Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 141




Kẻ xuyên việt không thể ngờ




Quay trở lại bên kia đại phòng, phía sau nam nhân áo trắng, đại gương rung lên từng đợt một, chấn động dội vào vách đá, âm thanh trầm đục lan khắp không gian như sóng ngầm dưới mặt nước.

Thế nhưng hắn vẫn ngồi yên bất động.

Trước mặt là chén trà còn bốc khói, hắn nhàn nhạt nhấp một ngụm, thần sắc thản nhiên đến mức tựa như mọi biến chuyển phía sau lưng đều không liên quan tới mình.

Chỉ đến khi những rung động ấy dần trở nên dữ dội hơn, một tiếng "ầm" nặng nề vang lên, nắp gương cuối cùng cũng chậm rãi mở ra, âm thanh ma sát của đá lớn kéo dài, phá tan sự tĩnh mịch trong phòng.

Ánh sáng theo khe hở ấy từng chút một tràn xuống, như dòng nước phá vỡ bóng tối tích tụ đã lâu.

Thúc Tư Kỳ là người đầu tiên hứng trọn luồng sáng ấy. Ở trong hầm quá lâu, đôi mắt nàng chưa kịp thích nghi, mi mắt theo phản xạ khẽ khép lại, hàng mi run nhẹ. Một tay nàng đưa lên che trước trán, hít sâu một hơi, đợi cảm giác chói lóa dịu đi.

Đợi đến khi thích ứng được, nàng mới chậm rãi buông tay bám vào thành gương, ngẩng đầu nhìn quanh.

Khi tầm nhìn dần rõ, nàng chợt sững người.

Rèm sa mỏng buông rủ theo gió, cổ bình men xanh bày dọc hai bên, hoa văn tinh xảo uốn lượn như sống. Những cột trụ cao lớn chạm khắc long vân, từng đường nét đều toát lên vẻ tôn nghiêm mà xa cách.

Tim Thúc Tư Kỳ bỗng căng thẳng.

Cảm giác giống như vừa bước vào một nơi vốn không nên bước vào.

Phía dưới, Tô Tĩnh Lam thấp giọng hỏi, giọng còn vương hơi thở gấp:

"Thế nào?"

Thúc Tư Kỳ hoàn hồn, chậm rãi buông tay khỏi mép gương, bước ra ngoài. Nàng đưa tay kéo Tô Tĩnh Lam theo bản năng, giọng khàn đi vì căng thẳng:

"Chỗ này..."
Nàng dừng lại một nhịp, rồi mới nói tiếp:
"Giống như hoàng cung."

Ba người phía sau nghe vậy, sắc mặt đồng loạt thay đổi. Không ai nói thêm lời nào, nhưng sống lưng đều căng cứng, một cảm giác nguy hiểm âm thầm lan ra.

Đúng lúc ấy, một giọng nam nhân chợt vang lên, lười nhác mà rõ ràng, như đã chờ đợi từ rất lâu:

"Ai~"
"Rốt cuộc cũng chờ được ngươi a."

Cả bốn người gần như cùng lúc chấn động, suýt chút nữa phản xạ xuất thủ.

Thúc Tư Kỳ lập tức ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp rèm sa lay động. Lúc này nàng mới nhận ra - phía ngoài rèm, có một bóng dáng bạch y đã ngồi đó từ bao giờ.

Tô Tĩnh Lam siết chặt tay nàng, lông mày khẽ nhíu, trong ánh mắt không giấu được lo lắng. Thúc Tư Kỳ khẽ bóp lại tay nàng, như trấn an, rồi mới bước lên trước một bước, giọng giữ vững:

"Ngài là... quốc sư?"

Nam nhân ngoài rèm khẽ khựng.

Rồi bật cười nhẹ, giọng mang theo chút hoài niệm mơ hồ:
"Quốc sư?"

Hắn đứng dậy.

Vừa xoay người về phía nàng, vừa chậm rãi nói:
"Đã rất lâu không gặp a... Tư Kỳ."

Hai chữ "Tư Kỳ" vừa rơi xuống, bước chân Thúc Tư Kỳ lập tức dừng lại.

Tim nàng như bị ai đó bóp chặt.

Qua lớp rèm, nàng chỉ nhìn thấy một bóng dáng gầy gầy của lão nhân, dáng đứng thẳng, khí chất trầm ổn. Nàng có thể khẳng định - ở hiện đại, nàng chưa từng gặp người này.

Thế nhưng...

Một cảm giác quen thuộc đến đáng sợ dâng lên từ đáy lòng.

