64
Sau khi Thất Tịch trở về dinh thự Thiệu Gia, đã tự nhốt mình và Trẻ Hư ở trong phòng ngủ chính.
Tuy rằng Trẻ Hư còn không hiểu nhiều thứ, nhưng hiểu biết cơ bản về mối quan hệ giữa hệ thống và ký chủ vẫn phải có.
Một ký chủ có thể chia các đợt sóng tinh thần của mình thành vài nhánh, bám vào trên những nhân vật khác nhau hay không?
Đáp án là, có thể!
Nếu sóng tinh thần của ký chủ quá mức cường đại, một nhân vật rất khó chịu tải được thể lượng của đối phương, rất dễ dàng ở giữa chừng nhiệm vụ, khiến bản thân nhân vật bị tan rã.
Bởi vậy Xuyên Thư Cục liền phát minh ra phương pháp cho phép một ký chủ có thể sắm vai mấy nhân vật.
Đương nhiên cũng không phải bởi vì Xuyên Thư Cục cỡ nào thương tiếc nhân vật trong sách, mà vì để một nhân viên đồng thời có thể làm vài công việc, vừa tiết kiệm thời gian, vừa đề cao hiệu suất.
…Điểm công trạng lại chỉ cấp một phần.
Thật khó để tưởng tượng rằng họ không có chút gien nào của Chu Bái Bì (một nhân vật lịch sử nổi tiếng keo kiệt).
Thất Tịch vẽ 3 hình người que trên một cuốn sổ tay, lại ở phía trên các hình người que vẽ một thứ trông giống như vầng hào quang. Sau đó, vầng hào quang này chia thành 3 cái, đặt lên 3 hình người que.
“Tình huống hiện tại có thể suy đoán đại khái như vậy.” Thất Tịch dùng ngòi bút gõ gõ sổ tay.
Trẻ Hư nhìn sổ tay, trong miệng hàm chứa một viên kẹo nói: “Mặt trời bắn ra những quả bom năng lượng, tiêu diệt 3 người này?”
Thất Tịch:…Cảm giác kỹ thuật vẽ của mình bị nhục nhã.
“Không phải! Thứ ta phân tích là quá trình bám vào nhân vật!”
Ngòi bút của Thất Tịch gõ nhẹ lên trang giấy. Nếu không phải Hệ thống chim Sơn Tước nhắc nhở, nàng căn bản sẽ không phát hiện 3 nam chính và người nọ có quan hệ với nhau.
Ngay từ đầu, quyển sách này đã tiếng xấu truyền xa, sau khi Thất Tịch tiến vào quyển sách này, gặp được 3 nam chính, mặc kệ là ngoại hình lẫn tính cách, đều chênh lệch rất lớn với người nọ trong hiện thực.
Ừm, thật ra cũng không tính đặc biệt đặc biệt lớn.
Thất Tịch rũ mắt nghĩ, chỉ là nàng ngay từ đầu ôm tâm thái tùy tiện làm mấy ngày liền trở về, sẽ không cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của người khác.
Dù sao cũng là 3 nam chính chuyên tiễn đưa vai ác, xem nhiều một cái khả năng liền sẽ “chết”.
“Vấn đề thứ hai, vì sao Hệ thống chim Sơn Tước lại đột nhiên xuất hiện trước mặt ta?”
Thất Tịch ở trên sổ tay vẽ một con chim Sơn Tước, dùng 2 vòng tròn tạo hình thân thể, 2 hình tam giác tạo thành cánh, lại vẽ mỏ và chân như 2 que củi.
Trẻ Hư nhìn hồi lâu, không quá xác định nói: “……Bánh bao hấp bên trên cắm bánh quy?”
Thất Tịch trịnh trọng nhìn Trẻ Hư: “Đừng nhìn vào hình vẽ, đây là ghi chú mà chỉ người lớn mới hiểu được! Chúng ta ở đây là để thảo luận vấn đề!”
Trẻ Hư chu miệng: “Hừ ~ cái này có gì khó, bởi vì rất nguy hiểm!”
Thất Tịch khựng lại ngón tay: “Là ý gì?”
Trẻ Hư sợ hãi vỗ bụng mình: “Hệ thống đều có thiết lập cơ sở, cơ bản nhất chính là ‘Khi ký chủ gặp nguy hiểm, phải khởi động cảnh báo cầu cứu’. Nếu ngươi gặp được nguy hiểm, ta cũng sẽ cầu cứu Xuyên Thư Cục……”
Thất Tịch nghĩ, vậy vì sao hắn không hướng Xuyên Thư Cục…A, đúng rồi.
Hắn lệ thuộc Hắc Ám Xuyên Thư Cục. Những người đó tới tìm hắn thoạt nhìn đều có ý đồ xấu, hắn đương nhiên không thể nhờ Hắc Ám Xuyên Thư Cục giúp đỡ.
Thậm chí trước khi những người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục tới quyển sách này, Thất Tịch chưa từng gặp qua Hệ thống chim Sơn Tước kia lần nào.
Nếu người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục không tới, Thất Tịch có khi nào sẽ căn bản không phát hiện người nọ vẫn luôn ở gần bên nàng hay không?
Thất Tịch giơ tay che mắt, nhất thời cảm thấy mình có phải nên cảm tạ người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục.
Hiện giờ Hệ thống chim Sơn Tước tìm đến nàng, là bởi vì người có đánh ấn ký của Xuyên Thư Cục sẽ không quá ác độc, hay là hắn có biện pháp cho dù được Xuyên Thư Cục trợ giúp, cũng sẽ không thiếu nợ ân huệ?
Không, chuyện này rất kỳ quái.
Nếu không phải Thất Tịch, mà đổi thành một nhân viên khác của Xuyên Thư Cục, cho dù nhìn thấy con Sơn Tước kia, cũng sẽ không biết nó có liên quan đến hắn, thậm chí không thể phân biệt ra đó là một hệ thống.
Điều này dẫn tới 3 nghi vấn:
Một, đây là cơ chế được thiết kế riêng cho nàng?
Hai, làm sao hắn biết nàng sẽ đến nơi này?
Ba, vì sao hắn bám vào 3 người kia, hình như hắn căn bản không có ký ức trước đây, chỉ lấy thân phận nam chính mà tồn tại?
-------
Thất Tịch xoa xoa thái dương, việc này tạm thời chưa thể suy nghĩ cẩn thận.
Chờ ngẫm đi ngẫm lại hình tượng và tính cách của Đoạn Tri Hành, Sở Đao Minh và Tú Kim Thiền, Thất Tịch cảm thấy mình thật sự có chút trì độn.
