Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 137



Tam đại tàng đồ

Dọc hành lang dẫn đến Tây viện, Tuyết lông ngỗng nhẹ rơi, từng bông va vào mái hiên, vào chuông gió tạo nên tiếng reo khẽ khàng, như ru người ta vào tĩnh lặng.
Thúc Tư Kỳ nắm tay Tô Tĩnh Lam, năm ngón đan chặt lấy năm ngón-không buông, cũng không kéo, chỉ nắm vừa đủ để nàng cảm nhận sự hiện diện của mình.

Hai người im lặng bước đi.

Không phải không có điều muốn nói, mà trái lại, trong lòng mỗi người đều có quá nhiều chuyện, không biết nên mở lời từ đâu.

Tô Tĩnh Lam sóng vai đi sát bên, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn nghiêng sườn mặt Thúc Tư Kỳ. Ánh mắt nàng mềm lại không tự chủ, như lớp băng trong lòng bị bàn tay ai đó khẽ vuốt tan.

Ngón tay nàng khẽ nhích, trêu chọc một chút trong lòng bàn tay Thúc Tư Kỳ rồi cất tiếng, giọng nhẹ như tuyết:

"A Kỳ không có chuyện gì... muốn nói với ta sao?"

Thúc Tư Kỳ thoáng sững, rồi như bị kéo khỏi suy nghĩ, quay đầu sang-đôi mắt chạm vào đôi mắt. Khoé môi nàng cong lên:

"Có rất nhiều."
Giọng nhu hòa, vừa thủ thỉ vừa như cười, "Chỉ là... không biết nên bắt đầu từ đâu."

Tô Tĩnh Lam quay mắt nhìn bên ngoài hiên, phương Bắc xa lạ, trắng xám một màu. Nơi này nàng cả đời cũng chưa từng nghĩ sẽ đến.
Nàng lại nhìn Thúc Tư Kỳ, đôi môi cong cong, trêu mà không giấu được thương ý:

"Vậy... bắt đầu từ lúc A Kỳ đặt chân đến đây đi."

Thúc Tư Kỳ siết tay nàng chặt hơn một chút, giọng khẽ:

"Tốt."

Và thế là, dọc đoạn hành lang phủ đầy gió lạnh, Thúc Tư Kỳ từ từ kể. Nàng thuật lại từng việc từ khi tới Bắc địa, trừ bỏ những uẩn khúc trong cung cấm mà nàng vẫn chưa thể nói-những thứ còn quá nhiều rối ren và nguy hiểm để vội vàng.

Tô Tĩnh Lam lắng nghe, ánh mắt không rời gương mặt nàng, như từng câu từng chữ của Thúc Tư Kỳ đều giúp lòng nàng thêm yên ổn.


____



"Lộc cộc - lộc cộc..."

Tiếng bánh mã xa lúc nặng lúc nhẹ cán lên nền đất cứng, xen lẫn với tiếng giáp trụ va chạm vang đều dọc theo con đường xuyên rừng. Hơi lạnh buổi sớm lùa qua, khiến tiếng ngựa thở phì phò càng rõ.

Trên đầu đoàn quân, chủ soái cưỡi ngựa đi trước.

Kinh Lạc Y vẫn là khuôn mặt vô cảm quen thuộc-đôi mắt phượng hẹp dài liếc nhìn rừng cây hai bên, sắc bén như không bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào. Tay nàng nhẹ nhàng ghì cương, dáng ngồi thẳng tắp, cả người toát lên khí thế khiến binh sĩ phía sau tự nhiên nghiêm lại.

Cách nàng vài thước, Diêu Quảng vừa cưỡi ngựa vừa len lén nhìn bóng lưng tướng quân, sắc mặt mang theo nửa khâm phục nửa cảm khái. Hắn nhịn không được thì thầm:

"Quả nhiên... tình ái đúng là có thể khiến người thay đổi đến mức không tưởng a..."

A Khương đi bên cạnh nghe rõ từng chữ, liếc sang hỏi nhỏ:

"Diêu phó tướng, ngài có chỗ nào bất mãn tướng quân?"

Diêu Quảng vội xua tay, Bề ngoài thì nghiêm trang mà lời thì không đứng đắn bao nhiêu. Hắn kéo cương lại gần A Khương, hạ giọng:

"Ta nào dám bất mãn tướng quân. Chỉ là... cái tên thái y kia đúng là có bản lĩnh! Có thể khiến tướng quân động tâm... nhưng mà... thật sự động tâm sao?"

