Chương 2
Nhiếp chính vương giá đáo!
Trong khi Kỷ vương phủ vẫn còn bận rộn chuyển giao tấu chương, người trong phủ như mắc cửi, thì tại phía Đông kinh thành, một loạt đèn lồng đỏ đã được treo cao dọc các hành lang hoa lệ của Vân Hoa lâu.
Vân Hoa lâu – thanh lâu nổi danh nhất Nam Uyên, cũng là nơi không ít quan lại thích lui tới sau buổi thiết triều, vì rượu ngon, vì mỹ nhân và... bí mật được giữ tốt hơn phủ nha.
Giờ Tuất, tầng hai dãy phía Tây, ba bốn quan viên mặc thường phục tụ lại nơi một gian nhã thất nhìn ra hồ sen. Khói hương vờn nhẹ, rượu sóng sánh, tiếng đàn tì bà từ lầu dưới lấp ló.
Một vị trung niên thân hình đẫy đà, râu ria rậm rạp, nhấp một ngụm rượu rồi cười khẽ:
"Lần đầu thiết triều, Nhiếp chính Vương quả nhiên khí thế bất phàm... nhưng các vị nghĩ xem, thân là người từng cầm quân đánh Mạc Bắc, giờ lại ngồi chính điện chỉ đạo triều cương, thật là..."
Một người khác nhỏ giọng tiếp lời:
"Là thật hay không, cũng có người bắt đầu bất an rồi. Chẳng phải sáng nay Tô đại nhân suýt nữa bị 'gãy' một nhát đấy sao?"
Mọi người cười rộ, trong đó có kẻ huých nhẹ tay áo người ngồi gần:
"Ngươi nói xem, vị này... liệu có mưu tính từ trước? Mười năm không tranh, đến khi tiên đế vừa băng, liền bước lên ngai chính sự. Lạ thật."
"Lạ gì," – một người trong số họ gõ nhẹ chén rượu. – "Năm xưa nàng theo tiên hoàng đánh Mạc Bắc, máu nhuộm áo giáp, lập công không nhỏ. Người như thế mà chịu yên thân mười năm? Ta thấy... chẳng qua là chờ thời."
Trong góc khuất hành lang, một bóng dáng mảnh khảnh giật nhẹ mình.
Tô Tĩnh Lam vốn chỉ theo lệnh Thái phó đến đưa chút sổ sách cho nhị thiếu chủ Đông Lý gia, ai ngờ lại lạc đường vào nhầm tầng, tai vừa chạm vào đoạn trò chuyện trên, đã bất giác đứng sững.
Nàng từng gặp qua Nhiếp chính Vương hôm nay, dù có nghi hoặc vài điểm, nhưng vẫn cho rằng người ấy là một đại thần cẩn trọng. Nào ngờ sau lưng lại có những lời như thế... Tô Tĩnh Lam cắn nhẹ môi, không khỏi ngầm siết chặt quyển sổ đang cầm.
"Phải rồi," – tiếng cười lại vang lên. – "Nghe nói hắn từng trọng thương năm ấy, đầu gần nứt, từ đó tính khí thay đổi. Biết đâu giờ là 'một người khác' cũng nên."
"Ngươi nói như quỷ nhập xác." – Một người cười ồ.
"Thì ta nói đùa thôi! Nhưng chuyện triều đình, đùa quá hóa thật, khó lường lắm!"
Lúc ấy, một kỹ nữ bước ra hành lang, nhìn thấy Tô Tĩnh Lam, khẽ "A" lên một tiếng:
"Vị thư sinh này tìm ai vậy?"
Tô Tĩnh Lam giật mình, vội cúi đầu cảm tạ, cáo lỗi vài câu rồi rời khỏi tầng lầu trong im lặng. Trái tim vẫn như bị ai đè nặng.
____
Đêm đó, trăng không tròn, gió cũng không lớn. Trong phủ Kỷ vương, Thúc Tư Kỳ ngồi một mình dưới mái hiên, phía trước là bàn cờ đã mở sẵn.
Nàng cầm một quân cờ đen, tay xoay xoay.