Thúc Tư Kỳ bước thêm một bước, đưa tay vén rèm.

Khoảnh khắc dung mạo đối phương hiện ra hoàn toàn trước mắt -

Như có người phủi sạch lớp bụi thời gian.
Ký ức đột ngột lật ngược, ào ạt tràn về, không cho nàng kịp né tránh.

Đồng tử nàng co rút dữ dội, toàn thân cứng đờ, đầu gối mềm nhũn, suýt nữa thì đứng không vững.

Tô Tĩnh Lam không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ thấy sắc mặt Thúc Tư Kỳ trắng bệch, lập tức vươn tay đỡ lấy nàng, thấp giọng hỏi gấp:

"Nàng không sao chứ?"

Thúc Tư Kỳ không đáp.

Ánh mắt nàng dán chặt lên gương mặt nam nhân trước mắt, run rẩy đến mức khó tin. Cổ họng khô khốc, phải nuốt mạnh một ngụm mới thốt ra được tiếng:

"Ngươi... ngươi là..."

Môi nàng mấp máy, từng chữ như cào xé cổ họng:

"Cố... Cố Xuyên?"

Nam nhân nhìn nàng, đôi mắt khẽ ngấn nước. Hắn cười rất nhẹ, như sợ kinh động điều gì đó mong manh:

"Là ta."

Một tiếng "bang" nổ tung trong đầu Thúc Tư Kỳ.

Mọi thứ xung quanh như bị đẩy lùi ra xa. Không gian, âm thanh, ánh sáng - tất cả đều mờ đi.

Thúc Tư Kỳ nhắm mắt lại.

Nàng ép bản thân hít sâu một hơi, rồi thêm một hơi nữa, cố gắng kéo ý thức trở về. Trong đầu hỗn loạn như sóng vỡ bờ, nhưng nàng vẫn buộc mình phải bình tĩnh - thật bình tĩnh.

Thế nhưng khi mở mắt ra, giọng nàng vẫn không kìm được mà bật khẽ, mang theo run rẩy rất nhẹ:

"Chuyện này... sao có thể...?"

Cố Xuyên nhìn nàng, hàng mi khẽ rũ xuống. Hắn cười nhạt một tiếng, giọng trầm và chậm, như đang nói một điều hiển nhiên đến tàn nhẫn:

"Trên đời này... không có gì là không thể a."

Lúc ấy, lão Vệ đứng phía sau rốt cuộc cũng không nhịn được nữa. Lão nhìn Thúc Tư Kỳ, tưởng nàng còn chưa tin người trước mặt, vội vàng lên tiếng, giọng mang theo vài phần nghiêm túc:

"Điện hạ."
"Vị này... quả thực là quốc sư của chúng ta."

Cố Xuyên nghe vậy liền ngẩng đầu, ánh mắt chuyển sang lão Vệ. Trong khoảnh khắc ấy, trong đáy mắt hắn hiện lên một tia hoài niệm rất sâu, rất xa.

"Ngự Thống Vũ tướng quân."
Hắn chậm rãi nói,
"Biệt lai vô dạng."

Lão Vệ thoáng sững người.

Rồi rất nhanh, lão chỉnh lại y phục, hơi cúi đầu đáp lễ, giọng trầm thấp nhưng kính trọng:

"Quốc sư."
"Biệt lai vô dạng."

Ánh mắt lão dừng trên người Cố Xuyên, mang theo cảm khái không giấu được -
dung mạo ấy, giọng nói ấy, thậm chí cả thần thái ấy... vẫn như năm xưa. Tựa hồ thời gian chưa từng chạm đến người này, chỉ lặng lẽ lướt qua mà bỏ quên hắn lại phía sau.

Trong lúc hai người trao đổi ngắn ngủi, Thúc Tư Kỳ đã dần lấy lại được bình tĩnh. Nàng hít một hơi thật sâu, sắc mặt trở nên nghiêm lại, ánh mắt nhìn thẳng Cố Xuyên:

"Ta cần một lời giải."

Cố Xuyên quay lại nhìn nàng, gật đầu rất khẽ:

"Chuyện này... rất dài."
Hắn cười nhẹ,
"Lại còn rất phức tạp."

Nói xong, hắn xoay người trở lại bàn, thong thả ngồi xuống, phẩy tay ra hiệu:

"Trước hết, ngồi xuống đã."
"Rồi ta sẽ nói."

Mọi người lần lượt an vị.

Trong đại phòng rộng lớn, ánh nến lay động, bầu không khí im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng than hồng nổ lách tách.

