Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 32








Vết bớt quen thuộc... nhưng rồi kì lạ...







Ba bóng người dừng lại trên mái ngói cao, ánh trăng hắt xuống phản chiếu từng đường vân áo, nghiêng nghiêng soi lưng gió.

Ám vệ kia thân thủ quả nhiên không tệ. Ra tay mau lẹ, không lưu dấu động tĩnh, lại có thể trong thoáng chốc cắt đuôi bọn họ, ép ba người bọn họ phải dừng lại nơi đây, cách xa cỗ xe kia một đoạn.

Kinh Lạc Y đứng im lặng một hồi, chắp tay sau lưng, mắt nhìn theo phương xa. Diêu Quảng bên cạnh cất giọng thấp, pha chút bất cam:

"Đại nhân, có cần thuộc hạ theo dấu tiếp không?"

"Không cần." Nàng đáp dứt khoát, giọng nhàn nhạt như đã biết trước kết quả. "Chúng ta đã bị phát hiện. Bên kia có người ra tay cắt đuôi, thân thủ không tệ."

"Không chỉ không tệ," nàng thầm nghĩ, "mà còn phi thường. Trong khoảnh khắc giao thủ ngắn ngủi đó, nàng cảm thấy rõ một loại khí tức... quen thuộc. Không giống lối đánh Nam Uyên, càng không phải sát chiêu kiểu giang hồ. Người đó... là người trong cấm vệ."

"Nô tỳ cũng thấy rõ." A Khương nhẹ nhàng tiếp lời, đôi mắt lãnh đạm đảo về phía màn đêm thăm thẳm. "Không phải người thường."

Diêu Quảng nhíu mày: "Để bọn họ rời đi như vậy thật không cam lòng. Đại nhân nói đã nhận ra nàng là ai? Nhưng chúng ta ngay cả tên còn chưa biết, làm sao đoán được thân phận?"

Kinh Lạc Y bật cười khẽ, giọng mang theo chút giễu cợt:
"Ngươi thử nói xem, các nàng rốt cuộc từ đâu xuất phát?"

Diêu Quảng suy nghĩ rồi chậm rãi trả lời:
"Là... từ phía hoàng cung?"

A Khương khẽ gật đầu, giọng không nhanh không chậm:
"Cho nên, rất có khả năng bọn họ cũng sẽ quay lại hoàng cung. Không cần truy nữa."

Kinh Lạc Y liếc A Khương một cái, ánh mắt mang theo ý tán thưởng. Nàng khẽ hỏi:
"Lại nói, ngươi thấy tiểu hài tử kia trông thế nào?"

Diêu Quảng còn chưa kịp mở miệng, A Khương đã đáp luôn:
"Bề ngoài thì chẳng khác gì công tử nhà quan quý. Chỉ là... nếu nhìn kỹ, đường thêu trên tiểu trường bào của y rất khác. Tuy giản nhã nhưng lối kim tuyến kia... rõ ràng là long đồ, ẩn ẩn hiện hiện."

"Long đồ?" Diêu Quảng trợn mắt. "Ngươi sao có thể thấy rõ như vậy? Rõ ràng lúc nãy cách cả một bờ sông!"

A Khương không chút tự khiêm:
"Tướng quân không biết thị lực của ta tốt hơn người thường sao?"

"Ta... thực sự không biết a."

Kinh Lạc Y cười ra tiếng, rồi thu lại thần sắc, nói tiếp:
"Ngươi không phải điều tra mấy ngày nay rồi sao? Trong hoàng thất Nam Uyên, hài tử không nhiều. Nam hài tầm độ tuổi đó, hình như... đều không phải long mạch?"

Diêu Quảng gật đầu trầm ngâm:
"Đúng vậy. Cùng lắm vài vị công tử bên chi thứ, nhưng đều không mang thân phận cao quý."

A Khương khẽ liếc sang, tiếp lời:
"Vậy ngài nói xem, ai dám để hài tử nhà mình mặc áo thêu long đồ mà ung dung ra phố? Chẳng phải sợ bị vị kia tay nắm triều cục — Nhiếp chính vương — hỏi tội sao?"