Từ sáng đến giờ, đủ loại ánh mắt soi xét, những thăm dò ngầm, dường như nàng đều cảm được. Thân thể này từng là chiến thần một thời, cũng từng là cái gai trong mắt bao người.
"Thân phận này... thật phiền phức." – Nàng lẩm bẩm.
Ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện sau rặng trúc – là Tưởng Bình, tâm phúc lâu năm của Kỷ vương, cũng là người đầu tiên phát hiện "vương gia" tỉnh lại khác thường nhưng vẫn tuyệt đối trung thành.
"Vương gia, tin từ Vân Hoa lâu truyền về. Có vài người... tụ họp bàn luận về ngài."
"Ồ?" – Thúc Tư Kỳ chống tay lên cằm. – "Bọn họ nói gì?"
Tưởng Bình chần chừ một lát:
"Cũng chẳng có gì quá đáng, nhưng... có người nhắc tới chuyện năm xưa, và cả... vết thương trên đầu."
Thúc Tư Kỳ nhướng mày, nhấc một quân cờ trắng, đặt xuống bàn:
"Vết thương này đúng là tai họa."
"Nhưng cũng là phúc." – Tưởng Bình mỉm cười. "Nếu không có nó, ngài đâu thể dọa bọn họ như bây giờ."
Nàng khẽ cười thành tiếng, lười biếng dựa vào ghế:
"Phúc hay họa, chưa biết. Nhưng nếu cứ nói mãi như thế, có khi ta thật sự hóa thân thành yêu nghiệt."
____
Ở một góc khác trong thành, Tô Tĩnh Lam trở về phòng trọ nhỏ, ngồi một mình thổi tắt đèn dầu.
Trong bóng tối, nàng nhớ lại từng ánh mắt của Nhiếp chính Vương trong đại điện, nhớ đến giọng điệu khi đối đáp tấu chương. Lòng không khỏi gợn lên chút nghi hoặc.
"Là một người đáng kính... hay là một người đáng ngờ?"
Không ai trả lời.
Chỉ có ánh trăng rọi qua song cửa, lặng lẽ kéo dài bóng người trên nền đất lạnh.
Tĩnh Lam thở dài, ngón tay khẽ vuốt ve chiếc trâm bạc – món quà nàng vừa nhận từ một người thân cận trong phủ Kỷ vương. Đó không chỉ là vật trang sức, mà còn là dấu hiệu nàng chưa thể buông bỏ quá khứ và những bí mật đang chờ được hé lộ.
"Mình phải rõ ràng hơn," Tô Tĩnh Lam tự nhủ, ánh mắt lóe lên quyết tâm. "Để không trở thành người chỉ đứng nhìn trong cuộc chơi mà không biết nước cờ kế tiếp là gì."
Bên ngoài, tiếng bước chân rộn ràng vang lên từ con ngõ nhỏ – có lẽ là người đưa tin mới hay khách lạ đến thành. Tô Tĩnh Lam lặng lẽ đứng dậy, thả hồn theo từng âm thanh, như thể tìm kiếm manh mối cho những ngày sắp tới.
Nghĩ đến đó, nàng mỉm cười nhẹ, tựa như đang chuẩn bị một kế hoạch cho riêng mình giữa những toan tính không ngừng nghỉ của triều đình.
____
Trời chưa sáng hẳn, bầu trời còn mờ sương, nhưng sân trước Tư Văn điện đã rộn ràng bóng người. Đây là nơi dạy dỗ các hoàng tử, vương tôn, đôi khi còn có đích thân các hoàng thân đến nghe giảng để nắm tình hình.
Hôm nay, buổi học của tiểu hoàng đế Cảnh Quân lại có sự góp mặt đặc biệt: Nhiếp chính Vương – Cảnh Giai Kỳ.
Tiếng truyền vang dội từ xa:
"Nhiếp chính Vương giá đáo!"
Đám thị vệ cùng các quan giảng học đang lúi húi chỉnh sửa giấy mực bỗng giật nảy mình, xô đẩy nhau đứng dậy chỉnh y phục, sắc mặt hoảng hốt. Người đứng đầu giảng đường – Đông Lý học chính – thậm chí còn quệt tay lau mồ hôi lên áo bào, giọng run như sấm nhỏ:
"Ngài... ngài ấy đến thật sao?!"