Cố Xuyên nhìn Thúc Tư Kỳ, trầm ngâm một lát, rồi mới chậm rãi nói:

"Chuyện này... ta không biết nên bắt đầu kể từ đâu a."

Thúc Tư Kỳ đưa tay nhận chén trà ấm A Dương vừa rót, đầu ngón tay còn hơi lạnh. Nàng cúi mắt nhìn làn hơi nước mỏng manh bốc lên, rồi nói thẳng:

"Vậy thì bắt đầu từ lúc ngươi xuyên đến đây đi."

Nói xong, nàng dừng lại một chút, ngước mắt nhìn hắn, ánh nhìn mang theo một tia sắc bén rất nhỏ:

"Ta nhớ rất rõ."
"Lần đó... không phải ngươi nói trở về thăm gia gia sao?"

Câu nói vừa dứt, ba người còn lại đều khẽ khựng.

Cuộc đối thoại giữa hai người trước mắt bỗng nhiên lệch khỏi quỹ đạo mà họ quen biết -
như thể có một tầng thế giới khác đang lặng lẽ mở ra, nhưng họ lại đứng ngoài cánh cửa, hoàn toàn không hiểu gì cả.

Cố Xuyên gật đầu:
"Đúng vậy."

Hắn nhấp một ngụm trà, giọng đều đều:

"Nhưng trên đường cao tốc, gần đến nơi... Hệ thống phanh đột nhiên mất tác dụng, xe đối diện lao sang, va chạm trực diện."

Hắn không nói tiếp.

Nhưng Thúc Tư Kỳ đã hiểu.

Tim nàng khẽ trầm xuống -
cảm giác ấy, nàng quá quen.

Có lẽ... cũng giống như nàng.
Sau khoảnh khắc đó, liền vượt qua một lằn ranh không thể quay đầu.

Đúng lúc ấy, một giọng nói xen vào, mang theo nghi hoặc không che giấu được.
"Đường... cao tốc?"

Tô Tĩnh Lam cau mày, ánh mắt dừng trên hai người, khó hiểu rõ rệt.

Thúc Tư Kỳ khẽ cứng người, theo bản năng nhìn sang Cố Xuyên, trong mắt thoáng hiện vẻ không biết phải giải thích thế nào.

Cố Xuyên lại nhanh miệng hơn nàng một bước, bật cười nói:

"Đằng nào sau này ngươi cũng phải cùng mấy cái lão bà kể a. Chi bằng hiện tại-"

"Khụ khụ khụ-!"

Thúc Tư Kỳ sặc trà, ho liên tiếp mấy tiếng. Nàng vội đặt chén xuống, liếc xéo Cố Xuyên một cái đầy cảnh cáo.

Cố Xuyên lập tức im bặt, thức thời ngậm miệng.

Thúc Tư Kỳ ho khan một tiếng, vội vàng lấy lại vẻ nghiêm chỉnh, quay sang Tô Tĩnh Lam giải thích:

"Để ta nói."
"Ý hắn 'đường cao tốc' tức là..."
Nàng hơi chần chừ một nhịp,
"đại lộ chỉ dành riêng cho xe ngựa, đại xa các loại, không cho người đi bộ a."

A Dương và lão Vệ nghe vậy, đồng thời "à" một tiếng.

Hai người gật gù như đã hiểu ra, tuy trong lòng vẫn không rõ cách gọi này từ đâu mà có, nhưng cũng miễn cưỡng tiếp nhận được.

Chỉ có Tô Tĩnh Lam vẫn nhìn Thúc Tư Kỳ, ánh mắt sâu hơn một chút -
như thể vừa nghe thấy điều gì đó không thuộc về thế giới này, nhưng lại bị một lớp sương mỏng che đi, chưa kịp chạm tới chân tướng.

Thấy mọi người rốt cuộc cũng an ổn hơn đôi chút, Cố Xuyên mới tiếp tục.

"Nếu lấy thời gian của nơi này làm chuẩn..."
Hắn nói chậm, từng chữ như được cân nhắc rất kỹ,
"thì ta đã đến đây từ rất sớm. Sớm hơn các ngươi tưởng rất nhiều."

Nói đến đó, hắn cúi đầu, ngón tay vô thức vân vê trên vành chén trà, nhưng lại không có ý định uống. Giọng nói theo động tác ấy mà chậm dần, trầm xuống:

"Ngươi nói xem..."
"Một khắc trước, trước mắt còn là đại lộ cao tốc."
"Bốn phía là xe cộ như nước chảy, ánh đèn sáng đến chói mắt."