Khó trách trước kia người nọ cũng nói như vậy.
【 Thứ em không để bụng, liền thật sự không hề để bụng, đối với người được em coi trọng thì là chuyện tốt, nhưng với người không được coi trọng, ước chừng sẽ cảm thấy rất thương tâm. 】
【 Nhưng tôi sẽ không để ý, bởi vì cho dù có một ngày chúng ta biến thành người xa lạ, tôi cũng sẽ tìm mọi cách làm em phát hiện tôi, chỉ nhìn về tôi. 】
【 Đây cũng coi như một trò chơi thú vị, đúng không? 】
Thất Tịch cúi đầu nhìn sổ tay, dùng bút kẻ một đường, gắn kết 3 người que lại với nhau.
“Như vậy, vì sao anh lại ở trong quyển sách này, còn phân thành 3 người? Phải làm thế nào mới có thể biến anh trở về như cũ?”
Trẻ Hư nhai kẹo, nói: “Sao không hỏi Xuyên Thư Cục xem?”
Lời này giống như “Sao không hỏi ốc biển thần kỳ xem?”
Trước đây, Xuyên Thư Cục xác thật là ốc biển thần kỳ, có thể trợ giúp Thất Tịch giải quyết những vấn đề nan giải.
Nhưng với trạng huống hiện tại, nàng không thể trực tiếp nói rõ cho Xuyên Thư Cục biết.
Nói thế nào đây…Nếu kể ra, rất có khả năng sẽ xuất hiện tình huống sau:
【 Ha ha, chuyện là thế này, tôi phát hiện Cục trưởng của Hắc Ám Xuyên Thư Cục biến thành cắt miếng, chính là loại cắt miếng như trong tiểu thuyết hay viết, còn bám vào trên người 3 nam chính. Đúng, không sai, chính là hắn đã gây nên ám ảnh to lớn cho Xuyên Thư Cục chúng ta trước đó! Trên tay hắn nắm giữ vài trăm mạng người của Xuyên Thư Cục chúng ta! Ha ha! Các người có biện pháp nào cứu hắn không? Hửm? Không cứu sao? Hắn là người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục, việc này nên để nội bộ của họ xử lý. Ai da, các người đã trực tiếp thông báo cho Hắc Ám Xuyên Thư Cục rồi! Tốt lắm, trực tiếp tua nhanh đến đoạn người nọ bị Hắc Ám Xuyên Thư Cục xử tội! 】
…Không cần nghĩ cũng biết không thể trực tiếp nói cho Xuyên Thư Cục! Xuyên Thư Cục rất có khả năng trực tiếp dựa theo quy tắc mà làm việc.
Không chỉ không nhận được trợ giúp, ước chừng còn tạo thành hậu quả khó lường.
Cho nên…phải có kỹ xảo, giả bộ tùy tiện dò hỏi một chút là được.
Thất Tịch gọi vào đường dây nóng của Xuyên Thư Cục.
Không còn cách nào khác, nàng hận mình chỉ là một người mới, chưa gặp qua nhiều tình huống như vậy!
Ước chừng là trước đó Thất Tịch liên tiếp gọi 30 lần đường dây nóng của Xuyên Thư Cục cũng không liên lạc được, đã nổi nóng một lần, lần này chỉ “bíp bíp” hai tiếng, đường dây nóng liền được kết nối.
“Thất Tịch, có chuyện gì sao?” Nhân viên trực tổng đài nhiệt tình hỏi.
Nghe xem, thái độ cũng không giống nhau.
Thất Tịch ngẫm nghĩ, quyết định 'treo đầu dê bán thịt chó'.
“Là thế này, người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục không phải cũng tới nơi này sao? Gần đây tôi dường như phát hiện trong số họ có người cùng lúc mang nhiều thân phận khác nhau…”
Nhân viên tổng đài nghi hoặc: “Hửm? Ý cô là một người phân thành hai vai? Chuyện này rất bình thường, người trong Hắc Ám Xuyên Thư Cục đặc biệt nhiều âm mưu quỷ kế, cái này chỉ xem như hành vi cơ bản của họ. Có phải cô bị lừa rồi hay không?”
Thất Tịch quyết định nói càng sâu một chút: “Không phải, tôi cảm thấy họ là cắt miếng, chính là các sóng tinh thần bị tách ra, bám vào trên người vài nhân vật cùng một lúc.”
Nhân viên tổng đài nghe xong, tuy rằng sắc mặt nghiêm trọng, nhưng cũng không hề có biện pháp.
“Chúng tôi không thể can thiệp vào hoạt động của Hắc Ám Xuyên Thư Cục, rốt cuộc bộ môn khác nhau……”
Thất Tịch truy vấn: “Vậy có biện pháp nào làm cho sóng tinh thần của họ hợp nhất lại không?”
Nhân viên tổng đài trăm triệu không ngờ rằng, vị tân nhân này không chỉ kiên trì từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ, còn nghiêm túc muốn thách thức Hắc Ám Xuyên Thư Cục.
“Có, trực tiếp tiêu diệt các phân thân của họ, như vậy sóng tinh thần chỉ có thể gom vào một thân thể……”
Chỉ là không đợi nhân viên tổng đài nói xong, Thất Tịch liền vội vã nói:
“Này, việc giết người tôi làm không được! Không có cách nào bình yên, an toàn, tốt cho cả đôi bên sao?”
Có thì thật ra là có, nhưng cách này rất tốn công. Người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục nhiều như vậy, xử lý một kẻ cắt miếng, dựa theo phong cách làm việc âm hiểm xảo trá của họ, nói không chừng còn có cắt miếng khác.
Nhưng nghe giọng điệu nôn nóng của Thất Tịch, nhân viên tổng đài vẫn đơn giản rõ ràng nói:
“Còn có một số cách khác, nhưng tất cả đều yêu cầu đạo cụ cấp cao…Đối với cô mà nói tạm thời vô dụng. Một cách nữa là tạo cú sốc tinh thần. Kẻ cắt miếng gặp phải điều mà họ chưa từng nghĩ đến, hoặc thậm chí không dám nghĩ đến. Cực đại vui sướng hoặc cực đại phẫn nộ, đều có thể làm các sóng tinh thần cắt miếng sinh ra chấn động, do đó thoát khỏi thể xác bị chiếm hữu, một lần nữa hợp nhất thành một người.”
Thất Tịch: !!! Hình như chính là cách này!