Câu này vừa dứt, trong lòng Kinh Lạc Y những hình ảnh rải rác mấy ngày qua – từ lần đầu gặp ở Duyên Phong, cho đến nét phong thái điều binh, ánh nhìn bình thản nhưng lạnh nhạt, dáng vẻ xoay người lúc rút lui... bỗng dưng như có sợi dây nối liền tất cả.

Diêu Quảng đột nhiên như bị điểm trúng huyệt đạo, trợn mắt há miệng:
"Khoan đã... Ý hai người là... nam hài kia rất có thể chính là đương kim hoàng đế?!"

Kinh Lạc Y nhướng mày nhìn y, nửa cười nửa như châm chọc:
"Diêu tướng quân quả nhiên... trời sinh là để cầm thương ra trận, không hợp đàm luận đạo cung đình."

Diêu Quảng mặt đỏ lên, nhưng vẫn cố giữ uy nghi, cố nặn ra vẻ nghiêm nghị:
"Cho là vậy đi... nhưng nam nhân dùng tên giả kia thì liên quan gì? Chẳng lẽ — nàng còn có thể là Nhiếp chính vương?!"

Câu này vốn chỉ là thuận miệng buột ra, không ngờ hai người còn lại cùng lúc quay đầu nhìn hắn, ánh mắt đầy ẩn ý, nụ cười dâng bên khóe môi.

Lúc này, Kinh Lạc Y rốt cuộc cũng không thể phủ nhận một suy đoán đã lặng lẽ thành hình trong lòng nàng.

Nhiếp chính vương – Cảnh Giai Kỳ.
Một thân phận đủ khiến cả triều đình Nam Uyên rúng động.
Cũng là người mà Phó Nguyệt Hàn dặn nàng "tuyệt đối không được xem thường".

Lần này, Diêu Quảng hoàn toàn sửng sốt, biểu cảm không khác gì tượng đất:
"Thật... thật sự là nàng?"

A Khương thản nhiên chỉnh lại ống tay áo, giọng điệu nhẹ như lông chim mà nện nặng vào đầu Diêu Quảng:
"Nếu là người khác, dám đưa tiểu hoàng đế ra khỏi cung, chỉ sợ còn chưa kịp bước khỏi cửa thành đã bị giam đầu vào cũi gỗ. Nhưng nếu là nàng, còn ai dám cản?"

Kinh Lạc Y ngẩng đầu nhìn trăng, giọng điệu mang theo chút đùa cợt nhẹ nhàng:
"Chẳng lẽ nàng lại tự xử chính mình sao?"

Diêu Quảng á khẩu không nói nên lời, ánh mắt nhìn về phía xa như còn chưa dám tin.

Kinh Lạc Y khoanh tay, chậm rãi quay người:
"Chuyện này... xem như đã rõ ràng."

Nhưng trong lòng nàng lại không hề nhẹ nhõm. Trái lại, từ khoảnh khắc xác thực thân phận Cảnh Giai Kỳ, trong nàng như có một chiếc cân đang từ từ nghiêng về phía bất an. Một kẻ như vậy... nếu không là bằng hữu, e là kẻ địch khó lường nhất nàng từng gặp.

Diêu Quảng há mồm, muốn nói gì đó lại không biết mở miệng từ đâu.

Kinh Lạc Y khẽ xoay người, ánh mắt sâu lắng nhìn về phía cung thành xa xa, nơi cỗ xe kia đã khuất bóng từ lâu.

"Được rồi. Đêm nay thế là đủ."

Nàng nói dứt lời, phất tay áo một cái, thân hình nhẹ lướt xuống mái ngói, hòa vào bóng đêm.

Gió thổi qua vạt áo. Tiếng cười khe khẽ còn vương lại bên tai Diêu Quảng, hắn vẫn đứng đờ ra tại chỗ, mãi một lúc sau mới hoàn hồn. Hắn quay sang A Khương, vẻ mặt mờ mịt chưa tan:

"Cho nên... tên kia thật sự là Nhiếp chính vương Cảnh Giai Kỳ?"