A Khương nghe hắn nói thì chỉ "ân" một tiếng, gật đầu mà không tỏ rõ thái độ.

Nàng theo Kinh Lạc Y từ nhỏ đến lớn, nào không hiểu tâm tính chủ tử?
Nếu không phải thật sự để ý, tướng quân có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua mấy lần vị thái y kia hành tung kỳ quái sao?

A Khương còn nhớ rõ, có một lần nàng mạo muội hỏi tướng quân vì sao không cho khám xét Lôi phủ. Khi đó Kinh Lạc Y tựa như chẳng để tâm, chỉ tùy ý nói:

"Nếu tìm được dễ dàng thì còn gì thú vị? Ta càng muốn xem nàng ta chủ động dâng lên bí mật nga~"

Khi ấy A Khương còn tưởng tướng quân nói cho vui, hơi có chút hoang đường. Nhưng hiện tại nhìn lại-
Một chút cũng không hoang đường!

A Khương bất đắc dĩ thở dài, ngước mắt nhìn bóng lưng kiêu ngạo, thẳng đến mức khó ai theo kịp kia. Nàng dám cược tám phần cái người được gọi là thái y kia chính là kẻ bọn họ từng gặp ở Nam Uyên-Nhiếp Chính Vương.
Nếu không phải như vậy, với đôi mắt cao ngạo của tướng quân, làm sao có thể để ý một cái thái y bình phàm?

Khi hai người còn đang mỗi người một suy nghĩ loạn cả đầu, thì bỗng dưng phía cuối đoàn vận lương vang lên tiếng quát tháo.

"Kéo! Kéo mạnh lên!"

Vài binh lính đang ra sức đẩy kéo mà xe lương lại không nhúc nhích. Diêu Quảng lập tức cau mày, thúc ngựa tiến đến.

"Xảy ra chuyện gì?"

Một binh lính vội đáp:
"Bẩm phó tướng, bánh xe... hình như bị thứ gì đó đâm thủng, không thể di chuyển được!"

Diêu Quảng sầm mặt, lập tức ra lệnh:
"Gọi thêm người hỗ trợ. Thay bánh xe, nhanh lên."

Binh lính lập tức chạy đi.

Diêu Quảng quay người định trở về vị trí thì đằng sau lại vang lên tiếng hoảng loạn. Một chiếc xe khác... cũng gặp tình trạng tương tự.

Hắn nghiêm mặt tiến lại xem: bánh xe cũng bị đâm thủng, thủ pháp giống hệt chiếc trước. Không chần chừ, hắn lập tức quát:
"Thay bánh xe!"

Vừa dứt lời, một giọng nói lạnh lẽo đã vang lên ngay sau lưng:

"Sao lại thế này?"

Kinh Lạc Y đã cưỡi ngựa đến gần, ánh mắt âm trầm quét qua.

Diêu Quảng lập tức cúi đầu báo cáo:
"Tướng quân, bánh xe đều bị thủng. Có lẽ... dọc đường cán phải vật nhọn."

Trong lúc hắn nói, Kinh Lạc Y đã xuống ngựa, quỳ một gối kiểm tra kỹ vết thủng. A Khương thấy sắc mặt tướng quân thay đổi liền tiến lại kiểm tra cùng. Nhìn kỹ một chút, nàng lập tức trợn mắt:

"Tướng quân... cái này..."

Kinh Lạc Y lạnh giọng:
"Có kẻ cố ý phá hoại."

Diêu Quảng và A Khương nghe vậy liền biến sắc, đồng loạt nhìn nhau.

Không đợi thêm, Kinh Lạc Y đứng bật dậy, ánh mắt sắc như gươm:
"Lập tức sửa xe. Xong là đi ngay. Trước đêm nay phải đến được Thanh Sơn trạm dịch!"

Dứt lời, nàng xoay người lên ngựa, trở về đầu đoàn.
Ngay sau đó, hàng quân dài tức tốc tăng tốc, đẩy nhanh nhịp hành trình, không dám chậm một hơi nào nữa.

____


Mùa đông Hoàng Đô không giống bất kỳ nơi nào khác. Không heo hút, không tịch liêu-trái lại tấp nập, huyên náo, sắc y phục rực rỡ trộn lẫn giữa màn tuyết trắng khiến xứ bắc Đại Mạc càng thêm phần sinh động.

Tuyết vẫn từ trời cao rơi xuống từng hạt nhẹ như tơ.