“Nhưng điều này thật sự quá phiền toái, Ngay cả người trong Hắc Ám Xuyên Thư Cục còn không hiểu biết nhau, làm sao cô biết được họ thích cái gì, ghét cái gì?”
Nhân viên tổng đài cũng tự buồn cười, tựa như cảm thấy kiến nghị này căn bản là vô nghĩa.
Nhưng Thất Tịch lại trịnh trọng nói cảm ơn: “Được, tôi hiểu rồi! Nếu thành công, về sau gửi thiệp mời cho cô.”
Vài tiếng “bíp bíp bíp” vang lên, Thất Tịch đã cúp điện thoại.
Nhân viên tổng đài vẻ mặt mờ mịt, Sở Long đi ngang qua bên ngoài phòng tổng đài, nghe tiếng chuông điện thoại hết đợt này đến đợt khác bên trong, thật mạnh thở dài.
Gần đây có thật nhiều chuyện làm người ta lo lắng. Khi Sở Long biết tình cảnh của Thất Tịch càng ngày càng tệ, cũng phi thường lo lắng.
Xem đi, lúc đầu Sở Long còn có thể cùng Thất Tịch phối hợp tác chiến, nhưng tới sau này, Sở Long đã trốn thoát thành công, mà Thất Tịch lại bị giữ lại.
Xuyên Thư Cục thật thiếu nhân tính, muốn để một mình Thất Tịch, chẳng phân biệt giới tính hoàn thành toàn bộ cốt truyện. Về sau, người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục cũng tiến vào, bản tính biệt lập của họ sẽ khiến họ ra tay hạ sát nhân viên của Xuyên Thư Cục.
Không biết Thất Tịch làm thế nào kiên trì vượt qua.
Gần đây, hệ thống Gâu Gâu Xấu Xa của hắn không thể tìm thấy Trẻ Hư trong không gian hệ thống, điều này làm sự lo âu của hắn càng nâng cao một bước.
【 Gâu Gâu Xấu Xa: Trẻ Hư đã được thực thể hóa đến thế giới trong sách, thật đáng lo lắng. 】
Sở Long lại thật mạnh thở dài một hơi, gần đây hắn vẫn luôn qua lại ở bên ngoài phòng tổng đài, muốn tìm cơ hội đi vào mượn điện thoại, hỏi thăm tình hình Thất Tịch.
--------
Thất Tịch lấy được biện pháp, tâm tình bắt đầu chuyển biến tốt đẹp.
Muốn nói những nhân viên khác của Hắc Ám Xuyên Thư Cục thích cái gì, ghét cái gì, nàng khẳng định không biết. Nhưng nếu là người nọ, trên cơ bản đối phương còn chưa mở miệng, nàng liền biết hắn có ý gì.
Tuy nhiên...sau khi bám vào người nam chính, tính cách có hơi biến hóa. Liệu sở thích cũng có thay đổi không?
Thất Tịch ngẫm nghĩ, dứt khoát trực tiếp gửi tin nhắn cho Đoạn Tri Hành, Sở Đao Minh và cả Tú Kim Thiền.
【 Anh thích cái gì? 】
Không cần tự suy đoán, nàng càng có khuynh hướng trực tiếp hỏi đáp án.
Có lẽ 3 người đều đang bận. Một giờ sau, Đoạn Tri Hành mới gửi tin nhắn phản hồi.
【 Tiểu thư thích cái gì thì tôi thích cái đó. 】
Một tiếng rưỡi sau, Sở Đao Minh gửi tới tin nhắn.
【 Thất Tịch sẽ không quên lời tôi nói trước đó đúng không? Thật là làm người ta thương tâm. Tôi chỉ thích em. 】
Lại qua nửa tiếng nữa, Tú Kim Thiền gửi tới tin nhắn.
【 Điêu khắc, cá Koi, và cô. 】
Thất Tịch nhìn 3 cái tin nhắn này, suy ngẫm về chúng trong suốt thời gian dùng bữa tối.
Xem ra sở thích vẫn giống nhau.
Trước kia người nọ từng nói, thời khắc vui mừng nhất trong đời hắn dừng ở trên người Thất Tịch.
【 Lúc tôi thổ lộ với em, em nói đồng ý. Tôi thật sự rất vui sướng. Cứ tưởng rằng em căn bản sẽ nghe không hiểu. 】
Thất Tịch lại không vui sướng. Nàng đâu phải thiểu năng trí tuệ, làm sao sẽ nghe không hiểu chuyện này.
Người nọ nhịn không được cười rộ lên, đưa tay xoa đầu Thất Tịch.
【 Bởi vì hầu hết thời điểm, em đều trực tiếp phớt lờ tình cảm của người khác dành cho mình. Hiện tại có thể nghe hiểu, có nghĩa là em thật sự đặt một người ở trong lòng. 】
【 Cho nên, tôi phi thường vui sướng. 】
【 Vui sướng vì em nguyện ý đặt tôi ở trong lòng. 】
Thất Tịch hồi ức lại lời người nọ nói, khóe miệng không tự chủ hiện lên một nụ cười.
“Ngươi muốn tất cả bọn họ sao?”
Đã gần đến giờ đi ngủ của Trẻ Hư, nó lạch bạch đi đến bên cạnh Thất Tịch, dụi mắt, muốn Thất Tịch bế nó lên cái giường nhỏ ngủ.
Phát hiện Thất Tịch còn đang xem mấy tin nhắn kia, Trẻ Hư trực tiếp hỏi.
“Cái gì mà muốn tất cả, họ vốn chính là một người!” Thất Tịch liên tục lắc đầu.
Trẻ Hư không hiểu, là thực sự không hiểu gì cả.
“Nhưng họ lại không cảm thấy mình là cùng một người. Đây là chân đạp 3 thuyền!”
Trẻ Hư ngẫm nghĩ, dường như cảm thấy rất thú vị, cười khanh khách.
“Về sau họ mà biết, liệu sẽ tức giận đến nhảy dựng lên không? Đây cũng coi như hoàn thành được nhiệm vụ của vai ác, đúng không, ‘vai ác chính là phải làm nam chính ngột ngạt’!”
Thất Tịch đưa Trẻ Hư đến trên giường. Chờ nàng đi ra gian ngoài phòng, sắp xếp lại lời nói của nó, nhất thời có cảm giác được khai sáng!