Trong lúc ấy, tiểu hoàng đế Cảnh Quân thì đang ngủ gà ngủ gật trên chiếu, đầu ngả vào gối sách. Đến khi thị nữ ghé tai nhắc:
"Vương gia tới rồi bệ hạ ơi!"
Tiểu hài tử bật dậy, tóc tai rối tung, mặt dính... dấu mực. Cảnh Quân cuống cuồng cầm khăn lau nhưng càng lau càng lem. Nhìn bộ dạng tiểu hoàng đế, ai cũng nín thở chờ sấm sét từ trời giáng xuống.
Nhưng Nhiếp chính Vương vừa bước vào lại chỉ nhướng mày, tay chắp sau lưng, thong thả cười khẽ:
"Bệ hạ... người học đạo trị quốc, sao lại giống như vừa trốn ra từ giấy vẽ thế này?"
Toàn bộ Tư Văn điện nín thinh.
Cảnh Quân đỏ mặt cúi đầu, lắp bắp:
"Hoàng bá, trẫm... trẫm đọc sách đến mệt quá, nên mới... nghỉ một chút."
"Ồ?" – Thúc Tư Kỳ chậm rãi bước đến, nhấc một quyển sách bị mở ngược lên, lật lại rồi đặt xuống. – "Nghỉ đến độ sách cũng không biết đâu đầu đâu cuối, thật là vất vả."
Đông Lý học chính vội vàng lên tiếng vớt vát:
"Bệ hạ tuy còn nhỏ, nhưng đã thuộc ba thiên Đại học, sáu đoạn Luận ngữ... chỉ là, hôm nay trời sớm, thân thể người... chưa hoàn toàn hồi sức..."
"Hay là chưa hoàn toàn hồi tỉnh?" – Thúc Tư Kỳ nheo mắt. – "Đại học chi đạo, tại minh minh đức... Minh đức còn chưa thấy, đã thấy ngáp dài."
Cảnh Quân chột dạ, ngẩng đầu nhỏ giọng:
"Hoàng bá... người hay quá, trẫm... trẫm sẽ học tiếp, không ngáp nữa..."
Không ai dám cười. Nhưng một thái giám lỡ rùng mình khẽ "khục" một tiếng, ngay lập tức bị cả hàng người trừng mắt.
Thúc Tư Kỳ đưa tay kéo một chiếc ghế mây ngồi xuống, ra hiệu cho Đông Lý học chính giảng bài tiếp.
Bài hôm đó nói về chữ "Tín" trong Ngũ thường. Đông Lý giảng xong một đoạn, liền gọi Cảnh Quân đọc lại. Hắn lắp bắp một chút, đoạn nhớ ra rồi đọc khá trôi chảy.
Thúc Tư Kỳ gật đầu, rồi lại hỏi:
"Bệ hạ, biết nghĩa chứ?"
Cảnh Quân gật gù tự tin:
"Tín là... là người không được nói dối."
"Ồ?" – Thúc Tư Kỳ nghiêng đầu. – "Vậy đêm qua, có phải có một người nói dối rằng đã học hết chương ba Luận ngữ?"
Tiểu hoàng đế lập tức rụt cổ, giọng nhỏ hơn tiếng muỗi:
"Không... không tính là nói dối... chỉ là chưa học kịp..."
"Thế thì phải gọi là nói sớm hơn sự thật." – Nhiếp chính Vương gật gù. – "Là 'tiên ngữ', không phải 'vọng ngữ'."
Đông Lý học chính suýt nghẹn, vội đổi chủ đề, mời Thúc Tư Kỳ kiểm tra phần khác.
Sau khi xem qua sách vở, văn tự và nét chữ của Cảnh Quân, nàng ra hiệu cho mọi người lui ra một chút, chỉ giữ lại tiểu hoàng đế và một thị nữ thân cận.