Thúc Tư Kỳ đưa tay phủi đi mấy bông tuyết vướng trên vai Tô Tĩnh Lam, động tác dịu dàng đến mức chính nàng cũng không nhận ra mình cẩn thận bao nhiêu. Tay còn lại nàng nghiêng chiếc tán ô, để nửa tấm ô che kín người bên cạnh.

Giọng nàng, nhẹ mà mang theo chút trách yêu:

"đừng nói giữa đông... Mạc Bắc bình thường đã rất lạnh. Vì sao nàng cứ khăng khăng muốn đi ra ngoài? Nếu nàng nhiễm phong hàn... chẳng phải khiến ta lo chết mất sao?"

Câu cuối rõ ràng là bất đắc dĩ, lại tràn đầy nuông chiều.

Tô Tĩnh Lam đi sát cạnh nàng, bước chân hòa theo nhịp Thúc Tư Kỳ tự nhiên như đã quen từ lâu. Nghe nàng nói vậy, môi Tĩnh Lam cong cong-nụ cười mềm như tơ tuyết, ánh mắt lấp lánh như hồ thu:

"Hiếm khi được đặt chân đến đất Bắc, nếu không tranh thủ ngắm một hồi... chẳng phải đáng tiếc sao?"

Nàng ngừng một nhịp, nhìn Thúc Tư Kỳ nghiêng đầu, môi cong cong mang theo chút trêu chọc rất nhẹ:

"Hơn nữa... ta đâu phải nữ tử mềm yếu, rơi vài hạt tuyết liền nhiễm phong hàn. A Kỳ, nàng xem thường ta quá rồi."

Hai người đồng thời nhìn nhau-đều chớp mắt một cái.

Thúc Tư Kỳ nhịn.
Cố nhịn.
Nhịn đến mức mí mắt giật nhẹ.
Rốt cuộc nàng hạ thấp tán ô xuống... thấp đến mức như muốn giấu cả hai nhân ảnh vào một khoảng riêng tư.

Tô Tĩnh Lam còn chưa hiểu chuyện gì thì gương mặt Thúc Tư Kỳ đã áp lại gần. Hơi thở nàng ấm áp phả lên má Tô Tĩnh Lam.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở chạm nhau.
Rồi một cái hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước đáp lên má nàng.

Chỉ một thoáng, nhưng như dòng điện chạy xuyên sống lưng Tô Tĩnh Lam.

Thúc Tư Kỳ giở xong trò lưu manh lập tức đứng thẳng, trông còn nghiêm trang hơn cả quân tử thật sự. Nàng khẽ cười, bình thản như chưa từng hôn trộm ai giữa chốn đông người, nắm tay Tô Tĩnh Lam dắt đi tiếp:

"Hảo hảo. Nàng nói đều đúng."

Tô Tĩnh Lam còn chưa kịp hoàn hồn, má đã lập tức đỏ bừng. Nàng vội nhìn quanh, như sợ người ta thấy hai người giữa thanh thiên bạch nhật làm chuyện xấu hổ.
Xong nàng liếc Thúc Tư Kỳ một cái, giận mà không nặng, thẹn mà chẳng giấu được:

"Ngươi... ngươi làm gì đâu?!"

Thúc Tư Kỳ không đổi sắc, còn khoát nhẹ tay hai người đang nắm:
"Nắm tay a~"

Tô Tĩnh Lam: "..."
Nàng muốn mắng, lại không nỡ. Chỉ biết nhỏ giọng hừ hừ vài tiếng, lỗ tai hồng như bị đông phong thổi đỏ.

Hai người cứ thế song hành dạo phố giữa trời tuyết.

Một lúc sau, như nhớ ra chuyện gì, Tô Tĩnh Lam liếc nàng, giọng nhẹ mà mang theo hiếm hoi trêu chọc:
"À đúng rồi. Ta có chuyện tò mò, A Kỳ có thể giúp ta giải đáp sao?"

Thúc Tư Kỳ nhướng mày, cúi đầu hơi nghiêng người như thi lễ:
"Cô nương cứ hỏi, tại hạ phụng bồi."

Tô Tĩnh Lam bật cười nhỏ:
"Trước nay nghe nói Mạc Bắc nổi tiếng khắc nghiệt, từ thời tiết đến cung cấm đều không dễ qua mặt. Thế nhưng..."
Nàng dừng lại, ngước lên nhìn thẳng vào mắt Thúc Tư Kỳ-ánh mắt sáng, đẹp... mà ẩn ẩn có một tia nguy hiểm tinh nghịch.
"Vì cớ gì A Kỳ xuất nhập hoàng cung lại đơn giản như vậy? Không ai để ý? Phải chăng bên trong có nữ đại quan nào đó... vì nàng hậu thuẫn?"