【 Chuyện gì sẽ làm tôi tức giận? Hẳn là không có, hiện tại có thể làm tôi thương tâm, chắc là việc em có khả năng sẽ chia tay tôi, hoặc thích người khác? 】
【 Tôi vẫn luôn cho rằng mình rất hào phóng, nhưng về mặt tình cảm, lý trí không thể giúp tôi đưa ra mọi lựa chọn đúng đắn. 】
【 Nếu em cùng người khác ở bên nhau, đừng nói cho tôi được không? 】
【 Như vậy, tôi cũng sẽ không xé nát đối phương…chỉ đùa thôi. 】
【 Nếu em một chân đạp hai thuyền, tôi nhất định sẽ cột đối phương vào tên lửa phóng ra ngoài vũ trụ. A, cái này cũng là nói đùa. 】
Thất Tịch có đôi khi cùng người nọ nói chuyện sâu xa. Tuy rằng biểu tình và miệng lưỡi của hắn cứ như đang nói đùa, nhưng Thất Tịch lại cảm thấy lời hắn nói đều là nghiêm túc.
Nội tâm Thất Tịch dâng lên một ý niệm tà ác.
Đầu tiên, nếu nàng đồng ý cùng 3 người cắt miếng ở bên nhau, họ hẳn sẽ vui sướng, đúng không? Khi tình cảm đang mãnh liệt…lại làm họ biết rằng mình không phải là người duy nhất. Đây, đây chẳng phải chính là đem cực đại vui sướng kết hợp với cực đại phẫn nộ sao!
Giống như Trẻ Hư nói, còn có thể hoàn thành một chút cốt truyện.
Ôi trời, lúc này nàng còn suy nghĩ đi làm cốt truyện, thật là nô lệ của tư bản!
Thế đạo này, khiến con người ta trở nên xấu xa.
Thất Tịch không thể không thừa nhận mình trong nháy mắt cảm thấy mở cái hậu cung cũng không tồi.
Thất Tịch ở trên sổ tay viết viết vẽ vẽ, cuối cùng buông sổ tay xuống, đi vào phòng ngủ, đánh một giấc cho đến gần giữa trưa ngày hôm sau.
Thất Tịch đột nhiên ngồi dậy, đêm qua nàng gặp ác mộng.
Sau khi chuyện nàng chân đạp 3 thuyền bị phát hiện, thấy được sự tức giận xưa nay chưa từng có của các nam chính.
3 nam chính tức giận đến mức biến thành siêu nhân, bắt đầu ở trên trời dưới đất đánh nhau. Nàng ở một bên kêu “Đừng đánh”, sau đó Trẻ Hư ở trên khinh khí cầu đáp xuống bên cạnh nàng, đưa cho nàng một cây kim.
【 Ai không ngoan liền chích mông hắn! 】
Thất Tịch từ trong giấc mộng hoang đường kia bừng tỉnh, sau khi tỉnh lại nhìn trần nhà cao cao, qua một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần.
“Chết tiệt, ngay cả khi sự tình thật sự diễn biến thành loại kịch kỳ quái như thế…Em vẫn muốn nhìn thấy anh.”
Thất Tịch xuống giường, ở bên cạnh trên bàn tìm được di động của mình, mở ra hộp thư, ở trong đó đồng thời nhắn 3 tin nhắn.
“Chờ anh khôi phục, xem em trị anh thế nào.”
Hắn làm nàng biến thành người xấu.
Thất Tịch sẽ không thừa nhận, bản thân đối với chuyện này cũng hơi có chút hưng phấn.
---------
Giữa cuộc họp thường quý của Tập đoàn Đoạn Thị, di động của Đoạn Tri Hành rung lên một chút.
Lúc này đây, hắn rất nhanh liền cầm lấy di động, không giống trước đây bởi vì công việc bận rộn mà quên xem tin nhắn.
Vừa lúc là tiểu thư nhắn tới.
Khóe miệng Đoạn Tri Hành gợi lên một nụ cười. Sau đó hắn nhẹ nhàng chạm vào màn hình cảm ứng mở ra. Khi nhìn thấy nội dung tin nhắn, hắn thậm chí quên cả hô hấp.
Các giám đốc chung quanh còn đang chờ đợi chỉ thị tiếp theo của Đoạn Tri Hành. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng để triển khai bao vây diệt trừ Tập Đoàn Hắc Ám. Bước cuối cùng này rất khó khăn sao?
Đúng là cần phải suy nghĩ cẩn thận. Nhưng có cần suy nghĩ đến mức luôn duy trì tư thế cầm điện thoại như vậy không?
“Xin hỏi…có cần yêu cầu hoãn lại cuộc họp không?”
20 phút sau, rốt cuộc có người dũng cảm lên tiếng.
Đoạn Tri Hành phảng phất như bị thanh âm này đánh thức. Hắn đột nhiên hít sâu một hơi, trực tiếp đứng dậy, nới lỏng cà vạt trên cổ, đi ra ngoài phòng họp.
“Đúng vậy, cuộc họp hoãn lại!”
---------
Sở Đao Minh thật khó khăn đạt được Sở Vãn nữ sĩ chấp thuận, có thể ra ngoài.
Hắn cảm thấy hôm nay là một ngày đặc biệt tốt.
A…Không bằng mời Thất Tịch cùng nhau uống ly cà phê?
Tuy rằng họ chưa trò chuyện với nhau nhiều, nhưng càng ở bên nhau lâu, càng có thể hiểu rõ sở thích của nhau hơn, đúng không?
Di động của Sở Đao Minh vang lên một tiếng. Đây là nhạc chuông đặc biệt.
Ngày hôm qua lúc đánh quyền anh bỏ lỡ tin nhắn của Thất Tịch, thực sự làm hắn ảo não một hồi.
Hiện tại nghe được âm thanh này, hắn liền lấy điện thoại ra.
Sở Đao Minh click mở tin nhắn.
Vài nhân viên đang cầm tạp vật đi dọc hành lang dài. Một người trong đó quay đầu nhìn sang bên cạnh, liền nhịn không được hô lên một tiếng:
“Sở tiên sinh!”
Những người khác không rõ nguyên do, nhìn theo hướng tầm mắt của người kia, thế mà lại nhìn thấy Sở Đao Minh vốn luôn ưu nhã thong dong, ngã vào bụi hoa ven đường.
Đương nhiên, quý công tử cho dù ngã xuống bụi hoa cũng mang một loại mỹ cảm chật vật.
Sở Đao Minh giơ tay gạt cánh hoa bám trên tóc xuống, mỉm cười với những nhân viên đi ngang qua.
“Không sao, tôi vẫn ổn.”
Sở Đao Minh tinh thần không tập trung, tựa như khó có thể tin nhìn thoáng qua di động, lại hỏi mọi người:
“Hôm nay không phải ngày Cá tháng tư, đúng không?”
