NYC (1)
Cái người được mẹ tôi khen là đẹp trai lai láng, tiền đồ sáng lạng, tính tình tốt bụng, khuôn mặt phúc hậu, theo lời của mẹ tôi thì đúng chuẩn là anh chàng đẹp trai kiếm khó khó tìm, nhưng chính bản thân mẹ tôi cũng không ngờ rằng người mẹ tôi nức nở khen lại chính là người yêu cũ thời cấp 3 của tôi, người đã cắm cho con trai yêu quý của bà một chiếc sừng to đùng, làm con trai bà khóc cạn một lít nước mắt, ấy vậy mà bây giờ chính mẹ lại đưa tôi vào ổ kiến này một lần nữa, đúng là không thể nào nhìn mặt mà bắt hình dong, có vẻ như mẹ tôi đã chấm cậu ta rồi khi mà đối tượng xem mắt của tôi lại chính là cậu ta
"Haizz Hoàng Nhân Tuấn này đúng thật là xui xẻo mà." Vừa mới vào tới nhà hàng nhìn thấy mặt cậu ta đã thấy ngứa mắt rồi, ai đời lại đi xem mắt với người yêu cũ, nói chuyện, ngồi ăn cùng bàn Nhân Tuấn đây không bằng lòng.
"Sao cậu không ăn đi". Ly Đế Nỗ từ lúc tôi bước vào quán đã để ý từng hành động khó hiểu của tôi.
"Đồ trạch nam."
"Nè Hoàng Nhân Tuấn nãy giờ cậu không nói được câu nào tử tế sao, đã 5 năm rồi mà cái tính bướng bỉnh vẫn không chịu bỏ, chỉ có tôi mới chịu được cậu."
"Tôi không có tâm trạng ăn uống với người như cậu." Tôi lạnh nhạt trả lời. "Sau khi kết thúc bữa ăn này, tôi và cậu hãy bảo với gia đình là cảm thấy không thích đối phương, bảo đối phương là người thô lô, sau đó kết thúc mọi chuyện và không bao giờ gặp lại nữa oke."
"Hình như tôi thấy chỉ có cậu là người thô lỗ."
"Haizz mệt quá, nói tóm lại là như vậy đi, hãy làm theo ý tôi."
"Sao tôi phải làm theo ý cậu?" Lý Đế Nỗ đặt đôi đũa xuống bàn, lưng dựa vào ghế sau khoan tay trước ngực hình tôi với ánh mắt cười đùa.
Chắc tôi đập đầu vào ghế chết trước mặt cậu thì cậu mới vừa lòng, cậu ta sao có thể bình tĩnh ăn uống cùng bàn với người yêu cũ được chứ, cậu ta cắm sừng tôi nên năm đó chúng tôi chia tay cũng chẳng yên bình gì, làm oanh tạc cả khối 12, chia tay trong chiến tranh lạnh nên hễ cứ gặp đâu là lườm muốn cháy cả mặt đối phương.
"Cậu không thấy ngứa mắt khi thấy mặt tôi hả."
Lý Đế Nỗ ngồi sát lại nhìn tôi một lượt, từ trái sang phải từ phải sang trái, từ trên xuống dưới rồi chép miệng nói : "Không xinh lắm, nhưng cũng không phải là tệ kiểu ma chê quỷ hờn, nói chung tạm được."
Mẹ kiếp cậu ta muốn ăn dép vào mặt sao ai hỏi cậu ta vấn đề xấu hay đẹp chứ mà trả lời kiểu thiếu đánh này. Tôi không lòng vòng mà vào thắng vấn đề.
"Tôi rất ghét cậu, và chắc cậu cũng thế, nên sau này đừng gặp nhau nữa, sau bữa ăn này cậu lựa lời mà nói với người nhà cậu.
Lý Đế Nỗ nghe nói mà không phản ứng gì nhiều, chỉ gật gù vài cái rồi tiếp tục ăn phần của mình.
Cái con người này hồi xưa đáng ghét nay càng ghét hơn, tôi không nói gì ăn nhanh phần của mình rồi nhanh chóng rời khỏi đây.
Đúng là tốn thời gian của Nhân Tuấn đây, sau buổi xem mắt mất hứng kia tôi cùng thằng nhóc Chí Thành và Lạc Lạc đi chơi đến chiều rồi về nhà. Vừa về nhà tôi liền đi tìm mẹ để báo cáo tình tình cuộc xem mắt nói xấu cậu ta đủ điều để mẹ gạch tên cậu ta ra khỏi danh sách con rể.
Mẹ tôi vừa gọt trái cây vừa nghe tôi nói một lúc lâu, bà không nói lại mà chỉ gật gù, tôi cho rằng mẹ đã đồng ý với tôi về con người của cậu ta.
"Được rồi, nói ít thôi, đi tắm rửa lát có khách đến nhà."
"Ai vậy mẹ?"
"Lát nữa rồi biết."
Dù thắc mắc nhưng vì tâm trạng đang tốt nên tôi cũng không hỏi nhiều. Tôi nhanh chóng đi lên phòng, ngâm mình trong bồn tắm thật thoải mái khiến tôi quên luôn cả giờ giấc đến lúc nhận ra thì tôi đã tắm hơn 1 tiếng đồng hồ.
Tôi vội lau người mặt quần áo vào mà chợt nhận ra vì cái tính hậu đậu của mình mà quên không mang đồ, tôi đành quấn tạm cái khăn ngang eo rồi bước ra khỏi nhà tắm.
Khi hước ra ngoài tôi chợt thấy một người đàn ông đứng quay lưng lại phía tôi, đứng cạnh bàn làm việc, nhìn phía sau đó không phải là ba mẹ tôi, càng không phải thằng nhóc Chí Thành hay bồ của nó Lạc Lạc.
