[4]
Khung cảnh đang náo nhiệt bỗng nhiên yên lặng như tờ. Mười mấy người đang đứng trong phòng đều tập trung ánh nhìn lên cái người gọi là Lưu Vũ vừa chuyển công tác đến lúc sáng, thực tế còn chưa dám bước ra khỏi văn phòng, bởi chiều nay Lưu Vũ mới có tiết dạy đầu tiên. Bấy giờ lại nghe được mấy câu nói mờ ám của thầy giáo Ngoại ngữ được hầu hết học sinh trong trường đánh giá đẹp trai nhất vừa nói với thầy giáo lạ mặt kia, không khí đột nhiên dấy lên mười phần ngượng ngùng.
Lưu Vũ gõ nhẹ mấy cái lên trên mặt bàn, dời tầm mắt đang nhìn chằm chằm vào Châu Kha Vũ từ lúc viên kẹo nhỏ bị người kia lấy mất sang Trương Hân Nghiêu trong đầu đang đầy dấu hỏi chấm mà nói khẽ, phá tan bầu không khí hiện hữu có phần nặng nề. Ánh mắt của Châu Kha Vũ từ nãy đến giờ vẫn luôn áp lên người anh, dù Lưu Vũ cố tỏ ra bình tĩnh nhưng hiện tại trong lòng anh đang vô cùng bối rối, lồng ngực phập phồng liên hồi ẩn trong lớp áo sơ mi phẳng phiu cùng với chiếc áo ghile màu xanh dương được anh phối cùng như đang trẩy hội.
"Thầy Trương, nhà vệ sinh dành cho giáo viên ở đâu vậy? Thầy dẫn tôi đi có được không?"
Trương Hân Nghiêu vừa nhìn đã hiểu ý muốn né tránh của Lưu Vũ, liền khẽ gật đầu vài cái. Nhưng miệng còn chưa thốt ra câu nào đã bị một âm giọng trầm khàn có phần uy lực chen vào, cắt ngang dòng suy nghĩ muốn chạy trốn của Lưu Vũ, lẫn suy nghĩ muốn giúp người bạn mới quen này của Trương Hân Nghiêu.
Châu Kha Vũ khàn giọng: "Để tôi."
Mấy giáo viên trong văn phòng dần thấy tình huống đã trở nên bình thường liền không để ý đến nữa. Duy chỉ có Triệu Liên vẫn quan sát động thái của ba người kia từ nãy đến giờ, cô đặc biệt để ý đến Lưu Vũ, cái người vừa được chuyển đến lúc sáng nay. Nghe thấy lời đề nghị thốt ra từ Châu Kha Vũ, cô không khỏi khẩn trương, cả người đang ngồi cũng đứng phắt dậy giương cao đầu hướng mắt nhìn theo hai thân ảnh một lớn một nhỏ đang dần khuất sau cánh cửa văn phòng. Còn Trương Hân Nghiêu vẫn còn đang ngồi ngơ ra đấy, vẫn chưa tiếp thu được loạt hành động lạ lùng của Châu Kha Vũ kể từ lúc anh đưa cho Lưu Vũ viên kẹo.
Chả lẽ thầy Châu giận dỗi vì không được cho kẹo à?
Lớn từng này rồi mà vẫn mê kẹo dâu giống mình. Nhưng cũng không đúng nha, kẹo thì cũng đã ăn rồi, người cũng bị dẫn đi nốt, còn giận gì nữa mà lúc ra cửa còn quay sang trao cho anh ánh mắt như muốn giết người kia cơ chứ. Thôi vậy, lần sau sẽ kéo thêm thầy Châu vào "Hội thủ tiêu đồ ăn vặt của học sinh". Không thể để học sinh nó ghim mỗi mình được, càng đông càng vui mà hihi. Nghĩ một hồi, Trương Hân Nghiêu vẫn không có chút nghi ngờ gì về mối quan hệ của hai người Lưu Vũ và Châu Kha Vũ, chỉ chậc chậc mấy cái rồi lại đứng dậy đi ra sân trường chuẩn bị tiết dạy tiếp theo, để lại một người từ nãy đến giờ vẫn đăm chiêu nhìn ra cánh cửa văn phòng không rời mắt.
.