Thúc Tư Kỳ: "..."

Một cơn gió lạnh thổi qua phía sau gáy nàng.
Bản năng cầu sinh bật lên mạnh mẽ.

Nàng mỉm cười... hơi cứng:
"Đương... nhiên rồi ~"

Tô Tĩnh Lam nhìn nàng, mắt không lộ biểu tình gì. Y như thể nói: Sau đó đâu?

Thúc Tư Kỳ lập tức sửa lại:
"Nhưng không phải nữ quan. Là Bạch lão nhân ta đã kể. Lão cho ta hậu thuẫn nha."

Tô Tĩnh Lam lúc này mới chịu gật đầu, môi mím lại ngăn nụ cười như muốn bật ra.

Còn Thúc Tư Kỳ lén thở phào một hơi dài.
Nàng liếc sang gương mặt người bên cạnh-chỉ thấy đôi mắt Tĩnh Lam ánh lên chút gì đó mềm mại, như cố ý không nói ra.

Có vài sự thật... Thúc Tư Kỳ vẫn chưa đủ dũng khí mở lời.
Có những hậu quả... nàng sợ mình không gánh nổi nếu nói quá sớm.

Rồi bất chợt, nàng hỏi:
"Hẳn... Lôi Phong đã nói cho nàng biết thân phận thật của ta?"

Tô Tĩnh Lam đáp khẽ: "Ân."

Thúc Tư Kỳ siết tay nàng, hít sâu như trấn định tâm tư đang rung lên từng nhịp:
"Nhưng như vậy còn chưa đủ. Tĩnh Lam... nàng muốn biết toàn bộ sự thật?"

Hai người dừng giữa phố.
Tô Tĩnh Lam quay lại đối mặt nàng, tuyết rơi lên tóc, lên vai áo, mà ánh mắt lại sáng ấm đến lạ:

"Nếu A Kỳ nguyện ý chia sẻ với ta... ta đương nhiên cùng nàng sinh tử không rời."

Lời thề nhẹ như gió... nhưng đâm sâu vào tim Thúc Tư Kỳ như lửa ấm.
Ngực nàng nóng lên, lòng mềm ra từng tấc.

Thúc Tư Kỳ cười khẽ, trong đáy mắt có chút xúc động không giấu được:
"Vậy... đêm mai, đi cùng ta đến một nơi chứ?"

Tô Tĩnh Lam khẽ gật. Hai người nhìn nhau, cùng mỉm cười-một khắc ấm áp đến mức quên cả trời đông.

Nhưng khoảnh khắc ấy bị xé toạc bởi tiếng hí dài vang vọng giữa phố.

Một con đại mã phóng như bão đổ, giẫm tuyết bắn tung. Đến sát hai người, nó dựng cao vóc trước, hí vang một tiếng chói tai.
Tô Tĩnh Lam chưa kịp tránh thì vòng tay Thúc Tư Kỳ đã siết chặt eo nàng, kéo ngay vào trong hiên.

Cả con phố thoáng chốc hỗn loạn.

Tên binh lính ghìm dây cương, tức giận quát lớn:
"Hỗn đản! Muốn chết sao hả?!"

Không đợi phản ứng, hắn lập tức thúc ngựa lao thẳng về hướng hoàng cung.
Phía sau chỉ còn tiếng dân chúng mắng nhiếc.

Thúc Tư Kỳ vẫn còn kinh hoảng nhẹ, lập tức cúi xuống nhìn người trong tay:
"Nàng không sao chứ? Không bị thương chứ?"

Tô Tĩnh Lam lắc đầu, nhíu mày:
"Phi ngựa giữa phố thế này... quá nguy hiểm."

Thúc Tư Kỳ quay đầu nhìn theo bóng binh sĩ kia, lòng nàng bỗng se lại-một tia bất an mơ hồ dấy lên.
Nàng cố nén xuống, trấn an khẽ:

"Hẳn là có tin gấp."

Tô Tĩnh Lam gật đầu, rồi nhẹ nói:
"Vậy chúng ta cũng nên về thôi. Ra ngoài đã lâu."

"Được." Thúc Tư Kỳ nắm chặt tay nàng hơn.
Giữa trời tuyết, hai người sánh bước trở về Lôi phủ, bóng dáng hòa cùng sắc trắng mờ của Hoàng Đô mùa đông.

