mẹ, trốn chạy chỉ dành cho kẻ có tội. Con muốn hắn phải nhìn thấy con lúc này. Để hắn biết rằng, hắn có thể dày vò cơ thể con, nhưng không bao giờ bẻ gãy được linh hồn con."
​Sâu trong thâm tâm Tiêu Chiến là một cơn bão lòng dữ dội. Anh hận Vương Nhất Bác vì những nhục nhã hắn đã ban phát, nhưng anh cũng đau đớn nhận ra mình vẫn còn yêu hắn – một thứ tình yêu bướng bỉnh đã đâm rễ sâu vào tủy xương. Nhưng yêu là một chuyện, tha thứ lại là chuyện khác. Tiêu Chiến của hiện tại sẽ không bao giờ để tình yêu đó khiến mình trở nên yếu hèn một lần nữa....

​Cùng lúc đó, trên con đường đèo uốn lượn dẫn vào Trùng Khánh, chiếc xe Jeep của Trần Vũ đang lao đi xé màn sương. Ngồi ở ghế phụ, Cố Ngụy vẫn giữ vẻ thanh cao, đôi tay thon dài đan vào nhau nhưng ánh mắt lại dán chặt vào gương chiếu hậu.
​"Có đuôi." – Cố Ngụy lạnh lùng lên tiếng.
​Trần Vũ liếc nhìn gương, nghiến răng: "Đó là người của Vương Nhất Bác. Hắn  không tìm thấy Tiêu Chiến nên định bám theo chúng ta để bắt người."
​Trần Vũ vừa lái xe vừa ném cho Cố Ngụy một cái nhìn soi mói: "Nói cho tôi biết, 'bác sĩ'. Tại sao anh lại giúp Tiêu Chiến cực đoan đến vậy? Những dự án bị phá hoại của đối thủ Tiêu Chiến.. tôi không tin là do trùng hợp. Anh đang bảo vệ cậu ấy bằng những cách rất... trái pháp luật."
​Cố Ngụy cười khẩy, giọng nói thanh mảnh nhưng đầy áp lực: "Cảnh sát Trần, chính nghĩa của anh không cứu được Tiêu Chiến khỏi tay họ Vương. Còn mưu hèn kế bẩn của tôi thì có thể. Anh dùng súng, còn tôi dùng dao mổ tâm lý. Chúng ta khác biệt nhưng mục đích là một, đừng tự cao quá."
​Bất ngờ, chiếc xe đen phía sau tăng tốc, đâm mạnh vào đuôi xe Jeep. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa rừng đêm. Trần Vũ nghiến răng đánh lái, cố gắng cắt đuôi nhưng con đường đèo trơn trượt bởi sương giá khiến chiếc xe mất lái. Trong một khoảnh khắc nghẹt thở, chiếc xe lao thẳng xuống dốc, lăn vài vòng trước khi mắc kẹt vào một hang đá bỏ hoang nửa sườn núi.

​Trong không gian chật hẹp, tối tăm của hang đá, mùi xăng và mùi máu tươi hòa quyện. Trần Vũ bị một mảnh kính găm vào bắp tay, máu thấm đẫm tay áo sơ mi. Cơn đau cùng cái lạnh khiến hắn bắt đầu phát sốt, hơi thở dồn dập.
​"Đứng yên." – Cố Ngụy bò lại gần, thô bạo xé toác tay áo của Trần Vũ. Anh dùng rượu mạnh mang theo để sát trùng vết thương.
​Khi chất lỏng cay nồng chạm vào da thịt, Trần Vũ gầm lên, theo bản năng túm lấy cổ áo Cố Ngụy kéo sát lại. Trong điều kiện thiếu thốn và nguy hiểm, sự va chạm da thịt đột ngột tạo nên một bầu không khí đầy kích thích. Ánh mắt Trần Vũ rực cháy trong cơn sốt, hắn nhìn vào đôi môi đang mím chặt của Cố Ngụy.
​Áo sơ mi của Cố Ngụy cũng bị rách trong lúc va chạm, để lộ những lớp băng ép ngực trắng muốt ẩn hiện dưới lớp vải. Trần Vũ bất ngờ vươn tay, luồn vào bên trong lớp áo, chạm vào những vết sẹo gồ ghề cứng nhắc trên ngực Cố Ngụy – thứ mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ người đàn ông nào.
​"Anh... rốt cuộc anh che giấu điều gì dưới lớp áo này?" – Trần Vũ gằn giọng, bàn tay thô ráp miết mạnh lên làn da lạnh lẽo của Cố Ngụy.
​Cố Ngụy run lên, nhưng không hề lùi bước. Anh ghé sát tai Trần Vũ, giọng nói mang theo sự vờn bắt đầy gợi cảm: "Cảnh sát Trần, tò mò về cơ thể tôi sẽ khiến anh mất mạng đấy. Anh muốn biết tôi là ai sao? Vậy thì hãy sống sót mà ra khỏi đây đã."

​Tại một trạm dừng chân cách đó không xa, Vương Nhất Bác đập vỡ chiếc ly thủy tinh trên tay khi nghe báo cáo mất dấu xe của Trần Vũ. Hắn nhìn vào bản hồ sơ bệnh lý của Cố Ngụy mà thuộc hạ vừa thu thập được lần nửa vì hắn vẫn không tin hồ sơ lần trước...Nhóm máu của Cố Ngụy giống hệt Vương Nhã.
​"Cố Ngụy... Vương Nhã..." – Nhất Bác lầm bầm, đôi mắt đỏ ngầu – "Tại sao một kẻ là bác sĩ lại có hồ sơ trùng khớp với chị tôi đến vậy? Là trùng hợp, hay có kẻ đang  đùa giỡn với tôi sao?"
​Hắn vẫn chưa dám khẳng định Cố Ngụy là Vương Nhã, bởi sự thay đổi giới tính là điều quá sức tưởng tượng đối với hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com