Cánh cửa Tư Văn điện vừa khép lại, không gian lập tức tĩnh lặng như hồ nước không gợn. Cảnh Quân ngồi thẳng dậy, vẻ căng thẳng hiện rõ, không còn dám lơ mơ như trước.
Thúc Tư Kỳ thong thả rút ra một phong thư nhỏ từ tay áo, đặt trước mặt ấu đế.
"Bệ hạ, biết đây là gì không?"
Cảnh Quân lắc đầu, mắt lấm lét nhìn phong thư.
"Là thư do tiên hoàng để lại, căn dặn về cách dưỡng thành một minh quân." – Nàng nghiêng đầu, ánh mắt hờ hững nhưng lời lẽ như lưỡi dao lạnh. – "Trong đó có nói, 'kẻ làm vua, nếu không sớm chịu đắng cay, thì chỉ là bình hoa chốn miếu đường'."
Hắn nuốt nước bọt, không dám hỏi tiếp.
"Bệ hạ năm nay tám tuổi. Còn tám năm nữa, sẽ đủ tuổi trưởng thành." – Thúc Tư Kỳ chống tay lên bàn. – "Tám năm đủ để tôi rèn một đứa trẻ thành người đội núi gánh triều. Hoặc... để chứng minh kẻ ấy chỉ hợp ngồi chơi gảy đàn trong hậu cung."
Cảnh Quân cúi đầu thấp hơn, đôi tay siết lại trên vạt áo.
"Không phải ta không thương ngươi." – Giọng nàng trầm xuống. – "Chỉ là ngươi cần sống sót. Ở nơi này, người mềm yếu không được quyền tồn tại lâu."
Nàng đứng dậy, chiếc bóng cao lớn in dài trên nền đất cạnh thân hình nhỏ xíu của vị tiểu hoàng đế.
"Ngày mai, bắt đầu học thêm buổi tối." – Thúc Tư Kỳ khẽ quay lưng, giọng lạnh nhạt rơi xuống như lệnh định tội. – "Nếu bệ hạ không chịu nổi... ta sẽ tìm người chịu nổi hơn."
Cánh cửa mở ra, gió lạnh lùa vào điện.
Cảnh Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút hoảng hốt, nhưng cũng dần hiện lên tia sáng quyết liệt lạ thường.
Sau lưng hắn, ánh trăng treo nghiêng trên mái điện, như một nét bút mực vừa quét qua nền trời đêm.
____
Trời vừa quá giờ Thìn, ánh nắng soi qua mái ngói lưu ly, chiếu xuống hành lang phía tây cung Triều Dương. Nơi đây vốn nối liền các thư phòng dành riêng cho quan học, cũng là lối đi ít người lui tới ngoài giờ ngự giảng.
Tô Tĩnh Lam vừa rời khỏi thư phòng nội các, tay ôm một chồng tấu sớ, đầu vẫn còn ong ong vì một đống văn thư rối như tơ vò. Nàng đang muốn đi lối tắt về thiên điện thì chợt từ xa, một bóng áo đen quen thuộc lướt tới như gió.
"Nhiếp Chính Vương?" – Tô Tĩnh Lam thoáng khựng lại.
Thúc Tư Kỳ cũng dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt liếc qua, tay áo nhẹ phất.
Không ai lên tiếng trước.
Cả hành lang rơi vào một mảnh yên tĩnh kỳ lạ.
Một người đứng thẳng như tùng, ôm tấu sớ. Một người khoanh tay, tay áo tung bay trong nắng sớm.
Yên lặng.
Gió thổi qua, một tờ tấu sớ trong tay Tô Tĩnh Lam rơi xuống đất. Nàng vừa khom người nhặt lên thì cùng lúc, Thúc Tư Kỳ cũng nghiêng người nhặt giúp.
"Bốp" – trán đập vào nhau.
Tô Tĩnh Lam suýt cắn trúng lưỡi. Thúc Tư Kỳ vẫn mặt không đổi sắc, chỉ lui về một bước, cúi đầu nhìn nàng.
Tô Tĩnh Lam đỏ mặt vì đau, lại ngượng. "Thần... đa tạ Vương gia, không cần phiền người nhặt giùm..."