____


Vô Tịch Điện.

Gió đông vừa lùa qua mái ngói lưu ly, mang theo chút lạnh buốt thấm vào tận lòng người. Hương trầm trong điện cháy dở, khói mảnh như tơ, bay chậm chạp quanh những cột trụ chạm rồng.

Thường ngày, nơi đây vẫn vang tiếng tấu chương lật đều đều, xen lẫn mùi trầm ấm khiến người ta an ổn. Thế nhưng hôm nay, cả Vô Tịch Điện lại tĩnh lặng đến khác thường-yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng gió chạm song cửa cũng trở nên rõ ràng.

Phó Nguyệt Hàn tựa nhẹ vào long tọa, đôi mi rũ xuống. Trong tay nàng là một mẩu giấy nhỏ, mà nàng đã nhìn không biết bao lâu-lâu đến nỗi Xuân Thu đứng hầu bên vẫn không dám thở mạnh, sợ quấy rối đến tâm thần của thánh thượng.

Đúng lúc ấy, bước chân khe khẽ vang ngoài thềm điện. Xuân Nghi nhanh chóng tiến vào, cúi người hành lễ, giọng cung kính mà vẫn mang chút dè dặt:

"Khởi bẩm thánh thượng, Định Quốc Công cầu kiến."

Lời báo như một cái kéo sắc bén cắt đứt dòng suy nghĩ đang phiêu du của Phó Nguyệt Hàn.
Nàng hơi chớp mắt, hàng mi khẽ rung-như để xua đi lớp mông lung còn vương. Sau đó mới nhẹ giọng chuẩn tấu.

Phó Nguyệt Hàn thu lại mẩu giấy trong tay, động tác chậm rãi nhưng cẩn trọng đến lạ. Nàng đặt nó vào ngăn tủ nhỏ bên cạnh, tự tay khóa lại, chìa khóa nhỏ chạm vào ổ phát ra tiếng cạch rất khẽ-song trong tĩnh lặng của Vô Tịch Điện lại như tiếng đá rơi vào lòng nước.

Đến khi nàng ngẩng đầu lên, Phó Phục cũng vừa lúc tiến đến giữa điện. Hắn cúi thấp người, khom lưng cung kính:
"Thần tham kiến thánh thượng."

Phó Nguyệt Hàn gật nhẹ, âm giọng ôn hoà:
"Hoàng cữu miễn lễ. Có việc gì tìm trẫm?"

Phó Phục không đáp ngay. Hắn chậm rãi bước đến bên án thư, từ ống tay áo rộng, hắn rút ra một cuộn giấy da cũ, được buộc bằng dây đỏ tinh tế, rồi hai tay dâng lên.

Ánh mắt Phó Nguyệt Hàn hơi trầm xuống.
Một thoáng nàng nhìn gương mặt hoàng cữu, sau đó mới đưa tay tiếp nhận cuộn giấy. Ngón tay nàng chạm vào dây đỏ, giây phút ấy tựa hồ đã cảm nhận được mạch khí khác thường bên trong.

Nàng tháo nút thắt.

Mở ra một phần ba-

Bàn tay Phó Nguyệt Hàn chợt dừng lại.
Như có luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng nàng.

Đồng tử thu nhỏ, gương mặt bình tĩnh thường ngày phảng phất dao động hiếm thấy. Nàng ngẩng đầu nhìn Phó Phục, giọng gần như không kìm được:

"Cái này..."

Không đợi đáp lại, nàng đã mở hết phần còn lại. Cuộn giấy da trải ra như một bức đồ họa cổ xưa, ký hiệu dày đặc như mạng nhện.

Trong khoảnh khắc ấy, hơi thở nàng khẽ lệch một nhịp-mỏng nhẹ mà khó nắm.

Đầu ngón tay nàng run lên thật khẽ.
Nàng đưa tay men theo những ký tự lạ lẫm, chạm vào các tuyến quan đạo, rồi dừng lại nơi những đường hầm bí mật được vẽ bằng mực đen đậm nhất.

Một tiếng thì thầm bật khỏi môi nàng, nhỏ đến mức như nỗi kinh ngạc bị dồn nén trong lồng ngực:

"Thật sự... bắt được rồi sao..."

Phó Phục đứng thẳng, vẻ mặt không giấu được sự trịnh trọng:

"Là thật, thánh thượng. Thần đã lập tức phái người đi phân tra thử. Đoán chừng không bao lâu nữa sẽ có kết quả hồi báo."

Không khí trong điện như đọng lại một khắc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com