----------
Thời điểm Tú Kim Thiền nhìn thấy tin nhắn, hắn đang câu cá.
Chỉ là từng con cá một cắn câu, rồi lại thoát khỏi lưỡi câu. Hành động này tuần hoàn vô số lần, đều hoàn toàn không thu hút được sự chú ý của Tú Kim Thiền.
Hắn nhặt lên viên đá ven đường, thậm chí có chút mê tín bói một quẻ.
Quẻ tượng cực tốt.
Tú Kim Thiền buông cần câu, sau đó cầm lấy di động, bắt đầu biên tập tin nhắn.
Chỉ là soạn rồi lại xóa, không phải hắn lưỡng lự, mà vì muốn càng chú trọng ngữ điệu và lời nói.
Người ta thường nói yêu nhau thì dễ, ở chung thì khó. Đây chỉ là bước đầu tiên của mọi thứ.
Ngày 15 tháng 7, vào ngày Lễ Cô Hồn Âm lịch, 3 nam sĩ độc thân hàng đầu ở thành phố A, đã có bạn gái.
Sau khi Thất Tịch tỉnh dậy, đã gửi đi tin nhắn có nội dung thế này.
【 Thất Tịch: Đây là lời hồi đáp cho lời tỏ tình trước đó của anh. Tôi cũng thích anh, chúng ta ở bên nhau đi. 】
Còn về lý do tại sao Thất Tịch lại gửi một tin nhắn thoạt nhìn không giống như rất có chiến lược hay cảm xúc gì…Đó là bởi vì, đây vốn là những gì nàng từng nói.
Lúc đó là cuối thu đầu đông, người nọ quàng lên khăn quàng cổ cho nàng, ở trong cơn gió lạnh thổ lộ với nàng.
Tai Thất Tịch bị khăn quàng cổ mềm mại che lại, trong sự ấm áp này nghe xong lời thổ lộ của đối phương. Chỉ là nàng không trả lời “được” hoặc “không”, mà hỏi……
【 Vì sao muốn che lại lỗ tai? 】
Người nọ nở nụ cười:【 Nếu em từ chối tôi, tôi liền che lỗ tai của em, nói là do em không nghe rõ. Sau đó qua một khoảng thời gian lại thổ lộ lần nữa. 】
Sau ngày đó, Thất Tịch luôn cảm thấy mình giống như sống trong giấc mộng.
Chờ nàng rõ ràng nhận ra mình thật sự hiểu được tâm ý của hắn, liền mặc kệ đây là thời gian hay địa điểm gì, rầm rầm gõ vang phòng học mà người nọ đang ở.
【 Thất Tịch, chúng tôi đang làm giải phẫu, hiện tại không tiện lắm, lát nữa tôi đi tìm em được không? 】
Người nọ có chút bất đắc dĩ, quần áo bảo hộ trên người hắn còn dính máu.
Nhưng Thất Tịch chỉ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
【 Đây là lời hồi đáp cho lời tỏ tình trước đó của anh. Em cũng thích anh. Chúng ta ở bên nhau đi. 】
Kế tiếp là khoảng yên tĩnh dài đến 5 phút.
Người nọ dường như đã quên mất cách phản ứng, chậm rãi ngồi xổm xuống, như là khó có thể chịu tải, chỉ có thể cúi đầu nhìn mặt đất.
【 Thật ước có thể nghe câu này ở một nơi mà mình đang ăn mặc chỉnh tề, được bao quanh bởi phong cảnh đẹp hơn. 】
Thất Tịch vươn tay sờ đầu đối phương, cười tủm tỉm nói.
【 Em vừa hiểu ra, liền chạy ngay tới để nói với anh. 】
【 Một giây đồng hồ cũng chờ không kịp, trước đây anh cũng mang tâm tình như thế này, đúng không? 】
Người nọ không lên tiếng, đôi tai ẩn dưới mái tóc đen trở nên đỏ bừng, như thể chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có một ngày rơi vào hũ mật.
Dạ dày, thực quản, cho đến cổ họng của hắn, đều như mọc ra những nhánh hoa mỹ lệ, thơm ngào ngạt.
Tước đoạt đi ngôn ngữ của hắn, lại mang đến cho hắn mùa xuân của toàn bộ thế giới.
Mọi người trong phòng giải phẫu chứng kiến một màn tiểu tình lữ xác nhận tâm ý của nhau, đều sôi nổi “Ôi chao!” một tiếng. Thanh âm ồn ào đến mức gần như lật đổ toàn bộ khu dạy học.
-‐----------
“Tích tích tích”.
Di động của Thất Tịch vào lúc này cũng đồng thời thu được 3 tin nhắn.
Nàng dựa theo thứ tự được sắp xếp trong hộp thư, click mở từng tin một.
【 Sở Đao Minh: Tôi xác định hôm nay không phải ngày Cá tháng tư. Tuy rằng vẫn cứ cảm thấy mình như đang nằm mơ, nhưng bất kể xuất phát từ nguyên nhân gì, tôi đều vui vẻ chịu đựng. Trên thực tế…tôi vui sướng đến mức không biết mình đang nói cái gì. Khi soạn tin nhắn, ngón tay tôi run rẩy đến nỗi gần như không thể cầm chắc di động. 'Khi chạm vào thứ gì đó quá quý giá, đầu ngón tay sẽ run rẩy'. Có khi nào tôi sẽ chết vào ngày được hôn môi em không? Tôi muốn gặp em. 】
【 Tiện nhân số 1: Tiểu thư, ngài…các phương diện thân thể đều khỏe mạnh chứ? Ngài có biết, người giống như ngài, cho dù là nói đùa, cũng sẽ có người thật sự coi trọng, cho dù ngài tưởng vứt bỏ cũng không được không? Tôi…đã xem là thật. Ngài làm tôi không thể suy nghĩ, chỉ muốn nhìn thấy ngài. 】
【 Tú Kim Thiền: Như vậy, chúng ta hiện tại chính là tình lữ? Tôi không biết sau khi trở thành tình lữ, còn phải đi bao xa. Hy vọng mãi cho đến cuối sinh mệnh, đều sẽ không làm Thất Tịch phiền chán. Tôi cũng sẽ rèn luyện tốt thân thể. Tôi có thể đến gặp Thất Tịch bây giờ không? 】
Thất Tịch mỗi khi xem một tin nhắn, liền hít sâu một hơi.
Một khi đổi lập trường, nàng có thể cảm nhận được sự tưởng niệm nồng đậm của họ.
Sở Đao Minh để lộ tư thái yếu ớt, làm người ta muốn hôn lên trán hắn.