A Khương lười đáp, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng trong mắt đã hiện lên tia cẩn trọng không lời.

Nam nhân kia — dám một mình mang hoàng đế rời cung, ung dung qua sông giữa đêm, còn bình tĩnh để ám vệ cắt đuôi người truy theo... Không phải gan lớn thì là khí phách không ai sánh được.

Diêu Quảng lẩm bẩm:
"Ta... vậy mà vừa rồi còn gọi nàng là nam nhân tên giả..."

Kinh Lạc Y lúc này đã dừng bước, nghe vậy thì cười khẽ, ném lại một câu:

"Ngươi còn may chưa gọi thẳng nàng là gian tế, nếu không... chỉ sợ mai này không được trở về Mạc Bắc gặp nữ đế đâu."

Diêu Quảng nghe vậy run nhẹ, lập tức đuổi theo:
"Đại nhân, ta là lỡ lời, ngài đừng đem chuyện này kể lại cho bệ hạ a..."

"Muốn ta không nói cũng được," Kinh Lạc Y nghiêng đầu liếc hắn, ánh mắt trêu ghẹo rõ ràng, "Ngươi tự mình quỳ ngoài doanh trại một đêm đi."

"..." Diêu Quảng trợn trừng mắt, vẻ mặt khóc không ra nước mắt.

A Khương thở dài lắc đầu, bước theo sau, trong lòng đã âm thầm cân nhắc:
Nam Uyên có một Cảnh Giai Kỳ như vậy... quả thật không thể xem nhẹ.

Trên nóc nhà cao, chỉ còn lại ánh trăng lặng lẽ chiếu xuống, phản chiếu bóng người đã khuất.

Một ván cờ — đã vô thanh khởi động.


____

Đêm đã xuống từ lâu, trăng vằng vặc treo lưng trời. Trên mặt hồ sen trước tẩm điện, ánh trăng soi qua từng lớp sóng nhẹ như tơ, phản chiếu những vầng sáng bạc lên đá xanh.

Đưa tiểu hoàng đế về cung xong, Thúc Tư Kỳ nhẹ tay kéo lại vạt áo cho y, ánh mắt dịu dàng như nước lặng hồ thu.

Bước ra ngoài, nàng gật đầu với cung nữ, xoay người trở về Kỷ Vương phủ.

Bên ngoài cung, gió khuya thổi qua hành lang cẩm thạch, mang theo mùi hương nhàn nhạt của hoa ngọc lan.

Trên đường hồi phủ Kỷ Vương, xe ngựa băng qua một đoạn rừng nhỏ gần Trường Môn điện. Ánh đèn lồng trong xe chao nhẹ theo nhịp bánh xe. Bỗng một bóng đen từ rặng liễu sát hồ lao vụt ra, nhẹ như gió lướt sát bên xe ngựa.

Thúc Tư Kỳ chỉ hơi nghiêng đầu. Người nọ cúi sát tai thì thầm một câu rất khẽ.

Ánh mắt Thúc Tư Kỳ khựng lại trong chớp mắt, lặng yên thu lại vẻ thư thả ban đầu. Không một lời đáp, nàng chỉ khẽ "ừm" một tiếng rất nhẹ, gần như không nghe rõ.

Rèm xe khẽ rung trong gió. Chỉ trong một thoáng, thần sắc nàng đã trở lại bình thường, lạnh nhạt, đoan chính, không gợn lên chút khác lạ nào.

Khi về đến nơi, mọi thứ vẫn chìm trong nhịp điệu quen thuộc của đêm khuya: đèn lồng hai bên hành lang cháy mờ mịt, thị vệ gác đêm chắp tay khom người hành lễ, không ai dám ngẩng đầu.

Nàng không dừng lại một khắc, thẳng bước đến thư phòng cuối hành lang tây viện.

Gió đêm dần dâng cao, gõ nhẹ lên cửa sổ như tiếng thở dài của thời gian.

Két —

Thúc Tư Kỳ đẩy cửa bước vào.