Tôi bực mình bước ra, tên nào vô duyên dám cả gan vào phòng Nhân Tuấn đây, tôi tiến tới đập mạnh vào lưng của người kia.
"Này anh kia, làm gì ở đây, sao lại vào phòng tôi, asshi triết tịt."
Và khi người kia quay lại, tôi nhìn thấy rõ bản mặt kia, đầu tôi nổi lên ba vạch đen. Lại là cái tên người yêu cũ này. Tôi nhìn cậu ta với ánh mắt nảy nửa, đang định giơ lên giã cho hắn một trận thì cái khăn quấn trên người tôi rơi mẹ nó xuống đất. Tôi đã nói rồi hồi nãy có mang đồ vào phòng tắm đâu, trên người không mặt cái gì chỉ quấn cái khăn, giờ cái khăn cũng không còn, thì trần như nhộng, sô ra hết trước mặt Lý Đế Nỗ.
"Phong cách ăn mặt của cậu thoải mái thật, mau mặc đồ vào đi, chứ để nó lắc lư hoài."
Tôi hét lên vội lấy chiếc khăn lúc nãy che đi.
"Tên biến thái này."
Vừa giữ vừa đánh cậu ta, trong mấy năm qua tôi có từng đi học võ nên sức đánh của tôi cũng khá mạnh, cậu ta không đánh trả mà miệng cứ kêu dừng tay.
Cuối cùng mẹ tôi là người lên can ngăn nếu không cậu ta bẹp dí ở đây rồi. Mẹ tôi đỡ cậu ta ra ngoài rồi nghiêm giọng nói với tôi.
"Ăn mặt cho cẩn thận vào rồi xuống dưới nhà cho mẹ một câu giải thích."
Sau đó tôi thay quần áo, ăn mặc cẩn thận rồi xuống dưới nhà theo. Giờ đây tôi mang một bụng thắc mắc tại sao Lý Đế Nỗ lại có mặt trong phòng tôi, việc này chắc chắn có liên quan tới bố mẹ tôi.
Bước xuống nhà tôi thấy mẹ tôi đang bôi thuốc cho cậu ta ở phòng khách, trên mặt cậu ta có mấy vết xước nhỏ, tôi nghĩ trên người cậu ta chắc sẽ có nhiều vết bầm, vì lực đánh của tôi cũng khá mạnh, tôi vênh váo hất cằm nhìn cậu ta, miệng nhếch môi cười khinh bỉ, nhưng lúc xuống hẳn tầng 1 tôi thấy thêm hai người trung niên nữa, tôi nghĩ đó là một cặp vợ chồng.
Khi nghe mẹ giới thiệu thì mới biết đó là ba mẹ của Lý Đế Nỗ, họ là bạn thân của ba mẹ tôi. Thế là toang thật rồi, sự thật éo le quá , sao giờ tôi mới biết được quan hệ rắc rối này vậy.
Tôi cười gượng rồi ngồi xuống ghế. Chợt mẹ tôi lên giọng khiến tôi giật mình.
"Con mau xin lỗi Đế Nỗ và cô chú mau đi, ai đời khách đến nhà lại bị đánh ra nông nỗi này."
Tôi ấm ức vội cãi lại tất cả là do cậu ta vào phòng tôi trước, đã vậy còn giở giọng biến thái, nhưng cậu ta lại cướp lời tôi nói trước:
"Cô ơi đừng trách em ấy, tất cả là do cháu tùy tiện lên phòng của Nhân Tuấn trước, nên cậu ấy mới ra tay đánh cháy, đó là phòng vệ chính đáng ạ."
Đế Nỗ khuyên can mẹ tôi một lúc lâu, nhận tất cả lỗi là của mình, sau đó ba mẹ cậu ta cũng nói đỡ, nên mẹ tôi mới không giã giò tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm thoát được kiếp nạn này, tôi không dám ho he yên lặng ăn hết phần cơm của mình trong khi ba mẹ tôi và ba mẹ Đế Nỗ nói chuyện hăng say.
Đến khi 8h sau khi kết thúc bữa rối, ba mẹ tôi đẩy tôi và Đế Nỗ ra ngoài đi dạo, để không gian cho ngườ lớn nói chuyện. Ngồi ăn cơm cùng kẻ mình ghét đã là sự cố gắng của tôi rồi, giờ còn đi dạo chung, ba mẹ chắc đang thách thức giới hạn của tôi.
Ra tới cửa tôi bước đi thật nhanh bỏ lại cậu ta ở phái sau, mong thời gian trôi nhanh chút để còn về làm việc, thật phí thời gian với cậu ta. Nhưng đi được vài bước lại bị cậu ta giữ tay lại.
"Cảm ơn đi chứ."
"Cảm ơn cái gì?"
"Vừa rồi tôi giúp cậu không bị ba mẹ mắng, còn không mau cảm ơn tôi đi."
Mẹ kiếp tên này thật là nhỏ nhen, tôi chửi thầm trong lòng nhưng vẫn nhỏ giọng nói:
"Cảm ơn."
Tôi định quay mặt đi định bước tiếp về trước thì một lần nữa lại bị cậu ta kéo lại, hai tay đỡ má tôi và hành động tiếp theo khiến tôi vô cùng bất ngờ... Cậu ta hôn tôi. Hành động bất ngờ này khiến tôi ngớ người không đẩy cậu ta ra. Đến lúc kết thúc nụ hôn đó Lý Đế Nỗ nhìn tôi, liếm môi và nói:
"Tôi chỉ nhận lời cảm ơn kiểu này thôi."
Mẹ kiếp Lý Đế Nỗ người từng cắm sừng bây giờ lại cùng đi dạo và hôn tôi.
_________
Còn tiếp...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com