Hắn ngước lên, khóe môi cong thành một nụ cười mờ nhạt:

"Chớp mắt một cái... Ta đứng giữa rừng sâu, không đường, không người, không một thứ quen thuộc nào còn tồn tại."

Hắn khẽ cười, nhưng nụ cười ấy nhạt đến gần như không có.

"Vậy mà ta lại không nhớ rõ..."
"Lúc đó, bản thân mình đã khủng hoảng đến mức nào."

Câu nói rơi xuống, dư âm như còn quẩn quanh trong đại điện.

Không ai lên tiếng.

Bởi vì bọn họ đều hiểu -
cảm giác ấy, nỗi hoảng sợ ấy, sự bàng hoàng ấy...
không thể nào thuật lại trọn vẹn. Người chưa từng trải qua, dù có cố hình dung đến đâu, cũng chỉ đứng ngoài rìa.

Thúc Tư Kỳ im lặng hồi lâu, mới lên tiếng, giọng đã thấp đi rất nhiều:
"Sau đó... thì sao?"

Cố Xuyên nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt thoáng qua một tia rất khẽ, như một lời xác nhận chỉ hai người mới hiểu.

"Sau đó a... Ta đi rất lâu."

"Đi không có phương hướng."
"Ngày nối ngày, đêm thay đêm."
"Cho đến khi thân thể mệt mỏi, suy kiệt..."

Hắn dừng lại một nhịp.

"Ngay lúc ta nghĩ... có lẽ mình sẽ chết thêm một lần nữa, chết ở nơi không ai biết đến."

Giọng hắn vẫn bình thản, không hề mang theo nửa phần hoảng loạn hay sợ hãi của năm xưa. Những ký ức kia, dường như đã bị năm tháng mài mòn, trở thành câu chuyện được thuật lại từ một góc nhìn thứ ba.

"...may mắn."
"Có người đi ngang, cứu ta."

Nói xong, Cố Xuyên quay sang nhìn Thúc Tư Kỳ, khẽ nhướng mày:

"Ngươi nói xem... Là ai a?"

Mí mắt Thúc Tư Kỳ khẽ giật. Gần như không cần suy nghĩ, nàng đã có đáp án:

"Là... ta phụ vương?"

Cố Xuyên bật cười nhẹ:
"Xem ra xưng hô cũng đã trôi chảy không ít a."

Thúc Tư Kỳ nghe vậy liền hắng giọng, rũ mắt đi, không đáp.

Cố Xuyên quen tay vuốt râu cằm, tiếp tục nói:

"Lần nữa tỉnh lại..."
"Trước mắt là vàng son mái ngói, rèm ngọc lay động."

"Hân hoan - vì ít nhất ta còn sống. Nhưng cũng kinh hãi - vì ta biết rõ..."
"Đây không phải là nơi ta nên tồn tại."

Thúc Tư Kỳ lặng lẽ lắng nghe.

Nàng quá hiểu Cố Xuyên. Hơn mười năm tri kỷ, tính cách hắn ra sao nàng đều rõ. Cố Xuyên không phải kẻ dễ hoảng loạn. Hắn sinh ra trong gia đình nhiều đời xem tinh tượng, tin vào vận mệnh, tin vào những thứ vượt ngoài lý tính - cho nên khi đối diện với việc xuyên đến đây, hắn không phủ nhận, cũng không chối bỏ.

Đúng lúc ấy, Tô Tĩnh Lam rốt cuộc không thể tiếp tục im lặng.
"Xin chờ đã."

Nàng nhíu chặt mày, trong mắt là nghi hoặc xen lẫn chấn động:

"Xin thứ cho ta thất lễ..."
"Nhưng ta thật sự không hiểu."
"Hai người đang nói về điều gì vậy...?"

Nàng siết chặt tay áo mình:

"Cảm giác như..."
"Các ngươi đang đứng ở một nơi khác. Hoàn toàn tách biệt khỏi những điều chúng ta biết."

Thúc Tư Kỳ nhìn nàng, rồi quay sang lão Vệ và A Dương. Cả hai đều có chung một biểu cảm - mờ mịt, hoang mang, không biết phải tiếp nhận điều gì trước.

Nàng hít nhẹ một hơi, nắm lấy tay Tô Tĩnh Lam, đầu ngón tay khẽ xoa trấn an:

"Tĩnh Lam. Nếu như ta nói..."

Nàng ngẩng mắt, nhìn thẳng vào nàng ấy:

"Ta và Cố Xuyên..."
"Không thuộc về thế giới này đâu?"

Không khí lập tức như bị bóp nghẹt.