Ánh nến bên trong lặng lẽ cháy, phản chiếu bóng lưng một nam nhân vận trường bào đen phủ bụi đường xa. Hắn đứng bên giá sách, không quay đầu lại, nhưng giây phút cửa mở, vai khẽ động nhẹ như bị điện giật.

Một khắc sau, hắn từ từ xoay người.

Mũ choàng trượt khỏi đầu, để lộ gương mặt sắc sảo, ánh mắt thâm sâu. Đôi mắt kia nhìn nàng không rời — như xác nhận, như trấn an, lại như dằn nén điều gì đó suốt bao năm.

Hắn cúi đầu, cung kính gọi:

"Chủ tử."

Thúc Tư Kỳ nhìn thẳng vào hắn, một câu cũng chưa hỏi. Rất lâu sau, nàng mới nói chậm rãi:

"Rốt cuộc... ngươi đã đến."

Trong thư phòng, hai người đối diện nhau, không nói thêm gì nữa.

Ngoài cửa, gió đêm thổi qua hành lang dài. Tiếng gió lùa vào kẽ ngói lẫn tiếng giấy tấu chương sột soạt vang lên đều đặn. Dưới chân thềm đá, Tưởng Bình đứng gác im lặng. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc lên khung cửa thư phòng vẫn sáng đèn.

Ngọn nến bên trong không hề lay động, cháy vững vàng qua từng canh giờ.

Cả đêm đó, thư phòng không tắt đèn. Tưởng Bình gác suốt từ đêm khuya tới rạng sáng, mắt chẳng hề chợp. Chỉ có gió đêm là đổi phương, mang theo hơi sương ẩm lạnh trùm lấy vạt áo hắn.

Khi ánh sáng đầu tiên của ban mai nhuộm lên mái ngói, Tưởng Bình khẽ thở ra một hơi. Nhưng trong lòng hắn lại chẳng nhẹ đi chút nào.

____

Hai ngày kế tiếp trôi qua như mặt hồ thu tĩnh lặng, không gợn sóng.

Triều đình vẫn họp đều như thường lệ, các đại thần có mặt đông đủ, tấu chương được dâng lên từng tập, nghiêm chỉnh rõ ràng. Trong hai ngày ấy, không có tin động trời, không có kẻ phản nghịch nào xuất hiện, cũng không có phái đoàn dị quốc nào bỗng nhiên cầu thân hay đưa thư khiêu chiến.

Thúc Tư Kỳ ung dung ngồi trên ghế nhiếp chính, thần sắc bình ổn, tay lật tấu như nước chảy mây trôi.

Một buổi sáng nọ, Lại bộ Thượng thư vừa khom người dâng bản tấu đề nghị điều động quan lại ở Tây Châu, chưa kịp mở miệng giải thích thì đã bị ánh mắt nhàn nhạt của nàng quét qua, chỉ nghe giọng lạnh mà không giận:

"Lần trước ngươi dâng tấu cũng đòi điều người, nay người kia chưa tới một năm đã xin đổi, là do bổ nhiệm sai người hay lòng ngươi có tư tâm?"

Thượng thư đại nhân run rẩy, quỳ gối xuống cúi đầu tạ tội, đám đại thần còn lại vội vàng né ánh mắt về phía khác, ai nấy đều có chút co rúm.

Cũng trong hai ngày ấy, mỗi trưa khi triều sự tạm lắng, Thúc Tư Kỳ lại đúng giờ tìm tới Tô Tĩnh Lam, viện cớ "cùng ăn trưa" nhưng lại chẳng khác gì nửa ép nửa dụ.

Tô Tĩnh Lam ban đầu còn giữ lễ, cố né tránh không gần gũi ở chốn cung môn, nhưng không chịu nổi người kia cứ đường hoàng dẫn theo nội thị mang thức ăn đến trước cửa Văn Uyển, nói rõ ràng:

"Hôm nay bếp Kỷ Vương phủ nấu cá hấp mận chua, ta nhớ nàng thích món đó."

Nàng nghiêng đầu cười, giọng khẽ mà dứt khoát:
"Đi thôi, đừng để nguội mất, cá nguội thì tanh."