Phía bên này, hai người thầy một cao một thấp đi dọc qua dãy hành lang, thu hút ánh nhìn của không ít học sinh nam lẫn nữ. Cả đám đều bâu vào cánh cửa chính hoặc cửa sổ của phòng học mà lén nhìn ra ngoài, nơi có hai đại soái ca vừa cùng bước qua. Một người thân cao 1m90 vô cùng quen thuộc với học sinh ở đây, dáng vẻ anh tuấn lạnh lùng khiến bao nữ sinh đổ rạp. Một người thì có chiều cao khá khiêm tốn, hoặc có lẽ vì đi bên cạnh Châu Kha Vũ nên mới thấy sự chênh lệch hút mắt này. Khuôn mặt người nhỏ hơn vô cùng thanh tú, làn da trắng sứ càng tôn lên ngũ quan tinh xảo, mấy nữ sinh gào thét thì thôi không cần bàn đến, ngay cả nam sinh nhìn thấy còn có chút rung động. Một vài bạn nam còn ngơ ngác mà dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn đã rời đi được một đoạn.
Bên này Lưu Vũ trước mắt vẫn không dám nói gì. Anh còn nhớ lại ban sáng còn mạnh dạn bắt tay chào hỏi Châu Kha Vũ, bây giờ lại không cách nào bình tĩnh được, người kia bấy giờ còn đi phía trước, Lưu Vũ cũng không thể nắm lấy vạt áo mà kéo người lùi lại để bắt chuyện được. Dẫu sao vẫn chưa chắc được Châu Kha Vũ đã muốn nói chuyện với anh.
"Anh sống có tốt không?"
Câu hỏi chưa kịp nghĩ đến đã bị một màn này úp ngược, Lưu Vũ khẽ run lên đôi chút, không phải vì anh sợ, mà đang hồi hộp đến run người đây. Châu Kha Vũ thế mà lại mở lời trước.
Cả hai đi thêm một đoạn, Châu Kha Vũ dẫn anh đến một nơi khá vắng vẻ, tránh ánh nhìn của học sinh lẫn đồng nghiệp. Từ lúc hỏi tới đã một khoảng khá lâu vẫn chưa có lời hồi đáp, hắn dừng chân, Lưu Vũ vì động tác bất ngờ mà có hơi hướng nhào vào lòng Châu Kha Vũ, song đã kìm lại kịp. Hắn quay người, đứng đối diện với anh, Lưu Vũ đặt ngang tầm mắt chỉ tầm đến ngực Châu Kha Vũ, thầm nghĩ hắn lại cao lên rồi, dù chỉ một chút.
"Anh sống vẫn tốt chứ ?" Châu Kha Vũ nhắc lại câu hỏi.
"Ừm." Lưu Vũ đáp.
"Em thì lại không." Châu Kha Vũ trào phúng.
"..."
Một khoảng lặng im kéo dài.
Châu Kha Vũ tiếp tục câu chuyện: "Anh không có gì để nói với em à?"
"...."
"Có thể nói gì chứ?" Lưu Vũ hỏi lại.
"Vì sao trước đó lại chia tay nhau? Vì sao lại rời bỏ em? Có thể trả lời cho em biết không?" Châu Kha Vũ dần hạ giọng, dường như đang kìm nén không cho lời nói quá gay gắt với anh.
Lưu Vũ điềm tĩnh đáp: "Anh từng nói với em rồi."
"Anh nghĩ em tin mấy cái lời trước khi bỏ chạy đó của anh à? Em muốn nghe lời thật lòng." Châu Kha Vũ lần nữa khẳng định.
"...."
"Sao thế? Không nói được à?"
"Anh quay lại văn phòng, còn có việc."
Nói xong Lưu Vũ liền quay gót chạy đi, dù chẳng biết đường mà về, cánh tay đầy gân guốc lập tức bị bắt lấy, kéo mạnh quay ngược vào hướng đứng lúc nãy, cả thân bị áp mạnh vào một góc khuất không ai trông thấy, bên cạnh là cánh tay đã nổi đầy gân xanh đang chắn ngang tường, không cho anh chạy thoát.
Lưu Vũ hướng mặt ngước lên trên ngăn không cho nước mắt trực trào ra ngoài, đôi mắt long lanh hai hàng nước trực tiếp nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định của Châu Kha Vũ.