Đồng tử Tô Tĩnh Lam khẽ co lại, dường như vẫn chưa thể hiểu trọn ý nghĩa của câu nói ấy. A Dương thậm chí quên cả thở.

Thúc Tư Kỳ nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên bộ chén sứ đặt ngay ngắn trên bàn.

Nàng buông tay Tô Tĩnh Lam, cầm một chén trà đặt ra ngoài khay, giọng chậm rãi mà rõ ràng:

"Ta giả sử... Chiếc chén này là thế giới của các ngươi."

"Bao gồm Nam Uyên, Đại Mạc, Đông Triều, Tây Di."
"Bao gồm chư hầu, triều đình, chiến tranh, tín ngưỡng."
"Bao gồm những tri thức, sử thi, và lẽ thường mà nàng biết."

Nàng dừng lại.

Tô Tĩnh Lam khẽ hỏi, giọng rất nhỏ:
"...Bao gồm cả ta sao?"

Thúc Tư Kỳ gật đầu:

"Đúng vậy. Bao gồm việc nàng sinh ra, lớn lên, và đứng ở đây."

Thấy Tô Tĩnh Lam chậm rãi gật đầu, nàng mới đưa tay cầm chiếc chén thứ hai, đặt cạnh chiếc đầu tiên:

"Còn đây... Là nơi ta và Cố Xuyên từng sống."

Nàng dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, từng chữ như mở ra một cánh cửa xa lạ:

"Ở đó, cũng có núi sông, quốc gia, chiến tranh và quyền lực."
"Nhưng ngoài ra..."
"Còn có những thứ vượt xa nơi này."

"Có đại xa tự chạy không cần ngựa."
"Có đường dài nối liền vạn dặm, người đi nhanh hơn gió."
"Có vật nhỏ trong tay nhưng chứa được sách vở của trăm năm."
"Có ánh sáng không cần lửa, có tiếng nói truyền đi ngàn dặm."
"Có tri thức được ghi chép, tích lũy, không mất đi theo từng triều đại."
"Có lịch sử bị mổ xẻ, có thiên tượng được giải thích bằng quy luật."
"Và còn có những thứ... Ngay cả thần linh cũng bị đem ra đặt câu hỏi."

Tô Tĩnh Lam nghe đến đây, thân thể bắt đầu run lên.

Những điều ấy vượt xa trí tưởng tượng của nàng, như từng nhát búa nện vào nhận thức vốn có. Nàng nhìn Thúc Tư Kỳ, như nhìn một người vừa bước ra từ một cõi không thể chạm tới:

"Có nghĩa là..."
"A Kỳ nàng... là người từ tương lai xa xôi đến sao...?"

Sắc mặt nàng tái nhợt.

Thúc Tư Kỳ lập tức nắm lại tay nàng, siết nhẹ:
"Đúng là như thế."

Không khí trầm mặc tưởng như có thể kéo dài mãi, dày đến mức khiến người ta khó thở.

Nhưng đúng lúc ấy, Cố Xuyên lên tiếng, giọng không lớn, lại mang theo một sức nặng kỳ lạ, như lưỡi dao cắm thẳng vào khoảng lặng.

Hắn đặt chén trà xuống, tiếng chạm rất nhẹ, nhưng đủ để kéo mọi người trở lại thực tại.

"Khoan kết luận vội a, Tư Kỳ. Ta còn chưa kể xong câu chuyện của mình đâu."

Thúc Tư Kỳ khẽ run lên.

Không hiểu vì sao, nàng bỗng có một linh cảm rất rõ ràng -
những lời tiếp theo của hắn, mới là thứ thật sự đánh gục nàng.

Bàn tay đang nắm tay Tô Tĩnh Lam vô thức siết chặt thêm một chút, lực không lớn, nhưng mang theo một sự bất an khó giấu, tựa như đang tìm một điểm neo để không bị cuốn trôi.

Tô Tĩnh Lam cảm nhận được rất rõ.

Nàng ngước mắt nhìn Thúc Tư Kỳ. Dù trong đầu vẫn còn hỗn loạn, dù những điều vừa nghe vượt xa mọi tri thức nàng từng biết. Thế nhưng có một điều, từ đầu đến cuối, nàng lại chưa từng do dự.

Bất kể người trước mặt nàng là ai.
Là nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, lạnh lùng quyết đoán.
Hay là kẻ bị kéo khỏi thời đại của chính mình, lạc bước giữa dòng lịch sử -

Người nàng lựa chọn, từ đầu đến cuối, chỉ có một.

Là người đang ngồi cạnh nàng, lặng lẽ nắm chặt tay nàng, không buông.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com