Tô Tĩnh Lam đứng một chỗ, rõ ràng sắc mặt hơi hồng lên, nghiến răng hạ giọng:
"Nơi đây là chốn cung đình..."

"Ta biết." Thúc Tư Kỳ chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc, gật đầu như học trò ngoan ngoãn. "Nhưng ta đói."

"... Giai Kỳ!"

Nàng bật cười, đôi mắt cong cong, ghé sát bên tai Tô Tĩnh Lam, cố ý nói nhỏ nhưng vẫn đủ để hai tiểu cung nữ đứng xa nghe thấy đỏ mặt:

"Cuối cùng cũng chịu gọi tên ta. Gọi thêm lần nữa đi."

Tô Tĩnh Lam vội quay mặt đi, giọng thấp như gió thoảng:
"Nàng đừng có... làm loạn."



Chuyện ăn trưa cùng Nhiếp chính Vương, rất nhanh đã lan khắp trong cung.

Từ cung nữ quét sân đến thái giám quét bụi, từ quan viên bộ Lễ tới các học sĩ viện Thái Thường — ai cũng biết rõ giờ ngọ ba khắc mỗi ngày, Thúc Tư Kỳ đều đích thân đến tìm Tô Tĩnh Lam, hoặc mời sang Kỷ Vương phủ dùng bữa, hoặc mang mâm thức ăn đến tận nơi.

Chỉ là... không ai dám bàn tới tai chính chủ.

Dẫu sao thì — nếu lời đồn không đúng, bị bắt được sẽ tội phao tin đồn thất thiệt, phạt nặng.
Còn nếu lời đồn đúng... bị nghe thấy lại càng khốn hơn. Vì Nhiếp chính Vương có một thói quen đáng sợ: kẻ nào rảnh đến mức quan tâm chuyện người khác ăn gì, ở với ai, nàng sẽ "quan tâm" lại bằng một đống công vụ.

"Bản tấu của Nội vụ phủ chưa chỉnh lý xong, giao cho ngươi."
"Mỗi ngày rảnh thì đến Thái Y viện kê dược lưu trữ."
"Bộ Binh báo mất ba bao muối, cho ngươi điều tra."

Thế là sau một đợt tò mò lén lút, cả triều nhanh chóng đồng lòng áp dụng một quy tắc bất thành văn: ngậm miệng, lặng xem, không hỏi.

Duy chỉ có Tưởng Bình, trong hai ngày ấy cứ luôn thấy khó hiểu.

Nhà hắn vương gia quá thong thả.
Ăn uống đều đặn.
Ngủ cũng không mất giấc.
Cười cũng nhiều hơn thường lệ, đặc biệt là khi nhìn thấy Tô đại nhân thì ánh mắt còn... ôn nhu như mùa xuân.

Rốt cuộc là... vì sao?

Vụ Kha Lạc mới về chưa kịp dò xét xong, Lạc Trầm lại cứ tỏ ra bình thường quá mức, cái gì cũng "đã tra chưa có gì", không một chút sơ hở. Bên ngoài yên ắng, nhưng hắn — người đứng cạnh Thúc Tư Kỳ lâu năm — rõ ràng cảm nhận được: nàng đang chờ đợi điều gì đó.

Chỉ là hắn không biết... điều đó là gì.

**

Chiều xuống, ánh tà dương vừa chạm nóc Kỷ Vương phủ thì Thúc Tư Kỳ cũng trở lại.

Lúc bước vào chính điện, nàng tháo mũ ngọc quăng lên bàn, tiện tay gỡ đai ngọc bên hông, chẳng để ý gì đến ánh mắt kinh hoảng của cung nhân đứng hầu một bên. Tưởng Bình phía sau còn đang định hỏi vài việc thì nàng đã phẩy tay áo, giọng lười biếng:
"Không vội. Để sau."

Nói xong thẳng hướng phòng tắm mà đi, động tác thong thả, tựa như đã lên kế hoạch từ trước.