"Châu Kha Vũ em nghĩ mình đang làm gì thế? Chúng ta chia tay rồi. Em quên rồi sao?"
Châu Kha Vũ dường như không ngăn được cơn tức giận đang muốn trào ra mà buông lời châm chọc: "Trước kia anh đã bỏ rơi em một lần rồi. Sao thế? Bây giờ vẫn muốn bỏ chạy nữa à?"
Lưu Vũ cố gắng kiềm nén nước mắt trực chờ trào ra, nuốt ngược vào lồng ngực, vẫn cố gắng hắng giọng may sao thoát ra khỏi đây. Nếu anh còn đứng ở đây thêm một phút nào nữa, có khi ngay cả lớp phòng bị cuối cùng cũng bị Châu Kha Vũ đánh vỡ mất.
Lưu Vũ cố ý nâng giọng mang đầy vẻ trêu chọc: "Bây giờ em chất vấn anh thì có ích gì? Đừng nói với anh là em vẫn còn tình cảm với anh đấy nhé Châu Kha Vũ? Thế nào, có muốn cùng anh yêu đương lần nữa không?"
Châu Kha Vũ trong lòng tức giận không nói thành tiếng, nắm đấm đã thành một quyền bị ghìm chặt bên cạnh gương mặt Lưu Vũ. Giờ phút này hắn thầm nghĩ, có khi mấy năm nhung nhớ của hắn đặt vào mắt anh giờ đây lại thành trò cười mất rồi. Vậy thì dù có chất vấn cũng có ích gì cơ chứ, cứ tiếp tục làm người dưng không phải tốt hơn sao, dù sao anh cũng chả cần cái danh xưng người yêu cũ của hai người.
Châu Kha Vũ dần buông nhẹ cánh tay đang chặn ngang giữa đường, chân cũng từ từ lùi ra sau mấy bước, không còn dáng vẻ hùng hổ như ban nãy nữa, cứ như hắn vừa buông được tảng đá đè nặng trên vai mấy năm nay, hàng mi cong nâng không được giọt nước mắt đang chầm chậm rơi xuống. Lưu Vũ nhanh chóng quay người sải chân chạy đi, ngang qua một lớp học xém chút nữa va phải một học sinh nữ, anh tuy đã chạy khỏi nhưng vẫn không biết đường mà quay về văn phòng, bèn khẽ gọi người lại để hỏi đường.
Lưu Vũ trốn trong nhà vệ sinh, hai mắt đỏ au vì vừa kiềm được một trận mưa kéo đến, nếu không lúc quay lại văn phòng sẽ khó coi lắm, Trương Hân Nghiêu có khi còn nắm đầu anh mà hỏi tới, vậy nên bây giờ cứ rửa mặt kĩ một chút là xong thôi. Lúc Lưu Vũ quay lại văn phòng, Châu Kha Vũ đã ngồi ở đấy, hai mắt hắn dán chặt lên danh sách mà cô Triệu vừa mang qua để cùng nhau đối chiếu lần nữa, một ánh nhìn cho anh cũng chẳng buồn trao. Lưu Vũ cũng mờ nhạt mà tiến đến chỗ ngồi của mình, yên lặng mà lấy danh sách học sinh của lớp chiều nay anh dạy xem qua một lần cho quen trước. Ngay lúc anh vừa đem tập tài liệu bỏ lại vào cặp, một câu hỏi của cô Triệu vừa đủ để anh nghe tới, vả lại người được hỏi là Châu Kha Vũ, người liên quan đến câu hỏi lại là anh nên bản thân không nhịn được cũng có chút tò mò.
"Thầy Châu, anh với thầy Lưu có quen biết nhau à?"
Câu trả lời của Châu Kha Vũ rất vừa ý của Lưu Vũ, chí ít là lúc nãy, còn bây giờ sau khi ổn định tâm trạng, câu trả lời ấy như cứa một dao vào tim anh, khiến nó âm ỉ theo từng đợt. Nỗi đau từng chút từng chút ăn mòn Lưu Vũ, khiến anh ngày một khác với trí nhớ của hắn, mà lúc này Châu Kha Vũ lại không cách nào biết được
"Không phải, người lạ thôi."
_____________________
Tác giả: xin lỗi mọi người vì không cách nào đăng giờ hành chính được, vì 23h đêm mới có plot 🙏🙏🙏
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com