Tên của Đoạn Tri Hành cần phải sửa lại. Hiện tại xem ra, hắn giống như tiến hóa ra phẩm chất đặc biệt gì.
Tú Kim Thiền vì sao muốn rèn luyện thân thể? Không phải như nàng nghĩ đúng không?
Sau cùng! Các người đừng tụ tập lại tới đây a! Chết tiệt!
Nếu bây giờ mọi người đều tới, nàng gửi 3 tin nhắn kia chẳng phải như đang chơi họ?
Bọn họ cũng không đến mức sẽ tức giận, chỉ biết coi như nàng đang đùa giỡn!
Không được không được, về mặt lý thuyết, thì thời gian này hẳn nên kéo lâu một chút, đúng không?
Xuyên Thư Cục cũng có sách về thể loại Tu La Tràng, nữ chính trà xanh chân đạp n thuyền.
Khi hầu hết nhân viên đi đến những quyển sách kia để phụ trợ cốt truyện, đều sẽ ngạc nhiên trước đủ loại thủ đoạn mà các nam chính và nữ chính trong đó sử dụng.
Họ không phải là bậc thầy quản lý thời gian! Họ chính là Thần thời gian!
Quá tài năng, quá có năng lực. Mỗi khi trà dư tửu hậu nhớ tới, mỗi nhân viên đều bày ra biểu tình ngưỡng mộ và hướng tới.
【 Thất Tịch, một tân nhân như cô khả năng phải thật lâu về sau mới có thể tiến vào loại sách này. Chỉ cần học được một vài chiêu, quả thực hưởng thụ vô cùng!】
Thất Tịch khi đó ngây thơ nghe, nghĩ thầm học cái đó làm gì, vừa nghe liền thấy quá phiền toái.
Nhưng không ngờ…hiện tại thật sự phải dùng đến!
'Chỉ hối tiếc vì không đọc đủ sách cho đến khi bạn cần chúng'. Câu này có vẻ không đúng ở đây.
Thất Tịch nhanh chóng nhắn tin trả lời mấy người kia, đại khái là: Đừng, đừng tới, hiện tại không tiện! Mặc dù chúng ta đã là tình lữ, nhưng vẫn phải có không gian riêng tư của mình! Chúng ta cần thiết sắp xếp thời gian cẩn thận, giống như đi làm!
Thất Tịch gửi qua, liền thấy đối phương nhanh chóng nhắn tin trả lời.
【 Sở Đao Minh: Được! Vậy 5 phút sau có thời gian không? 】
【 Đoạn Tri Hành: Như vậy…sau này tôi có phải không thể tùy ý đến dinh thự Thiệu Gia không? Tôi sẽ không cùng ngài gặp mặt, chỉ là quay về lấy đồ đạc còn để lại ở đó, được không? 】
【 Tú Kim Thiền: A…Nếu tôi không thể đến nhà Thất Tịch, vậy hiện tại Thất Tịch có thể tới nhà tôi không? Hoặc là một nơi nào đó thích hợp để hẹn hò? 】
Thất Tịch: Biết ngay những người này không dễ tống cổ như vậy!
Thất Tịch phân ra trả lời từng người một, tóm lại phải nắm quyền chủ động trong tay mình!
Chờ có qua có lại nhắn tin hơn 30 phút sau, 3 người này rốt cuộc đồng ý không gặp nhau hôm nay.
Chết tiệt, đây là đàm phán kinh doanh sao? Quá mệt mỏi!
Loại người mới ra đời như nàng, phải cùng 3 con cáo già đối kháng, thật sự khó khăn!
Thất Tịch lắc lắc cổ tay mình. Trẻ Hư mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Thất Tịch.
“Ngươi thật ngầu, đây là đem nam nhân đùa bỡn ở trong tay sao?”
“…Ngươi từ nơi nào học được cái này?! Về sau không được cùng hầu gái trưởng lén xem phim thần tượng yêu đương!” Gương mặt trắng nõn của Thất Tịch hơi đỏ lên. Đây, đây chỉ là thi triển một chút kỹ xảo mà thôi!
Nhưng mà muốn hỏi Thất Tịch còn kỹ xảo nào khác hay không.
Hừ, nàng không có.
Cho dù trường kỳ xem đủ loại tiểu thuyết, tác phẩm điện ảnh, đều không thể dạy người ta cách giành thế chủ động trong nhiều mối quan hệ.
Hệ thống nói chung có lẽ sẽ cung cấp một số trợ giúp, nhưng Trẻ Hư trong thế giới người lớn không thể giúp được gì.
Sau đó, Thất Tịch bắt đầu lên mạng tìm kiếm…bí tịch một chân đạp N thuyền, hoặc là ở Tu La Tràng mà không bị lật xe.
Kế tiếp…một khóa học thần bí xuất hiện trước mắt Thất Tịch.
【 Bạn muốn nắm giữ trái tim của người khác phái, bất cứ lúc nào cũng có thể đắn đo nó ở trong tay? 】
【 Bạn muốn trở thành người chủ đạo trong một mối quan hệ đa giác?】
【 A, bạn thân mến, không cần có cảm giác tội lỗi. 】
【 Bạn chỉ là so với người khác muốn được yêu thương nhiều hơn một chút! 】
【 Chỉ cần 998 tệ! Nắm giữ bí tịch để không bị lật xe, không ngã thuyền! 】
……
Cái này thoạt nhìn giống như quảng cáo lừa đảo.
Nhưng Thất Tịch ôm tâm thái có chút ít còn hơn không nhấn mua. Khi đối phương gửi tư liệu, còn rất nghiêm túc nói:
【 Vừa xem liền học được, không hiểu thì cứ hỏi, đảm bảo cô sẽ đạt đến đỉnh cao!】
Thất Tịch đánh một hàng chữ qua: 【Càng giống lừa đảo.】
Đối phương:【Cô còn chưa xem qua mà! Có chứng cứ mới gọi là hiềm nghi, không có chứng cứ thì gọi là vu khống! 】
Thất Tịch nhìn thoáng qua, cảm thấy lời nói của đối phương hình như cũng rất có đạo lý.
Vì thế nàng trực tiếp click mở ra, liền thấy được vùng bên dưới cổ trở xuống và từ trên eo trở lên của một nam người mẫu.
Thập phần đồ sộ, khe rãnh cực kỳ sâu, dụ người muốn tìm tòi nghiên cứu.
Thất Tịch: !!! Này! Đây là thứ tốt gì! Không, thứ kỳ quái gì!