Nước ấm đã chuẩn bị sẵn. Hương liệu nhẹ dịu được hòa vào từng làn hơi nước mỏng mảnh như sương, hương trầm thoang thoảng quyện lấy tơ lụa gấm lành.

Thúc Tư Kỳ cởi bỏ lớp trường bào, tóc dài xõa xuống lưng, từng bước chậm rãi ngâm mình vào bồn nước lớn lát gỗ trầm.

Nước ấm vây lấy thân thể, khiến đầu óc nàng cũng dần thả lỏng. Làn da chạm nước mịn màng, trơn mát như ngọc thạch, hơi nước bốc lên phảng phất làm lông mi nàng khẽ rung.

Nàng khẽ tựa lưng vào bệ gỗ sau lưng, mắt vừa nhắm lại thì —

Khựng.

Một cảm giác hơi cộm nơi xương bả vai truyền đến. Không đau, chỉ hơi tức tức.

Nàng đưa tay sờ thử, rồi chậm rãi mở mắt. Đầu ngón tay lướt qua một đường sẹo mảnh — lành rồi, không còn rớm máu như trước, nhưng vẫn để lại vết dấu nhạt nhòa.

"À..." Nàng khẽ bật ra một tiếng.

Là vết thương lúc nàng truy thích khách ở Duyên Phong. Khi ấy cũng không để tâm, chỉ dùng thuốc trị thường, không ngờ lại để sẹo.

Tay nàng vẫn mân mê trên da, nhưng chợt khựng lại ở một điểm khác. Ngón tay vô thức dừng trên một vết nhỏ sát bả vai — một vết bớt tựa như dạng mộc ấn.

Vết bớt ấy... nàng nhớ rất rõ.

Hiện đại, cơ thể nàng cũng có vết bớt này.

Vị trí, hình dáng, màu sắc — không sai biệt chút nào.

Thúc Tư Kỳ ngẩn người, làn nước quanh nàng lay động nhè nhẹ. Hơi nóng phả vào da thịt, nhưng cảm giác trong lòng lại lạnh dần.

Từ ngày xuyên tới thế giới này, nàng chưa từng đặc biệt để ý đến thân thể này. Mặc dù thỉnh thoảng có cảm giác "giống như là thật", nhưng vẫn luôn ép bản thân coi đây là thân thể của một người khác — Cảnh Giai Kỳ, Nhiếp chính Vương của Nam Uyên.

Chỉ là...

Vì sao lại có vết bớt này?
Vì sao giống hệt như nàng từng có suốt hai mươi tám năm kia?

Một thoáng rối loạn thoáng qua trong đáy mắt. Nàng khẽ nghiêng người, nhắm mắt dưỡng thần như muốn xua đi cảm giác bất an mơ hồ ấy.

Ngoài cửa, tiếng bước chân nhẹ như miêu kêu vang lên.

"Vương gia ~ đã ngâm đủ chưa? Da người mà mềm thêm chút nữa chắc cũng thành chè đậu rồi nha." Giọng Tứ Nhi líu ríu vang lên, tay bưng sẵn y phục sạch sẽ bước vào.

Thúc Tư Kỳ mở mắt, nhướng mày:
"Ngươi định đem ta hấp ăn sao?"

Tứ Nhi cười hì hì, đặt y phục xuống rồi đưa tay ra đỡ nàng dậy:
"Nô tỳ không dám! Nhưng mà... ôi chao ôi chao... vương gia a, người tắm xong rồi đứng thế này, vóc dáng kia... ai nhìn cũng tưởng tiên nhân hạ thế. Không đúng không đúng, là yêu nghiệt mới phải!"

Nàng nheo mắt:
"Lại nói hươu nói vượn gì đó?"

Tứ Nhi nghiêm mặt một khắc rồi lại nhịn không được bật cười:
"Thật mà! Đừng nói nam nhân, chứ đến Tô đại nhân mà nhìn thấy người thế này, chắc cũng phải gọi một tiếng: tuyệt sắc!"

Thúc Tư Kỳ lấy khăn trùm đầu quăng trúng trán Tứ Nhi một cái rõ kêu, chậm rãi nói:

"Ngậm miệng, giúp ta mặc y phục."