"Không phiền." – Nàng đáp gọn. Rồi bỗng dừng lại, liếc chồng tấu dày cộp. – "Tấu này... thuộc dạng văn chương hay ngôn luận?"
"... Tấu về lễ nghi ban thưởng mùa xuân." – Tô Tĩnh Lam nghiêm túc trả lời.
Thúc Tư Kỳ nhìn nàng một cái, khóe môi hơi nhếch: "Khó trách ban nãy Tô đại nhân không nhìn đường. Cái tấu đó, tiên hoàng đọc xong từng nói một câu — 'còn chán hơn nghe đại thần luận chuyện xả lũ vào mùa khô'."
Tô Tĩnh Lam nghẹn họng.
Không biết nên cười hay nên cúi đầu nhận lỗi.
Cả hai lại tiếp tục đi, nhưng đáng tiếc, đường hành lang chỉ vừa đủ rộng cho một người đi qua. Không ai chịu nhường.
Một người ôm tấu.
Một người tay chắp sau lưng.
Một bước.
Hai bước.
Không ai chịu lùi.
Gió lại nổi lên.
Một chiếc lá vàng rơi trúng tóc Tô Tĩnh Lam. Nàng đưa tay gạt đi, nhưng chiếc lá cứ dính vào, Thúc Tư Kỳ bèn thản nhiên giơ tay nhấc ra.
Khoảnh khắc tay chạm vào tóc nàng — ánh mắt Tô Tĩnh Lam dao động nhẹ.
Nhưng rồi... bụp!
Một tiếng rõ to vang lên trong hành lang.
Không phải sấm.
Không phải sách rơi.
Là... một tiếng rắm.
Sự im lặng bao trùm.
Tô Tĩnh Lam tròn mắt.
Thúc Tư Kỳ khựng lại.
Ánh mắt hai người giao nhau.
Người có gương mặt lạnh nhất — lại là người đang mặt đỏ lên vì... nhịn cười.
Thì ra là một tiểu thái giám đang chạy ngang, lén ăn đậu luộc trong tay áo, không ngờ quá gió bụng phình, trượt chân một cái, để lại một tác phẩm thanh âm sống động trên đường đời.
"Nô... nô tài không cố ý... bẩm Vương gia, nô tài... nô tài sẽ không ăn đậu nữa..." – tiểu thái giám sắp khóc.
Tô Tĩnh Lam thì ho dữ dội, cố che nụ cười không thành tiếng.
Thúc Tư Kỳ thản nhiên phất tay áo: "Không sao. Kẻ phạm sai... đôi khi lại khiến người khác... tỉnh táo hơn."
Nói xong, nàng sải bước bỏ đi, bóng dáng ung dung như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tô Tĩnh Lam đứng lại thật lâu. Không phải vì tiếng rắm. Mà vì lần đầu tiên, nàng thấy người luôn nghiêm nghị như Vương gia... suýt nữa cười.
Lòng nàng khẽ động.
Nhưng chỉ thoáng qua như gió.
Tô Tĩnh Lam đứng ngây người một thoáng, đoạn lắc đầu, tiếp tục ôm tấu bước về phía trước. Nhưng nàng vừa quay gót, lại thấy... Vương gia đã quay ngược lại đứng ngay đầu hành lang từ bao giờ.
"Vương... Vương gia chưa đi sao?" – nàng thoáng giật mình.
"Bản vương quên mất," Thúc Tư Kỳ khoanh tay chậm rãi bước lại gần, giọng nhàn nhạt, "đây là hành lang một chiều, vào rồi phải ra lối khác."
Tô Tĩnh Lam nhíu mày: "Chưa từng có quy định ấy."
"Giờ có rồi."
"... Ai ban ra?"
"Bản vương." – Thúc Tư Kỳ liếc nàng một cái. "Không được sao?"
"Vương gia không phải hoàng đế."
"Nhưng bệ hạ đang học Ngũ Kinh, không tiện bận tâm đến hành lang. Nên giờ bản vương tạm thời thay hắn quản lý. Đường này chỉ một người đi, ngươi đi rồi thì phải quay lại."