Thất Tịch chụp màn hình gửi qua. Đối phương vội vàng xin lỗi, cũng gửi lại một phần tư liệu mới thay thế.
【 Xin lỗi, xin lỗi! Đây là ảnh chụp từ bộ sưu tập phim và chương trình truyền hình cá nhân của tôi! Xin cô hãy tin tưởng, chúng tôi đều rất chuyên nghiệp!】
Thất Tịch lên tiếng:【 Không ngờ anh còn có cái này. 】
Thất Tịch yên lặng xóa đi dòng chữ đã chuẩn bị gửi ra.
Đạo đức ở đâu? Điểm mấu chốt ở đâu? Tôn nghiêm ở đâu? Link ở đâu?!
Tư liệu mới gửi tới quả nhiên rất đứng đắn.
Thất Tịch vừa mở ra, dòng chữ đầu tiên phía trên cùng là: 【 Một chân đạp N thuyền, phải vứt bỏ lương tâm 】.
…Lời này nghe thật quen tai, vị giáo sư viết ra tư liệu này có phải cũng học qua khóa nâng cao ở Khoa Tâm Lý Phản Diện ở Xuyên Thư Cục không?
Thất Tịch ở trong Cục còn chưa học khóa trở thành kẻ phản diện phải vứt bỏ lương tâm, lại phải học ở chỗ này.
Xem ra nàng được định sẵn làm người xấu…Vớ vẩn! Đều là vận mệnh bức bách nàng!
Nhưng, Thất Tịch ngoại trừ học tập ra, còn có chuyện càng quan trọng.
【 Xin hỏi, chỗ anh có bí tịch để lật xe không? Nghĩa là…khi tình cảm mãnh liệt, làm thế nào để làm mấy cái thuyền đồng thời lật úp. 】
Đối phương trầm mặc hồi lâu, mới trả lời một câu:
【 Này, cô có oán hận sâu đậm đối với ai sao? Hiện tại đã không còn thịnh hành loại kịch bản “Tôi làm anh yêu tôi, lại đá anh, khiến anh phải nhấm nháp nỗi khổ đau lớn nhất trên thế giới này”.】
Thất Tịch tiếp tục trả lời:【Tôi phải làm loại kịch bản này. Tôi có thể trả 9999 tệ. 】
Đối phương:【 Lập tức viết ngay cho cho cô! Bảo đảm cô có thể ngược từ tâm đến tận đỉnh đầu! 】
Trong khi Thất Tịch bận rộn, một bên khác lại là cảnh tượng hoàn toàn khác.
Vào mùa hè tượng trưng cho sức sống tràn đầy này, 3 nam chính của《 Hào môn mỗi ngày sủng ái 》đang chìm vào sự vui sướng xưa nay chưa từng có.
Họ chưa bao giờ nghĩ tới việc cảm tình được đáp lại có thể sinh ra cảm giác hạnh phúc to lớn, bùng nổ đến vậy.
Họ dường như đã mơ hồ ngửi thấy cảm giác hạnh phúc này trong giấc mộng, nhưng khi tỉnh dậy, lại chỉ có thể buồn bã mất mát nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hết thảy đều không có gì thay đổi.
Nhưng giờ đây, họ không cần phải nằm mơ nữa. Đây chính là hiện thực, mà khi họ duỗi tay, liền nhận được lòng thương xót từ【 Người duy nhất 】kia, tựa như thần minh ban ân.
---------
Ba ngày sau, di động của Thất Tịch lại lần nữa vang lên. Hôm nay có người muốn tới đón nàng, bắt đầu buổi hẹn hò đầu tiên của tiểu thư ở trong sách.
Trẻ Hư bị Thất Tịch giữ ở nhà, hơn nữa nhiều lần cảnh cáo nó tuyệt đối không được nói cho người khác chuyện nàng có 3 vị “bạn trai”.
“Ta chỉ có một người, hiểu không? Một người!”
Trẻ Hư ậm ừ gật đầu, chỉ lo giơ tay, nắm lấy góc áo Thất Tịch.
“Thật sự không cho ta theo sao? Đi làm chuyện xấu vậy mà lại không mang theo ta?”
Trẻ Hư nhíu mày, hốc mắt rưng rưng, thoạt nhìn rất đáng thương.
Đó là nếu nó vào vai một đứa trẻ đáng thương vô tội bị người lớn bỏ lại một mình trong nhà, nhưng nó chỉ là muốn đi xem Thất Tịch làm “chuyện xấu” như thế nào để học hỏi!
“Ngươi còn quá sớm để học điều này,” Thất Tịch đặt Trẻ Hư lên sô pha, sau đó bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng đi ra ngoài: “Chờ lớn hơn một chút mới có thể học.”
Trẻ Hư hầm hừ, lại phải đợi lớn lên!
Chờ Thất Tịch xuống lầu, đối phương đã đứng ở cửa.
Khi nhìn thấy đối phương, Thất Tịch theo bản năng hơi rụt rè, nhưng rất nhanh, nàng lại thẳng sống lưng đi qua.
Đây chính là phản ứng của Thất Tịch khi lần đầu tiên phải trực diện nguy cơ đến tính mạng sau khi đến thế giới này.
Nhưng buổi hẹn hò hôm nay, còn có về sau, đều nhằm bảo đảm nàng nắm quyền chủ đạo!
Trên tư liệu viết rằng:【 Yêu? Cái gì là yêu? Là chiếm hữu, là bao dung, là ôn nhu, cũng là những chiếc gai sẽ đâm vào lòng bàn tay bạn. Đối phương khát cầu bạn, tựa như không khí và nguồn nước, chỉ khi ở bên nhau thì mới có ý nghĩa tồn tại. 】
【 Khi bạn trở thành sự tồn tại không thể thiếu kia, rồi lại dứt ra mà đi, mặc cho ai đều sẽ không thể tiếp thu hiện thực, vô cùng phẫn nộ. 】
Thất Tịch nhìn thoáng qua Đoạn Tri Hành ăn mặc quần áo thường ngày.
Đối phương bộ dạng cực tốt, mặc quần áo bình thường càng trẻ ra mấy tuổi, giống như một sinh viên đại học.
Đoạn Tri Hành bình thường vẫn luôn thuần thục hiện tại cầm một bó Tường Vi trắng trong tay. Khi hắn nhìn Thất Tịch, lần đầu tiên rũ xuống lông mi, tựa như không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.
Rõ ràng Thất Tịch không có gì thay đổi, Đoạn Tri Hành cũng không.
Nhưng khi Đoạn Tri Hành nghĩ đến việc quan hệ của họ đã khác xưa, liền nhịn không được nắm chặt bó hoa trong tay.