Tứ Nhi ôm khăn cười khúc khích, vừa đỡ nàng thay áo vừa thì thầm trêu:
"Dạ, dạ, mỹ nhân như ngọc, để nô tỳ hầu hạ cẩn thận... kẻo bể mất."

**


Đêm hôm đó, gió nhẹ từ hồ Lâm Khê thổi vào làm lay động rèm lụa. Trong phòng chính Kỷ Vương phủ, ánh nến lung linh như hồ nước lay sóng, soi gương mặt trầm ngâm của Thúc Tư Kỳ.

Nàng vẫn chưa ngủ.

Tứ Nhi đã lui xuống, chỉ còn mình nàng ngồi dựa vào bàn sách, trước mặt là một chồng hồ sơ mỏng, tất cả đều là tư liệu cũ về cung quy và ghi chép trong năm nàng "sinh ra" – năm Thái Hòa thứ ba.

Một tay lật, một tay chống trán, ánh mắt nàng lướt qua từng dòng như dò từng mạch nước ngầm:

"Tháng hai năm Thái Hòa thứ ba, tuyết tan sớm, có điềm đại hỉ."

"Tháng ba, long mạch chiếu cung Huyền Phượng, trưởng hoàng tử ra đời, lấy danh tự — Giai Kỳ."

Nàng dừng lại.

Không có gì bất thường.

Chính xác đến mức... quá mức.

Mọi ghi chép đều gọn gàng, không sai một chữ, như thể được chép từ mẫu. Tất cả những gì liên quan đến việc chào đời của "nàng" đều có vẻ hoàn hảo đến giả tạo.

Thúc Tư Kỳ nhắm mắt, nhớ lại.

Khi mới xuyên tới thế giới này, nàng không tài nào lý giải tại sao mình lại là hoàng tử của một quốc gia cổ đại, lại còn là Nhiếp chính Vương, nắm binh quyền, cầm triều cục. Nhưng sự việc xảy ra quá nhanh, mọi ánh mắt đều dồn vào, nàng buộc phải chấp nhận, rồi dần dần nhập vai.

...Nhưng vẫn luôn cho rằng mình chỉ "mượn xác hoàn hồn".

Chỉ là... nếu thân thể này sinh ra đã có cùng một vết bớt với thân thể cũ của nàng, vậy thì — là "mượn xác" thật, hay vốn dĩ... chưa từng có xác nào bị mượn cả?

Nàng đưa tay sờ lên bả vai.

Vết bớt đó — đã theo nàng hai mươi tám năm ở hiện đại. Ngay cả mẹ nàng từng trêu: "ngươi bị lão thiên đánh dấu riêng rồi đấy."

Gương đồng soi bóng. Trong ánh sáng mờ vàng, một gương mặt quen thuộc nhìn lại nàng — quen đến mức... không thể là người khác.

Sáng hôm sau, khi mà triều sớm vừa kết thúc, Tưởng Bình đưa lên một hộp gỗ dài, bên trên khắc ấn tín đỏ son.

"Vương gia, đây là bản sao thư khố từ Nội vụ phủ, người dặn lấy mấy bản lưu chi tiết năm Thái Hòa thứ ba, thuộc hạ đã nhờ người bên kho thư cũ tra rồi."

Thúc Tư Kỳ gật nhẹ. Nàng đẩy hộp lại, nói khẽ:

"Ngươi có thấy... bản vương thay đổi không?"

Tưởng Bình khựng lại.

Một câu hỏi tưởng như tùy tiện, nhưng ngữ khí lại rất thật, như một dòng suối lặng dưới băng.

Hắn trầm ngâm một lúc lâu rồi mới đáp:

"Người... vẫn là người. Dù hôm qua có cười nhiều hơn, ăn khỏe hơn, hay đột nhiên bắt đầu tắm lâu hơn — thì với thuộc hạ, người vẫn là chủ tử."

Nàng nhìn hắn, bật cười, nhưng không trả lời.

Chỉ có lòng nàng biết rõ — có thứ gì đó, đang bắt đầu nứt ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com