Tô Tĩnh Lam: "..."
Đây là kiểu gì? Kiểu người lớn giành phần thắng với trẻ con à?
Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng đối phương: "Nếu chỉ có một người đi được, vậy thần quay về."
"Không cần." Thúc Tư Kỳ phất tay áo. "Bản vương đang nhàn rỗi, có thể đi theo ngươi, xem thử văn phòng Lễ bộ làm việc thế nào."
"Vương gia có... có rảnh đến vậy sao?"
"Cũng không hẳn. Chỉ là sáng nay có một đám người dâng tấu xin giảm tiêu chuẩn phẩm trà dâng lễ. Bản vương đọc tới lui không hiểu họ định tiết kiệm hay định đầu độc triều thần, bèn bỏ đấy đi dạo một vòng."
Tô Tĩnh Lam khẽ mím môi. Đối đáp kiểu này, nàng cãi kiểu gì cũng thua. Bèn đổi giọng: "Vậy Vương gia muốn theo, tùy ngài."
Nói rồi nàng sải bước đi trước, lòng thầm nghĩ: "Không lẽ cứ để hắn theo đuôi? Vậy để xem ai khó chịu trước."
Thế là cảnh tượng trong hành lang cung Triều Dương lúc này trở nên... khó tả.
Một người áo xanh nhạt, cứng đờ đi trước.
Một người áo đen như mực, thong dong theo sau.
Cứ thế đi qua ba gian điện, mười hai cây cột, mấy lượt cung nhân đi ngang đều ngẩn người... tưởng Vương gia đang vi hành thẩm tra!
Đến khúc rẽ, Tô Tĩnh Lam bất ngờ dừng lại. Thúc Tư Kỳ suýt thì bước trúng gấu áo nàng, chau mày: "Sao dừng?"
"Thuộc hạ để quên bút phê tấu ở thư phòng." – Tô Tĩnh Lam quay đầu, thản nhiên. "Phải quay lại."
"Ồ." – Thúc Tư Kỳ nhìn nàng một lát. "Bản vương cũng quên mang theo... râu giả của Tưởng Bình. Vậy cũng phải quay về."
Tô Tĩnh Lam suýt trượt chân. "Tưởng Bình... từ bao giờ lại có râu giả?"
"Không có." – Thúc Tư Kỳ đáp tỉnh bơ. "Nhưng nếu hắn muốn giả làm người khác, nhất định sẽ cần."
Tô Tĩnh Lam: "..."
Không nói lại được. Lại bị dẫn theo nữa!
Hai người quay đầu, đi ngược lại hành lang, lần này nàng đi bên phải, Vương gia bên trái, mỗi người giữ đúng "luật một chiều" tự nghĩ ra.
Khi đi qua hành lang cũ, tiểu thái giám ban nãy vẫn còn quỳ sụp góc tường, hai tay ôm bụng rên rỉ. Thúc Tư Kỳ đi ngang, đột nhiên dừng lại, cúi người hỏi: "Còn đau?"
"Dạ... còn ạ..."
"Lần sau nhớ uống trà gừng. Và... tránh hành lang vào đầu giờ Thìn. Gió mạnh."
"... Vâng ạ..."
Thúc Tư Kỳ lại thong dong bước đi. Tô Tĩnh Lam đi bên cạnh rốt cuộc không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Thúc Tư Kỳ hơi liếc mắt nhìn nàng, khẽ nhướng mày: "Người cười cuối là người thắng?"
"Không." – Tô Tĩnh Lam che miệng, ánh mắt hơi cong cong. – "Là người thở nổi."
Thúc Tư Kỳ nhếch mép.
Lần đầu tiên trong một buổi sáng đầy biến số, nàng nhận ra: Tô Tĩnh Lam – vị nữ quan trẻ tưởng chừng cứng nhắc đến mức có thể đem làm khuôn gạch, thật ra cũng không phải dạng dễ dắt mũi.
"Bản vương sẽ còn theo dõi ngươi."
"Thần sẵn sàng 'một chiều' tiếp đón."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com