Bắt đầu từ ngày hôm qua, hắn liền tinh thần không tập trung, ngay cả đệ đệ Đoạn Tùng cũng nhìn ra hắn có chút kỳ quái.
“Ca ca phát sốt sao? Khuôn mặt hồng hồng, lỗ tai hồng hồng, để em đi lấy miếng dán hạ sốt!”
Đoạn Tùng từ tủ lạnh lấy ra một miếng dán hạ sốt, dùng răng cắn mở đóng gói, sau đó lạch bạch chạy đến phòng Đoạn Tri Hành, dán miếng dán lên trán hắn.
Đoạn Tri Hành nói cảm ơn: “Ca ca không sao.”
Đoạn Tùng không quá tin tưởng. Đoạn Tri Hành nhìn Đoạn Tùng một hồi, dùng một loại giọng điệu thương lượng cùng Đoạn Tùng nói chuyện:
“Nếu đi hẹn hò, nên tặng cái gì?”
Đoạn Tùng nghiêng đầu. Ở nhà trẻ, Đoạn Tùng cũng thường xuyên có bạn cùng chơi trò gia đình.
“Không có hẹn hò, chỉ có kết hôn.”
Đoạn Tùng trực tiếp chuyển tiếp đến tương lai, sau đó cười rộ lên, trên gương mặt tròn trịa lộ ra hai lúm đồng tiền cân xứng.
“Mỗi lần kết hôn, em đều tặng hoa, bạn ấy rất thích.”
Đoạn Tri Hành chạm vào khuôn mặt nhỏ, rồi vỗ nhẹ lưng của Đoạn Tùng. Cho đến khi Đoạn Tùng ngủ thiếp đi, hắn mới đưa đệ đệ về phòng ngủ nhi đồng.
Vì thế, ngày hôm sau thức dậy, Đoạn Tri Hành 'hạ sốt', đến cửa hàng bán hoa mua một bó Tường Vi trắng tươi đẹp.
Dinh thự Thiệu Gia khắp nơi đều có thể thấy Tường Vi trắng, nhưng đối với Đoạn Tri Hành mà nói, chỉ có loại hoa này mới xứng với tiểu thư.
Mà khi Đoạn Tri Hành cầm Tường Vi trắng đứng ở dưới lầu dinh thự Thiệu Gia, lại có cảm giác 'gần hương tình khiếp'.
Có trời mới biết hắn đã bao nhiêu lâu không khẩn trương như vậy.
Sau đó, hắn nghe được tiếng bước chân.
Đó là âm thanh uyển chuyển nhẹ nhàng, giống như giọt sương đọng trên cánh hoa.
Một, hai, ba…ở nhịp thứ 92, Đoạn Tri Hành cùng Thất Tịch đang đi xuống lầu nhìn nhau.
Đối phương mặc một chiếc váy màu vàng, tựa như hoa hướng dương mùa hè. Nhưng mỹ nhân ốm yếu trời sinh nhợt nhạt, mặc dù khoác lên màu sắc tràn ngập sức sống, cũng làm người ta nhịn không được muốn nâng niu trên lòng bàn tay, miễn cho không chú ý liền tan biến.
Thất Tịch tiếp nhận hoa Đoạn Tri Hành đưa qua, cúi đầu ngửi một chút, khóe miệng như có như không lộ ra một nụ cười tán thưởng:
“Thật xinh đẹp.”
Nàng nói xong, liền giao hoa cho hầu gái trưởng, cất bước ra ngoài.
“Đi thôi.”
Đoạn Tri Hành sánh vai ở bên cạnh Thất Tịch, sống lưng từ lúc bắt đầu căng thẳng dần dần thả lỏng.
Đoạn Tri Hành lái xe tới, hẹn hò là chuyện của hai người, không cần người khác.
Chiếc xe chậm rãi rời đi. Đoạn Tri hành nghiêng đầu nói với Thất Tịch ngồi ở ghế phụ đối diện.
“Tiểu thư, hôm nay chúng ta đi công viên hải dương được không?”
Thất Tịch không nói địa điểm này tốt hay xấu, nàng chỉ nghiêng đầu nhìn Đoạn Tri Hành, ánh mặt trời nhỏ vụn rơi xuống trên làn da, tựa như kim cương chói mắt.
“Thật là……”
Đoạn Tri Hành mỉm cười, bởi vì phải lái xe, không thể quay đầu nhìn Thất Tịch. Nhưng mọi động tĩnh của Thất Tịch, hắn thời khắc đều chú ý.
“Vâng? Tiểu thư có gì phân phó?”
“Sao còn gọi tiểu thư, không gọi ‘Thất Tịch’ sao?” Thất Tịch nhàn nhạt mở miệng.
---------
Những người hầu đứng đưa tiễn ở cổng dinh thự Thiệu Gia đang thảo luận về việc tiểu thư cùng Đoạn Tri Hành đi ra ngoài hôm nay.
“Đoạn tiên sinh xem như đã làm xong công việc rồi đúng không? Xem tin tức, gần đây ngài ấy vẫn luôn trị những người trong Tập Đoàn Hắc Ám?”
“Theo tiến triển này, có vẻ Tập Đoàn Hắc Ám cách phá sản không xa.”
“Đó là đương nhiên, vốn dĩ cái tên kia đã rất mất mặt!”
“Ngay cả nhân viên cũng ngượng ngùng nói ra mình đang làm việc ở nơi đó!”
Đám người hầu khe khẽ nói nhỏ.
Tiểu thư mấy ngày nay không ra ngoài, sau khi Đoạn Tri Hành tới, cuối cùng cũng khiến vị trạch nữ……Không, cứ luôn ở trong nhà dễ dàng làm thân thể suy yếu, tiểu thư đi dạo một chút cũng tốt.
Những nhân viên Thiệu Gia này không biết Thất Tịch đã cùng Đoạn Tri Hành “hẹn hò”.
Trong mắt họ, hôm nay chỉ là một chuyến đi chơi vô cùng đơn giản.
Không biết Đoạn Tri Hành sáng nay làm gì tặng hoa, muốn được thuê trở lại, tiếp tục làm quản gia trong nhà sao?
Một tiếng thắng xe chói tai vang lên, mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy trên con đường núi không xa bên dưới, chiếc xe đang chạy đều đều, đột nhiên rẽ phải, kỳ lạ mà tạm dừng trong một phút, mới lại ổn định chạy về phía trước.
Quả thực tựa như nhịp tim của một người đột nhiên đập thất thường.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com